Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 259: Chưa Gì Đã Làm Hắn Vui Vẻ Rồi!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Mặc Diệp nhìn tách trà trên bàn: "Hắn ta có thể nghĩ ra được chú ý gì? Chẳng qua là để cho Lưu Đại Văn tiến cung cáo trạng với phụ hoàng, hung hăng tố giác bản vương."Như Mặc cau mày: "Những chủ tử, như vậy hoàng thượng chẳng phải sẽ trừng phạt người sao?""Ngươi cho rằng nếu Vân Quán Ninh ở đây, nàng sẽ để phụ hoàng trừng phạt bản vương sao?"Mặc Diệp nhíu mày nhìn Như Ngọc, vẻ mặt đắc ý.Như Ngọc:"..."Tại sao hắn ta luôn cảm thấy nụ cười trên mặt chủ nhân có chút để tiện?Nhưng ngay sau đó, hắn ta lại cười vui vẻ: "Nói cũng phải, vương phi sẽ không bao giờ để người nào ức h**p chủ tử!""Tiểu công tử nói cho thuộc hạ biết, vương phi nói...!Chỉ có vương phi mới có thể bắt nạt người, còn những người khác đừng hòng động đến một ngón tay của người!"Như Ngọc ghé sát vào: "Chủ tử, đây là vương phi đang bao che tội, xem ra vương phi rất quan tâm đến chủ tử."Như Mặc khinh thường, liếc hắn ta một cái: "Đúng là chỉ giỏi nịnh hót."Như Ngọc trừng mắt với hắn ta: "Nếu có bản lĩnh, ngươi cũng tới vỗ mông ngựa chủ tử đi?"Mặc Diệp thu lại ý cười, một chân đạp tới: "Ngươi dám nói bản vương là ngựa?"Như Ngọc bỗng nhiên chịu một phát đạp, oan ức đứng sang một bên: "Chủ tử, Là Như Mặc nói trước! Thuộc hạ chỉ muốn nói vương phi thật sự rất quan tâm đến chủ tử."“Vương phi là một người trong nóng ngoài lạnh, miệng nói chua ngon nhưng thực ra rất yếu Ót!""Tuy rằng cãi nhau với chủ tử, nhưng trong lòng thật sự đang nghĩ đến chủ tử!"Như Ngọc có mối quan hệ rất tốt với Viện Bảo, đã đến mức trở thành "huynh đệ".Với sự ủy thác của Viện Bảo...!Hắn ta dốc hết sức lực để hai người họ giảng hòa: "Người nhìn xem, nghe nói chủ tử đang gặp khó khăn, không nói nhiều lời, vương phi lập tức xông vào Thần Cơ Doanh, thay chủ tử bày mưu tính kế!""Cho dù lần này Lưu Đại Văn đến cáo trạng với Hoàng Thượng, vương phi nhất định sẽ bảo vệ chủ tử!""Ai mà không biết, người mà hoàng thượng thương nhất chẳng phải là vương phi nhà chúng ta sao?"Những lời này khiến Mặc Diệp rất dễ chịu.Nụ cười trong mắt hẳn đã trở lại, hắn hài lòng liếc nhìn Như Ngọc: "Tên tiểu tử nhà người giờ học từ ai vậy, miệng lưỡi cũng trơn tru lắm."Chưa gì đã làm hắn vui vẻ rồi!"Không phải là thuộc hạ miệng lưỡi trơn tru, thuộc hạ chỉ đang nói sự thật! Đã nói phu thê đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, không thể để thù hận qua đêm.Chủ tử đã giận vương phi lâu như vậy rồi, cũng nên đi đón vương phi về Minh Vương Phủ! "Như Ngọc cười nói: "Hơn nữa tiểu công tử chắc hẳn cũng phải muốn trở về!"Mặc Diệp cụp mắt, không khỏi nghĩ đến giọng nói và nụ cười của Vân Quán Ninh.Còn cả Viên BảoTrong lòng hắn thực sự có nhớ bọn họ."Được rồi, chuyện này giải quyết xong, bản vương sẽ đến Cố gia đích thân đón hai người bọn họ trở về nhà."Mặc Diệp nói..
Mặc Diệp nhìn tách trà trên bàn: "Hắn ta có thể nghĩ ra được chú ý gì? Chẳng qua là để cho Lưu Đại Văn tiến cung cáo trạng với phụ hoàng, hung hăng tố giác bản vương."
Như Mặc cau mày: "Những chủ tử, như vậy hoàng thượng chẳng phải sẽ trừng phạt người sao?"
"Ngươi cho rằng nếu Vân Quán Ninh ở đây, nàng sẽ để phụ hoàng trừng phạt bản vương sao?"
Mặc Diệp nhíu mày nhìn Như Ngọc, vẻ mặt đắc ý.
Như Ngọc:"..."
Tại sao hắn ta luôn cảm thấy nụ cười trên mặt chủ nhân có chút để tiện?
Nhưng ngay sau đó, hắn ta lại cười vui vẻ: "Nói cũng phải, vương phi sẽ không bao giờ để người nào ức h**p chủ tử!"
"Tiểu công tử nói cho thuộc hạ biết, vương phi nói...!Chỉ có vương phi mới có thể bắt nạt người, còn những người khác đừng hòng động đến một ngón tay của người!"
Như Ngọc ghé sát vào: "Chủ tử, đây là vương phi đang bao che tội, xem ra vương phi rất quan tâm đến chủ tử."
Như Mặc khinh thường, liếc hắn ta một cái: "Đúng là chỉ giỏi nịnh hót."
Như Ngọc trừng mắt với hắn ta: "Nếu có bản lĩnh, ngươi cũng tới vỗ mông ngựa chủ tử đi?"
Mặc Diệp thu lại ý cười, một chân đạp tới: "Ngươi dám nói bản vương là ngựa?"
Như Ngọc bỗng nhiên chịu một phát đạp, oan ức đứng sang một bên: "Chủ tử, Là Như Mặc nói trước! Thuộc hạ chỉ muốn nói vương phi thật sự rất quan tâm đến chủ tử."
“Vương phi là một người trong nóng ngoài lạnh, miệng nói chua ngon nhưng thực ra rất yếu Ót!"
"Tuy rằng cãi nhau với chủ tử, nhưng trong lòng thật sự đang nghĩ đến chủ tử!"
Như Ngọc có mối quan hệ rất tốt với Viện Bảo, đã đến mức trở thành "huynh đệ".
Với sự ủy thác của Viện Bảo...!
Hắn ta dốc hết sức lực để hai người họ giảng hòa: "Người nhìn xem, nghe nói chủ tử đang gặp khó khăn, không nói nhiều lời, vương phi lập tức xông vào Thần Cơ Doanh, thay chủ tử bày mưu tính kế!"
"Cho dù lần này Lưu Đại Văn đến cáo trạng với Hoàng Thượng, vương phi nhất định sẽ bảo vệ chủ tử!"
"Ai mà không biết, người mà hoàng thượng thương nhất chẳng phải là vương phi nhà chúng ta sao?"
Những lời này khiến Mặc Diệp rất dễ chịu.
Nụ cười trong mắt hẳn đã trở lại, hắn hài lòng liếc nhìn Như Ngọc: "Tên tiểu tử nhà người giờ học từ ai vậy, miệng lưỡi cũng trơn tru lắm."
Chưa gì đã làm hắn vui vẻ rồi!
"Không phải là thuộc hạ miệng lưỡi trơn tru, thuộc hạ chỉ đang nói sự thật! Đã nói phu thê đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, không thể để thù hận qua đêm.
Chủ tử đã giận vương phi lâu như vậy rồi, cũng nên đi đón vương phi về Minh Vương Phủ! "
Như Ngọc cười nói: "Hơn nữa tiểu công tử chắc hẳn cũng phải muốn trở về!"
Mặc Diệp cụp mắt, không khỏi nghĩ đến giọng nói và nụ cười của Vân Quán Ninh.
Còn cả Viên Bảo
Trong lòng hắn thực sự có nhớ bọn họ.
"Được rồi, chuyện này giải quyết xong, bản vương sẽ đến Cố gia đích thân đón hai người bọn họ trở về nhà."
Mặc Diệp nói..
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Mặc Diệp nhìn tách trà trên bàn: "Hắn ta có thể nghĩ ra được chú ý gì? Chẳng qua là để cho Lưu Đại Văn tiến cung cáo trạng với phụ hoàng, hung hăng tố giác bản vương."Như Mặc cau mày: "Những chủ tử, như vậy hoàng thượng chẳng phải sẽ trừng phạt người sao?""Ngươi cho rằng nếu Vân Quán Ninh ở đây, nàng sẽ để phụ hoàng trừng phạt bản vương sao?"Mặc Diệp nhíu mày nhìn Như Ngọc, vẻ mặt đắc ý.Như Ngọc:"..."Tại sao hắn ta luôn cảm thấy nụ cười trên mặt chủ nhân có chút để tiện?Nhưng ngay sau đó, hắn ta lại cười vui vẻ: "Nói cũng phải, vương phi sẽ không bao giờ để người nào ức h**p chủ tử!""Tiểu công tử nói cho thuộc hạ biết, vương phi nói...!Chỉ có vương phi mới có thể bắt nạt người, còn những người khác đừng hòng động đến một ngón tay của người!"Như Ngọc ghé sát vào: "Chủ tử, đây là vương phi đang bao che tội, xem ra vương phi rất quan tâm đến chủ tử."Như Mặc khinh thường, liếc hắn ta một cái: "Đúng là chỉ giỏi nịnh hót."Như Ngọc trừng mắt với hắn ta: "Nếu có bản lĩnh, ngươi cũng tới vỗ mông ngựa chủ tử đi?"Mặc Diệp thu lại ý cười, một chân đạp tới: "Ngươi dám nói bản vương là ngựa?"Như Ngọc bỗng nhiên chịu một phát đạp, oan ức đứng sang một bên: "Chủ tử, Là Như Mặc nói trước! Thuộc hạ chỉ muốn nói vương phi thật sự rất quan tâm đến chủ tử."“Vương phi là một người trong nóng ngoài lạnh, miệng nói chua ngon nhưng thực ra rất yếu Ót!""Tuy rằng cãi nhau với chủ tử, nhưng trong lòng thật sự đang nghĩ đến chủ tử!"Như Ngọc có mối quan hệ rất tốt với Viện Bảo, đã đến mức trở thành "huynh đệ".Với sự ủy thác của Viện Bảo...!Hắn ta dốc hết sức lực để hai người họ giảng hòa: "Người nhìn xem, nghe nói chủ tử đang gặp khó khăn, không nói nhiều lời, vương phi lập tức xông vào Thần Cơ Doanh, thay chủ tử bày mưu tính kế!""Cho dù lần này Lưu Đại Văn đến cáo trạng với Hoàng Thượng, vương phi nhất định sẽ bảo vệ chủ tử!""Ai mà không biết, người mà hoàng thượng thương nhất chẳng phải là vương phi nhà chúng ta sao?"Những lời này khiến Mặc Diệp rất dễ chịu.Nụ cười trong mắt hẳn đã trở lại, hắn hài lòng liếc nhìn Như Ngọc: "Tên tiểu tử nhà người giờ học từ ai vậy, miệng lưỡi cũng trơn tru lắm."Chưa gì đã làm hắn vui vẻ rồi!"Không phải là thuộc hạ miệng lưỡi trơn tru, thuộc hạ chỉ đang nói sự thật! Đã nói phu thê đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, không thể để thù hận qua đêm.Chủ tử đã giận vương phi lâu như vậy rồi, cũng nên đi đón vương phi về Minh Vương Phủ! "Như Ngọc cười nói: "Hơn nữa tiểu công tử chắc hẳn cũng phải muốn trở về!"Mặc Diệp cụp mắt, không khỏi nghĩ đến giọng nói và nụ cười của Vân Quán Ninh.Còn cả Viên BảoTrong lòng hắn thực sự có nhớ bọn họ."Được rồi, chuyện này giải quyết xong, bản vương sẽ đến Cố gia đích thân đón hai người bọn họ trở về nhà."Mặc Diệp nói..