Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 207: Bộ Ta Là Đang Hát Hả

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chỉ là bệnh Mặc Vĩ đã bị bệnh nhiều năm như thế, thực sự là đã tới mức có uống bao nhiêu thuốc cũng vô phương cứu chữa rồi.Nhìn thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của Vân Quán Ninh, ông ta ảo não phất ống tay áo nói: "Con cứ tận lực mà thử đi.""Nếu như con có thể chữa khỏi cho Lão Tứ, trẫm sẽ trọng thưởng hậu hỉ.""Phụ hoàng, đây là người nói đó."Vân Quán Ninh vén ống tay áo lên, bày ra vẻ "anh em chí cốt" mà đi tới trước mặt Mặc Tông Nhiên.Nếu như lý trí không trở về kịp lúc, có lẽ nàng đã đưa tay choàng vào tay Mặc Tông Nhiên luôn rồi.Trước ánh mắt ngờ vực đó của Mặc Tông Nhiên, Vân Quán Ninh ngượng ngùng thu cánh tay lại, vuốt ông tay áo xuống nói: "Ý nhi tức là, phụ hoàng là quân tử, đã nói ra rồi nhất định phải giữ lời."Nàng cười "ha ha" hai tiếng, lùi về bên cạnh Mặc Diệp."Phụ hoàng, nếu như không còn chuyện gì nữa thì tụi con xin cáo lui trước! Phụ hoàng nhất định phải bảo trọng long thể, uống thuốc đúng hạn nha."Vân Quán Ninh căn dặn, kéo Mặc Diệp bỏ của chạy lấy người.Nhìn bóng dáng hai người kia rời khỏi, Mặc Tông Nhiên cũng bất lực lắc đầu: "Nha đầu này..."Lúc Vân Quán Ninh và Mặc Diệp xuất cung thì đã là hoàng hôn.Thấy nữ nhân đi bên cạnh mình thi thoảng cứ thở dài thườn thượt, Mặc Diệp thật sự là nhịn không nổi mới quay đầu, nhíu mày nhìn nàng: "Răng người bị đau à?""Không phải người ta nói rằng đau thì đều muốn hát sao?"Vân Quán Ninh liếc mắt nhìn hắn: "Bộ ta là đang hát hả?""Vậy thì là cổ họng bị đau."Mặc Diệp không cảm xúc nói.Vân Quán Ninh nắm lấy cánh tay của hắn: "Mặc Diệp, người quan tâm ta thì cứ việc nói thẳng đi, hà cớ gì phải lòng vòng như vậy.Người chỉ cần hỏi nhẹ ta làm sao vậy, ta nhất định sẽ trả lời ngươi."Mặc Diệp nhìn thấy cánh tay hư hỏng kia của nàng, cụp mắt nói: "Vậy ngươi sao thế?"Đây rõ ràng là thừa nhận, hắn đang quan tâm nàng?Vân Quán Ninh bỗng cảm thấy vui.Giống như nắm được cơ hội, nàng nhíu mày cười nói: "Ta không thèm nói cho ngươi!".Mặc Diệp: "..."Đúng là không dạy thì người kia sẽ lên mặt mà.Nữ nhân này, quả thật không nên nể mặt nàng, nàng chính là thèm đòn!Nhìn thấy bước chân của hắn đi nhanh, Vân Quán Ninh vội vã đuổi theo: "Nè, có phải là người giận không? Đừng có đi nhanh như vậy mà, chân ta ngắn không theo kịp đâu."Chân Mặc Diệp rất dài, một sải chân có thể cách nàng tới hai bước.Trong chớp mắt đã bỏ nàng một quãng đường phía sau.Vân Quán Ninh thở hồng hộc đuổi theo, lúc tới được cửa cung thì Mặc Diệp đã ngồi trong xe ngựa đợi nàng rồi.Nàng chống cả tay chân, chật vật leo lên xe ngựa, ngồi bên cạnh hắn th* d*c: "Ngươi là ỷ mình chân dài làm khó ta.""Có bản lĩnh thì chân của ngươi cũng dài như thế đi."Mặc Diệp liếc mắt nhìn qua nàng, lộ rõ một vẻ mặt xem thường.

Chỉ là bệnh Mặc Vĩ đã bị bệnh nhiều năm như thế, thực sự là đã tới mức có uống bao nhiêu thuốc cũng vô phương cứu chữa rồi.

Nhìn thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của Vân Quán Ninh, ông ta ảo não phất ống tay áo nói: "Con cứ tận lực mà thử đi."

"Nếu như con có thể chữa khỏi cho Lão Tứ, trẫm sẽ trọng thưởng hậu hỉ."

"Phụ hoàng, đây là người nói đó."

Vân Quán Ninh vén ống tay áo lên, bày ra vẻ "anh em chí cốt" mà đi tới trước mặt Mặc Tông Nhiên.

Nếu như lý trí không trở về kịp lúc, có lẽ nàng đã đưa tay choàng vào tay Mặc Tông Nhiên luôn rồi.

Trước ánh mắt ngờ vực đó của Mặc Tông Nhiên, Vân Quán Ninh ngượng ngùng thu cánh tay lại, vuốt ông tay áo xuống nói: "Ý nhi tức là, phụ hoàng là quân tử, đã nói ra rồi nhất định phải giữ lời."

Nàng cười "ha ha" hai tiếng, lùi về bên cạnh Mặc Diệp.

"Phụ hoàng, nếu như không còn chuyện gì nữa thì tụi con xin cáo lui trước! Phụ hoàng nhất định phải bảo trọng long thể, uống thuốc đúng hạn nha."

Vân Quán Ninh căn dặn, kéo Mặc Diệp bỏ của chạy lấy người.

Nhìn bóng dáng hai người kia rời khỏi, Mặc Tông Nhiên cũng bất lực lắc đầu: "Nha đầu này..."

Lúc Vân Quán Ninh và Mặc Diệp xuất cung thì đã là hoàng hôn.

Thấy nữ nhân đi bên cạnh mình thi thoảng cứ thở dài thườn thượt, Mặc Diệp thật sự là nhịn không nổi mới quay đầu, nhíu mày nhìn nàng: "Răng người bị đau à?"

"Không phải người ta nói rằng đau thì đều muốn hát sao?"

Vân Quán Ninh liếc mắt nhìn hắn: "Bộ ta là đang hát hả?"

"Vậy thì là cổ họng bị đau."

Mặc Diệp không cảm xúc nói.

Vân Quán Ninh nắm lấy cánh tay của hắn: "Mặc Diệp, người quan tâm ta thì cứ việc nói thẳng đi, hà cớ gì phải lòng vòng như vậy.

Người chỉ cần hỏi nhẹ ta làm sao vậy, ta nhất định sẽ trả lời ngươi."

Mặc Diệp nhìn thấy cánh tay hư hỏng kia của nàng, cụp mắt nói: "Vậy ngươi sao thế?"

Đây rõ ràng là thừa nhận, hắn đang quan tâm nàng?

Vân Quán Ninh bỗng cảm thấy vui.

Giống như nắm được cơ hội, nàng nhíu mày cười nói: "Ta không thèm nói cho ngươi!".

Mặc Diệp: "..."

Đúng là không dạy thì người kia sẽ lên mặt mà.

Nữ nhân này, quả thật không nên nể mặt nàng, nàng chính là thèm đòn!

Nhìn thấy bước chân của hắn đi nhanh, Vân Quán Ninh vội vã đuổi theo: "Nè, có phải là người giận không? Đừng có đi nhanh như vậy mà, chân ta ngắn không theo kịp đâu."

Chân Mặc Diệp rất dài, một sải chân có thể cách nàng tới hai bước.

Trong chớp mắt đã bỏ nàng một quãng đường phía sau.

Vân Quán Ninh thở hồng hộc đuổi theo, lúc tới được cửa cung thì Mặc Diệp đã ngồi trong xe ngựa đợi nàng rồi.

Nàng chống cả tay chân, chật vật leo lên xe ngựa, ngồi bên cạnh hắn th* d*c: "Ngươi là ỷ mình chân dài làm khó ta."

"Có bản lĩnh thì chân của ngươi cũng dài như thế đi."

Mặc Diệp liếc mắt nhìn qua nàng, lộ rõ một vẻ mặt xem thường.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chỉ là bệnh Mặc Vĩ đã bị bệnh nhiều năm như thế, thực sự là đã tới mức có uống bao nhiêu thuốc cũng vô phương cứu chữa rồi.Nhìn thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của Vân Quán Ninh, ông ta ảo não phất ống tay áo nói: "Con cứ tận lực mà thử đi.""Nếu như con có thể chữa khỏi cho Lão Tứ, trẫm sẽ trọng thưởng hậu hỉ.""Phụ hoàng, đây là người nói đó."Vân Quán Ninh vén ống tay áo lên, bày ra vẻ "anh em chí cốt" mà đi tới trước mặt Mặc Tông Nhiên.Nếu như lý trí không trở về kịp lúc, có lẽ nàng đã đưa tay choàng vào tay Mặc Tông Nhiên luôn rồi.Trước ánh mắt ngờ vực đó của Mặc Tông Nhiên, Vân Quán Ninh ngượng ngùng thu cánh tay lại, vuốt ông tay áo xuống nói: "Ý nhi tức là, phụ hoàng là quân tử, đã nói ra rồi nhất định phải giữ lời."Nàng cười "ha ha" hai tiếng, lùi về bên cạnh Mặc Diệp."Phụ hoàng, nếu như không còn chuyện gì nữa thì tụi con xin cáo lui trước! Phụ hoàng nhất định phải bảo trọng long thể, uống thuốc đúng hạn nha."Vân Quán Ninh căn dặn, kéo Mặc Diệp bỏ của chạy lấy người.Nhìn bóng dáng hai người kia rời khỏi, Mặc Tông Nhiên cũng bất lực lắc đầu: "Nha đầu này..."Lúc Vân Quán Ninh và Mặc Diệp xuất cung thì đã là hoàng hôn.Thấy nữ nhân đi bên cạnh mình thi thoảng cứ thở dài thườn thượt, Mặc Diệp thật sự là nhịn không nổi mới quay đầu, nhíu mày nhìn nàng: "Răng người bị đau à?""Không phải người ta nói rằng đau thì đều muốn hát sao?"Vân Quán Ninh liếc mắt nhìn hắn: "Bộ ta là đang hát hả?""Vậy thì là cổ họng bị đau."Mặc Diệp không cảm xúc nói.Vân Quán Ninh nắm lấy cánh tay của hắn: "Mặc Diệp, người quan tâm ta thì cứ việc nói thẳng đi, hà cớ gì phải lòng vòng như vậy.Người chỉ cần hỏi nhẹ ta làm sao vậy, ta nhất định sẽ trả lời ngươi."Mặc Diệp nhìn thấy cánh tay hư hỏng kia của nàng, cụp mắt nói: "Vậy ngươi sao thế?"Đây rõ ràng là thừa nhận, hắn đang quan tâm nàng?Vân Quán Ninh bỗng cảm thấy vui.Giống như nắm được cơ hội, nàng nhíu mày cười nói: "Ta không thèm nói cho ngươi!".Mặc Diệp: "..."Đúng là không dạy thì người kia sẽ lên mặt mà.Nữ nhân này, quả thật không nên nể mặt nàng, nàng chính là thèm đòn!Nhìn thấy bước chân của hắn đi nhanh, Vân Quán Ninh vội vã đuổi theo: "Nè, có phải là người giận không? Đừng có đi nhanh như vậy mà, chân ta ngắn không theo kịp đâu."Chân Mặc Diệp rất dài, một sải chân có thể cách nàng tới hai bước.Trong chớp mắt đã bỏ nàng một quãng đường phía sau.Vân Quán Ninh thở hồng hộc đuổi theo, lúc tới được cửa cung thì Mặc Diệp đã ngồi trong xe ngựa đợi nàng rồi.Nàng chống cả tay chân, chật vật leo lên xe ngựa, ngồi bên cạnh hắn th* d*c: "Ngươi là ỷ mình chân dài làm khó ta.""Có bản lĩnh thì chân của ngươi cũng dài như thế đi."Mặc Diệp liếc mắt nhìn qua nàng, lộ rõ một vẻ mặt xem thường.

Chương 207: Bộ Ta Là Đang Hát Hả