Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 103: Không Biết Hôm Nay Tạm Tẩu Tới Đây Tìm Ta Có Việc Gì

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Tần Tự Tuyết mỉm cười ôn nhu, nắm tay nàng ta cùng bước vào cửa: “Ta nghe nói hôm qua muội đến Minh vương phủ? Minh Vương phi có làm khó muội không?”Thì ra là biết hôm qua nàng ta đến Minh vương phủ nên hôm nay mới cố ý tiến cũng gặp nàng ta.Nhớ tới những lời lúc trước Vân Quán Ninh đã nói với nàng ta...!Bốn năm trước, chính Tần Tự Tuyết đã hãm hại nàng ta, Mặc Phi Phi lập tức rút tay ra.Tần Tự Tuyết cảm thấy trong tay đột nhiên trống rỗng thì khuôn mặt hơi đơ ra: “Phi Phi, muội làm sao vậy?”“Đang yên đang lành, nàng ấy sao phải làm khó muội chứ?”Giọng nói của Mặc Phi Phi cũng thoáng lạnh đi: “Tam ca rời kinh cũng đã nửa tháng rồi nhỉ? Tam tẩu đã quen chưa? Tam ca có truyền tin về không?”Có vẻ thái độ của nàng ta có vẻ lạnh lùng hơn trước khá nhiều.Những lời nói lại vẫn lộ vẻ quan tâm nàng ta...!Tần Tự Tuyết đột nhiên cảm thấy không đoán được trong lòng nàng ta thực sự đang suy nghĩ điều gì.Nàng cố đè nén hoài nghi nảy sinh trong lòng, mỉm cười với nàng ta: “Có gì mà quen hay không chứ, tỷ và tam ca của muội đều là lão phu thê rồi! Cả ngày tỷ đều bận chăm sóc hài tử, cũng không có thời gian để nhớ tạm ca của muội nữa.”“Phỏng chừng bây giờ vương gia tới biên cương rồi, chắc là thư nhà sẽ mau chóng được gửi về thôi.”Trong lúc nàng ta nói thì hai người cũng đồng thời ngồi xuống, Mặc Phi Phi sai người dâng trà.Nếu Tần Tự Tuyết đã đến đây thì nàng ta cũng không dám đến Vĩnh Thọ Cung nói chuyện đó nữa.Không biết nàng ta có biết đến sự tồn tại của Viện Bảo hay không......!Nhưng bây giờ giờ lập trường của Mặc Phi Phi đã nghiêng hẳn về phía của Viện Bảo và Vân Quán Ninh, nên nàng rất sợ nữ nhân này biết rồi thì lại tìm cách âm thầm hãm hại họ.Cho nên nàng ta giấu chuyện này trong lòng: “Không biết hôm nay tạm tẩu tới đây tìm ta có việc gì?”Tân Tự Tuyết thấy thái độ của nàng ta lạnh nhạt như vậy thì trong lòng đã khẳng định là con tiện nhân Vân Quán Ninh đó để bêu xấu nàng ta trước mặt Mặc Phi Phi rồi!Tối hôm qua nàng ta cứ trằn trọc mãi, không thể nào ngủ nổi, chỉ sợ chuyện bốn năm trước bị lật tẩy.Dù sao thì bây giờ Vân Quán Ninh cũng không còn giống như trước nữa, nàng rõ ràng đã từng uy h**p nàng ta, nói rằng nếu nàng ta còn tiếp tục có ý đồ xấu xa thì sẽ nói ra toàn bộ chuyện bốn năm trước.Tần Tự Tuyết không dám mạo hiểm như vậy.Đặc biệt là hiện giờ quan hệ giữa nàng ta và Mặc Hồi Phong đang cực kỳ lạnh nhạt, Mặc Diệp thì lại không thèm để tâm chút nào đến nàng ta.Vì thế Tần Tự Tuyết cố cười gượng, cố ý trưng ra vẻ mặt mất mát: “Phi Phi, Minh Vương phi đã nói gì về tỷ với muối sao?”“Gần đây, cả muội và Diệp ca ca đều thay đổi rất nhiều, dường như lạnh nhạt với tỷ hơn trước rất nhiều.”Giọng điệu nàng ta mang theo vẻ thăm dò...

Tần Tự Tuyết mỉm cười ôn nhu, nắm tay nàng ta cùng bước vào cửa: “Ta nghe nói hôm qua muội đến Minh vương phủ? Minh Vương phi có làm khó muội không?”

Thì ra là biết hôm qua nàng ta đến Minh vương phủ nên hôm nay mới cố ý tiến cũng gặp nàng ta.

Nhớ tới những lời lúc trước Vân Quán Ninh đã nói với nàng ta...!

Bốn năm trước, chính Tần Tự Tuyết đã hãm hại nàng ta, Mặc Phi Phi lập tức rút tay ra.

Tần Tự Tuyết cảm thấy trong tay đột nhiên trống rỗng thì khuôn mặt hơi đơ ra: “Phi Phi, muội làm sao vậy?”

“Đang yên đang lành, nàng ấy sao phải làm khó muội chứ?”

Giọng nói của Mặc Phi Phi cũng thoáng lạnh đi: “Tam ca rời kinh cũng đã nửa tháng rồi nhỉ? Tam tẩu đã quen chưa? Tam ca có truyền tin về không?”

Có vẻ thái độ của nàng ta có vẻ lạnh lùng hơn trước khá nhiều.

Những lời nói lại vẫn lộ vẻ quan tâm nàng ta...!

Tần Tự Tuyết đột nhiên cảm thấy không đoán được trong lòng nàng ta thực sự đang suy nghĩ điều gì.

Nàng cố đè nén hoài nghi nảy sinh trong lòng, mỉm cười với nàng ta: “Có gì mà quen hay không chứ, tỷ và tam ca của muội đều là lão phu thê rồi! Cả ngày tỷ đều bận chăm sóc hài tử, cũng không có thời gian để nhớ tạm ca của muội nữa.”

“Phỏng chừng bây giờ vương gia tới biên cương rồi, chắc là thư nhà sẽ mau chóng được gửi về thôi.”

Trong lúc nàng ta nói thì hai người cũng đồng thời ngồi xuống, Mặc Phi Phi sai người dâng trà.

Nếu Tần Tự Tuyết đã đến đây thì nàng ta cũng không dám đến Vĩnh Thọ Cung nói chuyện đó nữa.

Không biết nàng ta có biết đến sự tồn tại của Viện Bảo hay không......!

Nhưng bây giờ giờ lập trường của Mặc Phi Phi đã nghiêng hẳn về phía của Viện Bảo và Vân Quán Ninh, nên nàng rất sợ nữ nhân này biết rồi thì lại tìm cách âm thầm hãm hại họ.

Cho nên nàng ta giấu chuyện này trong lòng: “Không biết hôm nay tạm tẩu tới đây tìm ta có việc gì?”

Tân Tự Tuyết thấy thái độ của nàng ta lạnh nhạt như vậy thì trong lòng đã khẳng định là con tiện nhân Vân Quán Ninh đó để bêu xấu nàng ta trước mặt Mặc Phi Phi rồi!

Tối hôm qua nàng ta cứ trằn trọc mãi, không thể nào ngủ nổi, chỉ sợ chuyện bốn năm trước bị lật tẩy.

Dù sao thì bây giờ Vân Quán Ninh cũng không còn giống như trước nữa, nàng rõ ràng đã từng uy h**p nàng ta, nói rằng nếu nàng ta còn tiếp tục có ý đồ xấu xa thì sẽ nói ra toàn bộ chuyện bốn năm trước.

Tần Tự Tuyết không dám mạo hiểm như vậy.

Đặc biệt là hiện giờ quan hệ giữa nàng ta và Mặc Hồi Phong đang cực kỳ lạnh nhạt, Mặc Diệp thì lại không thèm để tâm chút nào đến nàng ta.

Vì thế Tần Tự Tuyết cố cười gượng, cố ý trưng ra vẻ mặt mất mát: “Phi Phi, Minh Vương phi đã nói gì về tỷ với muối sao?”

“Gần đây, cả muội và Diệp ca ca đều thay đổi rất nhiều, dường như lạnh nhạt với tỷ hơn trước rất nhiều.”

Giọng điệu nàng ta mang theo vẻ thăm dò...

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Tần Tự Tuyết mỉm cười ôn nhu, nắm tay nàng ta cùng bước vào cửa: “Ta nghe nói hôm qua muội đến Minh vương phủ? Minh Vương phi có làm khó muội không?”Thì ra là biết hôm qua nàng ta đến Minh vương phủ nên hôm nay mới cố ý tiến cũng gặp nàng ta.Nhớ tới những lời lúc trước Vân Quán Ninh đã nói với nàng ta...!Bốn năm trước, chính Tần Tự Tuyết đã hãm hại nàng ta, Mặc Phi Phi lập tức rút tay ra.Tần Tự Tuyết cảm thấy trong tay đột nhiên trống rỗng thì khuôn mặt hơi đơ ra: “Phi Phi, muội làm sao vậy?”“Đang yên đang lành, nàng ấy sao phải làm khó muội chứ?”Giọng nói của Mặc Phi Phi cũng thoáng lạnh đi: “Tam ca rời kinh cũng đã nửa tháng rồi nhỉ? Tam tẩu đã quen chưa? Tam ca có truyền tin về không?”Có vẻ thái độ của nàng ta có vẻ lạnh lùng hơn trước khá nhiều.Những lời nói lại vẫn lộ vẻ quan tâm nàng ta...!Tần Tự Tuyết đột nhiên cảm thấy không đoán được trong lòng nàng ta thực sự đang suy nghĩ điều gì.Nàng cố đè nén hoài nghi nảy sinh trong lòng, mỉm cười với nàng ta: “Có gì mà quen hay không chứ, tỷ và tam ca của muội đều là lão phu thê rồi! Cả ngày tỷ đều bận chăm sóc hài tử, cũng không có thời gian để nhớ tạm ca của muội nữa.”“Phỏng chừng bây giờ vương gia tới biên cương rồi, chắc là thư nhà sẽ mau chóng được gửi về thôi.”Trong lúc nàng ta nói thì hai người cũng đồng thời ngồi xuống, Mặc Phi Phi sai người dâng trà.Nếu Tần Tự Tuyết đã đến đây thì nàng ta cũng không dám đến Vĩnh Thọ Cung nói chuyện đó nữa.Không biết nàng ta có biết đến sự tồn tại của Viện Bảo hay không......!Nhưng bây giờ giờ lập trường của Mặc Phi Phi đã nghiêng hẳn về phía của Viện Bảo và Vân Quán Ninh, nên nàng rất sợ nữ nhân này biết rồi thì lại tìm cách âm thầm hãm hại họ.Cho nên nàng ta giấu chuyện này trong lòng: “Không biết hôm nay tạm tẩu tới đây tìm ta có việc gì?”Tân Tự Tuyết thấy thái độ của nàng ta lạnh nhạt như vậy thì trong lòng đã khẳng định là con tiện nhân Vân Quán Ninh đó để bêu xấu nàng ta trước mặt Mặc Phi Phi rồi!Tối hôm qua nàng ta cứ trằn trọc mãi, không thể nào ngủ nổi, chỉ sợ chuyện bốn năm trước bị lật tẩy.Dù sao thì bây giờ Vân Quán Ninh cũng không còn giống như trước nữa, nàng rõ ràng đã từng uy h**p nàng ta, nói rằng nếu nàng ta còn tiếp tục có ý đồ xấu xa thì sẽ nói ra toàn bộ chuyện bốn năm trước.Tần Tự Tuyết không dám mạo hiểm như vậy.Đặc biệt là hiện giờ quan hệ giữa nàng ta và Mặc Hồi Phong đang cực kỳ lạnh nhạt, Mặc Diệp thì lại không thèm để tâm chút nào đến nàng ta.Vì thế Tần Tự Tuyết cố cười gượng, cố ý trưng ra vẻ mặt mất mát: “Phi Phi, Minh Vương phi đã nói gì về tỷ với muối sao?”“Gần đây, cả muội và Diệp ca ca đều thay đổi rất nhiều, dường như lạnh nhạt với tỷ hơn trước rất nhiều.”Giọng điệu nàng ta mang theo vẻ thăm dò...

Chương 103: Không Biết Hôm Nay Tạm Tẩu Tới Đây Tìm Ta Có Việc Gì