Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 244: “có Người Mẫu Thân Nào Đáng Trách Như Người Không”
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Viên Bảo đi vào thì nhìn thấy nàng nằm dưới cây hoa anh đào phơi nắng, sợ mẫu thân nhà mình bị phơi hư, nó vội vàng cởϊ áσ choàng che lên mặt nàng.“Vân tiểu viên, con làm gì đó?”Vân Quán Ninh suýt bị nó dí chết.“Người muốn con sau này gọi người là Vân mặt rỗ hả?”Viên Bảo ra vẻ nghiêm trang nói: “Bây giờ người đang cãi nhau với phụ thân giả của con, nếu như người phơi nắng đến nỗi rỗ chỗ đầy mặt, đến lúc đó ông ta càng chướng mắt người.”“Mặc kệ cái gì mà người trong lòng, mối tương tư, ông ta nhất định sẽ ly hôn với người mặt rỗ như người đây!”Vân Quán Ninh: “…”Không phải người ta đều nói rằng, con gái là chiếc áo bông tri kỷ.Con trai là chiếc áo măng tô ấm ấp sao?Chiếc áo măng tô này của nàng, hình như bị lọt gió nghiêm trọng lắm?“Con mới là Vân mặt rỗ ấy.”Vân Quán Ninh tức giận đẩy bàn tay mập của nó ra, khoác lại áo choàng lên người nó: “Vân tiểu viên, có phải là mẫu thân ta đây được con nhặt từ trong thùng rác ra không?”“Còn nhi tử con, là do ta nạp tiền điện thoại được khuyến mãi à?”“Có người mẫu thân nào đáng trách như người không?”Nàng trừng mắt với nó: “Cái gì mà người trong lòng, mối tương tư, con nghe ai nói đấy hả?”Nàng dám khẳng định, nàng chưa từng nói những lời này trước mặt Viên Bảo!“Con nghe người và cửu lão gia nói.”Viên Bảo chớp chớp mắt, không hề che giấu: “Vừa rồi con gặp Như Yên tỷ tỷ ở ngoài cửa! Tỷ ấy nói Thần Cơ Doanh xảy ra chuyện rồi, phụ thân giả của con đã đến Thần Cơ Doanh, suốt ba ngày trời chưa về nhà.”“Mẫu thân, có phải ông ta nuôi vợ bé bên ngoài không?”Một câu rồi lại một câu giật gân, bay ra từ trong miệng tên nhóc thối này, làm vỡ nát tam quan của Vân Quán Ninh.“Ông ta nhất định là lén làm chuyện xấu sau lưng người.Mẫu thân, người có muốn đến Thần Cơ Doanh xem thử không?”Không nghe ra ý tên nhóc con này là cố ý lừa nàng đi Thần Cơ Doanh, Vân Quán Ninh chỉ cảm thấy lòng bàn tay có hơi ngứa ngứa, có thể là phải đánh người mới có thể hết ngứa được!Nàng quất một cái tát về phía mông Viên Bảo: “Cái hay con không học, cứ học mấy thứ xấu.”.
Viên Bảo đi vào thì nhìn thấy nàng nằm dưới cây hoa anh đào phơi nắng, sợ mẫu thân nhà mình bị phơi hư, nó vội vàng cởϊ áσ choàng che lên mặt nàng.
“Vân tiểu viên, con làm gì đó?”
Vân Quán Ninh suýt bị nó dí chết.
“Người muốn con sau này gọi người là Vân mặt rỗ hả?”
Viên Bảo ra vẻ nghiêm trang nói: “Bây giờ người đang cãi nhau với phụ thân giả của con, nếu như người phơi nắng đến nỗi rỗ chỗ đầy mặt, đến lúc đó ông ta càng chướng mắt người.
”
“Mặc kệ cái gì mà người trong lòng, mối tương tư, ông ta nhất định sẽ ly hôn với người mặt rỗ như người đây!”
Vân Quán Ninh: “…”
Không phải người ta đều nói rằng, con gái là chiếc áo bông tri kỷ.
Con trai là chiếc áo măng tô ấm ấp sao?
Chiếc áo măng tô này của nàng, hình như bị lọt gió nghiêm trọng lắm?
“Con mới là Vân mặt rỗ ấy.
”
Vân Quán Ninh tức giận đẩy bàn tay mập của nó ra, khoác lại áo choàng lên người nó: “Vân tiểu viên, có phải là mẫu thân ta đây được con nhặt từ trong thùng rác ra không?”
“Còn nhi tử con, là do ta nạp tiền điện thoại được khuyến mãi à?”
“Có người mẫu thân nào đáng trách như người không?”
Nàng trừng mắt với nó: “Cái gì mà người trong lòng, mối tương tư, con nghe ai nói đấy hả?”
Nàng dám khẳng định, nàng chưa từng nói những lời này trước mặt Viên Bảo!
“Con nghe người và cửu lão gia nói.
”
Viên Bảo chớp chớp mắt, không hề che giấu: “Vừa rồi con gặp Như Yên tỷ tỷ ở ngoài cửa! Tỷ ấy nói Thần Cơ Doanh xảy ra chuyện rồi, phụ thân giả của con đã đến Thần Cơ Doanh, suốt ba ngày trời chưa về nhà.
”
“Mẫu thân, có phải ông ta nuôi vợ bé bên ngoài không?”
Một câu rồi lại một câu giật gân, bay ra từ trong miệng tên nhóc thối này, làm vỡ nát tam quan của Vân Quán Ninh.
“Ông ta nhất định là lén làm chuyện xấu sau lưng người.
Mẫu thân, người có muốn đến Thần Cơ Doanh xem thử không?”
Không nghe ra ý tên nhóc con này là cố ý lừa nàng đi Thần Cơ Doanh, Vân Quán Ninh chỉ cảm thấy lòng bàn tay có hơi ngứa ngứa, có thể là phải đánh người mới có thể hết ngứa được!
Nàng quất một cái tát về phía mông Viên Bảo: “Cái hay con không học, cứ học mấy thứ xấu.
”.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Viên Bảo đi vào thì nhìn thấy nàng nằm dưới cây hoa anh đào phơi nắng, sợ mẫu thân nhà mình bị phơi hư, nó vội vàng cởϊ áσ choàng che lên mặt nàng.“Vân tiểu viên, con làm gì đó?”Vân Quán Ninh suýt bị nó dí chết.“Người muốn con sau này gọi người là Vân mặt rỗ hả?”Viên Bảo ra vẻ nghiêm trang nói: “Bây giờ người đang cãi nhau với phụ thân giả của con, nếu như người phơi nắng đến nỗi rỗ chỗ đầy mặt, đến lúc đó ông ta càng chướng mắt người.”“Mặc kệ cái gì mà người trong lòng, mối tương tư, ông ta nhất định sẽ ly hôn với người mặt rỗ như người đây!”Vân Quán Ninh: “…”Không phải người ta đều nói rằng, con gái là chiếc áo bông tri kỷ.Con trai là chiếc áo măng tô ấm ấp sao?Chiếc áo măng tô này của nàng, hình như bị lọt gió nghiêm trọng lắm?“Con mới là Vân mặt rỗ ấy.”Vân Quán Ninh tức giận đẩy bàn tay mập của nó ra, khoác lại áo choàng lên người nó: “Vân tiểu viên, có phải là mẫu thân ta đây được con nhặt từ trong thùng rác ra không?”“Còn nhi tử con, là do ta nạp tiền điện thoại được khuyến mãi à?”“Có người mẫu thân nào đáng trách như người không?”Nàng trừng mắt với nó: “Cái gì mà người trong lòng, mối tương tư, con nghe ai nói đấy hả?”Nàng dám khẳng định, nàng chưa từng nói những lời này trước mặt Viên Bảo!“Con nghe người và cửu lão gia nói.”Viên Bảo chớp chớp mắt, không hề che giấu: “Vừa rồi con gặp Như Yên tỷ tỷ ở ngoài cửa! Tỷ ấy nói Thần Cơ Doanh xảy ra chuyện rồi, phụ thân giả của con đã đến Thần Cơ Doanh, suốt ba ngày trời chưa về nhà.”“Mẫu thân, có phải ông ta nuôi vợ bé bên ngoài không?”Một câu rồi lại một câu giật gân, bay ra từ trong miệng tên nhóc thối này, làm vỡ nát tam quan của Vân Quán Ninh.“Ông ta nhất định là lén làm chuyện xấu sau lưng người.Mẫu thân, người có muốn đến Thần Cơ Doanh xem thử không?”Không nghe ra ý tên nhóc con này là cố ý lừa nàng đi Thần Cơ Doanh, Vân Quán Ninh chỉ cảm thấy lòng bàn tay có hơi ngứa ngứa, có thể là phải đánh người mới có thể hết ngứa được!Nàng quất một cái tát về phía mông Viên Bảo: “Cái hay con không học, cứ học mấy thứ xấu.”.