Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 237: “chủ Tử Người Biết Sao”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Mặc Phi Phi vẫn còn đang chờ ở Vương Phủ, thấy hắn một mình quay lại, nhịn không được trợn mắt hỏi: “Thất ca ca, huynh không đón tẩu tử và Viên Bảo về sao?”“Nàng ta không chịu về.”Cho dù có chịu thừa nhận hay không, bản thân Mặc Diệp cũng cảm nhận được toàn thân hắn đang bộc phát ra sự suy sụp.Hắn đi ngang qua người Mặc Phi Phi, ngồi ở đại sảnh.Biết tâm trạng của hắn không tốt, Mặc Phi Phi cũng không dám tùy tiện lên tiếng.Nàng ta chỉ nhẹ giọng an ủi hắn vài câu, rồi về cung báo tin với Mặc Tông Nhiên và Đức Phi.Mặc Phi Phi vừa rời đi, Như Ngọc và Như Mặc cũng bước vào bẩm báo, nói là tìm khắp Kinh thành cũng không thấy vương phi và tiểu công tử.“Không cần phải tìm nữa, bản vương biết bọn họ đang ở đâu.”Mặc Diệp cau mày, nhìn lá trà đang trôi trong ly, ánh mắt buồn bã, không biết trong lòng đang nghĩ gì.“Chủ tử, người biết sao?”Như Ngọc kinh ngạc: “Vậy tại sao không trói vương phi về?”Như Mặc đấm hắn ta một cái.Như Ngọc lập tức đổi cách nói: “Ý của thuộc hạ là sao chủ tử không dẫn vương phi và tiểu công tử về?”BIết ở đâu mà còn bảo bọn họ đi lục soát khắp Kinh thành.Như vậy không phải là có ý muốn để mọi người biết Minh Vương phi đã bỏ nhà ra đi sao?Mặt mũi của chủ tử, mặt mũi của Minh Vương Phủ còn đâu nữa?Cứ vậy mà để người khác xem trò cười sao?Mặc Diệp ngước mắt lên nhìn hắn ta, vừa định mở miệng thì ai ngờ…Một tiếng vang “bùm bùm” truyền đến từ hậu viện!Cả Vương Phủ lúc này yên lặng vô cùng.Hạ nhân trong phủ đều biết vương phi đã bỏ nhà ra đi rồi, còn mang theo người con cưng của vương gia – tiểu công tử Viên Bảo.Vương gia nhà họ giống như một quả bom hẹn giờ, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.Hạ nhân không ai dám manh động, đến di chuyển cũng không dám phát ra tiếng động, chỉ sợ không cẩn thận là chọc tức con sư tử này.Cho nên tiếng “bùm bùm” này vô cùng lớn!Như Ngọc nhanh miệng: “Đây là tiếng pháo nổ? Hình như được truyền đến từ Thỉnh Trúc Viện!”Sắc mặt Mặc Diệp tối đi, lập tức đứng dậy đi về phía hậu viện.Vừa bước vào Thỉnh Trúc Viện, lập tức nhìn thấy một tiểu thịt viên đang nhanh chân thoát khỏi “hiện trường gây án”….

Mặc Phi Phi vẫn còn đang chờ ở Vương Phủ, thấy hắn một mình quay lại, nhịn không được trợn mắt hỏi: “Thất ca ca, huynh không đón tẩu tử và Viên Bảo về sao?”

“Nàng ta không chịu về.

Cho dù có chịu thừa nhận hay không, bản thân Mặc Diệp cũng cảm nhận được toàn thân hắn đang bộc phát ra sự suy sụp.

Hắn đi ngang qua người Mặc Phi Phi, ngồi ở đại sảnh.

Biết tâm trạng của hắn không tốt, Mặc Phi Phi cũng không dám tùy tiện lên tiếng.

Nàng ta chỉ nhẹ giọng an ủi hắn vài câu, rồi về cung báo tin với Mặc Tông Nhiên và Đức Phi.

Mặc Phi Phi vừa rời đi, Như Ngọc và Như Mặc cũng bước vào bẩm báo, nói là tìm khắp Kinh thành cũng không thấy vương phi và tiểu công tử.

“Không cần phải tìm nữa, bản vương biết bọn họ đang ở đâu.

Mặc Diệp cau mày, nhìn lá trà đang trôi trong ly, ánh mắt buồn bã, không biết trong lòng đang nghĩ gì.

“Chủ tử, người biết sao?”

Như Ngọc kinh ngạc: “Vậy tại sao không trói vương phi về?”

Như Mặc đấm hắn ta một cái.

Như Ngọc lập tức đổi cách nói: “Ý của thuộc hạ là sao chủ tử không dẫn vương phi và tiểu công tử về?”

BIết ở đâu mà còn bảo bọn họ đi lục soát khắp Kinh thành.

Như vậy không phải là có ý muốn để mọi người biết Minh Vương phi đã bỏ nhà ra đi sao?

Mặt mũi của chủ tử, mặt mũi của Minh Vương Phủ còn đâu nữa?

Cứ vậy mà để người khác xem trò cười sao?

Mặc Diệp ngước mắt lên nhìn hắn ta, vừa định mở miệng thì ai ngờ…

Một tiếng vang “bùm bùm” truyền đến từ hậu viện!

Cả Vương Phủ lúc này yên lặng vô cùng.

Hạ nhân trong phủ đều biết vương phi đã bỏ nhà ra đi rồi, còn mang theo người con cưng của vương gia – tiểu công tử Viên Bảo.

Vương gia nhà họ giống như một quả bom hẹn giờ, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Hạ nhân không ai dám manh động, đến di chuyển cũng không dám phát ra tiếng động, chỉ sợ không cẩn thận là chọc tức con sư tử này.

Cho nên tiếng “bùm bùm” này vô cùng lớn!

Như Ngọc nhanh miệng: “Đây là tiếng pháo nổ? Hình như được truyền đến từ Thỉnh Trúc Viện!”

Sắc mặt Mặc Diệp tối đi, lập tức đứng dậy đi về phía hậu viện.

Vừa bước vào Thỉnh Trúc Viện, lập tức nhìn thấy một tiểu thịt viên đang nhanh chân thoát khỏi “hiện trường gây án”….

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Mặc Phi Phi vẫn còn đang chờ ở Vương Phủ, thấy hắn một mình quay lại, nhịn không được trợn mắt hỏi: “Thất ca ca, huynh không đón tẩu tử và Viên Bảo về sao?”“Nàng ta không chịu về.”Cho dù có chịu thừa nhận hay không, bản thân Mặc Diệp cũng cảm nhận được toàn thân hắn đang bộc phát ra sự suy sụp.Hắn đi ngang qua người Mặc Phi Phi, ngồi ở đại sảnh.Biết tâm trạng của hắn không tốt, Mặc Phi Phi cũng không dám tùy tiện lên tiếng.Nàng ta chỉ nhẹ giọng an ủi hắn vài câu, rồi về cung báo tin với Mặc Tông Nhiên và Đức Phi.Mặc Phi Phi vừa rời đi, Như Ngọc và Như Mặc cũng bước vào bẩm báo, nói là tìm khắp Kinh thành cũng không thấy vương phi và tiểu công tử.“Không cần phải tìm nữa, bản vương biết bọn họ đang ở đâu.”Mặc Diệp cau mày, nhìn lá trà đang trôi trong ly, ánh mắt buồn bã, không biết trong lòng đang nghĩ gì.“Chủ tử, người biết sao?”Như Ngọc kinh ngạc: “Vậy tại sao không trói vương phi về?”Như Mặc đấm hắn ta một cái.Như Ngọc lập tức đổi cách nói: “Ý của thuộc hạ là sao chủ tử không dẫn vương phi và tiểu công tử về?”BIết ở đâu mà còn bảo bọn họ đi lục soát khắp Kinh thành.Như vậy không phải là có ý muốn để mọi người biết Minh Vương phi đã bỏ nhà ra đi sao?Mặt mũi của chủ tử, mặt mũi của Minh Vương Phủ còn đâu nữa?Cứ vậy mà để người khác xem trò cười sao?Mặc Diệp ngước mắt lên nhìn hắn ta, vừa định mở miệng thì ai ngờ…Một tiếng vang “bùm bùm” truyền đến từ hậu viện!Cả Vương Phủ lúc này yên lặng vô cùng.Hạ nhân trong phủ đều biết vương phi đã bỏ nhà ra đi rồi, còn mang theo người con cưng của vương gia – tiểu công tử Viên Bảo.Vương gia nhà họ giống như một quả bom hẹn giờ, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.Hạ nhân không ai dám manh động, đến di chuyển cũng không dám phát ra tiếng động, chỉ sợ không cẩn thận là chọc tức con sư tử này.Cho nên tiếng “bùm bùm” này vô cùng lớn!Như Ngọc nhanh miệng: “Đây là tiếng pháo nổ? Hình như được truyền đến từ Thỉnh Trúc Viện!”Sắc mặt Mặc Diệp tối đi, lập tức đứng dậy đi về phía hậu viện.Vừa bước vào Thỉnh Trúc Viện, lập tức nhìn thấy một tiểu thịt viên đang nhanh chân thoát khỏi “hiện trường gây án”….

Chương 237: “chủ Tử Người Biết Sao”