Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 316
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Lần này quả nhiên trong mắt của hắn ta đã trống không. Khuôn mặt tràn ngập máu tươi, sau khi mất đi hai con mắt hốc mắt nhìn trống trơn trông khá là quái dị. Tôn Đại Cường đau đến chết lặng, hắn ta muốn kêu khóc nhưng cũng chẳng ra tiếng. AdvertisementGiọng nói phát ra khàn khàn rất khó nghe. Khóc lóc hay cầu xin tha thứ đều không được vì cuống họng hắn ta đã sưng lên. Lúc nãy khi bị móc mắt Tôn Đại Cường kêu la như là heo bị cắt tiết. AdvertisementVân Quán Ninh đạp đạp vào người hắn ta: "Chưa chết chứ?" Hắn lẩm bẩm một tiếng, thân thể bỗng nhiên nhúc nhích. Tôn Đại Cường không thể ngờ rằng vị Vương phi người tựa thiên tiên này vừa mở miệng ra là chém chém giết giết, móc mắt người cho chó ăn... Cái sự tương phản thật đáng sợ! Hắn ta còn chưa gặp nàng bao giờ chứ đừng nói đến chuyện có quan hệ gì với nàng. Nếu không có mâu thuẫn gì thì tại sao nàng lại ra tay độc ác với hắn ta như thế? Mất đi trong mắt Tôn Đại Cường không nhìn thấy gì, trong lòng lại càng thêm thấp thỏm lo âu. "Ngươi rất sợ hãi?" Thấy thân thể hắn ta run rẩy, Vân Quản Ninh cười lạnh: "Hôm nay chẳng thể trách bổn Vương Phi, có trách thì hãy trách muội muội tốt Tôn Đáp ứng của ngươi." Thân thể Tôn Đại Cường cứng đờ. Muội muội đã chọc vào vị Minh Vương Phi này? Hôm nay hắn ta phải chịu tội thay muội muội? “Ném hắn ra khỏi cung đi." Vân Quán Ninh ghét bỏ nhìn Tôn Đại cường ta đang sợ hãi run rẩy giống như một bãi bùn nhão mà ngã trên mặt đất, rồi phân phó cho Ngự Lâm Quân. Tôn Đại Cường cứ như thế bị mang đi. Hắn đột nhiên tiến cung, rồi cũng đột nhiên xuất cung. Thắng người mà đến, nằm ngang mà ra. Lúc đến dương dương tự đắc, lúc về bụi bám đầy người. Khi tin tức này truyền đến tai Tôn Đáp Ứng, nàng ta điên cuồng chạy tới Ngự Thư Phòng giống như một kẻ điên... Vân Quán Ninh đồ tiện nhân! Tra tấn nàng ta sao cũng được, nhưng tại sao lại phải ra tay độc ác với ca ca của nàng ta như thế. Lúc này tại Ngự Thư Phòng, Vân Quán Ninh và Mặc Tông Nhiên đang ngồi đối diện nhau, cùng thưởng thức trà. Mặt nàng nhìn rất thong dong tự tại, hoàn toàn không nhìn ra vẻ lạnh lùng tàn nhẫn lúc trước. "Trà của Phụ hoàng đúng là rất ngon! Con dâu phải mặt dạn mày dày xin lấy một ít, con để đó tự mình uống hoặc mang đi tặng cho người khác thì đều rất tuyệt vời." "Ngươi còn dám mở miệng nói những lời này" Mặc Tông Nhiên hừ lạnh một tiếng: "Dám lấy trà của trẫm mang đi tặng người ta?" To gan lắm! Tuy nói thế nhưng ông vẫn phân phó Tố Bính Thiện để chuẩn bị một chút, chờ Vân Quán Ninh xuất cung cho nàng mang về.
Lần này quả nhiên trong mắt của hắn ta đã trống không. Khuôn mặt tràn ngập máu tươi, sau khi mất đi hai con mắt hốc mắt nhìn trống trơn trông khá là quái dị.
Tôn Đại Cường đau đến chết lặng, hắn ta muốn kêu khóc nhưng cũng chẳng ra tiếng.
Advertisement
Giọng nói phát ra khàn khàn rất khó nghe.
Khóc lóc hay cầu xin tha thứ đều không được vì cuống họng hắn ta đã sưng lên.
Lúc nãy khi bị móc mắt Tôn Đại Cường kêu la như là heo bị cắt tiết.
Advertisement
Vân Quán Ninh đạp đạp vào người hắn ta: "Chưa chết chứ?"
Hắn lẩm bẩm một tiếng, thân thể bỗng nhiên nhúc nhích.
Tôn Đại Cường không thể ngờ rằng vị Vương phi người tựa thiên tiên này vừa mở miệng ra là chém chém giết giết, móc mắt người cho chó ăn...
Cái sự tương phản thật đáng sợ!
Hắn ta còn chưa gặp nàng bao giờ chứ đừng nói đến chuyện có quan hệ gì với nàng.
Nếu không có mâu thuẫn gì thì tại sao nàng lại ra tay độc ác với hắn ta như thế?
Mất đi trong mắt Tôn Đại Cường không nhìn thấy gì, trong lòng lại càng thêm thấp thỏm lo
âu.
"Ngươi rất sợ hãi?"
Thấy thân thể hắn ta run rẩy, Vân Quản Ninh cười lạnh: "Hôm nay chẳng thể trách bổn Vương Phi, có trách thì hãy trách muội muội tốt Tôn Đáp ứng của ngươi."
Thân thể Tôn Đại Cường cứng đờ.
Muội muội đã chọc vào vị Minh Vương Phi này?
Hôm nay hắn ta phải chịu tội thay muội muội?
“Ném hắn ra khỏi cung đi."
Vân Quán Ninh ghét bỏ nhìn Tôn Đại cường ta đang sợ hãi run rẩy giống như một bãi bùn nhão mà ngã trên mặt đất, rồi phân phó cho Ngự Lâm Quân.
Tôn Đại Cường cứ như thế bị mang đi.
Hắn đột nhiên tiến cung, rồi cũng đột nhiên xuất cung.
Thắng người mà đến, nằm ngang mà ra.
Lúc đến dương dương tự đắc, lúc về bụi bám đầy người.
Khi tin tức này truyền đến tai Tôn Đáp Ứng, nàng ta điên cuồng chạy tới Ngự Thư Phòng giống như một kẻ điên...
Vân Quán Ninh đồ tiện nhân!
Tra tấn nàng ta sao cũng được, nhưng tại sao lại phải ra tay độc ác với ca ca của nàng ta như thế.
Lúc này tại Ngự Thư Phòng, Vân Quán Ninh và Mặc Tông Nhiên đang ngồi đối diện nhau, cùng thưởng thức trà.
Mặt nàng nhìn rất thong dong tự tại, hoàn toàn không nhìn ra vẻ lạnh lùng tàn nhẫn lúc trước.
"Trà của Phụ hoàng đúng là rất ngon! Con dâu phải mặt dạn mày dày xin lấy một ít, con để đó tự mình uống hoặc mang đi tặng cho người khác thì đều rất tuyệt vời."
"Ngươi còn dám mở miệng nói những lời này"
Mặc Tông Nhiên hừ lạnh một tiếng: "Dám lấy trà của trẫm mang đi tặng người ta?"
To gan lắm!
Tuy nói thế nhưng ông vẫn phân phó Tố Bính Thiện để chuẩn bị một chút, chờ Vân Quán Ninh xuất cung cho nàng mang về.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Lần này quả nhiên trong mắt của hắn ta đã trống không. Khuôn mặt tràn ngập máu tươi, sau khi mất đi hai con mắt hốc mắt nhìn trống trơn trông khá là quái dị. Tôn Đại Cường đau đến chết lặng, hắn ta muốn kêu khóc nhưng cũng chẳng ra tiếng. AdvertisementGiọng nói phát ra khàn khàn rất khó nghe. Khóc lóc hay cầu xin tha thứ đều không được vì cuống họng hắn ta đã sưng lên. Lúc nãy khi bị móc mắt Tôn Đại Cường kêu la như là heo bị cắt tiết. AdvertisementVân Quán Ninh đạp đạp vào người hắn ta: "Chưa chết chứ?" Hắn lẩm bẩm một tiếng, thân thể bỗng nhiên nhúc nhích. Tôn Đại Cường không thể ngờ rằng vị Vương phi người tựa thiên tiên này vừa mở miệng ra là chém chém giết giết, móc mắt người cho chó ăn... Cái sự tương phản thật đáng sợ! Hắn ta còn chưa gặp nàng bao giờ chứ đừng nói đến chuyện có quan hệ gì với nàng. Nếu không có mâu thuẫn gì thì tại sao nàng lại ra tay độc ác với hắn ta như thế? Mất đi trong mắt Tôn Đại Cường không nhìn thấy gì, trong lòng lại càng thêm thấp thỏm lo âu. "Ngươi rất sợ hãi?" Thấy thân thể hắn ta run rẩy, Vân Quản Ninh cười lạnh: "Hôm nay chẳng thể trách bổn Vương Phi, có trách thì hãy trách muội muội tốt Tôn Đáp ứng của ngươi." Thân thể Tôn Đại Cường cứng đờ. Muội muội đã chọc vào vị Minh Vương Phi này? Hôm nay hắn ta phải chịu tội thay muội muội? “Ném hắn ra khỏi cung đi." Vân Quán Ninh ghét bỏ nhìn Tôn Đại cường ta đang sợ hãi run rẩy giống như một bãi bùn nhão mà ngã trên mặt đất, rồi phân phó cho Ngự Lâm Quân. Tôn Đại Cường cứ như thế bị mang đi. Hắn đột nhiên tiến cung, rồi cũng đột nhiên xuất cung. Thắng người mà đến, nằm ngang mà ra. Lúc đến dương dương tự đắc, lúc về bụi bám đầy người. Khi tin tức này truyền đến tai Tôn Đáp Ứng, nàng ta điên cuồng chạy tới Ngự Thư Phòng giống như một kẻ điên... Vân Quán Ninh đồ tiện nhân! Tra tấn nàng ta sao cũng được, nhưng tại sao lại phải ra tay độc ác với ca ca của nàng ta như thế. Lúc này tại Ngự Thư Phòng, Vân Quán Ninh và Mặc Tông Nhiên đang ngồi đối diện nhau, cùng thưởng thức trà. Mặt nàng nhìn rất thong dong tự tại, hoàn toàn không nhìn ra vẻ lạnh lùng tàn nhẫn lúc trước. "Trà của Phụ hoàng đúng là rất ngon! Con dâu phải mặt dạn mày dày xin lấy một ít, con để đó tự mình uống hoặc mang đi tặng cho người khác thì đều rất tuyệt vời." "Ngươi còn dám mở miệng nói những lời này" Mặc Tông Nhiên hừ lạnh một tiếng: "Dám lấy trà của trẫm mang đi tặng người ta?" To gan lắm! Tuy nói thế nhưng ông vẫn phân phó Tố Bính Thiện để chuẩn bị một chút, chờ Vân Quán Ninh xuất cung cho nàng mang về.