Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 320

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Lúc này Mặc Tông Nhiên mới trầm giọng nói. Advertisement“Thần thiếp không đứng lên! Nếu như Hoàng Thượng không làm chủ cho ca ca của thần thiếp, thân thiếp sẽ quỳ không màng thời gian, quỳ đến sông cạn núi mòn!” Tồn Đáp Ứng cũng dựa vào gần đây được Mặc Tông Nhiên nuông chiều. AdvertisementNàng ta khóc đến đau lòng: “Cho dù thần thiếp có khóc đến mù hai con mắt, cũng phải đòi được công đạo của ca ca.” Sự chán ghét trong mắt Mặc Tông Nhiên đã không còn giấu được nữa. Lúc này Vân Quán Ninh mới lên tiếng: “Tôn Đáp Ứng thật là có chí khí! Nhưng mà khóc đến mù hai mắt, e là có chút khó.” “Theo như điều tra của khoa học, mắt của con người sẽ không thể bị mù bởi khóc, đương nhiên tình huống này không tuyệt đối. Khóc đúng lúc ngược lại rất có lợi cho mắt, nếu như mắt của người bị mù, tuyệt đối không phải mù do khóc” Nàng nghiêm túc giải thích: “Nhưng nếu như người vừa khóc vừa dụi mắt, có khả năng ngươi sẽ bị mù.” “Giống như người nói muốn khóc đến mù mắt... ta đại khái tính toán một chút, cần khoảng chừng mười năm!” Con số này vẫn xem là nằm trong tính toán, không thể loại trừ các trường hợp có thể xảy ra khác. Ví dụ như, nàng ta khóc liên tục, như vậy sẽ không cần đến mười năm. Rất có khả năng mười ngày đã có thể mù mắt. Nhưng mà Vân Quán Ninh biết Tôn Đáp Ứng sẽ không có khả năng này, mười ngày chỉ có khóc, không ăn, không uống, không đại tiện, không tiểu tiện, không nghỉ, không ngủ. Những lời nàng nói đối với Tôn Đáp Ứng giống như nói về sách trời vậy. + Nhìn thấy bộ dạng mơ hồ của Tôn Đáp Ứng, thì biết nàng ta tuyệt đối nghe không hiểu. “Nghe không hiểu phải không?” Vân Quán Ninh hỏi. Tôn Đáp ứng ngừng khóc, mơ màng gật đầu. “Dựa vào trí tuệ của ngươi, nghe không hiểu là đúng rồi!” Vân Quán Ninh cười lạnh: “Vừa rồi người nói, ca ca của ngươi không chọc giận ta?” Câu này nàng ta đã nghe hiểu rồi! Tôn Đáp Ứng vội vã gật đầu: “Không sai! Ngươi là Minh Vương Phi cao cao tại thượng, ca ca ta chỉ là một kẻ du thủ du thực, ngày thường ca ấy còn không nhìn thấy ngươi, làm sao có thể đụng đến người được?” “Ngươi cũng biết ca ca của mình là một kẻ du thủ du thực?” Vân Quán Ninh vui vẻ nói: “Nhưng mà, ai nói với ngươi là ca ca của ngươi không đụng đến ta?"

Lúc này Mặc Tông Nhiên mới trầm giọng nói. 

Advertisement

“Thần thiếp không đứng lên! Nếu như Hoàng Thượng không làm chủ cho ca ca của thần thiếp, thân thiếp sẽ quỳ không màng thời gian, quỳ đến sông cạn núi mòn!” 

Tồn Đáp Ứng cũng dựa vào gần đây được Mặc Tông Nhiên nuông chiều. 

Advertisement

Nàng ta khóc đến đau lòng: “Cho dù thần thiếp có khóc đến mù hai con mắt, cũng phải đòi được công đạo của ca ca.” 

Sự chán ghét trong mắt Mặc Tông Nhiên đã không còn giấu được nữa. 

Lúc này Vân Quán Ninh mới lên tiếng: “Tôn Đáp Ứng thật là có chí khí! Nhưng mà khóc đến mù hai mắt, e là có chút khó.” 

“Theo như điều tra của khoa học, mắt của con người sẽ không thể bị mù bởi khóc, đương nhiên tình huống này không tuyệt đối. Khóc đúng lúc ngược lại rất có lợi cho mắt, nếu như mắt của người bị mù, tuyệt đối không phải mù do khóc” 

Nàng nghiêm túc giải thích: “Nhưng nếu như người vừa khóc vừa dụi mắt, có khả năng ngươi sẽ bị mù.” 

“Giống như người nói muốn khóc đến mù mắt... ta đại khái tính toán một chút, cần khoảng chừng mười năm!” 

Con số này vẫn xem là nằm trong tính toán, không thể loại trừ các trường hợp có thể xảy ra khác. 

Ví dụ như, nàng ta khóc liên tục, như vậy sẽ không cần đến mười năm. 

Rất có khả năng mười ngày đã có thể mù mắt. 

Nhưng mà Vân Quán Ninh biết Tôn Đáp Ứng sẽ không có khả năng này, mười ngày chỉ có khóc, không ăn, không uống, không đại tiện, không tiểu tiện, không nghỉ, không ngủ. 

Những lời nàng nói đối với Tôn Đáp Ứng giống như nói về sách trời vậy. 

Nhìn thấy bộ dạng mơ hồ của Tôn Đáp Ứng, thì biết nàng ta tuyệt đối nghe không hiểu. 

“Nghe không hiểu phải không?” 

Vân Quán Ninh hỏi. 

Tôn Đáp ứng ngừng khóc, mơ màng gật đầu. 

“Dựa vào trí tuệ của ngươi, nghe không hiểu là đúng rồi!” 

Vân Quán Ninh cười lạnh: “Vừa rồi người nói, ca ca của ngươi không chọc giận ta?” 

Câu này nàng ta đã nghe hiểu rồi! 

Tôn Đáp Ứng vội vã gật đầu: “Không sai! Ngươi là Minh Vương Phi cao cao tại thượng, ca ca ta chỉ là một kẻ du thủ du thực, ngày thường ca ấy còn không nhìn thấy ngươi, làm sao có thể đụng đến người được?” 

“Ngươi cũng biết ca ca của mình là một kẻ du thủ du thực?” 

Vân Quán Ninh vui vẻ nói: “Nhưng mà, ai nói với ngươi là ca ca của ngươi không đụng đến ta?"

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Lúc này Mặc Tông Nhiên mới trầm giọng nói. Advertisement“Thần thiếp không đứng lên! Nếu như Hoàng Thượng không làm chủ cho ca ca của thần thiếp, thân thiếp sẽ quỳ không màng thời gian, quỳ đến sông cạn núi mòn!” Tồn Đáp Ứng cũng dựa vào gần đây được Mặc Tông Nhiên nuông chiều. AdvertisementNàng ta khóc đến đau lòng: “Cho dù thần thiếp có khóc đến mù hai con mắt, cũng phải đòi được công đạo của ca ca.” Sự chán ghét trong mắt Mặc Tông Nhiên đã không còn giấu được nữa. Lúc này Vân Quán Ninh mới lên tiếng: “Tôn Đáp Ứng thật là có chí khí! Nhưng mà khóc đến mù hai mắt, e là có chút khó.” “Theo như điều tra của khoa học, mắt của con người sẽ không thể bị mù bởi khóc, đương nhiên tình huống này không tuyệt đối. Khóc đúng lúc ngược lại rất có lợi cho mắt, nếu như mắt của người bị mù, tuyệt đối không phải mù do khóc” Nàng nghiêm túc giải thích: “Nhưng nếu như người vừa khóc vừa dụi mắt, có khả năng ngươi sẽ bị mù.” “Giống như người nói muốn khóc đến mù mắt... ta đại khái tính toán một chút, cần khoảng chừng mười năm!” Con số này vẫn xem là nằm trong tính toán, không thể loại trừ các trường hợp có thể xảy ra khác. Ví dụ như, nàng ta khóc liên tục, như vậy sẽ không cần đến mười năm. Rất có khả năng mười ngày đã có thể mù mắt. Nhưng mà Vân Quán Ninh biết Tôn Đáp Ứng sẽ không có khả năng này, mười ngày chỉ có khóc, không ăn, không uống, không đại tiện, không tiểu tiện, không nghỉ, không ngủ. Những lời nàng nói đối với Tôn Đáp Ứng giống như nói về sách trời vậy. + Nhìn thấy bộ dạng mơ hồ của Tôn Đáp Ứng, thì biết nàng ta tuyệt đối nghe không hiểu. “Nghe không hiểu phải không?” Vân Quán Ninh hỏi. Tôn Đáp ứng ngừng khóc, mơ màng gật đầu. “Dựa vào trí tuệ của ngươi, nghe không hiểu là đúng rồi!” Vân Quán Ninh cười lạnh: “Vừa rồi người nói, ca ca của ngươi không chọc giận ta?” Câu này nàng ta đã nghe hiểu rồi! Tôn Đáp Ứng vội vã gật đầu: “Không sai! Ngươi là Minh Vương Phi cao cao tại thượng, ca ca ta chỉ là một kẻ du thủ du thực, ngày thường ca ấy còn không nhìn thấy ngươi, làm sao có thể đụng đến người được?” “Ngươi cũng biết ca ca của mình là một kẻ du thủ du thực?” Vân Quán Ninh vui vẻ nói: “Nhưng mà, ai nói với ngươi là ca ca của ngươi không đụng đến ta?"

Chương 320