Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 226: Không Không Chỉ Là Một Người

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Trước mắt, cả cột và tường đều cách hắn rất xa, cho dù hắn tức đến mức muốn đập tường thì cũng không thể bước lên thang để đi đập tường được!Hắn đá mạnh một chân vào bà Trương trước mặt.“Bản vương nuôi một đám phế vật các ngươi để làm gì vậy hả? Trông coi một người thôi cũng không làm được!”Không, không chỉ là một người.Là hai người!Bà Trương bị trúng tim, bà ta “ây da” một tiếng gục xuống đất.Bà ta đã lớn tuổi, lại là một bà già, sao mà có thể đỡ được?Bà ta lập tức ôm ngực, nôn ra máu.Bà ta không dám khóc, vội vàng bò dậy, run lẩy bẩy nói: “Vương gia, vương phi muốn đi thì sao mà nô tì cản được! Ngài đâu phải không biết tính của vương phi…”Bà ta đã cản qua rồi!Nhưng lúc đó cũng bị Vân Quán Ninh đá cho một chân!Bà Trương lăn thẳng xuống cầu thang.Cơn đau còn chưa qua, lại phải đỡ thêm một chân của vương gia…Bà Trương cũng uất ức lắm chứ!Hai người họ cãi nhau sao cứ phải trút giận lên bà ta chứ?Bà Trương hận bản thân không phải là một con rùa, mang trên lưng cái mai rùa, ai muốn làm gì thì làm, bà ta không muốn hầu hạ nữa thì chỉ cần rụt cổ vào thôi, ai làm gì được bà ta?Nhưng những lời này bà ta chỉ dám nghĩ trong lòng thôi, ai bảo bà ta là hạ nhân chứ.“Ngươi bị câm hay là bị mất trí? Không biết đến báo với bản vương sao?”Sắc mặt Mặc Diệp dữ tợn.Bà Trương sợ đến mức nói năng không rõ: “Nô tì cũng muốn báo với vương gia, nhưng mà, nhưng mà vương phi nói, nói rằng nếu nô tì dám đến báo tin thì sẽ cắt lưỡi nô tì đem cho chó ăn!”.

Trước mắt, cả cột và tường đều cách hắn rất xa, cho dù hắn tức đến mức muốn đập tường thì cũng không thể bước lên thang để đi đập tường được!

Hắn đá mạnh một chân vào bà Trương trước mặt.

“Bản vương nuôi một đám phế vật các ngươi để làm gì vậy hả? Trông coi một người thôi cũng không làm được!”

Không, không chỉ là một người.

Là hai người!

Bà Trương bị trúng tim, bà ta “ây da” một tiếng gục xuống đất.

Bà ta đã lớn tuổi, lại là một bà già, sao mà có thể đỡ được?

Bà ta lập tức ôm ngực, nôn ra máu.

Bà ta không dám khóc, vội vàng bò dậy, run lẩy bẩy nói: “Vương gia, vương phi muốn đi thì sao mà nô tì cản được! Ngài đâu phải không biết tính của vương phi…”

Bà ta đã cản qua rồi!

Nhưng lúc đó cũng bị Vân Quán Ninh đá cho một chân!

Bà Trương lăn thẳng xuống cầu thang.

Cơn đau còn chưa qua, lại phải đỡ thêm một chân của vương gia…

Bà Trương cũng uất ức lắm chứ!

Hai người họ cãi nhau sao cứ phải trút giận lên bà ta chứ?

Bà Trương hận bản thân không phải là một con rùa, mang trên lưng cái mai rùa, ai muốn làm gì thì làm, bà ta không muốn hầu hạ nữa thì chỉ cần rụt cổ vào thôi, ai làm gì được bà ta?

Nhưng những lời này bà ta chỉ dám nghĩ trong lòng thôi, ai bảo bà ta là hạ nhân chứ.

“Ngươi bị câm hay là bị mất trí? Không biết đến báo với bản vương sao?”

Sắc mặt Mặc Diệp dữ tợn.

Bà Trương sợ đến mức nói năng không rõ: “Nô tì cũng muốn báo với vương gia, nhưng mà, nhưng mà vương phi nói, nói rằng nếu nô tì dám đến báo tin thì sẽ cắt lưỡi nô tì đem cho chó ăn!”.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Trước mắt, cả cột và tường đều cách hắn rất xa, cho dù hắn tức đến mức muốn đập tường thì cũng không thể bước lên thang để đi đập tường được!Hắn đá mạnh một chân vào bà Trương trước mặt.“Bản vương nuôi một đám phế vật các ngươi để làm gì vậy hả? Trông coi một người thôi cũng không làm được!”Không, không chỉ là một người.Là hai người!Bà Trương bị trúng tim, bà ta “ây da” một tiếng gục xuống đất.Bà ta đã lớn tuổi, lại là một bà già, sao mà có thể đỡ được?Bà ta lập tức ôm ngực, nôn ra máu.Bà ta không dám khóc, vội vàng bò dậy, run lẩy bẩy nói: “Vương gia, vương phi muốn đi thì sao mà nô tì cản được! Ngài đâu phải không biết tính của vương phi…”Bà ta đã cản qua rồi!Nhưng lúc đó cũng bị Vân Quán Ninh đá cho một chân!Bà Trương lăn thẳng xuống cầu thang.Cơn đau còn chưa qua, lại phải đỡ thêm một chân của vương gia…Bà Trương cũng uất ức lắm chứ!Hai người họ cãi nhau sao cứ phải trút giận lên bà ta chứ?Bà Trương hận bản thân không phải là một con rùa, mang trên lưng cái mai rùa, ai muốn làm gì thì làm, bà ta không muốn hầu hạ nữa thì chỉ cần rụt cổ vào thôi, ai làm gì được bà ta?Nhưng những lời này bà ta chỉ dám nghĩ trong lòng thôi, ai bảo bà ta là hạ nhân chứ.“Ngươi bị câm hay là bị mất trí? Không biết đến báo với bản vương sao?”Sắc mặt Mặc Diệp dữ tợn.Bà Trương sợ đến mức nói năng không rõ: “Nô tì cũng muốn báo với vương gia, nhưng mà, nhưng mà vương phi nói, nói rằng nếu nô tì dám đến báo tin thì sẽ cắt lưỡi nô tì đem cho chó ăn!”.

Chương 226: Không Không Chỉ Là Một Người