Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 203: Hoàng Thượng Long Thể Quan Trọng
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nha đầu thối này, thời gian gần đây quả thật đã khiến bà ta có cái nhìn khác xưa.Chỉ là bà ta vẫn còn có chút thành kiến...!Nếu Mặc Hồi Phong đã giao Ngũ Quân Doanh ra rồi, vì sao lại không giao cho Diệp nhi quản lý?Nha đầu thổi này bây giờ được hoàng thượng yêu thương, có thể xen mồm vào nói giúp, nhưng sao lại không chịu tranh thủ nói giúp Diệp nhi chứ?Nhìn thấy cái nhíu mày khe khẽ của Đức Phi, dĩ nhiên là Vân Quán Ninh hiểu được trong lòng người kia đang suy nghĩ chuyện gì.Đấu trí với bà ta hơn nửa năm trời, mỗi khi bà ta nhíu mày lại, Vân Quán Ninh làm sao có thể không nhìn ra được người kia đang có ý đồ gì chứ?Trong lòng nàng thoáng cười lạnh, cũng không có lên tiếng.Đúng lúc này, Mặc Hàn Vũ lại móc lệnh bài Ngũ Quân Doanh ra khoe khoang...!Nhìn thấy Đức Phi có vẻ không hào hứng cho lắm, Vân Quán Ninh mới lựa lúc này mà đứng lên chuẩn bị xin cáo lui.Vậy mà Tô Bỉnh Thiện lại vội vã đi vào nói: "Minh Vương phi, hoàng thượng mời người lập tức tới Ngự Thư Phòng một chuyến."Nhìn thấy sắc mặt của người kia có vẻ sốt sắng, hình như là đã xảy ra chuyện gì rồi.Đám người bên phía Đức Phi cũng bị làm cho khẩn trương, vội vàng hỏi: "Tô Công công, có chuyện gì thế?""Đức Phi nương nương, chuyện quá khẩn cấp, nô tài trước tiên cần phải mời Minh Vương phi tới Ngự Thư Phòng đã."Ý là không muốn nói gì thêm.Vân Quán Ninh cũng nhận ra tình hình có vẻ vô cùng cấp bách, vội vã cùng Tô Bỉnh Thiện tới Ngự Thư Phòng.Đức Phi nháy mắt ra dấu với Mặc Diệp, ngay sau đó hắn cũng đứng lên đi ra ngoài.Chu Oanh Oanh và Mặc Hàn Vũ đưa mắt nhìn nhau.Mặc Hàn Vũ lặng lẽ cất lại lệnh bài.Xúi quẩy!Khó khăn lắm mới có dịp muốn khoe lệnh bài của hắn ta, Vân Quán Ninh và Mặc Diệp lại nói đi là đi.Chu Oanh Oanh hôm nay xem trò vui cũng mệt rồi, phu thê hai người cũng nhanh chóng rời đi.Vân Quán Ninh đã nhanh chóng vào trong Ngự Thư Phòng.Mặc Tông Nhiên đang ở đó ôm ngực chau mày, miệng cứ thi thoảng lại rên vài tiếng.Sắc mặt ông ta hơi nhợt nhạt, nhìn dáng vẻ trông vô cùng đau đớn."Phụ hoàng, người sao rồi?"Vân Quán Ninh nhanh chân tiến tới: "Người thấy có chỗ nào không khỏe?"Nhìn thấy người kia tới, Mặc Tông Nhiên lại thoáng kinh ngạc nói: "Sao con lại tới?"Tô Bình Thiên đứng sau lưng Vân Quán Ninh, nước mắt nước mũi tèm lem nói: "Hoàng thượng, khi nãy nô tài thấy người khó chịu quá, nhưng người lại không chịu cho mời thái y.""Quá sốt ruột, cho nên đã mượn danh nghĩa của người mà mời Minh Vương phi tới đây."Ông ta quỳ gối xuống đất: "Hoàng thượng, người có thể trách phạt nô tài cũng được, quở trách nô tài cũng được.""Hoàng thượng, long thể quan trọng."
Nha đầu thối này, thời gian gần đây quả thật đã khiến bà ta có cái nhìn khác xưa.
Chỉ là bà ta vẫn còn có chút thành kiến...!Nếu Mặc Hồi Phong đã giao Ngũ Quân Doanh ra rồi, vì sao lại không giao cho Diệp nhi quản lý?
Nha đầu thổi này bây giờ được hoàng thượng yêu thương, có thể xen mồm vào nói giúp, nhưng sao lại không chịu tranh thủ nói giúp Diệp nhi chứ?
Nhìn thấy cái nhíu mày khe khẽ của Đức Phi, dĩ nhiên là Vân Quán Ninh hiểu được trong lòng người kia đang suy nghĩ chuyện gì.
Đấu trí với bà ta hơn nửa năm trời, mỗi khi bà ta nhíu mày lại, Vân Quán Ninh làm sao có thể không nhìn ra được người kia đang có ý đồ gì chứ?
Trong lòng nàng thoáng cười lạnh, cũng không có lên tiếng.
Đúng lúc này, Mặc Hàn Vũ lại móc lệnh bài Ngũ Quân Doanh ra khoe khoang...!Nhìn thấy Đức Phi có vẻ không hào hứng cho lắm, Vân Quán Ninh mới lựa lúc này mà đứng lên chuẩn bị xin cáo lui.
Vậy mà Tô Bỉnh Thiện lại vội vã đi vào nói: "Minh Vương phi, hoàng thượng mời người lập tức tới Ngự Thư Phòng một chuyến."
Nhìn thấy sắc mặt của người kia có vẻ sốt sắng, hình như là đã xảy ra chuyện gì rồi.
Đám người bên phía Đức Phi cũng bị làm cho khẩn trương, vội vàng hỏi: "Tô Công công, có chuyện gì thế?"
"Đức Phi nương nương, chuyện quá khẩn cấp, nô tài trước tiên cần phải mời Minh Vương phi tới Ngự Thư Phòng đã."
Ý là không muốn nói gì thêm.
Vân Quán Ninh cũng nhận ra tình hình có vẻ vô cùng cấp bách, vội vã cùng Tô Bỉnh Thiện tới Ngự Thư Phòng.
Đức Phi nháy mắt ra dấu với Mặc Diệp, ngay sau đó hắn cũng đứng lên đi ra ngoài.
Chu Oanh Oanh và Mặc Hàn Vũ đưa mắt nhìn nhau.
Mặc Hàn Vũ lặng lẽ cất lại lệnh bài.
Xúi quẩy!
Khó khăn lắm mới có dịp muốn khoe lệnh bài của hắn ta, Vân Quán Ninh và Mặc Diệp lại nói đi là đi.
Chu Oanh Oanh hôm nay xem trò vui cũng mệt rồi, phu thê hai người cũng nhanh chóng rời đi.
Vân Quán Ninh đã nhanh chóng vào trong Ngự Thư Phòng.
Mặc Tông Nhiên đang ở đó ôm ngực chau mày, miệng cứ thi thoảng lại rên vài tiếng.
Sắc mặt ông ta hơi nhợt nhạt, nhìn dáng vẻ trông vô cùng đau đớn.
"Phụ hoàng, người sao rồi?"
Vân Quán Ninh nhanh chân tiến tới: "Người thấy có chỗ nào không khỏe?"
Nhìn thấy người kia tới, Mặc Tông Nhiên lại thoáng kinh ngạc nói: "Sao con lại tới?"
Tô Bình Thiên đứng sau lưng Vân Quán Ninh, nước mắt nước mũi tèm lem nói: "Hoàng thượng, khi nãy nô tài thấy người khó chịu quá, nhưng người lại không chịu cho mời thái y."
"Quá sốt ruột, cho nên đã mượn danh nghĩa của người mà mời Minh Vương phi tới đây."
Ông ta quỳ gối xuống đất: "Hoàng thượng, người có thể trách phạt nô tài cũng được, quở trách nô tài cũng được."
"Hoàng thượng, long thể quan trọng."
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nha đầu thối này, thời gian gần đây quả thật đã khiến bà ta có cái nhìn khác xưa.Chỉ là bà ta vẫn còn có chút thành kiến...!Nếu Mặc Hồi Phong đã giao Ngũ Quân Doanh ra rồi, vì sao lại không giao cho Diệp nhi quản lý?Nha đầu thổi này bây giờ được hoàng thượng yêu thương, có thể xen mồm vào nói giúp, nhưng sao lại không chịu tranh thủ nói giúp Diệp nhi chứ?Nhìn thấy cái nhíu mày khe khẽ của Đức Phi, dĩ nhiên là Vân Quán Ninh hiểu được trong lòng người kia đang suy nghĩ chuyện gì.Đấu trí với bà ta hơn nửa năm trời, mỗi khi bà ta nhíu mày lại, Vân Quán Ninh làm sao có thể không nhìn ra được người kia đang có ý đồ gì chứ?Trong lòng nàng thoáng cười lạnh, cũng không có lên tiếng.Đúng lúc này, Mặc Hàn Vũ lại móc lệnh bài Ngũ Quân Doanh ra khoe khoang...!Nhìn thấy Đức Phi có vẻ không hào hứng cho lắm, Vân Quán Ninh mới lựa lúc này mà đứng lên chuẩn bị xin cáo lui.Vậy mà Tô Bỉnh Thiện lại vội vã đi vào nói: "Minh Vương phi, hoàng thượng mời người lập tức tới Ngự Thư Phòng một chuyến."Nhìn thấy sắc mặt của người kia có vẻ sốt sắng, hình như là đã xảy ra chuyện gì rồi.Đám người bên phía Đức Phi cũng bị làm cho khẩn trương, vội vàng hỏi: "Tô Công công, có chuyện gì thế?""Đức Phi nương nương, chuyện quá khẩn cấp, nô tài trước tiên cần phải mời Minh Vương phi tới Ngự Thư Phòng đã."Ý là không muốn nói gì thêm.Vân Quán Ninh cũng nhận ra tình hình có vẻ vô cùng cấp bách, vội vã cùng Tô Bỉnh Thiện tới Ngự Thư Phòng.Đức Phi nháy mắt ra dấu với Mặc Diệp, ngay sau đó hắn cũng đứng lên đi ra ngoài.Chu Oanh Oanh và Mặc Hàn Vũ đưa mắt nhìn nhau.Mặc Hàn Vũ lặng lẽ cất lại lệnh bài.Xúi quẩy!Khó khăn lắm mới có dịp muốn khoe lệnh bài của hắn ta, Vân Quán Ninh và Mặc Diệp lại nói đi là đi.Chu Oanh Oanh hôm nay xem trò vui cũng mệt rồi, phu thê hai người cũng nhanh chóng rời đi.Vân Quán Ninh đã nhanh chóng vào trong Ngự Thư Phòng.Mặc Tông Nhiên đang ở đó ôm ngực chau mày, miệng cứ thi thoảng lại rên vài tiếng.Sắc mặt ông ta hơi nhợt nhạt, nhìn dáng vẻ trông vô cùng đau đớn."Phụ hoàng, người sao rồi?"Vân Quán Ninh nhanh chân tiến tới: "Người thấy có chỗ nào không khỏe?"Nhìn thấy người kia tới, Mặc Tông Nhiên lại thoáng kinh ngạc nói: "Sao con lại tới?"Tô Bình Thiên đứng sau lưng Vân Quán Ninh, nước mắt nước mũi tèm lem nói: "Hoàng thượng, khi nãy nô tài thấy người khó chịu quá, nhưng người lại không chịu cho mời thái y.""Quá sốt ruột, cho nên đã mượn danh nghĩa của người mà mời Minh Vương phi tới đây."Ông ta quỳ gối xuống đất: "Hoàng thượng, người có thể trách phạt nô tài cũng được, quở trách nô tài cũng được.""Hoàng thượng, long thể quan trọng."