Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 240: Vân Quán Ninh Đã Khóc Sao

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Đúng rồi, mặc dù nữ nhân Vân Quán Ninh đó ăn nói hơi chua ngoa, hơi khó chịu…Nhưng thường ngày, nàng rất để tâm đến việc dạy dỗ Viên Bảo.Nàng luôn dạy dỗ Viên Bảo phải làm một người ngay thẳng.Chỉ muốn để nó nhìn thấy khía cạnh tốt đẹp của thế giới này, không muốn để nó bị vấy bẩn.Vì vậy Vân Quán Ninh cũng sẽ không dạy Viên Bảo “quan niệm sai lệch” như vậy.Mặc Diệp thở phào nhẹ nhõm: “Viên Bảo, chuyện của người lớn, con còn nhỏ thì đừng can thiệp vào.”“Tại sao con không được can thiệp vào chứ?”Viên Bảo hỏi ngược lại: “Người có biết người đã khiến mẫu thân của con tức giận đến mức nào không?”Điều này Mặc Diệp thật sự không biết.Lẽ nào không phải do Vân Quán Ninh đã làm hắn tức giận sao?Ở trong cung hắn đã bị mắng một trận, đích thân đi đến Cố gia đón nàng, lại bị Cố Minh châm chọc khiêu khích.Hắn đường đường là Minh Vương, làm sao chịu được sự tức giận như vậy?Hắn đã bỏ cả thể hiện, ai biết được nữ nhân này lại được nước lấn tới, không chịu xuống nước.Bây giờ thì ngược lại, còn nói nàng bị chọc giận đến mức nào sao?Trong lòng Mặc Diệp cười nhạt.Nhưng đối mặt với Viên Bảo, ánh mắt của hắn rất dịu dàng: “Tức giận đến mức nào vậy?”“Mẫu thân của con đã khóc!”Viên Bảo giơ nắm đấm nhỏ lên, hung dữ nói: “Mẫu thân của con chưa bao giờ khóc! Vậy mà lần này lại khóc!”Vì vậy nó mới tức giận và đến đây làm nổ tung cả viện của Mặc Diệp, tìm cách gây rắc rối cho Mặc Diệp.Mặc Diệp sững sờ một lúc.Vân Quán Ninh đã khóc sao?Hôm đó khi hắn và nàng cãi nhau ở Thanh Ảnh Viện, nàng cũng hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng, không thấy nàng rơi một giọt nước mắt.Nàng vốn tức giận đến mức sắp khóc, nhưng lại giơ tay tát hắn một cái!Còn bảo hắn cút!Người nên uất ức là hắn mới đúng chứ?“Người không tin sao?”Nhìn Mặc Diệp không lên tiếng, Viên Bảo cau mày nói: “Vì vậy cữu lão gia mới không cho người vào cửa!”Thảo nào sắc mặt của Cố Minh đối với hắn cũng không tốt, hóa ra là vì nguyên nhân này..

Đúng rồi, mặc dù nữ nhân Vân Quán Ninh đó ăn nói hơi chua ngoa, hơi khó chịu…

Nhưng thường ngày, nàng rất để tâm đến việc dạy dỗ Viên Bảo.

Nàng luôn dạy dỗ Viên Bảo phải làm một người ngay thẳng.

Chỉ muốn để nó nhìn thấy khía cạnh tốt đẹp của thế giới này, không muốn để nó bị vấy bẩn.

Vì vậy Vân Quán Ninh cũng sẽ không dạy Viên Bảo “quan niệm sai lệch” như vậy.

Mặc Diệp thở phào nhẹ nhõm: “Viên Bảo, chuyện của người lớn, con còn nhỏ thì đừng can thiệp vào.

“Tại sao con không được can thiệp vào chứ?”

Viên Bảo hỏi ngược lại: “Người có biết người đã khiến mẫu thân của con tức giận đến mức nào không?”

Điều này Mặc Diệp thật sự không biết.

Lẽ nào không phải do Vân Quán Ninh đã làm hắn tức giận sao?

Ở trong cung hắn đã bị mắng một trận, đích thân đi đến Cố gia đón nàng, lại bị Cố Minh châm chọc khiêu khích.

Hắn đường đường là Minh Vương, làm sao chịu được sự tức giận như vậy?

Hắn đã bỏ cả thể hiện, ai biết được nữ nhân này lại được nước lấn tới, không chịu xuống nước.

Bây giờ thì ngược lại, còn nói nàng bị chọc giận đến mức nào sao?

Trong lòng Mặc Diệp cười nhạt.

Nhưng đối mặt với Viên Bảo, ánh mắt của hắn rất dịu dàng: “Tức giận đến mức nào vậy?”

“Mẫu thân của con đã khóc!”

Viên Bảo giơ nắm đấm nhỏ lên, hung dữ nói: “Mẫu thân của con chưa bao giờ khóc! Vậy mà lần này lại khóc!”

Vì vậy nó mới tức giận và đến đây làm nổ tung cả viện của Mặc Diệp, tìm cách gây rắc rối cho Mặc Diệp.

Mặc Diệp sững sờ một lúc.

Vân Quán Ninh đã khóc sao?

Hôm đó khi hắn và nàng cãi nhau ở Thanh Ảnh Viện, nàng cũng hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng, không thấy nàng rơi một giọt nước mắt.

Nàng vốn tức giận đến mức sắp khóc, nhưng lại giơ tay tát hắn một cái!

Còn bảo hắn cút!

Người nên uất ức là hắn mới đúng chứ?

“Người không tin sao?”

Nhìn Mặc Diệp không lên tiếng, Viên Bảo cau mày nói: “Vì vậy cữu lão gia mới không cho người vào cửa!”

Thảo nào sắc mặt của Cố Minh đối với hắn cũng không tốt, hóa ra là vì nguyên nhân này.

.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Đúng rồi, mặc dù nữ nhân Vân Quán Ninh đó ăn nói hơi chua ngoa, hơi khó chịu…Nhưng thường ngày, nàng rất để tâm đến việc dạy dỗ Viên Bảo.Nàng luôn dạy dỗ Viên Bảo phải làm một người ngay thẳng.Chỉ muốn để nó nhìn thấy khía cạnh tốt đẹp của thế giới này, không muốn để nó bị vấy bẩn.Vì vậy Vân Quán Ninh cũng sẽ không dạy Viên Bảo “quan niệm sai lệch” như vậy.Mặc Diệp thở phào nhẹ nhõm: “Viên Bảo, chuyện của người lớn, con còn nhỏ thì đừng can thiệp vào.”“Tại sao con không được can thiệp vào chứ?”Viên Bảo hỏi ngược lại: “Người có biết người đã khiến mẫu thân của con tức giận đến mức nào không?”Điều này Mặc Diệp thật sự không biết.Lẽ nào không phải do Vân Quán Ninh đã làm hắn tức giận sao?Ở trong cung hắn đã bị mắng một trận, đích thân đi đến Cố gia đón nàng, lại bị Cố Minh châm chọc khiêu khích.Hắn đường đường là Minh Vương, làm sao chịu được sự tức giận như vậy?Hắn đã bỏ cả thể hiện, ai biết được nữ nhân này lại được nước lấn tới, không chịu xuống nước.Bây giờ thì ngược lại, còn nói nàng bị chọc giận đến mức nào sao?Trong lòng Mặc Diệp cười nhạt.Nhưng đối mặt với Viên Bảo, ánh mắt của hắn rất dịu dàng: “Tức giận đến mức nào vậy?”“Mẫu thân của con đã khóc!”Viên Bảo giơ nắm đấm nhỏ lên, hung dữ nói: “Mẫu thân của con chưa bao giờ khóc! Vậy mà lần này lại khóc!”Vì vậy nó mới tức giận và đến đây làm nổ tung cả viện của Mặc Diệp, tìm cách gây rắc rối cho Mặc Diệp.Mặc Diệp sững sờ một lúc.Vân Quán Ninh đã khóc sao?Hôm đó khi hắn và nàng cãi nhau ở Thanh Ảnh Viện, nàng cũng hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng, không thấy nàng rơi một giọt nước mắt.Nàng vốn tức giận đến mức sắp khóc, nhưng lại giơ tay tát hắn một cái!Còn bảo hắn cút!Người nên uất ức là hắn mới đúng chứ?“Người không tin sao?”Nhìn Mặc Diệp không lên tiếng, Viên Bảo cau mày nói: “Vì vậy cữu lão gia mới không cho người vào cửa!”Thảo nào sắc mặt của Cố Minh đối với hắn cũng không tốt, hóa ra là vì nguyên nhân này..

Chương 240: Vân Quán Ninh Đã Khóc Sao