Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 242: Thì Ra Là Vì Thần Cơ Doanh Xảy Ra Chuyện
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Đợi trái đợi phải cũng không thấy Mặc Diệp đến xin lỗi, Viên Bảo lại lén lút về Vương Phủ.Nhưng mà, Mặc Diệp lại không ở trong phủ.Đã ba ngày kể từ lần trước nó cho nổ banh Thính Trúc Viện.Như Mặc và Như Ngọc cũng không có, chỉ có một mình Như Yên trông giữ Thanh Ảnh Viện trống rỗng.Thấy Viên Bảo, nàng ấy vui mừng nghênh đón: “Tiểu công tử, sao người trở về rồi? Vương phi cũng về rồi sao?”Hầu hạ Vân Quán Ninh đã lâu, Như Yên đã thật lòng nhận nàng là chủ.Cũng thật lòng xem Viên Bảo là tiểu công tử của Vương Phủ.“Không có.”Viên Bảo cúi đầu ủ rũ lắc đầu: “Như Yên tỷ tỷ, phụ thân giả kia của ta đi đâu rồi? Sao ta tìm quanh Vương Phủ một vòng, cũng không thấy ông ta đâu?”“Cả Như Mặc ca ca và Như Ngọc ca ca cũng không có, bọn họ đi đâu rồi?”“Phụ thân giả?”Như Yên bị xưng hô này làm cho ngạc nhiên.Một lúc lâu mới hồi phục tinh thần lại, thì ra tiểu công tử nói đến vương gia…Nếu như vương gia nghe được cách xưng hô này, nhất định là tức đến mức bán chết đi?Dù sao thì hắn cũng yêu thương tiểu công tử đến vậy!Như Yên nhịn cười, bất đắc dĩ nói: “Thần Cơ Doanh xảy ra chút chuyện, ba ngày trước vương gia đã chạy ra đó xử lý rồi, đến bây giờ còn chưa về.”Ba ngày trước?Thế không phải vừa đúng lần đầu tiên nó đến tìm Mặc Diệp sao?Thảo nào đợi suốt ba ngày, cũng không thấy ông ta đến xin lỗi và dỗ dành mẫu thân.Thì ra là vì Thần Cơ Doanh xảy ra chuyện?“Xảy ra chuyện gì thế? Lại có thể xử lý mất ba ngày?”Sắc mặt Viên Bảo hơi có chút lo lắng.Nó thông minh hơn những đứa nhỏ cùng tuổi rất nhiều.Đứa nhỏ ba tuổi hơn nhà người khác có thể còn đang nghịch bùn, Viên Bảo đã quan tâm đến ‘đại sự trong triều’ rồi: “Phụ thân giả của ta có thể gặp chuyện không may gì không?”.
Đợi trái đợi phải cũng không thấy Mặc Diệp đến xin lỗi, Viên Bảo lại lén lút về Vương Phủ.
Nhưng mà, Mặc Diệp lại không ở trong phủ.
Đã ba ngày kể từ lần trước nó cho nổ banh Thính Trúc Viện.
Như Mặc và Như Ngọc cũng không có, chỉ có một mình Như Yên trông giữ Thanh Ảnh Viện trống rỗng.
Thấy Viên Bảo, nàng ấy vui mừng nghênh đón: “Tiểu công tử, sao người trở về rồi? Vương phi cũng về rồi sao?”
Hầu hạ Vân Quán Ninh đã lâu, Như Yên đã thật lòng nhận nàng là chủ.
Cũng thật lòng xem Viên Bảo là tiểu công tử của Vương Phủ.
“Không có.
”
Viên Bảo cúi đầu ủ rũ lắc đầu: “Như Yên tỷ tỷ, phụ thân giả kia của ta đi đâu rồi? Sao ta tìm quanh Vương Phủ một vòng, cũng không thấy ông ta đâu?”
“Cả Như Mặc ca ca và Như Ngọc ca ca cũng không có, bọn họ đi đâu rồi?”
“Phụ thân giả?”
Như Yên bị xưng hô này làm cho ngạc nhiên.
Một lúc lâu mới hồi phục tinh thần lại, thì ra tiểu công tử nói đến vương gia…
Nếu như vương gia nghe được cách xưng hô này, nhất định là tức đến mức bán chết đi?
Dù sao thì hắn cũng yêu thương tiểu công tử đến vậy!
Như Yên nhịn cười, bất đắc dĩ nói: “Thần Cơ Doanh xảy ra chút chuyện, ba ngày trước vương gia đã chạy ra đó xử lý rồi, đến bây giờ còn chưa về.
”
Ba ngày trước?
Thế không phải vừa đúng lần đầu tiên nó đến tìm Mặc Diệp sao?
Thảo nào đợi suốt ba ngày, cũng không thấy ông ta đến xin lỗi và dỗ dành mẫu thân.
Thì ra là vì Thần Cơ Doanh xảy ra chuyện?
“Xảy ra chuyện gì thế? Lại có thể xử lý mất ba ngày?”
Sắc mặt Viên Bảo hơi có chút lo lắng.
Nó thông minh hơn những đứa nhỏ cùng tuổi rất nhiều.
Đứa nhỏ ba tuổi hơn nhà người khác có thể còn đang nghịch bùn, Viên Bảo đã quan tâm đến ‘đại sự trong triều’ rồi: “Phụ thân giả của ta có thể gặp chuyện không may gì không?”.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Đợi trái đợi phải cũng không thấy Mặc Diệp đến xin lỗi, Viên Bảo lại lén lút về Vương Phủ.Nhưng mà, Mặc Diệp lại không ở trong phủ.Đã ba ngày kể từ lần trước nó cho nổ banh Thính Trúc Viện.Như Mặc và Như Ngọc cũng không có, chỉ có một mình Như Yên trông giữ Thanh Ảnh Viện trống rỗng.Thấy Viên Bảo, nàng ấy vui mừng nghênh đón: “Tiểu công tử, sao người trở về rồi? Vương phi cũng về rồi sao?”Hầu hạ Vân Quán Ninh đã lâu, Như Yên đã thật lòng nhận nàng là chủ.Cũng thật lòng xem Viên Bảo là tiểu công tử của Vương Phủ.“Không có.”Viên Bảo cúi đầu ủ rũ lắc đầu: “Như Yên tỷ tỷ, phụ thân giả kia của ta đi đâu rồi? Sao ta tìm quanh Vương Phủ một vòng, cũng không thấy ông ta đâu?”“Cả Như Mặc ca ca và Như Ngọc ca ca cũng không có, bọn họ đi đâu rồi?”“Phụ thân giả?”Như Yên bị xưng hô này làm cho ngạc nhiên.Một lúc lâu mới hồi phục tinh thần lại, thì ra tiểu công tử nói đến vương gia…Nếu như vương gia nghe được cách xưng hô này, nhất định là tức đến mức bán chết đi?Dù sao thì hắn cũng yêu thương tiểu công tử đến vậy!Như Yên nhịn cười, bất đắc dĩ nói: “Thần Cơ Doanh xảy ra chút chuyện, ba ngày trước vương gia đã chạy ra đó xử lý rồi, đến bây giờ còn chưa về.”Ba ngày trước?Thế không phải vừa đúng lần đầu tiên nó đến tìm Mặc Diệp sao?Thảo nào đợi suốt ba ngày, cũng không thấy ông ta đến xin lỗi và dỗ dành mẫu thân.Thì ra là vì Thần Cơ Doanh xảy ra chuyện?“Xảy ra chuyện gì thế? Lại có thể xử lý mất ba ngày?”Sắc mặt Viên Bảo hơi có chút lo lắng.Nó thông minh hơn những đứa nhỏ cùng tuổi rất nhiều.Đứa nhỏ ba tuổi hơn nhà người khác có thể còn đang nghịch bùn, Viên Bảo đã quan tâm đến ‘đại sự trong triều’ rồi: “Phụ thân giả của ta có thể gặp chuyện không may gì không?”.