Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 286
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Đây là lần đầu tiên có người xem hắn ta là bạn.Trước đó, những người khác đều nói hắn ta là quái thai, là một quái thai không cần đoán cũng biết tên.Vì vậy không một ai bằng lòng kết giao cùng hắn ta, vì sợ sẽ bị hắn ta nhìn thấu bí mật trong nội tâm, hoặc là những suy nghĩ trong lòng.Tuy rằng hắn ta là thiên sư, nhưng cũng là một thiên sư có đạo đức!Ai mà rảnh đến nỗi động một tí là nhìn trộm nội tâm của người khác?Cái này cũng cần phải có công lực đó!Nếu hắn ta thường xuyên nhìn trộm nội tâm của người khác, bại là thần, thiệt là thọ. Cứ như vậy mãi, sợ là hắn ta vẫn chưa kết giao được bạn, mà bản thân đã mệt chết rồi!Vân Quán Ninh và Mặc Diệp, thật sự cũng không sợ hắn ta…Có hai vợ chồng này vỗ ngực đảm bảo, Mặc Tông Nhiên cũng giữ lại Tống Tử Ngư.Nhưng, ông ấy cũng cần phải kiểm tra Tống Tử Ngư.“Nếu trong vòng một tháng ngươi có thể giải quyết chuyện nạn đói lần này của bá tánh, có thể tẩy trắng thanh danh không được tốt của Thần Cơ Doanh, trẫm lập tức phong ngươi làm Khâm Thiên Giám!”Mặc Tông Nhiên nghiêm túc nhìn hắn ta.Vậy mà hắn ta lại không sợ hãi chút nào.Hắn ta mỉm cười: “Đâu cần tới một tháng, nửa tháng, ta là có thể khiến cho hoa màu của bá tánh chết đi sống lại.”“Ồ? Ngươi tự tin như thế sao?”Mặc Tông Nhiên kinh ngạc.Nhưng ông ấy vẫn có một niềm tự tin mạnh mẽ đối với Tống Tử Ngư.Hình như tên nhóc trẻ tuổi này, thật sự có bản lĩnh như vậy, lời này cũng không giống như là đang nói khoác…“Được! Nếu đã như vậy, trẫm sẽ chống mắt lên xem ngươi làm cái gì!”Mặc Tông Nhiên giải quyết xong chuyện.Ba người thuận lợi xuất cung.“Dọa chết ta rồi.”Mới ra khỏi cửa cung điện, Vân Quán Ninh đã thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực: “Ta còn tưởng, phụ hoàng thật sự muốn chém đầu ta chứ!”Mặc Diệp: “…”“Chỉ có vậy mà ngươi đã sợ rồi? Mới vừa rồi không phải rất ngầu sao?”
Đây là lần đầu tiên có người xem hắn ta là bạn.
Trước đó, những người khác đều nói hắn ta là quái thai, là một quái thai không cần đoán cũng biết tên.
Vì vậy không một ai bằng lòng kết giao cùng hắn ta, vì sợ sẽ bị hắn ta nhìn thấu bí mật trong nội tâm, hoặc là những suy nghĩ trong lòng.
Tuy rằng hắn ta là thiên sư, nhưng cũng là một thiên sư có đạo đức!
Ai mà rảnh đến nỗi động một tí là nhìn trộm nội tâm của người khác?
Cái này cũng cần phải có công lực đó!
Nếu hắn ta thường xuyên nhìn trộm nội tâm của người khác, bại là thần, thiệt là thọ. Cứ như vậy mãi, sợ là hắn ta vẫn chưa kết giao được bạn, mà bản thân đã mệt chết rồi!
Vân Quán Ninh và Mặc Diệp, thật sự cũng không sợ hắn ta…
Có hai vợ chồng này vỗ ngực đảm bảo, Mặc Tông Nhiên cũng giữ lại Tống Tử Ngư.
Nhưng, ông ấy cũng cần phải kiểm tra Tống Tử Ngư.
“Nếu trong vòng một tháng ngươi có thể giải quyết chuyện nạn đói lần này của bá tánh, có thể tẩy trắng thanh danh không được tốt của Thần Cơ Doanh, trẫm lập tức phong ngươi làm Khâm Thiên Giám!”
Mặc Tông Nhiên nghiêm túc nhìn hắn ta.
Vậy mà hắn ta lại không sợ hãi chút nào.
Hắn ta mỉm cười: “Đâu cần tới một tháng, nửa tháng, ta là có thể khiến cho hoa màu của bá tánh chết đi sống lại.”
“Ồ? Ngươi tự tin như thế sao?”
Mặc Tông Nhiên kinh ngạc.
Nhưng ông ấy vẫn có một niềm tự tin mạnh mẽ đối với Tống Tử Ngư.
Hình như tên nhóc trẻ tuổi này, thật sự có bản lĩnh như vậy, lời này cũng không giống như là đang nói khoác…
“Được! Nếu đã như vậy, trẫm sẽ chống mắt lên xem ngươi làm cái gì!”
Mặc Tông Nhiên giải quyết xong chuyện.
Ba người thuận lợi xuất cung.
“Dọa chết ta rồi.”
Mới ra khỏi cửa cung điện, Vân Quán Ninh đã thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực: “Ta còn tưởng, phụ hoàng thật sự muốn chém đầu ta chứ!”
Mặc Diệp: “…”
“Chỉ có vậy mà ngươi đã sợ rồi? Mới vừa rồi không phải rất ngầu sao?”
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Đây là lần đầu tiên có người xem hắn ta là bạn.Trước đó, những người khác đều nói hắn ta là quái thai, là một quái thai không cần đoán cũng biết tên.Vì vậy không một ai bằng lòng kết giao cùng hắn ta, vì sợ sẽ bị hắn ta nhìn thấu bí mật trong nội tâm, hoặc là những suy nghĩ trong lòng.Tuy rằng hắn ta là thiên sư, nhưng cũng là một thiên sư có đạo đức!Ai mà rảnh đến nỗi động một tí là nhìn trộm nội tâm của người khác?Cái này cũng cần phải có công lực đó!Nếu hắn ta thường xuyên nhìn trộm nội tâm của người khác, bại là thần, thiệt là thọ. Cứ như vậy mãi, sợ là hắn ta vẫn chưa kết giao được bạn, mà bản thân đã mệt chết rồi!Vân Quán Ninh và Mặc Diệp, thật sự cũng không sợ hắn ta…Có hai vợ chồng này vỗ ngực đảm bảo, Mặc Tông Nhiên cũng giữ lại Tống Tử Ngư.Nhưng, ông ấy cũng cần phải kiểm tra Tống Tử Ngư.“Nếu trong vòng một tháng ngươi có thể giải quyết chuyện nạn đói lần này của bá tánh, có thể tẩy trắng thanh danh không được tốt của Thần Cơ Doanh, trẫm lập tức phong ngươi làm Khâm Thiên Giám!”Mặc Tông Nhiên nghiêm túc nhìn hắn ta.Vậy mà hắn ta lại không sợ hãi chút nào.Hắn ta mỉm cười: “Đâu cần tới một tháng, nửa tháng, ta là có thể khiến cho hoa màu của bá tánh chết đi sống lại.”“Ồ? Ngươi tự tin như thế sao?”Mặc Tông Nhiên kinh ngạc.Nhưng ông ấy vẫn có một niềm tự tin mạnh mẽ đối với Tống Tử Ngư.Hình như tên nhóc trẻ tuổi này, thật sự có bản lĩnh như vậy, lời này cũng không giống như là đang nói khoác…“Được! Nếu đã như vậy, trẫm sẽ chống mắt lên xem ngươi làm cái gì!”Mặc Tông Nhiên giải quyết xong chuyện.Ba người thuận lợi xuất cung.“Dọa chết ta rồi.”Mới ra khỏi cửa cung điện, Vân Quán Ninh đã thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực: “Ta còn tưởng, phụ hoàng thật sự muốn chém đầu ta chứ!”Mặc Diệp: “…”“Chỉ có vậy mà ngươi đã sợ rồi? Mới vừa rồi không phải rất ngầu sao?”