Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 328

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Quán Ninh rõ ràng là không kiên nhẫn nghe nàng ta xin tha, nháy mắt, Thùy Chi đã bị Như Yên lôi ra ngoài. Ra đến trước cửa, Thùy Chi điên cuồng gào thét: “Tiểu chủ, tiểu chủ cứu nô tỳ!” Kỳ thực Tôn đáp ứng trong điện đã sớm nghe được động tĩnh bên ngoài. AdvertisementNhưng Vân Quán Ninh không đi vào, nàng ta cũng làm như trấn định. Nữ nhân này, ngay cả trước mặt còn không cho nàng ta chút mặt mũi nào, càng huống hồ là sau lưng hoàng thượng? Nàng ta thấp giọng phân phó hai câu với tiểu cung nữ bên cạnh. Tiểu Cung nữ chần chờ một chút sau đó từ cửa sau chạy ra ngoài. AdvertisementLúc này Tôn đáp ứng vừa ngẩng đầu lên đã thấy Vân Quán Ninh và Mặc Phi Phi tiến vào. “Ta còn tưởng là ai? Thì ra là Minh vương phi và cửu công chúa! Tích Nguyệt cung này của ta vắng vẻ, hôm nay không biết ngọn gió nào có thể thổi hai người.” Nàng ta miễn cưỡng cười vui. Lời còn chưa nói hết, đã bị Vân Quán Ninh cắt đứt. Lúc nàng cùng Mặc Phi Phi tới đây chẳng những dẫn theo Mạt Lị và Như Yên còn dẫn theo mấy nha hoàn bên Vị Ương cung. “Đập cho ta!” Vân Quán Ninh vừa hạ lệnh, Mạt Li sau lưng dẫn đầu ra tay, cầm lấy bình hoa trên tủ, hung hăng đập xuống! “Bùm” một tiếng rõ ràng, dọa Tôn đáp ứng sợ đến độ bịt tai hét lên! “Các người muốn làm gì! Đây là Tích Nguyệt cung, các ngươi càn rỡ quá rồi!” Nàng ta vốn tưởng rằng, lần này Vân Quán Ninh tới chẳng qua là gây phiền phức chút thôi. Nàng ta cẩn thận đối phó là có thể qua được. Nào biết tiện nhân kia vừa vào cửa, lại trực tiếp phân phó cung nữ đập đồ đạc! “Vân Quán Ninh! Ngươi quá đáng lắm rồi! Hoàng thượng biết được chắc chắn sẽ không tha cho ngươi!” Ánh mắt Tôn đáp ứng đầy oán hận. Vân Quán Ninh cười lạnh: “Bên phía phụ hoàng, bổn vương phi chắc chắn sẽ tự mình qua nhận tội. Nhưng người đấy à... Hôm nay là sống hay chết, hoàn toàn là dựa vào tâm trạng của bổn vương phi!” Lời này vừa nói ra, Tôn đáp ứng đã tức đến toàn thân run rẩy! Tiện nhân này! Quả thực là, quả thực là to gan lớn mật! “Ngươi dám!” Môi Tôn đáp ứng cũng đang run lên: “Ta là nữ nhân của hoàng thượng!” Mặc Phi Phi khinh thường liếc nhìn nàng ta: “Ai cho người tự tin đó vậy?" Tôn đáp ứng thở không ra hơi, xém chút nữa tự mình nghẹn chết. Đám người Mạt Lị nháo nhào đập đồ trong điện loạn hết cả lên, dưới đất bừa bộn không thôi. Tôn đáp ứng nhìn trong điện loạn đến chó sủa gà bay thở hổn hển: “Khinh người quá đáng!” “Khinh người quá đáng!” “Thế này tính là gì?” Vân Quán Ninh nhướn mày: “Này đã tính là khinh người quả đáng rồi sao? Người coi trời bằng vung như vậy.” “Bổn vương phi thấy, ngươi không ngồi lên được nóc nhà Tích Nguyệt cung! Vậy thì thật nên dỡ xuống để khí thế của người xông lên tận trời mới phải!” “Nhưng vậy mới không chôn vùi được cái danh "sủng phi” của ngươi!” “Nếu như ta hủy đi Tích Nguyệt cung này của ngươi, nói không chừng trong lòng phụ hoàng sẽ thương tiếc ngươi, ban cho người một tòa tốt hơn nữa trong hậu cung?” Trong lòng Tôn đáp ứng có dự cảm không hay. Nàng ta run giọng hỏi: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?” Vân Quán Ninh đi vài bước, đánh giá trong điện cũ nát, lại quay người ra ngoài. Mặc Phi Phi vội theo, Tôn đáp ứng chần chờ một chút, cũng bước vội đuổi theo: “Vân Quản Ninh, người muốn làm gì"

Vân Quán Ninh rõ ràng là không kiên nhẫn nghe nàng ta xin tha, nháy mắt, Thùy Chi đã bị Như Yên lôi ra ngoài. 

Ra đến trước cửa, Thùy Chi điên cuồng gào thét: “Tiểu chủ, tiểu chủ cứu nô tỳ!” 

Kỳ thực Tôn đáp ứng trong điện đã sớm nghe được động tĩnh bên ngoài. 

Advertisement

Nhưng Vân Quán Ninh không đi vào, nàng ta cũng làm như trấn định. Nữ nhân này, ngay cả trước mặt còn không cho nàng ta chút mặt mũi nào, càng huống hồ là sau lưng hoàng thượng? 

Nàng ta thấp giọng phân phó hai câu với tiểu cung nữ bên cạnh. 

Tiểu Cung nữ chần chờ một chút sau đó từ cửa sau chạy ra ngoài. 

Advertisement

Lúc này Tôn đáp ứng vừa ngẩng đầu lên đã thấy Vân Quán Ninh và Mặc Phi Phi tiến vào. 

“Ta còn tưởng là ai? Thì ra là Minh vương phi và cửu công chúa! Tích Nguyệt cung này của ta vắng vẻ, hôm nay không biết ngọn gió nào có thể thổi hai người.” 

Nàng ta miễn cưỡng cười vui. 

Lời còn chưa nói hết, đã bị Vân Quán Ninh cắt đứt. 

Lúc nàng cùng Mặc Phi Phi tới đây chẳng những dẫn theo Mạt Lị và Như Yên còn dẫn theo mấy nha hoàn bên Vị Ương cung. 

“Đập cho ta!” 

Vân Quán Ninh vừa hạ lệnh, Mạt Li sau lưng dẫn đầu ra tay, cầm lấy bình hoa trên tủ, hung hăng đập xuống! 

“Bùm” một tiếng rõ ràng, dọa Tôn đáp ứng sợ đến độ bịt tai hét lên! 

“Các người muốn làm gì! Đây là Tích Nguyệt cung, các ngươi càn rỡ quá rồi!” 

Nàng ta vốn tưởng rằng, lần này Vân Quán Ninh tới chẳng qua là gây phiền phức chút thôi. 

Nàng ta cẩn thận đối phó là có thể qua được. 

Nào biết tiện nhân kia vừa vào cửa, lại trực tiếp phân phó cung nữ đập đồ đạc! 

“Vân Quán Ninh! Ngươi quá đáng lắm rồi! Hoàng thượng biết được chắc chắn sẽ không tha cho ngươi!” 

Ánh mắt Tôn đáp ứng đầy oán hận. 

Vân Quán Ninh cười lạnh: “Bên phía phụ hoàng, bổn vương phi chắc chắn sẽ tự mình qua nhận tội. Nhưng người đấy à... Hôm nay là sống hay chết, hoàn toàn là dựa vào tâm trạng của bổn vương phi!” 

Lời này vừa nói ra, Tôn đáp ứng đã tức đến toàn thân run rẩy! 

Tiện nhân này! 

Quả thực là, quả thực là to gan lớn mật! 

“Ngươi dám!” 

Môi Tôn đáp ứng cũng đang run lên: “Ta là nữ nhân của hoàng thượng!” 

Mặc Phi Phi khinh thường liếc nhìn nàng ta: “Ai cho người tự tin đó vậy?" 

Tôn đáp ứng thở không ra hơi, xém chút nữa tự mình nghẹn chết. 

Đám người Mạt Lị nháo nhào đập đồ trong điện loạn hết cả lên, dưới đất bừa bộn không thôi. Tôn đáp ứng nhìn trong điện loạn đến chó sủa gà bay thở hổn hển: “Khinh người quá đáng!” 

“Khinh người quá đáng!” 

“Thế này tính là gì?” 

Vân Quán Ninh nhướn mày: “Này đã tính là khinh người quả đáng rồi sao? Người coi trời bằng vung như vậy.” 

“Bổn vương phi thấy, ngươi không ngồi lên được nóc nhà Tích Nguyệt cung! Vậy thì thật nên dỡ xuống để khí thế của người xông lên tận trời mới phải!” 

“Nhưng vậy mới không chôn vùi được cái danh "sủng phi” của ngươi!” 

“Nếu như ta hủy đi Tích Nguyệt cung này của ngươi, nói không chừng trong lòng phụ hoàng sẽ thương tiếc ngươi, ban cho người một tòa tốt hơn nữa trong hậu cung?” 

Trong lòng Tôn đáp ứng có dự cảm không hay. 

Nàng ta run giọng hỏi: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?” 

Vân Quán Ninh đi vài bước, đánh giá trong điện cũ nát, lại quay người ra ngoài. 

Mặc Phi Phi vội theo, 

Tôn đáp ứng chần chờ một chút, cũng bước vội đuổi theo: “Vân Quản Ninh, người muốn làm gì"

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Quán Ninh rõ ràng là không kiên nhẫn nghe nàng ta xin tha, nháy mắt, Thùy Chi đã bị Như Yên lôi ra ngoài. Ra đến trước cửa, Thùy Chi điên cuồng gào thét: “Tiểu chủ, tiểu chủ cứu nô tỳ!” Kỳ thực Tôn đáp ứng trong điện đã sớm nghe được động tĩnh bên ngoài. AdvertisementNhưng Vân Quán Ninh không đi vào, nàng ta cũng làm như trấn định. Nữ nhân này, ngay cả trước mặt còn không cho nàng ta chút mặt mũi nào, càng huống hồ là sau lưng hoàng thượng? Nàng ta thấp giọng phân phó hai câu với tiểu cung nữ bên cạnh. Tiểu Cung nữ chần chờ một chút sau đó từ cửa sau chạy ra ngoài. AdvertisementLúc này Tôn đáp ứng vừa ngẩng đầu lên đã thấy Vân Quán Ninh và Mặc Phi Phi tiến vào. “Ta còn tưởng là ai? Thì ra là Minh vương phi và cửu công chúa! Tích Nguyệt cung này của ta vắng vẻ, hôm nay không biết ngọn gió nào có thể thổi hai người.” Nàng ta miễn cưỡng cười vui. Lời còn chưa nói hết, đã bị Vân Quán Ninh cắt đứt. Lúc nàng cùng Mặc Phi Phi tới đây chẳng những dẫn theo Mạt Lị và Như Yên còn dẫn theo mấy nha hoàn bên Vị Ương cung. “Đập cho ta!” Vân Quán Ninh vừa hạ lệnh, Mạt Li sau lưng dẫn đầu ra tay, cầm lấy bình hoa trên tủ, hung hăng đập xuống! “Bùm” một tiếng rõ ràng, dọa Tôn đáp ứng sợ đến độ bịt tai hét lên! “Các người muốn làm gì! Đây là Tích Nguyệt cung, các ngươi càn rỡ quá rồi!” Nàng ta vốn tưởng rằng, lần này Vân Quán Ninh tới chẳng qua là gây phiền phức chút thôi. Nàng ta cẩn thận đối phó là có thể qua được. Nào biết tiện nhân kia vừa vào cửa, lại trực tiếp phân phó cung nữ đập đồ đạc! “Vân Quán Ninh! Ngươi quá đáng lắm rồi! Hoàng thượng biết được chắc chắn sẽ không tha cho ngươi!” Ánh mắt Tôn đáp ứng đầy oán hận. Vân Quán Ninh cười lạnh: “Bên phía phụ hoàng, bổn vương phi chắc chắn sẽ tự mình qua nhận tội. Nhưng người đấy à... Hôm nay là sống hay chết, hoàn toàn là dựa vào tâm trạng của bổn vương phi!” Lời này vừa nói ra, Tôn đáp ứng đã tức đến toàn thân run rẩy! Tiện nhân này! Quả thực là, quả thực là to gan lớn mật! “Ngươi dám!” Môi Tôn đáp ứng cũng đang run lên: “Ta là nữ nhân của hoàng thượng!” Mặc Phi Phi khinh thường liếc nhìn nàng ta: “Ai cho người tự tin đó vậy?" Tôn đáp ứng thở không ra hơi, xém chút nữa tự mình nghẹn chết. Đám người Mạt Lị nháo nhào đập đồ trong điện loạn hết cả lên, dưới đất bừa bộn không thôi. Tôn đáp ứng nhìn trong điện loạn đến chó sủa gà bay thở hổn hển: “Khinh người quá đáng!” “Khinh người quá đáng!” “Thế này tính là gì?” Vân Quán Ninh nhướn mày: “Này đã tính là khinh người quả đáng rồi sao? Người coi trời bằng vung như vậy.” “Bổn vương phi thấy, ngươi không ngồi lên được nóc nhà Tích Nguyệt cung! Vậy thì thật nên dỡ xuống để khí thế của người xông lên tận trời mới phải!” “Nhưng vậy mới không chôn vùi được cái danh "sủng phi” của ngươi!” “Nếu như ta hủy đi Tích Nguyệt cung này của ngươi, nói không chừng trong lòng phụ hoàng sẽ thương tiếc ngươi, ban cho người một tòa tốt hơn nữa trong hậu cung?” Trong lòng Tôn đáp ứng có dự cảm không hay. Nàng ta run giọng hỏi: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?” Vân Quán Ninh đi vài bước, đánh giá trong điện cũ nát, lại quay người ra ngoài. Mặc Phi Phi vội theo, Tôn đáp ứng chần chờ một chút, cũng bước vội đuổi theo: “Vân Quản Ninh, người muốn làm gì"

Chương 328