Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 211: Hai Mẹ Con Đứng Dậy Rời Đi
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Da mặt vương gia dày thật!Lúc trước còn một lòng cho rằng, tiểu công tử là “dã chủng” của tên gia đinh kia.Ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nói vương phi cắm sừng hắn, muốn gϊếŧ chết vương phi và tiểu công tử.Hiện giờ cũng không biết là ai, tha thiết tiến lên lấy lòng vương phi và tiểu công tử.Mặt của vương gia, bị đứa con này vả cho đau lắm nhỉ?Như Ngọc giận mà không dám nói gì.Sau khi phỉ nhổ trong lòng đã rồi mới chán ngán đi mua pháo.Hắn ta vừa rồi quên nói, tiểu công tử nói muốn mua pháo, không phải để chơi, mà là muốn… phá Thính Trúc Viện của vương gia!Ai bảo hắn luôn ức h**p mẫu thân chứ.“Chủ tử…”Như Ngọc nhớ ra vụ này, vừa quay người đã thấy Mặc Diệp đã đi vào đại sảnh.Ài, thôi đi mua pháo trước vậy.Mặc Diệp vào đại sảnh, chỉ thấy hai mẹ con đang cười cười, nói chuyện.Thấy hắn đi vào, Vân Quán Ninh chỉ làm như không thấy.Nàng còn đang tức giận chuyện lúc nãy trên xe ngựa đây!Ai bảo Mặc Diệp bịt miệng nàng, không cho nàng nói chứ?Ai bảo đã lâu như vậy rồi, trong lòng hắn vẫn còn nhớ đến người trong mộng Tần Tự Tuyết đấy chứ?!Nàng mới là Minh Vương phi danh chính ngôn thuận, là thê tử chân chính của hắn.Mặc dù hai người không có tình cảm, nhưng du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu kỳ quái lại khiến cho Vân Quán Ninh khó chịu, nghĩ đến Mặc Diệp vẫn còn thích Tần Tự Tuyết thì lập tức tức giận trong lòng!Trên khuôn mặt nhỏ của Viên Bảo, cũng bao phủ một lớp sương băng, tỏ rõ không muốn gặp hắn.“Mẫu thân, chúng ta quay về Thanh Ảnh Viện đi!”Viên Bảo trượt từ trên ghế xuống, nắm tay Vân Quán Ninh bước đi: “Hôm nay thái lão gia đã dạy con làm văn, con đã viết một bài văn, mẫu thân xem đi.”“Được.”Hai mẹ con đứng dậy rời đi.Mặc Diệp vừa đi vào, còn chưa kịp mở miệng: “…”Gió Bắc thổi, thổi thấu qua tim hắn lạnh ngắt.Hắn là người trong suốt hay gì?Hai mẹ con này, ai cũng không nhìn thẳng vào hắn?!Hắn vẫn chưa mất hy vọng, lại nhíu mày đi theo.
Da mặt vương gia dày thật!
Lúc trước còn một lòng cho rằng, tiểu công tử là “dã chủng” của tên gia đinh kia.
Ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nói vương phi cắm sừng hắn, muốn gϊếŧ chết vương phi và tiểu công tử.
Hiện giờ cũng không biết là ai, tha thiết tiến lên lấy lòng vương phi và tiểu công tử.
Mặt của vương gia, bị đứa con này vả cho đau lắm nhỉ?
Như Ngọc giận mà không dám nói gì.
Sau khi phỉ nhổ trong lòng đã rồi mới chán ngán đi mua pháo.
Hắn ta vừa rồi quên nói, tiểu công tử nói muốn mua pháo, không phải để chơi, mà là muốn… phá Thính Trúc Viện của vương gia!
Ai bảo hắn luôn ức h**p mẫu thân chứ.
“Chủ tử…”
Như Ngọc nhớ ra vụ này, vừa quay người đã thấy Mặc Diệp đã đi vào đại sảnh.
Ài, thôi đi mua pháo trước vậy.
Mặc Diệp vào đại sảnh, chỉ thấy hai mẹ con đang cười cười, nói chuyện.
Thấy hắn đi vào, Vân Quán Ninh chỉ làm như không thấy.
Nàng còn đang tức giận chuyện lúc nãy trên xe ngựa đây!
Ai bảo Mặc Diệp bịt miệng nàng, không cho nàng nói chứ?
Ai bảo đã lâu như vậy rồi, trong lòng hắn vẫn còn nhớ đến người trong mộng Tần Tự Tuyết đấy chứ?!
Nàng mới là Minh Vương phi danh chính ngôn thuận, là thê tử chân chính của hắn.
Mặc dù hai người không có tình cảm, nhưng du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu kỳ quái lại khiến cho Vân Quán Ninh khó chịu, nghĩ đến Mặc Diệp vẫn còn thích Tần Tự Tuyết thì lập tức tức giận trong lòng!
Trên khuôn mặt nhỏ của Viên Bảo, cũng bao phủ một lớp sương băng, tỏ rõ không muốn gặp hắn.
“Mẫu thân, chúng ta quay về Thanh Ảnh Viện đi!”
Viên Bảo trượt từ trên ghế xuống, nắm tay Vân Quán Ninh bước đi: “Hôm nay thái lão gia đã dạy con làm văn, con đã viết một bài văn, mẫu thân xem đi.
”
“Được.
”
Hai mẹ con đứng dậy rời đi.
Mặc Diệp vừa đi vào, còn chưa kịp mở miệng: “…”
Gió Bắc thổi, thổi thấu qua tim hắn lạnh ngắt.
Hắn là người trong suốt hay gì?
Hai mẹ con này, ai cũng không nhìn thẳng vào hắn?!
Hắn vẫn chưa mất hy vọng, lại nhíu mày đi theo.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Da mặt vương gia dày thật!Lúc trước còn một lòng cho rằng, tiểu công tử là “dã chủng” của tên gia đinh kia.Ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nói vương phi cắm sừng hắn, muốn gϊếŧ chết vương phi và tiểu công tử.Hiện giờ cũng không biết là ai, tha thiết tiến lên lấy lòng vương phi và tiểu công tử.Mặt của vương gia, bị đứa con này vả cho đau lắm nhỉ?Như Ngọc giận mà không dám nói gì.Sau khi phỉ nhổ trong lòng đã rồi mới chán ngán đi mua pháo.Hắn ta vừa rồi quên nói, tiểu công tử nói muốn mua pháo, không phải để chơi, mà là muốn… phá Thính Trúc Viện của vương gia!Ai bảo hắn luôn ức h**p mẫu thân chứ.“Chủ tử…”Như Ngọc nhớ ra vụ này, vừa quay người đã thấy Mặc Diệp đã đi vào đại sảnh.Ài, thôi đi mua pháo trước vậy.Mặc Diệp vào đại sảnh, chỉ thấy hai mẹ con đang cười cười, nói chuyện.Thấy hắn đi vào, Vân Quán Ninh chỉ làm như không thấy.Nàng còn đang tức giận chuyện lúc nãy trên xe ngựa đây!Ai bảo Mặc Diệp bịt miệng nàng, không cho nàng nói chứ?Ai bảo đã lâu như vậy rồi, trong lòng hắn vẫn còn nhớ đến người trong mộng Tần Tự Tuyết đấy chứ?!Nàng mới là Minh Vương phi danh chính ngôn thuận, là thê tử chân chính của hắn.Mặc dù hai người không có tình cảm, nhưng du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu kỳ quái lại khiến cho Vân Quán Ninh khó chịu, nghĩ đến Mặc Diệp vẫn còn thích Tần Tự Tuyết thì lập tức tức giận trong lòng!Trên khuôn mặt nhỏ của Viên Bảo, cũng bao phủ một lớp sương băng, tỏ rõ không muốn gặp hắn.“Mẫu thân, chúng ta quay về Thanh Ảnh Viện đi!”Viên Bảo trượt từ trên ghế xuống, nắm tay Vân Quán Ninh bước đi: “Hôm nay thái lão gia đã dạy con làm văn, con đã viết một bài văn, mẫu thân xem đi.”“Được.”Hai mẹ con đứng dậy rời đi.Mặc Diệp vừa đi vào, còn chưa kịp mở miệng: “…”Gió Bắc thổi, thổi thấu qua tim hắn lạnh ngắt.Hắn là người trong suốt hay gì?Hai mẹ con này, ai cũng không nhìn thẳng vào hắn?!Hắn vẫn chưa mất hy vọng, lại nhíu mày đi theo.