Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 299

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Ai lại không hiểu Triệu hoàng hậu muốn nói gì?Ý của bà ta là, có thể bàn luận về Đức Phi, nhưng tốt nhất là không thể để hoàng thượng nghe được.Bây giờ hoàng thượng và Đức Phi có tranh cãi, là thời điểm tốt nhất để các người tranh thủ tình cảm…Nghênh diện ánh mắt đầy hàm ý của bà ta, ánh mắt của Thục Phi khẽ lóe lên.Chờ sau khi đám phi tần đã rời đi rồi, Thục phi lấy cớ vòng vèo trở lại.“Nương nương.”Nàng ta cung kính cúi người hành lễ.“Ngồi đi.”Triệu hoàng hậu kêu nàng ta ngồi xuống, phân phó cho cung nhân dâng trà lên: “Ngươi hầu hạ hoàng thượng đã nhiều năm, nhưng vẫn mãi không xoay người được. Lúc này đây, không cần bổn cung nhắc nhở, người biết nên làm thế nào rồi chứ?”“Vâng, thân thiếp đã biết, đa tạ nương nương dạy bảo”Thục Phi ở trước mặt Triệu hoàng hậu giống như một con mèo nhu thuận.“Nhưng bổn cũng phải nhắc nhở ngươi một câu… Bây giờ hoàng thượng và Đức Phi chỉ là có cuộc tranh chấp, Đức Phi cũng không tính là thất sủng. Người phải tranh thủ tình cảm, bổn cung không ngăn cản ngươi! Nhưng nếu người xuống tay đối với Đức Phi…”Trong mắt Triệu hoàng hậu lóe lên một tia u tối.Bà ta chậm rãi đặt chén trà xuống: “Cũng đừng trách bổn cung không nhắc nhở người trước.”Bà ta đang ám chỉ Thục Phi: chưa đến lúc để ra tay với Đức Phi.Thục Phi âm thầm sợ hãi, vội vàng đáp lại: “Vâng, thân thiếp xin ghi nhớ lời dạy của Hoàng hậu nương nương.”Sau khi ra hiệu cho nàng ta không còn chuyện gì khác thì trở về, Triệu hoàng hậu môi cười lạnh nói: “Những nữ nhân này, ngoại trừ ý nghĩ tranh đoạt sủng ái của hoàng thượng, trong đầu chẳng còn thứ gì khác.”“Mà không biết rằng, sự sủng ái của hoàng thượng chỉ là nhất thời, chỉ có quyền lực mà bản thân nắm trong tay, mới là cả đời!”Bà ta liếc sang Trương ma ma hỏi: “Mấy ngày gần đây, Phong Nhi như thế nào rồi?”“Nương nương, khoảng thời gian này Doanh Vương vẫn luôn dưỡng bệnh ở trong vương phủ, chỉ là…”Trương ma ma muốn nói lại thôi.“Nói!”“Chỉ là Vân nhị tiểu thư, rất thường xuyên ra vào Doanh Vương phủ”Lúc này Trương ma ma mới cẩn thận đáp.“Vậy sao?”Triệu hoàng hậu cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ nhỏ giọng phân phó: “Ngươi phải người dặn dò Phong Nhi, thời gian này tốt nhất nên an phận một chút! Việc của Vân Đinh Lan kia, tạm thời nhịn xuống”“Nếu phụ hoàng của nó biết, lại trách phạt nó nữa!”“Vâng, nương nương.”“Đúng rồi, gần đây Tần Tự Tuyết thế nào?”Triệu hoàng hậu lại hỏi.Trương ma ma biết, chủ yếu là bà ta muốn hỏi, thái độ của Tần Tự Tuyệt đối với Vân ĐinhLan…“Hồi bấm nương nương, có lẽ Doanh Vương phi đã tiếp nhận được chuyện này. Cho nên thời gian này, đối với Vân nhị tiểu thư đều dùng thái độ nước sông không phạm nước giếng, hai người chưa từng đối đầu trực diện”Nghe vậy, lúc này Triệu hoàng hậu mới nhẹ nhõm thở dài một hơi.“Như vậy là tốt!”Bà ta gật đầu: “Để ý Tần Tự Tuyết, đừng để nó ở thời điểm mấu chốt lại gây chuyện.”“Vâng, nương nương.”Trương ma ma cung kính hành lễ.“Ngoài ra, người đi mời Tôn Đáp Ứng đến đây gặp bổn cung”Chưa tới hai ngày sau, chuyện Tôn Đáp ứng được sủng ái cũng đã truyền khắp hậu cung…Nghe nói Hoàng thượng rất sủng ái Tôn Đáp ứng này!

Ai lại không hiểu Triệu hoàng hậu muốn nói gì?

Ý của bà ta là, có thể bàn luận về Đức Phi, nhưng tốt nhất là không thể để hoàng thượng nghe được.

Bây giờ hoàng thượng và Đức Phi có tranh cãi, là thời điểm tốt nhất để các người tranh thủ tình cảm…

Nghênh diện ánh mắt đầy hàm ý của bà ta, ánh mắt của Thục Phi khẽ lóe lên.

Chờ sau khi đám phi tần đã rời đi rồi, Thục phi lấy cớ vòng vèo trở lại.

“Nương nương.”

Nàng ta cung kính cúi người hành lễ.

“Ngồi đi.”

Triệu hoàng hậu kêu nàng ta ngồi xuống, phân phó cho cung nhân dâng trà lên: “Ngươi hầu hạ hoàng thượng đã nhiều năm, nhưng vẫn mãi không xoay người được. Lúc này đây, không cần bổn cung nhắc nhở, người biết nên làm thế nào rồi chứ?”

“Vâng, thân thiếp đã biết, đa tạ nương nương dạy bảo”

Thục Phi ở trước mặt Triệu hoàng hậu giống như một con mèo nhu thuận.

“Nhưng bổn cũng phải nhắc nhở ngươi một câu… Bây giờ hoàng thượng và Đức Phi chỉ là có cuộc tranh chấp, Đức Phi cũng không tính là thất sủng. Người phải tranh thủ tình cảm, bổn cung không ngăn cản ngươi! Nhưng nếu người xuống tay đối với Đức Phi…”

Trong mắt Triệu hoàng hậu lóe lên một tia u tối.

Bà ta chậm rãi đặt chén trà xuống: “Cũng đừng trách bổn cung không nhắc nhở người trước.”

Bà ta đang ám chỉ Thục Phi: chưa đến lúc để ra tay với Đức Phi.

Thục Phi âm thầm sợ hãi, vội vàng đáp lại: “Vâng, thân thiếp xin ghi nhớ lời dạy của Hoàng hậu nương nương.”

Sau khi ra hiệu cho nàng ta không còn chuyện gì khác thì trở về, Triệu hoàng hậu môi cười lạnh nói: “Những nữ nhân này, ngoại trừ ý nghĩ tranh đoạt sủng ái của hoàng thượng, trong đầu chẳng còn thứ gì khác.”

“Mà không biết rằng, sự sủng ái của hoàng thượng chỉ là nhất thời, chỉ có quyền lực mà bản thân nắm trong tay, mới là cả đời!”

Bà ta liếc sang Trương ma ma hỏi: “Mấy ngày gần đây, Phong Nhi như thế nào rồi?”

“Nương nương, khoảng thời gian này Doanh Vương vẫn luôn dưỡng bệnh ở trong vương phủ, chỉ là…”

Trương ma ma muốn nói lại thôi.

“Nói!”

“Chỉ là Vân nhị tiểu thư, rất thường xuyên ra vào Doanh Vương phủ”

Lúc này Trương ma ma mới cẩn thận đáp.

“Vậy sao?”

Triệu hoàng hậu cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ nhỏ giọng phân phó: “Ngươi phải người dặn dò Phong Nhi, thời gian này tốt nhất nên an phận một chút! Việc của Vân Đinh Lan kia, tạm thời nhịn xuống”

“Nếu phụ hoàng của nó biết, lại trách phạt nó nữa!”

“Vâng, nương nương.”

“Đúng rồi, gần đây Tần Tự Tuyết thế nào?”

Triệu hoàng hậu lại hỏi.

Trương ma ma biết, chủ yếu là bà ta muốn hỏi, thái độ của Tần Tự Tuyệt đối với Vân Đinh

Lan…

“Hồi bấm nương nương, có lẽ Doanh Vương phi đã tiếp nhận được chuyện này. Cho nên thời gian này, đối với Vân nhị tiểu thư đều dùng thái độ nước sông không phạm nước giếng, hai người chưa từng đối đầu trực diện”

Nghe vậy, lúc này Triệu hoàng hậu mới nhẹ nhõm thở dài một hơi.

“Như vậy là tốt!”

Bà ta gật đầu: “Để ý Tần Tự Tuyết, đừng để nó ở thời điểm mấu chốt lại gây chuyện.”

“Vâng, nương nương.”

Trương ma ma cung kính hành lễ.

“Ngoài ra, người đi mời Tôn Đáp Ứng đến đây gặp bổn cung”

Chưa tới hai ngày sau, chuyện Tôn Đáp ứng được sủng ái cũng đã truyền khắp hậu cung…

Nghe nói Hoàng thượng rất sủng ái Tôn Đáp ứng này!

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Ai lại không hiểu Triệu hoàng hậu muốn nói gì?Ý của bà ta là, có thể bàn luận về Đức Phi, nhưng tốt nhất là không thể để hoàng thượng nghe được.Bây giờ hoàng thượng và Đức Phi có tranh cãi, là thời điểm tốt nhất để các người tranh thủ tình cảm…Nghênh diện ánh mắt đầy hàm ý của bà ta, ánh mắt của Thục Phi khẽ lóe lên.Chờ sau khi đám phi tần đã rời đi rồi, Thục phi lấy cớ vòng vèo trở lại.“Nương nương.”Nàng ta cung kính cúi người hành lễ.“Ngồi đi.”Triệu hoàng hậu kêu nàng ta ngồi xuống, phân phó cho cung nhân dâng trà lên: “Ngươi hầu hạ hoàng thượng đã nhiều năm, nhưng vẫn mãi không xoay người được. Lúc này đây, không cần bổn cung nhắc nhở, người biết nên làm thế nào rồi chứ?”“Vâng, thân thiếp đã biết, đa tạ nương nương dạy bảo”Thục Phi ở trước mặt Triệu hoàng hậu giống như một con mèo nhu thuận.“Nhưng bổn cũng phải nhắc nhở ngươi một câu… Bây giờ hoàng thượng và Đức Phi chỉ là có cuộc tranh chấp, Đức Phi cũng không tính là thất sủng. Người phải tranh thủ tình cảm, bổn cung không ngăn cản ngươi! Nhưng nếu người xuống tay đối với Đức Phi…”Trong mắt Triệu hoàng hậu lóe lên một tia u tối.Bà ta chậm rãi đặt chén trà xuống: “Cũng đừng trách bổn cung không nhắc nhở người trước.”Bà ta đang ám chỉ Thục Phi: chưa đến lúc để ra tay với Đức Phi.Thục Phi âm thầm sợ hãi, vội vàng đáp lại: “Vâng, thân thiếp xin ghi nhớ lời dạy của Hoàng hậu nương nương.”Sau khi ra hiệu cho nàng ta không còn chuyện gì khác thì trở về, Triệu hoàng hậu môi cười lạnh nói: “Những nữ nhân này, ngoại trừ ý nghĩ tranh đoạt sủng ái của hoàng thượng, trong đầu chẳng còn thứ gì khác.”“Mà không biết rằng, sự sủng ái của hoàng thượng chỉ là nhất thời, chỉ có quyền lực mà bản thân nắm trong tay, mới là cả đời!”Bà ta liếc sang Trương ma ma hỏi: “Mấy ngày gần đây, Phong Nhi như thế nào rồi?”“Nương nương, khoảng thời gian này Doanh Vương vẫn luôn dưỡng bệnh ở trong vương phủ, chỉ là…”Trương ma ma muốn nói lại thôi.“Nói!”“Chỉ là Vân nhị tiểu thư, rất thường xuyên ra vào Doanh Vương phủ”Lúc này Trương ma ma mới cẩn thận đáp.“Vậy sao?”Triệu hoàng hậu cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ nhỏ giọng phân phó: “Ngươi phải người dặn dò Phong Nhi, thời gian này tốt nhất nên an phận một chút! Việc của Vân Đinh Lan kia, tạm thời nhịn xuống”“Nếu phụ hoàng của nó biết, lại trách phạt nó nữa!”“Vâng, nương nương.”“Đúng rồi, gần đây Tần Tự Tuyết thế nào?”Triệu hoàng hậu lại hỏi.Trương ma ma biết, chủ yếu là bà ta muốn hỏi, thái độ của Tần Tự Tuyệt đối với Vân ĐinhLan…“Hồi bấm nương nương, có lẽ Doanh Vương phi đã tiếp nhận được chuyện này. Cho nên thời gian này, đối với Vân nhị tiểu thư đều dùng thái độ nước sông không phạm nước giếng, hai người chưa từng đối đầu trực diện”Nghe vậy, lúc này Triệu hoàng hậu mới nhẹ nhõm thở dài một hơi.“Như vậy là tốt!”Bà ta gật đầu: “Để ý Tần Tự Tuyết, đừng để nó ở thời điểm mấu chốt lại gây chuyện.”“Vâng, nương nương.”Trương ma ma cung kính hành lễ.“Ngoài ra, người đi mời Tôn Đáp Ứng đến đây gặp bổn cung”Chưa tới hai ngày sau, chuyện Tôn Đáp ứng được sủng ái cũng đã truyền khắp hậu cung…Nghe nói Hoàng thượng rất sủng ái Tôn Đáp ứng này!

Chương 299