Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 253: Lưu Đại Văn Sợ Đến Nỗi Mặt Tái Mét!

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Như Ngọc cười khẩy, xoa tay đến gần.Không chút do dự đạp một phát vào ngực Lưu Đại Văn.Ông ta ngã ngửa ra sau, lần nữa rơi xuống nước!Toàn bộ mắt, mũi, tai, miệng Lưu Đại Văn đều là nước, không ngừng kho khan: “Thả ta ra! Minh Vương gϊếŧ người! Cứu mạng!”Như Mặc lại kéo ông ta lên bờ.Lưu Đại Văn như lợn chết, ghé vào mặt đất thở hổn hển.“Ngươi còn dám mạnh miệng nữa không?”Như Ngọc giẫm lên mông ông ta: “Nếu không thành thật khai báo, ta sẽ trói ngươi bên bờ sông, trét đầy mật ong lên mặt ngươi, cho kiến cắn nát mặt ngươi.”“Ngay cả tròng mắt của ngươi, cũng bị cắn cho lòi ra.”Hắn và huynh đệ Như Mặc, đã phối hợp ăn ý với nhau nhiều năm.Một người chuyên phụ trách động thủ, một người chuyện phụ trách hùng biện.Như Mặc động thủ, xuống tay rất tàn nhẫn không chút lưu tình.Như Ngọc hùng biện, lời nào cũng đe dọa uy h**p người.“Chờ cho cá, đỉa bò khắp người ngươi, cắn xé da thịt người.Ngay cả xương cốt ngươi, cũng bị đỉa hút không còn một mảnh.”“Cuối cùng xương cốt bị cắn thành nhiều lỗ, cá bơi qua bơi lại ở bên trong…”Như Ngọc nói đến vô cùng hăng hái, hai mắt sáng lạ thường, dường như đang nhìn thấy cảnh tượng đó vậy.Lưu Đại Văn sợ đến nỗi mặt tái mét!Đe dọa, la hét cầu xin tha mạng gì, đều bị ông ta ném sang một bên.Miệng ông ta lấp bấp, ánh mắt tràn đầy sợ hãi!Mặc Diệp không chút biểu cảm nhìn vẻ mặt Lưu Đại Văn không ngừng thay đổi, Như Ngọc đang muốn nói tiếp, lại nghe thấy Lưu Đại Văn kêu lên: “Đừng mà!”“Tha cho ta, các ngươi làm ơn, tha cho ta!”“Chỉ cần ngươi thành thật khai báo, ta sẽ tạm tha cho ngươi một mạng.”Như ngọc ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ khuôn mặt lạnh buốt vì ngâm lâu trong nước sông của ông ta.Hàm răng Lưu Đại Văn run cầm cập, không còn dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng nữa, khóc nức nở nói: “Ta nói, ta nói!”.

Như Ngọc cười khẩy, xoa tay đến gần.

Không chút do dự đạp một phát vào ngực Lưu Đại Văn.

Ông ta ngã ngửa ra sau, lần nữa rơi xuống nước!

Toàn bộ mắt, mũi, tai, miệng Lưu Đại Văn đều là nước, không ngừng kho khan: “Thả ta ra! Minh Vương gϊếŧ người! Cứu mạng!”

Như Mặc lại kéo ông ta lên bờ.

Lưu Đại Văn như lợn chết, ghé vào mặt đất thở hổn hển.

“Ngươi còn dám mạnh miệng nữa không?”

Như Ngọc giẫm lên mông ông ta: “Nếu không thành thật khai báo, ta sẽ trói ngươi bên bờ sông, trét đầy mật ong lên mặt ngươi, cho kiến cắn nát mặt ngươi.

“Ngay cả tròng mắt của ngươi, cũng bị cắn cho lòi ra.

Hắn và huynh đệ Như Mặc, đã phối hợp ăn ý với nhau nhiều năm.

Một người chuyên phụ trách động thủ, một người chuyện phụ trách hùng biện.

Như Mặc động thủ, xuống tay rất tàn nhẫn không chút lưu tình.

Như Ngọc hùng biện, lời nào cũng đe dọa uy h**p người.

“Chờ cho cá, đỉa bò khắp người ngươi, cắn xé da thịt người.

Ngay cả xương cốt ngươi, cũng bị đỉa hút không còn một mảnh.

“Cuối cùng xương cốt bị cắn thành nhiều lỗ, cá bơi qua bơi lại ở bên trong…”

Như Ngọc nói đến vô cùng hăng hái, hai mắt sáng lạ thường, dường như đang nhìn thấy cảnh tượng đó vậy.

Lưu Đại Văn sợ đến nỗi mặt tái mét!

Đe dọa, la hét cầu xin tha mạng gì, đều bị ông ta ném sang một bên.

Miệng ông ta lấp bấp, ánh mắt tràn đầy sợ hãi!

Mặc Diệp không chút biểu cảm nhìn vẻ mặt Lưu Đại Văn không ngừng thay đổi, Như Ngọc đang muốn nói tiếp, lại nghe thấy Lưu Đại Văn kêu lên: “Đừng mà!”

“Tha cho ta, các ngươi làm ơn, tha cho ta!”

“Chỉ cần ngươi thành thật khai báo, ta sẽ tạm tha cho ngươi một mạng.

Như ngọc ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ khuôn mặt lạnh buốt vì ngâm lâu trong nước sông của ông ta.

Hàm răng Lưu Đại Văn run cầm cập, không còn dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng nữa, khóc nức nở nói: “Ta nói, ta nói!”.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Như Ngọc cười khẩy, xoa tay đến gần.Không chút do dự đạp một phát vào ngực Lưu Đại Văn.Ông ta ngã ngửa ra sau, lần nữa rơi xuống nước!Toàn bộ mắt, mũi, tai, miệng Lưu Đại Văn đều là nước, không ngừng kho khan: “Thả ta ra! Minh Vương gϊếŧ người! Cứu mạng!”Như Mặc lại kéo ông ta lên bờ.Lưu Đại Văn như lợn chết, ghé vào mặt đất thở hổn hển.“Ngươi còn dám mạnh miệng nữa không?”Như Ngọc giẫm lên mông ông ta: “Nếu không thành thật khai báo, ta sẽ trói ngươi bên bờ sông, trét đầy mật ong lên mặt ngươi, cho kiến cắn nát mặt ngươi.”“Ngay cả tròng mắt của ngươi, cũng bị cắn cho lòi ra.”Hắn và huynh đệ Như Mặc, đã phối hợp ăn ý với nhau nhiều năm.Một người chuyên phụ trách động thủ, một người chuyện phụ trách hùng biện.Như Mặc động thủ, xuống tay rất tàn nhẫn không chút lưu tình.Như Ngọc hùng biện, lời nào cũng đe dọa uy h**p người.“Chờ cho cá, đỉa bò khắp người ngươi, cắn xé da thịt người.Ngay cả xương cốt ngươi, cũng bị đỉa hút không còn một mảnh.”“Cuối cùng xương cốt bị cắn thành nhiều lỗ, cá bơi qua bơi lại ở bên trong…”Như Ngọc nói đến vô cùng hăng hái, hai mắt sáng lạ thường, dường như đang nhìn thấy cảnh tượng đó vậy.Lưu Đại Văn sợ đến nỗi mặt tái mét!Đe dọa, la hét cầu xin tha mạng gì, đều bị ông ta ném sang một bên.Miệng ông ta lấp bấp, ánh mắt tràn đầy sợ hãi!Mặc Diệp không chút biểu cảm nhìn vẻ mặt Lưu Đại Văn không ngừng thay đổi, Như Ngọc đang muốn nói tiếp, lại nghe thấy Lưu Đại Văn kêu lên: “Đừng mà!”“Tha cho ta, các ngươi làm ơn, tha cho ta!”“Chỉ cần ngươi thành thật khai báo, ta sẽ tạm tha cho ngươi một mạng.”Như ngọc ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ khuôn mặt lạnh buốt vì ngâm lâu trong nước sông của ông ta.Hàm răng Lưu Đại Văn run cầm cập, không còn dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng nữa, khóc nức nở nói: “Ta nói, ta nói!”.

Chương 253: Lưu Đại Văn Sợ Đến Nỗi Mặt Tái Mét!