Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 112: Ngươi Nói Cái Gì

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Vương phi..."Tử Tô kinh ngạc thốt lên một tiếng, vội vã dìu người kia đứng lên.Lúc Tần Tự Tuyết tỉnh lại đã là hoàng hôn rồi.Từng ánh chiều tà rọi vào phòng toát lên một màu sáng dịu nhẹ, quầng sáng lẳng lặng hắt vào bên trong, còn có thể nhìn thấy rõ ràng những đốm bụi nhỏ lượn lờ trong không khí.Đây là khuê phòng của nàng ta trước khi xuất giá.Chỉ có Tử Tô ngồi ở bên giường, thấp giọng nghẹn ngào."Tử Tô."Tần Tự Tuyết vừa mở miệng, giọng nói có chút khàn đặc: "Bổn vương phi làm sao vậy?""Vương phi, cuối cùng người cũng tỉnh rồi!"Nhìn thấy Tần Tự Tuyết tỉnh lại, Tử Tô vội vã lau khô nước mắt, cúi người ân cần hỏi: "Vương phi, người còn thấy có chỗ nào không khỏe không? Có muốn uống nước hay ăn gì không?"Tần Tự Tuyết lắc đầu tỏ vẻ không muốn."Vương phi, đại phu đã tới khám qua rồi, nói là ức chế lâu ngày nên mới ngất đi."Tử Tô đưa tay lên dụi mắt, lúc này mới cẩn thận nhìn Tô Tự Tuyết, hạ thấp giọng khẽ nói vào bên tại của người kia."Ngươi nói cái gì?"Tần Tự Tuyết lộ ra vẻ mặt khiếp sợ."Vương phi, là thật.Đại phu đã chẩn đoán rất nhiều lần rồi, quả thật..."Còn chưa nói hết câu, Tần Tự Tuyết đã vội cắt ngang: "Phụ thân ta đâu?"Tần phu nhân mất sớm, hiện tại Tướng Phủ cũng không có bóng dáng của nữ chủ nhân, chuyện bếp núc trong phủ đều do dì Trần đảm nhận.Còn tất cả chuyện khác thì nhị tiểu thư Tần Duyệt Liễu sẽ đứng ra làm chủ."Lão gia và nhị tiểu thư đang dùng bữa chiều"Tử Tô thoáng nghẹn ngào."Hà."Tần Tự Tuyết tự cười chế giễu: "Quả nhiên nữ nhi xuất giá chính là bát nước đổ đi mà.""Vương phi, lão gia vẫn rất quan tâm tới người, đã tới thăm người mấy lần rồi.Nhị tiểu thư cũng cố ý ra lệnh cho phía nhà bếp chuẩn bị xong bữa tối rồi, đợi tới khi vương phi tỉnh lại"Tử Tô nói: "Nhị tiểu thư còn cố ý dặn dò nô tỳ về Doanh Vương phủ một chuyến.""Thu xếp xong xuôi cho hai vị tiểu thư, nô tỳ mới tới chăm sóc cho Vương phi."Hai vị tiểu thư mà Tử Tô nhắc tới chính là hai cô con gái của Tần Tự Tuyết và Mặc HồiPhong.Bởi vì chưa được chính thức sắc phong làm quận chúa, cho nên bây giờ chỉ xưng hô là tiểuthư."Nó đúng là chu đáo."Tần Tự Tuyết cười lạnh, trên mặt không có chút cảm động.Vừa nói xong đã nghe tiếng bước chân truyền tới từ bên ngoài, cửa phòng bị mở ra, hai cha con Tân Đông Lâm và Tân Duyệt Liễu người trước người sau mà tiến vào."Doanh Vương phi sao rồi?"Tần Đông Lâm hỏi.Sắc mặt của ông ta nghiêm nghị, đôi mắt hẹp dài phủ thêm mấy phần lạnh nhạt.Có thể thấy, Tân Đông Lâm này nhất định không phải là một người hiền lành."Lão gia, Vương phi đã tỉnh rồi."Tử Tô vội vã đứng lên đáp lời.Tần Đông Lâm lúc này mới dắt Tần Duyệt Liễu tới gần.Tần Tự Tuyết đã không gặp vị muội muội này của mình khoảng nửa năm rồi.Tần Duyệt Liễu nhỏ hơn nàng ta bốn tuổi, bây giờ cũng mới mười bảy, chính là độ tuổi tươi xanh, như hoa như ngọc.Tướng mạo của tỷ muội hai người giống nhau đến bảy phần, nhưng khác với vẻ dịu dàng của Tần Tự Tuyết, vẻ mặt của Tần Duyệt Liễu lạnh lùng hơn nhiều.Giống như đóa hoa bách hợp trong núi, yên lặng tỏa sáng giữa màn đêm.Khuôn mặt này của nàng ta, càng ngày càng động lòng người, càng ngày càng thu hút ánh nhìn của người khác.Ngay cả là Tần Tự Tuyết cũng không nhịn được nhìn nàng ta chằm chằm, qua một lúc lâu cũng không có thu ánh mắt trở về.Tân Tự Tuyết không lên tiếng, Tân Duyệt Liễu cũng không có nói chuyện, thậm chí cũng không có hỏi han người kia lấy một câu.Cuối cùng vẫn là Tân Tự Tuyết phản ứng lại, mở miệng nói với Tân Duyệt Liễu: "Ta và nhị muội đã không gặp mặt chừng nửa năm rồi nhỉ?""Ừm."Tần Duyệt Liễu hờ hững đáp lại.Tình cảm tỷ muội giữa hai người từ nhỏ đã lạnh nhạt rồi.Vì năm đó Tần phu nhân giận Tân Đông Lâm, sau đó dắt theo Tần Duyệt Liễu khi đó chỉ mới sáu tuổi về nhà mẹ đẻ ở mấy năm.Nhà mẹ đẻ của Tần phu nhân cách kinh thành khoảng hai ngày đi đường.Sau đó Tần phu nhân mất, Tân Đông Lâm mới phải người tới đưa Tần Duyệt Liễu trở lại kinh thành.

"Vương phi..."

Tử Tô kinh ngạc thốt lên một tiếng, vội vã dìu người kia đứng lên.

Lúc Tần Tự Tuyết tỉnh lại đã là hoàng hôn rồi.

Từng ánh chiều tà rọi vào phòng toát lên một màu sáng dịu nhẹ, quầng sáng lẳng lặng hắt vào bên trong, còn có thể nhìn thấy rõ ràng những đốm bụi nhỏ lượn lờ trong không khí.

Đây là khuê phòng của nàng ta trước khi xuất giá.

Chỉ có Tử Tô ngồi ở bên giường, thấp giọng nghẹn ngào.

"Tử Tô."

Tần Tự Tuyết vừa mở miệng, giọng nói có chút khàn đặc: "Bổn vương phi làm sao vậy?"

"Vương phi, cuối cùng người cũng tỉnh rồi!"

Nhìn thấy Tần Tự Tuyết tỉnh lại, Tử Tô vội vã lau khô nước mắt, cúi người ân cần hỏi: "Vương phi, người còn thấy có chỗ nào không khỏe không? Có muốn uống nước hay ăn gì không?"

Tần Tự Tuyết lắc đầu tỏ vẻ không muốn.

"Vương phi, đại phu đã tới khám qua rồi, nói là ức chế lâu ngày nên mới ngất đi."

Tử Tô đưa tay lên dụi mắt, lúc này mới cẩn thận nhìn Tô Tự Tuyết, hạ thấp giọng khẽ nói vào bên tại của người kia.

"Ngươi nói cái gì?"

Tần Tự Tuyết lộ ra vẻ mặt khiếp sợ.

"Vương phi, là thật.

Đại phu đã chẩn đoán rất nhiều lần rồi, quả thật..."

Còn chưa nói hết câu, Tần Tự Tuyết đã vội cắt ngang: "Phụ thân ta đâu?"

Tần phu nhân mất sớm, hiện tại Tướng Phủ cũng không có bóng dáng của nữ chủ nhân, chuyện bếp núc trong phủ đều do dì Trần đảm nhận.

Còn tất cả chuyện khác thì nhị tiểu thư Tần Duyệt Liễu sẽ đứng ra làm chủ.

"Lão gia và nhị tiểu thư đang dùng bữa chiều"

Tử Tô thoáng nghẹn ngào.

"Hà."

Tần Tự Tuyết tự cười chế giễu: "Quả nhiên nữ nhi xuất giá chính là bát nước đổ đi mà."

"Vương phi, lão gia vẫn rất quan tâm tới người, đã tới thăm người mấy lần rồi.

Nhị tiểu thư cũng cố ý ra lệnh cho phía nhà bếp chuẩn bị xong bữa tối rồi, đợi tới khi vương phi tỉnh lại"

Tử Tô nói: "Nhị tiểu thư còn cố ý dặn dò nô tỳ về Doanh Vương phủ một chuyến."

"Thu xếp xong xuôi cho hai vị tiểu thư, nô tỳ mới tới chăm sóc cho Vương phi."

Hai vị tiểu thư mà Tử Tô nhắc tới chính là hai cô con gái của Tần Tự Tuyết và Mặc Hồi

Phong.

Bởi vì chưa được chính thức sắc phong làm quận chúa, cho nên bây giờ chỉ xưng hô là tiểu

thư.

"Nó đúng là chu đáo."

Tần Tự Tuyết cười lạnh, trên mặt không có chút cảm động.

Vừa nói xong đã nghe tiếng bước chân truyền tới từ bên ngoài, cửa phòng bị mở ra, hai cha con Tân Đông Lâm và Tân Duyệt Liễu người trước người sau mà tiến vào.

"Doanh Vương phi sao rồi?"

Tần Đông Lâm hỏi.

Sắc mặt của ông ta nghiêm nghị, đôi mắt hẹp dài phủ thêm mấy phần lạnh nhạt.

Có thể thấy, Tân Đông Lâm này nhất định không phải là một người hiền lành.

"Lão gia, Vương phi đã tỉnh rồi."

Tử Tô vội vã đứng lên đáp lời.

Tần Đông Lâm lúc này mới dắt Tần Duyệt Liễu tới gần.

Tần Tự Tuyết đã không gặp vị muội muội này của mình khoảng nửa năm rồi.

Tần Duyệt Liễu nhỏ hơn nàng ta bốn tuổi, bây giờ cũng mới mười bảy, chính là độ tuổi tươi xanh, như hoa như ngọc.

Tướng mạo của tỷ muội hai người giống nhau đến bảy phần, nhưng khác với vẻ dịu dàng của Tần Tự Tuyết, vẻ mặt của Tần Duyệt Liễu lạnh lùng hơn nhiều.

Giống như đóa hoa bách hợp trong núi, yên lặng tỏa sáng giữa màn đêm.

Khuôn mặt này của nàng ta, càng ngày càng động lòng người, càng ngày càng thu hút ánh nhìn của người khác.

Ngay cả là Tần Tự Tuyết cũng không nhịn được nhìn nàng ta chằm chằm, qua một lúc lâu cũng không có thu ánh mắt trở về.

Tân Tự Tuyết không lên tiếng, Tân Duyệt Liễu cũng không có nói chuyện, thậm chí cũng không có hỏi han người kia lấy một câu.

Cuối cùng vẫn là Tân Tự Tuyết phản ứng lại, mở miệng nói với Tân Duyệt Liễu: "Ta và nhị muội đã không gặp mặt chừng nửa năm rồi nhỉ?"

"Ừm."

Tần Duyệt Liễu hờ hững đáp lại.

Tình cảm tỷ muội giữa hai người từ nhỏ đã lạnh nhạt rồi.

Vì năm đó Tần phu nhân giận Tân Đông Lâm, sau đó dắt theo Tần Duyệt Liễu khi đó chỉ mới sáu tuổi về nhà mẹ đẻ ở mấy năm.

Nhà mẹ đẻ của Tần phu nhân cách kinh thành khoảng hai ngày đi đường.

Sau đó Tần phu nhân mất, Tân Đông Lâm mới phải người tới đưa Tần Duyệt Liễu trở lại kinh thành.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Vương phi..."Tử Tô kinh ngạc thốt lên một tiếng, vội vã dìu người kia đứng lên.Lúc Tần Tự Tuyết tỉnh lại đã là hoàng hôn rồi.Từng ánh chiều tà rọi vào phòng toát lên một màu sáng dịu nhẹ, quầng sáng lẳng lặng hắt vào bên trong, còn có thể nhìn thấy rõ ràng những đốm bụi nhỏ lượn lờ trong không khí.Đây là khuê phòng của nàng ta trước khi xuất giá.Chỉ có Tử Tô ngồi ở bên giường, thấp giọng nghẹn ngào."Tử Tô."Tần Tự Tuyết vừa mở miệng, giọng nói có chút khàn đặc: "Bổn vương phi làm sao vậy?""Vương phi, cuối cùng người cũng tỉnh rồi!"Nhìn thấy Tần Tự Tuyết tỉnh lại, Tử Tô vội vã lau khô nước mắt, cúi người ân cần hỏi: "Vương phi, người còn thấy có chỗ nào không khỏe không? Có muốn uống nước hay ăn gì không?"Tần Tự Tuyết lắc đầu tỏ vẻ không muốn."Vương phi, đại phu đã tới khám qua rồi, nói là ức chế lâu ngày nên mới ngất đi."Tử Tô đưa tay lên dụi mắt, lúc này mới cẩn thận nhìn Tô Tự Tuyết, hạ thấp giọng khẽ nói vào bên tại của người kia."Ngươi nói cái gì?"Tần Tự Tuyết lộ ra vẻ mặt khiếp sợ."Vương phi, là thật.Đại phu đã chẩn đoán rất nhiều lần rồi, quả thật..."Còn chưa nói hết câu, Tần Tự Tuyết đã vội cắt ngang: "Phụ thân ta đâu?"Tần phu nhân mất sớm, hiện tại Tướng Phủ cũng không có bóng dáng của nữ chủ nhân, chuyện bếp núc trong phủ đều do dì Trần đảm nhận.Còn tất cả chuyện khác thì nhị tiểu thư Tần Duyệt Liễu sẽ đứng ra làm chủ."Lão gia và nhị tiểu thư đang dùng bữa chiều"Tử Tô thoáng nghẹn ngào."Hà."Tần Tự Tuyết tự cười chế giễu: "Quả nhiên nữ nhi xuất giá chính là bát nước đổ đi mà.""Vương phi, lão gia vẫn rất quan tâm tới người, đã tới thăm người mấy lần rồi.Nhị tiểu thư cũng cố ý ra lệnh cho phía nhà bếp chuẩn bị xong bữa tối rồi, đợi tới khi vương phi tỉnh lại"Tử Tô nói: "Nhị tiểu thư còn cố ý dặn dò nô tỳ về Doanh Vương phủ một chuyến.""Thu xếp xong xuôi cho hai vị tiểu thư, nô tỳ mới tới chăm sóc cho Vương phi."Hai vị tiểu thư mà Tử Tô nhắc tới chính là hai cô con gái của Tần Tự Tuyết và Mặc HồiPhong.Bởi vì chưa được chính thức sắc phong làm quận chúa, cho nên bây giờ chỉ xưng hô là tiểuthư."Nó đúng là chu đáo."Tần Tự Tuyết cười lạnh, trên mặt không có chút cảm động.Vừa nói xong đã nghe tiếng bước chân truyền tới từ bên ngoài, cửa phòng bị mở ra, hai cha con Tân Đông Lâm và Tân Duyệt Liễu người trước người sau mà tiến vào."Doanh Vương phi sao rồi?"Tần Đông Lâm hỏi.Sắc mặt của ông ta nghiêm nghị, đôi mắt hẹp dài phủ thêm mấy phần lạnh nhạt.Có thể thấy, Tân Đông Lâm này nhất định không phải là một người hiền lành."Lão gia, Vương phi đã tỉnh rồi."Tử Tô vội vã đứng lên đáp lời.Tần Đông Lâm lúc này mới dắt Tần Duyệt Liễu tới gần.Tần Tự Tuyết đã không gặp vị muội muội này của mình khoảng nửa năm rồi.Tần Duyệt Liễu nhỏ hơn nàng ta bốn tuổi, bây giờ cũng mới mười bảy, chính là độ tuổi tươi xanh, như hoa như ngọc.Tướng mạo của tỷ muội hai người giống nhau đến bảy phần, nhưng khác với vẻ dịu dàng của Tần Tự Tuyết, vẻ mặt của Tần Duyệt Liễu lạnh lùng hơn nhiều.Giống như đóa hoa bách hợp trong núi, yên lặng tỏa sáng giữa màn đêm.Khuôn mặt này của nàng ta, càng ngày càng động lòng người, càng ngày càng thu hút ánh nhìn của người khác.Ngay cả là Tần Tự Tuyết cũng không nhịn được nhìn nàng ta chằm chằm, qua một lúc lâu cũng không có thu ánh mắt trở về.Tân Tự Tuyết không lên tiếng, Tân Duyệt Liễu cũng không có nói chuyện, thậm chí cũng không có hỏi han người kia lấy một câu.Cuối cùng vẫn là Tân Tự Tuyết phản ứng lại, mở miệng nói với Tân Duyệt Liễu: "Ta và nhị muội đã không gặp mặt chừng nửa năm rồi nhỉ?""Ừm."Tần Duyệt Liễu hờ hững đáp lại.Tình cảm tỷ muội giữa hai người từ nhỏ đã lạnh nhạt rồi.Vì năm đó Tần phu nhân giận Tân Đông Lâm, sau đó dắt theo Tần Duyệt Liễu khi đó chỉ mới sáu tuổi về nhà mẹ đẻ ở mấy năm.Nhà mẹ đẻ của Tần phu nhân cách kinh thành khoảng hai ngày đi đường.Sau đó Tần phu nhân mất, Tân Đông Lâm mới phải người tới đưa Tần Duyệt Liễu trở lại kinh thành.

Chương 112: Ngươi Nói Cái Gì