Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 311
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… “Để ca ca của vị Tôn Đáp ứng này tiến cung cho bổn Vương phi nhìn một Advertisementchút.” Vân Quán Ninh nhìn Tôn Đáp ứng cười như không cười nói. AdvertisementNghe xong Tôn Đáp ứng trợn tròn cả mắt lên. Đang yên đang lành sao Vân Quán Ninh lại muốn gặp ca ca của nàng ta? Đầu Tôn Đáp ứng nhảy số cũng khá nhanh, nàng ta nghĩ thầm, từ trước đến nay nàng ta chưa hề đắc tội vị Minh Vương Phi này, chỉ vì hôm nay nàng đụng phải nàng ta thì không nên đối xử ngoan độc với nàng ta mới phải. Nhưng hôm nay nàng ta lại bị gây khó dễ đủ đường. Minh Vương phi là tẩu tử của Cửu công chúa mà nàng ta lại xúi giục bên tai Hoàng thượng để ông ấy gả Cửu công chúa cho ca ca... Chẳng lẽ Minh Vương phi đang xả giận thay cho Cửu công chúa? “Tôn Tam Phù, người nghĩ sao?” Vân Quán Ninh nhíu mày. Vừa nghe đến cái tên này Tôn Đáp ứng đã cảm thấy đau đầu gối. Vừa nãy sau khi bị quang ba lần đầu gối nàng ta đã rách da hết rồi. "Minh Vương Phi.." Nàng ta vốn muốn Vân Quán Ninh thay cái xưng hô, không muốn bị gọi là "Tôn Tam Phù", nhưng nhìn cái nhíu mày kia của nàng là biết chuyện này sẽ không có khả năng. Vị Minh Vương Phi này rõ ràng muốn làm nàng ta xấu mặt. Nàng ta hít thở sâu một hơi: "Minh Vương Phi, không biết ta có lỗi với người khi nào?" Tôn Đáp ứng hỏi cẩn thận từng li từng tí. "Ngươi chẳng có lỗi gì với ta." Vân Quán Ninh đáp một cách dứt khoát. "Vậy tại sao người lại cứ gây khó dễ đủ đường cho ta?" Tôn Đáp Ứng cắn răng nói: "Nếu ta nhớ không làm thì hôm nay là lần đầu chúng ta gặp mặt. Chi bằng hãy quên cái chuyện không hay trước đó đi, chúng ta..." "Nhưng mà người có lỗi với người ta quan tâm." Vân Quán Ninh mất kiên nhẫn cắt lời, không cho nàng ta cơ hội để nói hết câu. Tôn Đáp ứng không có lỗi với nàng, nhưng lại đắc tội với tiểu cô Mặc Phi Phi. Đắc tội Mặc Phi Phi là một chuyện. Nhưng mà dám không biết trời cao đất rộng, dám xúi giục Mặc Tông Nhiên gả Mặc Phi Phi cho ca ca của nàng ta, Tôn Đại Cường...
“Để ca ca của vị Tôn Đáp ứng này tiến cung cho bổn Vương phi nhìn một
Advertisement
chút.”
Vân Quán Ninh nhìn Tôn Đáp ứng cười như không cười nói.
Advertisement
Nghe xong Tôn Đáp ứng trợn tròn cả mắt lên.
Đang yên đang lành sao Vân Quán Ninh lại muốn gặp ca ca của nàng ta?
Đầu Tôn Đáp ứng nhảy số cũng khá nhanh, nàng ta nghĩ thầm, từ trước đến nay nàng ta chưa hề đắc tội vị Minh Vương Phi này, chỉ vì hôm nay nàng đụng phải nàng ta thì không nên đối xử ngoan độc với nàng ta mới phải.
Nhưng hôm nay nàng ta lại bị gây khó dễ đủ đường.
Minh Vương phi là tẩu tử của Cửu công chúa mà nàng ta lại xúi giục bên tai Hoàng thượng để ông ấy gả Cửu công chúa cho ca ca...
Chẳng lẽ Minh Vương phi đang xả giận thay cho Cửu công chúa?
“Tôn Tam Phù, người nghĩ sao?”
Vân Quán Ninh nhíu mày.
Vừa nghe đến cái tên này Tôn Đáp ứng đã cảm thấy đau đầu gối.
Vừa nãy sau khi bị quang ba lần đầu gối nàng ta đã rách da hết rồi.
"Minh Vương Phi.."
Nàng ta vốn muốn Vân Quán Ninh thay cái xưng hô, không muốn bị gọi là "Tôn Tam Phù", nhưng nhìn cái nhíu mày kia của nàng là biết chuyện này sẽ không có khả năng.
Vị Minh Vương Phi này rõ ràng muốn làm nàng ta xấu mặt.
Nàng ta hít thở sâu một hơi: "Minh Vương Phi, không biết ta có lỗi với người khi nào?"
Tôn Đáp ứng hỏi cẩn thận từng li từng tí.
"Ngươi chẳng có lỗi gì với ta."
Vân Quán Ninh đáp một cách dứt khoát.
"Vậy tại sao người lại cứ gây khó dễ đủ đường cho ta?"
Tôn Đáp Ứng cắn răng nói: "Nếu ta nhớ không làm thì hôm nay là lần đầu chúng ta gặp mặt. Chi bằng hãy quên cái chuyện không hay trước đó đi, chúng ta..."
"Nhưng mà người có lỗi với người ta quan tâm."
Vân Quán Ninh mất kiên nhẫn cắt lời, không cho nàng ta cơ hội để nói hết câu.
Tôn Đáp ứng không có lỗi với nàng, nhưng lại đắc tội với tiểu cô Mặc Phi Phi.
Đắc tội Mặc Phi Phi là một chuyện.
Nhưng mà dám không biết trời cao đất rộng, dám xúi giục Mặc Tông Nhiên gả Mặc Phi Phi cho ca ca của nàng ta, Tôn Đại Cường...
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… “Để ca ca của vị Tôn Đáp ứng này tiến cung cho bổn Vương phi nhìn một Advertisementchút.” Vân Quán Ninh nhìn Tôn Đáp ứng cười như không cười nói. AdvertisementNghe xong Tôn Đáp ứng trợn tròn cả mắt lên. Đang yên đang lành sao Vân Quán Ninh lại muốn gặp ca ca của nàng ta? Đầu Tôn Đáp ứng nhảy số cũng khá nhanh, nàng ta nghĩ thầm, từ trước đến nay nàng ta chưa hề đắc tội vị Minh Vương Phi này, chỉ vì hôm nay nàng đụng phải nàng ta thì không nên đối xử ngoan độc với nàng ta mới phải. Nhưng hôm nay nàng ta lại bị gây khó dễ đủ đường. Minh Vương phi là tẩu tử của Cửu công chúa mà nàng ta lại xúi giục bên tai Hoàng thượng để ông ấy gả Cửu công chúa cho ca ca... Chẳng lẽ Minh Vương phi đang xả giận thay cho Cửu công chúa? “Tôn Tam Phù, người nghĩ sao?” Vân Quán Ninh nhíu mày. Vừa nghe đến cái tên này Tôn Đáp ứng đã cảm thấy đau đầu gối. Vừa nãy sau khi bị quang ba lần đầu gối nàng ta đã rách da hết rồi. "Minh Vương Phi.." Nàng ta vốn muốn Vân Quán Ninh thay cái xưng hô, không muốn bị gọi là "Tôn Tam Phù", nhưng nhìn cái nhíu mày kia của nàng là biết chuyện này sẽ không có khả năng. Vị Minh Vương Phi này rõ ràng muốn làm nàng ta xấu mặt. Nàng ta hít thở sâu một hơi: "Minh Vương Phi, không biết ta có lỗi với người khi nào?" Tôn Đáp ứng hỏi cẩn thận từng li từng tí. "Ngươi chẳng có lỗi gì với ta." Vân Quán Ninh đáp một cách dứt khoát. "Vậy tại sao người lại cứ gây khó dễ đủ đường cho ta?" Tôn Đáp Ứng cắn răng nói: "Nếu ta nhớ không làm thì hôm nay là lần đầu chúng ta gặp mặt. Chi bằng hãy quên cái chuyện không hay trước đó đi, chúng ta..." "Nhưng mà người có lỗi với người ta quan tâm." Vân Quán Ninh mất kiên nhẫn cắt lời, không cho nàng ta cơ hội để nói hết câu. Tôn Đáp ứng không có lỗi với nàng, nhưng lại đắc tội với tiểu cô Mặc Phi Phi. Đắc tội Mặc Phi Phi là một chuyện. Nhưng mà dám không biết trời cao đất rộng, dám xúi giục Mặc Tông Nhiên gả Mặc Phi Phi cho ca ca của nàng ta, Tôn Đại Cường...