Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 279

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Mặc Tông Nhiên tò mò: “Chuyện gì?”“Phần dưới phía sau thắt lưng của hoàng thượng, phía trên mông trái có một cái bớt nhỏ màu đen.”Lời này vừa nói ra, nhất thời, cả Ngự Thư Phòng trở nên im lặng lạ thường…Tô Bỉnh Thiện cố nén ý cười, cúi đầu xuống.Mặc Diệp cũng vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ… Chỉ có Mặc Tông Nhiên nhìn chằm chằm vào Tống Tử Ngư, một lúc lâu sau cũng không thu hồi lại ánh nhìn.Ánh mắt đó, giống như là giây tiếp theo sẽ lên tiếng, muốn lôi hắn ta ra ngoài chém.Nhưng Tống Tử Ngư hoàn toàn không để ý đến.Hắn ta vẫn bình tĩnh, vẫn thản nhiên đối diện với Mặc Tông Nhiên.Cũng không biết dũng khí ở đâu ra.Thật lâu sau, Mặc Tông Nhiên mới nghiến răng nghiến lợi phân phó Tô Bỉnh Thiện: “Tô Bỉnh Thiện! Ngươi theo trẫm vào nội điện xem thử! Nếu như trẫm không thấy vết bớt đó, hôm nay sẽ lôi hắn ra ngoài chém!”Tô Bỉnh Thiện tỏ vẻ bất đắc dĩ, vội vàng theo ông ấy vào nội điện.Mặc Diệp đứng dậy: “Chúng ta mau đi thôi.”“Vì sao phải đi?”Tống Tử Ngư tỏ vẻ không hiểu.“Phụ hoàng đi ra sẽ chém ngươi.”Vẻ mặt Mặc Diệp nghiêm túc: “Nếu như ngươi bị chém, Ninh Nhi khẳng định sẽ muốn chém bổn vương.Cho nên nhân lúc phụ hoàng vẫn chưa ra, ngươi mau trốn đi.”“Vì sao ta phải trốn?”Tống Tử Ngư vẫn không hiểu.Mặc Diệp: “…Ngươi là đầu gỗ hả?”“Không phải hoàng thượng bảo ta nói bí mật của ông ấy ra sao?”Dáng vẻ Tống Tử Ngư như một đứa nhỏ hiếu kỳ: “Ta chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi, vì sao muốn chém ta?”Mặc Diệp: “…”Tư duy của thế ngoại cao nhân, quả nhiên là không giống với đám phàm phu tục tử chúng ta!“Phụ hoàng chính là chân long thiên tử, ngươi có thể nói ra bí mật khác, vì sao phải nói ra chuyện này? Vừa nãy hình như phụ hoàng đã tức giận, lúc này không trốn thì đợi lúc nào?”“Ta chỉ là ăn ngay nói thật.”Tống Tử Ngư quyết giữ ý mình.Thấy hắn ta không đi, Mặc Diệp đang định đánh ngất hắn ta rồi khiêng đi, đã nghe Tống Tử Ngư nói: “Vương gia, đừng nghĩ đến chuyện đánh ngất ta rồi khiêng đi.”“Người không làm được đâu.”Mặc Diệp: “…”Quả nhiên là một nhân vật lợi hại.Hắn còn chưa nghĩ ra cách thứ hai, thì đã có tiếng bước chân truyền ra từ trong nội điện.Thôi xong!Chỉ có thể thay hắn ta cầu tình trước mặt phụ hoàng thôi!Hắn điều chỉnh lại cảm xúc, khuôn mặt âm trầm của Mặc Tông Nhiên đã xuất hiện ở cửa nội điện.Ông ấy bước từng bước đến gần trước mặt Tống Tử Ngư, cứ nhìn chằm chằm hắn ta một cách thâm trầm.Thời gian dường như đông đặc lại.Mặc Diệp nhịn không được muốn lên tiếng, Mặc Tông Nhiên lại đột nhiên nói: “Ngươi đúng là lợi hại.”.

Mặc Tông Nhiên tò mò: “Chuyện gì?”

“Phần dưới phía sau thắt lưng của hoàng thượng, phía trên mông trái có một cái bớt nhỏ màu đen.

Lời này vừa nói ra, nhất thời, cả Ngự Thư Phòng trở nên im lặng lạ thường…

Tô Bỉnh Thiện cố nén ý cười, cúi đầu xuống.

Mặc Diệp cũng vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ… Chỉ có Mặc Tông Nhiên nhìn chằm chằm vào Tống Tử Ngư, một lúc lâu sau cũng không thu hồi lại ánh nhìn.

Ánh mắt đó, giống như là giây tiếp theo sẽ lên tiếng, muốn lôi hắn ta ra ngoài chém.

Nhưng Tống Tử Ngư hoàn toàn không để ý đến.

Hắn ta vẫn bình tĩnh, vẫn thản nhiên đối diện với Mặc Tông Nhiên.

Cũng không biết dũng khí ở đâu ra.

Thật lâu sau, Mặc Tông Nhiên mới nghiến răng nghiến lợi phân phó Tô Bỉnh Thiện: “Tô Bỉnh Thiện! Ngươi theo trẫm vào nội điện xem thử! Nếu như trẫm không thấy vết bớt đó, hôm nay sẽ lôi hắn ra ngoài chém!”

Tô Bỉnh Thiện tỏ vẻ bất đắc dĩ, vội vàng theo ông ấy vào nội điện.

Mặc Diệp đứng dậy: “Chúng ta mau đi thôi.

“Vì sao phải đi?”

Tống Tử Ngư tỏ vẻ không hiểu.

“Phụ hoàng đi ra sẽ chém ngươi.

Vẻ mặt Mặc Diệp nghiêm túc: “Nếu như ngươi bị chém, Ninh Nhi khẳng định sẽ muốn chém bổn vương.

Cho nên nhân lúc phụ hoàng vẫn chưa ra, ngươi mau trốn đi.

“Vì sao ta phải trốn?”

Tống Tử Ngư vẫn không hiểu.

Mặc Diệp: “…Ngươi là đầu gỗ hả?”

“Không phải hoàng thượng bảo ta nói bí mật của ông ấy ra sao?”

Dáng vẻ Tống Tử Ngư như một đứa nhỏ hiếu kỳ: “Ta chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi, vì sao muốn chém ta?”

Mặc Diệp: “…”

Tư duy của thế ngoại cao nhân, quả nhiên là không giống với đám phàm phu tục tử chúng ta!

“Phụ hoàng chính là chân long thiên tử, ngươi có thể nói ra bí mật khác, vì sao phải nói ra chuyện này? Vừa nãy hình như phụ hoàng đã tức giận, lúc này không trốn thì đợi lúc nào?”

“Ta chỉ là ăn ngay nói thật.

Tống Tử Ngư quyết giữ ý mình.

Thấy hắn ta không đi, Mặc Diệp đang định đánh ngất hắn ta rồi khiêng đi, đã nghe Tống Tử Ngư nói: “Vương gia, đừng nghĩ đến chuyện đánh ngất ta rồi khiêng đi.

“Người không làm được đâu.

Mặc Diệp: “…”

Quả nhiên là một nhân vật lợi hại.

Hắn còn chưa nghĩ ra cách thứ hai, thì đã có tiếng bước chân truyền ra từ trong nội điện.

Thôi xong!

Chỉ có thể thay hắn ta cầu tình trước mặt phụ hoàng thôi!

Hắn điều chỉnh lại cảm xúc, khuôn mặt âm trầm của Mặc Tông Nhiên đã xuất hiện ở cửa nội điện.

Ông ấy bước từng bước đến gần trước mặt Tống Tử Ngư, cứ nhìn chằm chằm hắn ta một cách thâm trầm.

Thời gian dường như đông đặc lại.

Mặc Diệp nhịn không được muốn lên tiếng, Mặc Tông Nhiên lại đột nhiên nói: “Ngươi đúng là lợi hại.

”.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Mặc Tông Nhiên tò mò: “Chuyện gì?”“Phần dưới phía sau thắt lưng của hoàng thượng, phía trên mông trái có một cái bớt nhỏ màu đen.”Lời này vừa nói ra, nhất thời, cả Ngự Thư Phòng trở nên im lặng lạ thường…Tô Bỉnh Thiện cố nén ý cười, cúi đầu xuống.Mặc Diệp cũng vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ… Chỉ có Mặc Tông Nhiên nhìn chằm chằm vào Tống Tử Ngư, một lúc lâu sau cũng không thu hồi lại ánh nhìn.Ánh mắt đó, giống như là giây tiếp theo sẽ lên tiếng, muốn lôi hắn ta ra ngoài chém.Nhưng Tống Tử Ngư hoàn toàn không để ý đến.Hắn ta vẫn bình tĩnh, vẫn thản nhiên đối diện với Mặc Tông Nhiên.Cũng không biết dũng khí ở đâu ra.Thật lâu sau, Mặc Tông Nhiên mới nghiến răng nghiến lợi phân phó Tô Bỉnh Thiện: “Tô Bỉnh Thiện! Ngươi theo trẫm vào nội điện xem thử! Nếu như trẫm không thấy vết bớt đó, hôm nay sẽ lôi hắn ra ngoài chém!”Tô Bỉnh Thiện tỏ vẻ bất đắc dĩ, vội vàng theo ông ấy vào nội điện.Mặc Diệp đứng dậy: “Chúng ta mau đi thôi.”“Vì sao phải đi?”Tống Tử Ngư tỏ vẻ không hiểu.“Phụ hoàng đi ra sẽ chém ngươi.”Vẻ mặt Mặc Diệp nghiêm túc: “Nếu như ngươi bị chém, Ninh Nhi khẳng định sẽ muốn chém bổn vương.Cho nên nhân lúc phụ hoàng vẫn chưa ra, ngươi mau trốn đi.”“Vì sao ta phải trốn?”Tống Tử Ngư vẫn không hiểu.Mặc Diệp: “…Ngươi là đầu gỗ hả?”“Không phải hoàng thượng bảo ta nói bí mật của ông ấy ra sao?”Dáng vẻ Tống Tử Ngư như một đứa nhỏ hiếu kỳ: “Ta chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi, vì sao muốn chém ta?”Mặc Diệp: “…”Tư duy của thế ngoại cao nhân, quả nhiên là không giống với đám phàm phu tục tử chúng ta!“Phụ hoàng chính là chân long thiên tử, ngươi có thể nói ra bí mật khác, vì sao phải nói ra chuyện này? Vừa nãy hình như phụ hoàng đã tức giận, lúc này không trốn thì đợi lúc nào?”“Ta chỉ là ăn ngay nói thật.”Tống Tử Ngư quyết giữ ý mình.Thấy hắn ta không đi, Mặc Diệp đang định đánh ngất hắn ta rồi khiêng đi, đã nghe Tống Tử Ngư nói: “Vương gia, đừng nghĩ đến chuyện đánh ngất ta rồi khiêng đi.”“Người không làm được đâu.”Mặc Diệp: “…”Quả nhiên là một nhân vật lợi hại.Hắn còn chưa nghĩ ra cách thứ hai, thì đã có tiếng bước chân truyền ra từ trong nội điện.Thôi xong!Chỉ có thể thay hắn ta cầu tình trước mặt phụ hoàng thôi!Hắn điều chỉnh lại cảm xúc, khuôn mặt âm trầm của Mặc Tông Nhiên đã xuất hiện ở cửa nội điện.Ông ấy bước từng bước đến gần trước mặt Tống Tử Ngư, cứ nhìn chằm chằm hắn ta một cách thâm trầm.Thời gian dường như đông đặc lại.Mặc Diệp nhịn không được muốn lên tiếng, Mặc Tông Nhiên lại đột nhiên nói: “Ngươi đúng là lợi hại.”.

Chương 279