Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 318

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Là tiếng khóc thút thít của Tôn Tam Phù vang lại. Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là vì việc của Tôn Đại Cường. AdvertisementVân Quán Ninh vô thức nhìn Mặc Tông Nhiên, thì thấy lông mày của ông ta nhíu chặt lại, vẻ mặt mất kiên nhẫn đã được bộc lộ trong lời nói... cũng đủ để thấy rõ, không những ông thấy phiền vì chuyện Mặc Phi Phi khóc, mà đối với người đang được đà, được sủng nhất là Tôn Đáp Ứng cũng cảm thấy rất phiền. Sau vài tháng tiếp xúc, Vân Quán Ninh đã rất hiểu Mặc Tông Nhiên rồi. AdvertisementBiết rằng vị có thân phận cao cao tại thượng này cũng chỉ là một nam nhân thẳng thắn. Nhưng nam nhân thẳng thắn cũng được chia thành vài loại. Có người thì thích lạt mềm buộc chặt,thích người phụ nữ ở trước mặt mình khóc thút thít. Cũng có loại như Mặc Tông Nhiên đây không thích phụ nữ khác, thậm chí còn hận không thể khiển trách ngay lập tức! Nhìn các phi tần trong hậu cung của ông ấy là đã hiểu rồi. Triệu hoàng hậu thích nhu nhược khi có bất cứ chuyện gì, vì thế không được sủng. Đức Phi thì ngược lại, ba ngày liên tiếp chiến tranh lạnh, còn dám mắng Mặc Tông Nhiên... Vì thể tính cách kiểu này mới càng thu hút Mặc Tông Nhiên. Tần Tự Tuyết có chuyện gì cũng sụt sịt, đến nhìn Mặc Tông Nhiên cũng không muốn nhìn nàng ta. Một con dâu như nàng lại dám ngang ngược trước mặt ông... Vì thế mới có được coi trọng của Mặc Tông Nhiên. Vì thế mới nói không phải người nhà không bước vào cửa. Tính cách này của nàng cũng thật giống Đức Phi! Nhưng mà nàng vẫn thông minh hơn một chút so với Đức Phi. Trong lòng Vân Quán Ninh nghĩ, Đức Phi là một người cứng đầu. Đang nghĩ thì Tôn Đáp Ứng dựa vào cửa bước vào: “Hoàng Thượng, không biết là ca ca của thần thiếp đã chọc giận Minh vương phi ở đâu, mà lại có thể khiến cho nàng ta ra tay độc ác với ca ca như vậy!” Nàng ta bước từng bước lại gần, đôi mắt vừa đỏ vừa sưng giống như hai quả óc chó. Tôn Đáp Ứng quỳ trước mặt Mặc Tông Nhiên, ôm chân ông ta khóc sướt mướt: “Hoàng Thượng, người nhất định phải làm chủ cho ca ca của thần thiếp!” Mặc Tông Nhiên không nói. Thậm chí ông ta còn không hạ mắt xuống nhìn nàng ta. Chỉ ngước mắt nhìn Tô Bình Thiện và Lương tiểu công công đi vào cùng, ánh mắt trách mắng: Hai tên ăn hại vô dụng! Sao lại để nàng ta vào đây? Phất trần trong tay đập mạnh vào vành mũ Lương tiểu công công. Lương tiểu công công uy khuất quỳ xuống: “Hoàng Thượng! Là Tôn Đáp Ứng người ấy, người ấy khăng khăng xông vào!” “Bình thường trẫm không cho người ăn no phải không?” Đến cả một người phụ nữ cũng không ngăn nổi? Không ngăn được Vân Quán Ninh thì thôi đi, bụng dạ của nhà đầu thổi này còn to hơn cả mắt ngó sen... nhưng một kẻ hèn mọn như Tôn Đáp ứng đây, hắn ta lại không ngăn nổi?

Là tiếng khóc thút thít của Tôn Tam Phù vang lại. 

Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là vì việc của Tôn Đại Cường. 

Advertisement

Vân Quán Ninh vô thức nhìn Mặc Tông Nhiên, thì thấy lông mày của ông ta nhíu chặt lại, vẻ mặt mất kiên nhẫn đã được bộc lộ trong lời nói... cũng đủ để thấy rõ, không những ông thấy phiền vì chuyện Mặc Phi Phi khóc, mà đối với người đang được đà, được sủng nhất là Tôn Đáp Ứng cũng cảm thấy rất phiền. 

Sau vài tháng tiếp xúc, Vân Quán Ninh đã rất hiểu Mặc Tông Nhiên rồi. 

Advertisement

Biết rằng vị có thân phận cao cao tại thượng này cũng chỉ là một nam nhân thẳng thắn. 

Nhưng nam nhân thẳng thắn cũng được chia thành vài loại. 

Có người thì thích lạt mềm buộc chặt,thích người phụ nữ ở trước mặt mình khóc thút thít. 

Cũng có loại như Mặc Tông Nhiên đây không thích phụ nữ khác, thậm chí còn hận không thể khiển trách ngay lập tức! 

Nhìn các phi tần trong hậu cung của ông ấy là đã hiểu rồi. 

Triệu hoàng hậu thích nhu nhược khi có bất cứ chuyện gì, vì thế không được sủng. 

Đức Phi thì ngược lại, ba ngày liên tiếp chiến tranh lạnh, còn dám mắng Mặc Tông Nhiên... Vì thể tính cách kiểu này mới càng thu hút Mặc Tông Nhiên. 

Tần Tự Tuyết có chuyện gì cũng sụt sịt, đến nhìn Mặc Tông Nhiên cũng không muốn nhìn nàng ta. 

Một con dâu như nàng lại dám ngang ngược trước mặt ông... 

Vì thế mới có được coi trọng của Mặc Tông Nhiên. 

Vì thế mới nói không phải người nhà không bước vào cửa. 

Tính cách này của nàng cũng thật giống Đức Phi! 

Nhưng mà nàng vẫn thông minh hơn một chút so với Đức Phi. 

Trong lòng Vân Quán Ninh nghĩ, Đức Phi là một người cứng đầu. 

Đang nghĩ thì Tôn Đáp Ứng dựa vào cửa bước vào: “Hoàng Thượng, không biết là ca ca của thần thiếp đã chọc giận Minh vương phi ở đâu, mà lại có thể khiến cho nàng ta ra tay độc ác với ca ca như vậy!” 

Nàng ta bước từng bước lại gần, đôi mắt vừa đỏ vừa sưng giống như hai quả óc chó. 

Tôn Đáp Ứng quỳ trước mặt Mặc Tông Nhiên, ôm chân ông ta khóc sướt mướt: “Hoàng Thượng, người nhất định phải làm chủ cho ca ca của thần thiếp!” 

Mặc Tông Nhiên không nói. 

Thậm chí ông ta còn không hạ mắt xuống nhìn nàng ta. 

Chỉ ngước mắt nhìn Tô Bình Thiện và Lương tiểu công công đi vào cùng, ánh mắt trách mắng: Hai tên ăn hại vô dụng! Sao lại để nàng ta vào đây? 

Phất trần trong tay đập mạnh vào vành mũ Lương tiểu công công. 

Lương tiểu công công uy khuất quỳ xuống: “Hoàng Thượng! Là Tôn Đáp Ứng người ấy, người ấy khăng khăng xông vào!” 

“Bình thường trẫm không cho người ăn no phải không?” 

Đến cả một người phụ nữ cũng không ngăn nổi? 

Không ngăn được Vân Quán Ninh thì thôi đi, bụng dạ của nhà đầu thổi này còn to hơn cả mắt ngó sen... nhưng một kẻ hèn mọn như Tôn Đáp ứng đây, hắn ta lại không ngăn nổi?

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Là tiếng khóc thút thít của Tôn Tam Phù vang lại. Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là vì việc của Tôn Đại Cường. AdvertisementVân Quán Ninh vô thức nhìn Mặc Tông Nhiên, thì thấy lông mày của ông ta nhíu chặt lại, vẻ mặt mất kiên nhẫn đã được bộc lộ trong lời nói... cũng đủ để thấy rõ, không những ông thấy phiền vì chuyện Mặc Phi Phi khóc, mà đối với người đang được đà, được sủng nhất là Tôn Đáp Ứng cũng cảm thấy rất phiền. Sau vài tháng tiếp xúc, Vân Quán Ninh đã rất hiểu Mặc Tông Nhiên rồi. AdvertisementBiết rằng vị có thân phận cao cao tại thượng này cũng chỉ là một nam nhân thẳng thắn. Nhưng nam nhân thẳng thắn cũng được chia thành vài loại. Có người thì thích lạt mềm buộc chặt,thích người phụ nữ ở trước mặt mình khóc thút thít. Cũng có loại như Mặc Tông Nhiên đây không thích phụ nữ khác, thậm chí còn hận không thể khiển trách ngay lập tức! Nhìn các phi tần trong hậu cung của ông ấy là đã hiểu rồi. Triệu hoàng hậu thích nhu nhược khi có bất cứ chuyện gì, vì thế không được sủng. Đức Phi thì ngược lại, ba ngày liên tiếp chiến tranh lạnh, còn dám mắng Mặc Tông Nhiên... Vì thể tính cách kiểu này mới càng thu hút Mặc Tông Nhiên. Tần Tự Tuyết có chuyện gì cũng sụt sịt, đến nhìn Mặc Tông Nhiên cũng không muốn nhìn nàng ta. Một con dâu như nàng lại dám ngang ngược trước mặt ông... Vì thế mới có được coi trọng của Mặc Tông Nhiên. Vì thế mới nói không phải người nhà không bước vào cửa. Tính cách này của nàng cũng thật giống Đức Phi! Nhưng mà nàng vẫn thông minh hơn một chút so với Đức Phi. Trong lòng Vân Quán Ninh nghĩ, Đức Phi là một người cứng đầu. Đang nghĩ thì Tôn Đáp Ứng dựa vào cửa bước vào: “Hoàng Thượng, không biết là ca ca của thần thiếp đã chọc giận Minh vương phi ở đâu, mà lại có thể khiến cho nàng ta ra tay độc ác với ca ca như vậy!” Nàng ta bước từng bước lại gần, đôi mắt vừa đỏ vừa sưng giống như hai quả óc chó. Tôn Đáp Ứng quỳ trước mặt Mặc Tông Nhiên, ôm chân ông ta khóc sướt mướt: “Hoàng Thượng, người nhất định phải làm chủ cho ca ca của thần thiếp!” Mặc Tông Nhiên không nói. Thậm chí ông ta còn không hạ mắt xuống nhìn nàng ta. Chỉ ngước mắt nhìn Tô Bình Thiện và Lương tiểu công công đi vào cùng, ánh mắt trách mắng: Hai tên ăn hại vô dụng! Sao lại để nàng ta vào đây? Phất trần trong tay đập mạnh vào vành mũ Lương tiểu công công. Lương tiểu công công uy khuất quỳ xuống: “Hoàng Thượng! Là Tôn Đáp Ứng người ấy, người ấy khăng khăng xông vào!” “Bình thường trẫm không cho người ăn no phải không?” Đến cả một người phụ nữ cũng không ngăn nổi? Không ngăn được Vân Quán Ninh thì thôi đi, bụng dạ của nhà đầu thổi này còn to hơn cả mắt ngó sen... nhưng một kẻ hèn mọn như Tôn Đáp ứng đây, hắn ta lại không ngăn nổi?

Chương 318