Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 255: Chỉ Là Để Bảo Vệ Tính Mạng
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… “Những lời kế tiếp đây ngươi nghe kỹ cho ta.”Như Ngọc chậm rãi đứng dậy: “Ngươi phải giúp Minh Vương vượt qua cửa ải khó khăn này, tốt nhất là kéo Doanh Vương xuống nước.Nếu không thì đêm nay, ta sẽ khiến ngươi nếm thử thế nào là cảm giác sống không bằng chết.”Cơ thể Lưu Đại Văn cứng đờ.Chẳng qua là chỉ một lúc thôi, ông ta đã cảm nhận được cái gì gọi là sống không bằng chết rồi.Nam nhân trước mặt này là ma quỷ à?Lưu Đại Văn sợ rồi, sợ từ tận đáy lòng.Ông ta vội vàng gật đầu: “Dạ, dạ, dạ, ta nhất định sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ dựa theo lời của ngài nói mà làm.”Như Ngọc vừa mới dơ chân lên, đang định đạp một cước vào ngực ông ta, ai mà biết Lưu Đại Văn đã thức thời đồng ý rồi: “Coi như ngươi biết thức thời.”Hắn ta thu chân lại, một tay kéo Lưu Đại Văn dậy.Để cho ông ta sửa sang lại y phục một chút: “Chắc ngươi sẽ không vừa quay đầu thì lập tức tố cáo với Doanh Vương đâu nhỉ?”Lưu Đại Văn đã sớm sợ tới mức toàn thân cứng ngắc.Ông ta không dám động đậy lung tung, chỉ run giọng trả lời: “Không dám, ta không dám…”Giữa Doanh Vương và Minh Vương, dù sao ông ta cũng phải chọn một người.Lúc trước giúp đỡ Doanh Vương là bởi vì ông ta có nỗi khổ trong lòng.Bây giờ khai Doanh Vương ra, chỉ là để bảo vệ tính mạng.Như Mặc đưa ông ta về Lưu phủ, cởi xong dây thừng thì lập tức rời đi.Lưu Đại Văn đã bị lạnh đông cứng từ lâu, hai tay run rẩy cởi bỏ miếng vải che mắt xuống.Thấy là phòng ngủ của ông ta, lúc này mới thở dài thả lỏng một hơi.Nếu không phải là trên người ướt đẫm, ông ta sẽ cho rằng cảnh tượng tối nay chỉ do ông ta mơ là một cơn ác mộng.Ông ta run rẩy thay bộ y phục ướt đẫm trên người, không để ý đến bóng đêm càng thêm dày đặc, lòng nóng như lửa đốt đi ra khỏi Lưu phủ.Chân trước ông ta vừa đi, một bóng dáng màu đen đã lập tức đi theo ông ta không một tiếng động.Lưu Đại Văn không dám đến phố Trường An.Cho dù là bây giờ đêm khuya yên tĩnh, đường phố không một bóng người.Ông ta vô cùng cẩn thận, vượt qua mấy con đường đến một ngõ nhỏ tối đen dơ tay không thấy năm ngón, xuất hiện ở cổng sau của phủ Doanh Vương.Sau khi gõ cửa, rất nhanh đã có người dẫn ông ta vào trong..
“Những lời kế tiếp đây ngươi nghe kỹ cho ta.
”
Như Ngọc chậm rãi đứng dậy: “Ngươi phải giúp Minh Vương vượt qua cửa ải khó khăn này, tốt nhất là kéo Doanh Vương xuống nước.
Nếu không thì đêm nay, ta sẽ khiến ngươi nếm thử thế nào là cảm giác sống không bằng chết.
”
Cơ thể Lưu Đại Văn cứng đờ.
Chẳng qua là chỉ một lúc thôi, ông ta đã cảm nhận được cái gì gọi là sống không bằng chết rồi.
Nam nhân trước mặt này là ma quỷ à?
Lưu Đại Văn sợ rồi, sợ từ tận đáy lòng.
Ông ta vội vàng gật đầu: “Dạ, dạ, dạ, ta nhất định sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ dựa theo lời của ngài nói mà làm.
”
Như Ngọc vừa mới dơ chân lên, đang định đạp một cước vào ngực ông ta, ai mà biết Lưu Đại Văn đã thức thời đồng ý rồi: “Coi như ngươi biết thức thời.
”
Hắn ta thu chân lại, một tay kéo Lưu Đại Văn dậy.
Để cho ông ta sửa sang lại y phục một chút: “Chắc ngươi sẽ không vừa quay đầu thì lập tức tố cáo với Doanh Vương đâu nhỉ?”
Lưu Đại Văn đã sớm sợ tới mức toàn thân cứng ngắc.
Ông ta không dám động đậy lung tung, chỉ run giọng trả lời: “Không dám, ta không dám…”
Giữa Doanh Vương và Minh Vương, dù sao ông ta cũng phải chọn một người.
Lúc trước giúp đỡ Doanh Vương là bởi vì ông ta có nỗi khổ trong lòng.
Bây giờ khai Doanh Vương ra, chỉ là để bảo vệ tính mạng.
Như Mặc đưa ông ta về Lưu phủ, cởi xong dây thừng thì lập tức rời đi.
Lưu Đại Văn đã bị lạnh đông cứng từ lâu, hai tay run rẩy cởi bỏ miếng vải che mắt xuống.
Thấy là phòng ngủ của ông ta, lúc này mới thở dài thả lỏng một hơi.
Nếu không phải là trên người ướt đẫm, ông ta sẽ cho rằng cảnh tượng tối nay chỉ do ông ta mơ là một cơn ác mộng.
Ông ta run rẩy thay bộ y phục ướt đẫm trên người, không để ý đến bóng đêm càng thêm dày đặc, lòng nóng như lửa đốt đi ra khỏi Lưu phủ.
Chân trước ông ta vừa đi, một bóng dáng màu đen đã lập tức đi theo ông ta không một tiếng động.
Lưu Đại Văn không dám đến phố Trường An.
Cho dù là bây giờ đêm khuya yên tĩnh, đường phố không một bóng người.
Ông ta vô cùng cẩn thận, vượt qua mấy con đường đến một ngõ nhỏ tối đen dơ tay không thấy năm ngón, xuất hiện ở cổng sau của phủ Doanh Vương.
Sau khi gõ cửa, rất nhanh đã có người dẫn ông ta vào trong.
.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… “Những lời kế tiếp đây ngươi nghe kỹ cho ta.”Như Ngọc chậm rãi đứng dậy: “Ngươi phải giúp Minh Vương vượt qua cửa ải khó khăn này, tốt nhất là kéo Doanh Vương xuống nước.Nếu không thì đêm nay, ta sẽ khiến ngươi nếm thử thế nào là cảm giác sống không bằng chết.”Cơ thể Lưu Đại Văn cứng đờ.Chẳng qua là chỉ một lúc thôi, ông ta đã cảm nhận được cái gì gọi là sống không bằng chết rồi.Nam nhân trước mặt này là ma quỷ à?Lưu Đại Văn sợ rồi, sợ từ tận đáy lòng.Ông ta vội vàng gật đầu: “Dạ, dạ, dạ, ta nhất định sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ dựa theo lời của ngài nói mà làm.”Như Ngọc vừa mới dơ chân lên, đang định đạp một cước vào ngực ông ta, ai mà biết Lưu Đại Văn đã thức thời đồng ý rồi: “Coi như ngươi biết thức thời.”Hắn ta thu chân lại, một tay kéo Lưu Đại Văn dậy.Để cho ông ta sửa sang lại y phục một chút: “Chắc ngươi sẽ không vừa quay đầu thì lập tức tố cáo với Doanh Vương đâu nhỉ?”Lưu Đại Văn đã sớm sợ tới mức toàn thân cứng ngắc.Ông ta không dám động đậy lung tung, chỉ run giọng trả lời: “Không dám, ta không dám…”Giữa Doanh Vương và Minh Vương, dù sao ông ta cũng phải chọn một người.Lúc trước giúp đỡ Doanh Vương là bởi vì ông ta có nỗi khổ trong lòng.Bây giờ khai Doanh Vương ra, chỉ là để bảo vệ tính mạng.Như Mặc đưa ông ta về Lưu phủ, cởi xong dây thừng thì lập tức rời đi.Lưu Đại Văn đã bị lạnh đông cứng từ lâu, hai tay run rẩy cởi bỏ miếng vải che mắt xuống.Thấy là phòng ngủ của ông ta, lúc này mới thở dài thả lỏng một hơi.Nếu không phải là trên người ướt đẫm, ông ta sẽ cho rằng cảnh tượng tối nay chỉ do ông ta mơ là một cơn ác mộng.Ông ta run rẩy thay bộ y phục ướt đẫm trên người, không để ý đến bóng đêm càng thêm dày đặc, lòng nóng như lửa đốt đi ra khỏi Lưu phủ.Chân trước ông ta vừa đi, một bóng dáng màu đen đã lập tức đi theo ông ta không một tiếng động.Lưu Đại Văn không dám đến phố Trường An.Cho dù là bây giờ đêm khuya yên tĩnh, đường phố không một bóng người.Ông ta vô cùng cẩn thận, vượt qua mấy con đường đến một ngõ nhỏ tối đen dơ tay không thấy năm ngón, xuất hiện ở cổng sau của phủ Doanh Vương.Sau khi gõ cửa, rất nhanh đã có người dẫn ông ta vào trong..