Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 323
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Quán Ninh hỏi một câu không đầu không đuôi khiến Mặc Tông Nhiên kinh ngạc: "Mệt gì chứ? Ngày nào trẫm cũng phê duyệt tấu chương, đến nay cũng đã hơn mấy chục năm nay rồi. Có gì mà phải mệt?" "Không, ý con là..." AdvertisementNàng vừa nói vừa hướng mắt ra cửa. Tôn Đáp ứng ngoài cửa đang được cung nữ dìu đi, trông bóng lưng cũng có vẻ mềm mại, thướt tha. "Hmm?" AdvertisementMặc Tông Nhiên cảm thấy khó hiểu. "Người có hậu cung tận ba ngàn giai lệ, thoả mãn chu toàn cho những nữ nhân này có thấy mệt không?" Vân Quán Ninh liều lĩnh hỏi. Mặc Tông Nhiên cau mày, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Ngươi không nên hỏi đến chuyện này, im ngay cho trẫm! Chưa đến lượt người quản trẫm có mệt hay không đâu." Nhìn vẻ kiêu ngạo đó... Vân Quán Ninh không thể không nghĩ đến Viên Bảo. Xem ra vẻ kiêu ngạo của Viện Bảo không chỉ được di truyền từ Mặc Diệp, mà còn di truyền từ hoàng tổ phụ Mặc Tông Nhiên! Có lẽ gen kiêu ngạo của Mặc gia đã có từ trước cả Mặc Tông Nhiên! Trong lòng nàng hiện lên một mớ hỗn độn. Thấy hai mắt lấp loé, cũng như vẻ mặt trầm tư của nàng, Mặc Tông Nhiên hỏi: "Người đang thầm trách trẫm đó phải không?" Ông ta hiểu rõ nha đầu này gan to bằng trời! "Không có." Vân Quán Ninh lắc đầu, nhìn là thấy ngay bộ dạng "dám làm không dám nhận" của nàng. Nàng nói: "Con dâu chỉ là đang suy nghĩ, cách phụ hoàng đối xử với vị đáp ứng này có hơi khác." Mặc Tông Nhiên có chút hứng thú: "Nói ta nghe xem, khác chỗ nào?" "Trông thì có vẻ hoàng thượng rất sủng ái nàng ta, nhưng thật ra lại khinh thường, chán ghét, cũng như bực tức." Nàng phân tích kỹ càng, "Kết hợp với mẫu phi bị "thất sủng", con luôn cảm thấy phụ hoàng như đang chơi một ván cờ." Tất cả họ đều là quân cờ trong ván cờ này. "Con dâu rất tò mò, không biết bản thân là quân cờ gì, cũng như có vai trò gì trong ván cờ này?" Mặc Tông Nhiên đã bị sốc! Trong số những con trai và con dâu của ông, chỉ có Vân Quán Ninh là dám nói với ông như vậy! Và cũng chỉ có nàng là người duy nhất nhìn thấu mọi thứ! Vậy mà nàng lại đoán được, ông đang làm gì. Nhưng ông là ai? Ông đường đường là đế vương! Để vương không bao giờ lộ rõ vẻ vui mừng trên mặt. Chẳng qua đây là sự tự trọng của Mặc Tông Nhiên, ông ấy luôn tự cảm thấy hài lòng về bản thân, và không bao giờ vui mừng ra mặt. Ông cho là ông cao cao tại thượng, ông uy nghiêm, ông khí phách! Nhưng không biết rằng trước mặt Vân Quán Ninh, ông là một con hổ không thể rớ vào. Khi thì cười ha hả, khi thì nổi trận lôi đình, khi thì lại kiêu ngạo, nghiêm túc. Ông là một người mà hở động một tí là lôi ra chém đầu, chủ yếu là để đe dọa mấy tiểu lão đầu! Thấy vẻ mặt trầm tư của Mặc Tông Nhiên, Vân Quán Ninh lại hỏi: "Phụ hoàng, bây giờ người có còn muốn gả Phi Phi cho Tôn Đại Cường nữa không?"
Vân Quán Ninh hỏi một câu không đầu không đuôi khiến Mặc Tông Nhiên kinh ngạc: "Mệt gì chứ? Ngày nào trẫm cũng phê duyệt tấu chương, đến nay cũng đã hơn mấy chục năm nay rồi. Có gì mà phải mệt?"
"Không, ý con là..."
Advertisement
Nàng vừa nói vừa hướng mắt ra cửa.
Tôn Đáp ứng ngoài cửa đang được cung nữ dìu đi, trông bóng lưng cũng có vẻ mềm mại, thướt tha.
"Hmm?"
Advertisement
Mặc Tông Nhiên cảm thấy khó hiểu.
"Người có hậu cung tận ba ngàn giai lệ, thoả mãn chu toàn cho những nữ nhân này có thấy mệt không?"
Vân Quán Ninh liều lĩnh hỏi.
Mặc Tông Nhiên cau mày, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Ngươi không nên hỏi đến chuyện này, im ngay cho trẫm! Chưa đến lượt người quản trẫm có mệt hay không đâu."
Nhìn vẻ kiêu ngạo đó...
Vân Quán Ninh không thể không nghĩ đến Viên Bảo.
Xem ra vẻ kiêu ngạo của Viện Bảo không chỉ được di truyền từ Mặc Diệp, mà còn di truyền từ hoàng tổ phụ Mặc Tông Nhiên!
Có lẽ gen kiêu ngạo của Mặc gia đã có từ trước cả Mặc Tông Nhiên!
Trong lòng nàng hiện lên một mớ hỗn độn.
Thấy hai mắt lấp loé, cũng như vẻ mặt trầm tư của nàng, Mặc Tông Nhiên hỏi: "Người đang thầm trách trẫm đó phải không?"
Ông ta hiểu rõ nha đầu này gan to bằng trời!
"Không có."
Vân Quán Ninh lắc đầu, nhìn là thấy ngay bộ dạng "dám làm không dám nhận" của nàng. Nàng nói: "Con dâu chỉ là đang suy nghĩ, cách phụ hoàng đối xử với vị đáp ứng này có hơi khác."
Mặc Tông Nhiên có chút hứng thú: "Nói ta nghe xem, khác chỗ nào?"
"Trông thì có vẻ hoàng thượng rất sủng ái nàng ta, nhưng thật ra lại khinh thường, chán ghét, cũng như bực tức."
Nàng phân tích kỹ càng, "Kết hợp với mẫu phi bị "thất sủng", con luôn cảm thấy phụ hoàng như đang chơi một ván cờ."
Tất cả họ đều là quân cờ trong ván cờ này.
"Con dâu rất tò mò, không biết bản thân là quân cờ gì, cũng như có vai trò gì trong ván cờ này?"
Mặc Tông Nhiên đã bị sốc!
Trong số những con trai và con dâu của ông, chỉ có Vân Quán Ninh là dám nói với ông như vậy!
Và cũng chỉ có nàng là người duy nhất nhìn thấu mọi thứ!
Vậy mà nàng lại đoán được, ông đang làm gì.
Nhưng ông là ai?
Ông đường đường là đế vương!
Để vương không bao giờ lộ rõ vẻ vui mừng trên mặt.
Chẳng qua đây là sự tự trọng của Mặc Tông Nhiên, ông ấy luôn tự cảm thấy hài lòng về bản thân, và không bao giờ vui mừng ra mặt. Ông cho là ông cao cao tại thượng, ông uy nghiêm, ông khí phách!
Nhưng không biết rằng trước mặt Vân Quán Ninh, ông là một con hổ không thể rớ vào.
Khi thì cười ha hả, khi thì nổi trận lôi đình, khi thì lại kiêu ngạo, nghiêm túc. Ông là một người mà hở động một tí là lôi ra chém đầu, chủ yếu là để đe dọa mấy tiểu lão đầu!
Thấy vẻ mặt trầm tư của Mặc Tông Nhiên, Vân Quán Ninh lại hỏi: "Phụ hoàng, bây giờ người có còn muốn gả Phi Phi cho Tôn Đại Cường nữa không?"
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Quán Ninh hỏi một câu không đầu không đuôi khiến Mặc Tông Nhiên kinh ngạc: "Mệt gì chứ? Ngày nào trẫm cũng phê duyệt tấu chương, đến nay cũng đã hơn mấy chục năm nay rồi. Có gì mà phải mệt?" "Không, ý con là..." AdvertisementNàng vừa nói vừa hướng mắt ra cửa. Tôn Đáp ứng ngoài cửa đang được cung nữ dìu đi, trông bóng lưng cũng có vẻ mềm mại, thướt tha. "Hmm?" AdvertisementMặc Tông Nhiên cảm thấy khó hiểu. "Người có hậu cung tận ba ngàn giai lệ, thoả mãn chu toàn cho những nữ nhân này có thấy mệt không?" Vân Quán Ninh liều lĩnh hỏi. Mặc Tông Nhiên cau mày, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Ngươi không nên hỏi đến chuyện này, im ngay cho trẫm! Chưa đến lượt người quản trẫm có mệt hay không đâu." Nhìn vẻ kiêu ngạo đó... Vân Quán Ninh không thể không nghĩ đến Viên Bảo. Xem ra vẻ kiêu ngạo của Viện Bảo không chỉ được di truyền từ Mặc Diệp, mà còn di truyền từ hoàng tổ phụ Mặc Tông Nhiên! Có lẽ gen kiêu ngạo của Mặc gia đã có từ trước cả Mặc Tông Nhiên! Trong lòng nàng hiện lên một mớ hỗn độn. Thấy hai mắt lấp loé, cũng như vẻ mặt trầm tư của nàng, Mặc Tông Nhiên hỏi: "Người đang thầm trách trẫm đó phải không?" Ông ta hiểu rõ nha đầu này gan to bằng trời! "Không có." Vân Quán Ninh lắc đầu, nhìn là thấy ngay bộ dạng "dám làm không dám nhận" của nàng. Nàng nói: "Con dâu chỉ là đang suy nghĩ, cách phụ hoàng đối xử với vị đáp ứng này có hơi khác." Mặc Tông Nhiên có chút hứng thú: "Nói ta nghe xem, khác chỗ nào?" "Trông thì có vẻ hoàng thượng rất sủng ái nàng ta, nhưng thật ra lại khinh thường, chán ghét, cũng như bực tức." Nàng phân tích kỹ càng, "Kết hợp với mẫu phi bị "thất sủng", con luôn cảm thấy phụ hoàng như đang chơi một ván cờ." Tất cả họ đều là quân cờ trong ván cờ này. "Con dâu rất tò mò, không biết bản thân là quân cờ gì, cũng như có vai trò gì trong ván cờ này?" Mặc Tông Nhiên đã bị sốc! Trong số những con trai và con dâu của ông, chỉ có Vân Quán Ninh là dám nói với ông như vậy! Và cũng chỉ có nàng là người duy nhất nhìn thấu mọi thứ! Vậy mà nàng lại đoán được, ông đang làm gì. Nhưng ông là ai? Ông đường đường là đế vương! Để vương không bao giờ lộ rõ vẻ vui mừng trên mặt. Chẳng qua đây là sự tự trọng của Mặc Tông Nhiên, ông ấy luôn tự cảm thấy hài lòng về bản thân, và không bao giờ vui mừng ra mặt. Ông cho là ông cao cao tại thượng, ông uy nghiêm, ông khí phách! Nhưng không biết rằng trước mặt Vân Quán Ninh, ông là một con hổ không thể rớ vào. Khi thì cười ha hả, khi thì nổi trận lôi đình, khi thì lại kiêu ngạo, nghiêm túc. Ông là một người mà hở động một tí là lôi ra chém đầu, chủ yếu là để đe dọa mấy tiểu lão đầu! Thấy vẻ mặt trầm tư của Mặc Tông Nhiên, Vân Quán Ninh lại hỏi: "Phụ hoàng, bây giờ người có còn muốn gả Phi Phi cho Tôn Đại Cường nữa không?"