Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 496
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Trong cung vừa truyền tin đến, nói..." "Ui chao ôi!" Còn chưa dứt lời, Tô Bỉnh Thiện đã trượt chân một cái, cả người ngã xuống đất! Vừa rồi chính hai người Mặc Tông Nhiên và Viên Bảo vui chơi thỏa thích đã hại ông ta ngã... hai người họ chơi bắn ná cả buổi trời, bây giờ trên mặt đất toàn là những viên đá nhỏ! AdvertisementTô Bỉnh Thiện bị ngã sấp mặt, một hồi lâu cũng không ngồi dậy nổi! Viên Bảo nhanh trí bước đến dìu ông ta dậy: "Tô công công ông không sao chứ?" "Đa tạ hoàng trưởng tốn điện hạ." Tô Bình Thiện nhăn nhó, cả người ngã đau đớn vô cùng! AdvertisementRăng giả trong miệng cũng suýt chút văng ra ngoài! A di đà phật, mấy chiếc răng giả đó là bảo bối mấy ngày trước lúc sinh thần ông ta, Minh Vương Phi đã tặng cho ông ta! Tô Binh Thiện coi như bảo bối thủ động vào răng giả, thấy răng giả còn nằm yên trong miệng, lúc này ông ta mới yên tâm. Ông ta đỡ lưng, nhìn những viên đá vung vãi đầy đất... V "Xin lỗi Tô công công, đây đều do ta và hoàng tổ phụ chơi bắn ná vứt ra đó" Viên Bảo chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội. Tô Bỉnh Thiện khóc không ra nước mắt đáp: "... lão nô không sao, hoàng trưởng tốn điện hạ yên tâm!" Mặc Tông Nhiên đã không còn kiên nhẫn được nữa. 2 . Ông cau mày, mất kiên nhẫn hỏi: "Trong cung truyền tin tức gì đến?" "Hoàng thượng!" Tô Bính Thiện lúc này mới phủi bụi trên người, vội vàng đáp: "Trong cung truyền tin đến, nói hoàng hậu nương nương bệnh nặng! Bây giờ dường như đã sắp hấp hối rồi, nói hoàng thượng nhất định phải hồi cung một chuyến!" Nghe xong, mấy người Vân Quản Ninh chợt thay đổi sắc mặt. "Tô công công, vừa nãy ngươi nói gì?" Vân Quán Ninh buồn cười nhìn Tô Binh Thiện: "Mẫu hậu sắp hấp hối rồi?" "Không phải người ta nói người xấu sống dai sao? Mẫu hậu bây giờ mới bao nhiêu tuổi chứ? Sao lại sắp không xong rồi?" Lời này quả thật vô cùng to gan, đại nghịch bất đạo! Nhưng lúc này cũng không ai truy cứu những lời to gan của nàng. Cố thái hậu nghiêm giọng nói: "Tô Binh Thiện, chuyện này là thế nào?" "Thái hậu nương nương, nô tài cũng không rõ! Nhưng người đến đưa tin là người của Minh Vương, chắc tin tức này không phải giả đâu! Hoàng hậu nương nương sợ là thật sự..." Tô Bình Thiện khẽ lắc đầu, không nói gì thêm nữa. Ánh mắt Mặc Tông Nhiên chợt lóe lên, không biết đang nghĩ gì. Vân Quán Ninh nhìn ông nói: "Phụ hoàng, hay là người mau hồi cung đi!" "Nếu hồi cung muộn, sợ là không thể gặp mặt hoàng hậu lần cuối được!" "Trẫm không về." Mặc Tông Nhiên giống như một đứa trẻ lên ba, ngồi bệt dưới đất cùng với Viện Bảo, nhặt hết những viên đá nhỏ xung quanh lên, sau đó đưa cho Viên Bảo. Viên Bảo đang chơi bắn ná. "Ai biết được hoàng hậu không xong thật hay là giả vờ không xong chứ? Hẳn lạnh lùng hừ một tiếng: "Trẫm còn chưa chơi với tôn tử bảo bối của ta được bao nhiêu cả, trẫm không đi." Nữ nhân Triệu hoàng hậu đó. Bọn họ làm phu thê nhiều năm, sao ông lại không hiểu con người của Triệu hoàng hậu chứ? Ai biết được nữ nhân này rốt cuộc đang giở trò gì, bà ta cố tình lừa ông ấy trở về, hay là bị bệnh thật đây? "Hơn nữa, cho dù bị bệnh nặng thật, trong cung có nhiều thái y như vậy, lẽ nào trẫm trở về thì có thể chữa khỏi bệnh cho nàng ta hay sao?" "Phụ hoàng, nếu mẫu hậu sắp không xong thật, người không về chắc chắn sẽ bị người đời bàn tán!" Vân Quản Ninh chân thành khuyên nhủ. "Trẫm mà sợ miệng lưỡi người đời sao?" Mặc Tông Nhiên hiển nhiên sẽ không sợ. Vừa rồi ngay cả khi Tô Binh Thiện bị ngã không bò dậy nổi, ông ấy còn không có kiên nhẫn đợi Tô Bình Thiên đứng dậy rồi hỏi chuyện. Bây giờ nhặt đá cho Viện Bảo chơi bắn ná, ông ấy lại vô cùng kiên nhẫn. Viên Bảo không ngừng bắn những viên đá trong tay ra, ông ấy cũng không ngừng nhặt chúng về... Mặc Tông Nhiên không ngại phiền, nhặt đá hết lần này đến lần khác.
"Trong cung vừa truyền tin đến, nói..."
"Ui chao ôi!"
Còn chưa dứt lời, Tô Bỉnh Thiện đã trượt chân một cái, cả người ngã xuống đất!
Vừa rồi chính hai người Mặc Tông Nhiên và Viên Bảo vui chơi thỏa thích đã hại ông ta ngã... hai người họ chơi bắn ná cả buổi trời, bây giờ trên mặt đất toàn là những viên đá nhỏ!
Advertisement
Tô Bỉnh Thiện bị ngã sấp mặt, một hồi lâu cũng không ngồi dậy nổi!
Viên Bảo nhanh trí bước đến dìu ông ta dậy: "Tô công công ông không sao chứ?"
"Đa tạ hoàng trưởng tốn điện hạ."
Tô Bình Thiện nhăn nhó, cả người ngã đau đớn vô cùng!
Advertisement
Răng giả trong miệng cũng suýt chút văng ra ngoài!
A di đà phật, mấy chiếc răng giả đó là bảo bối mấy ngày trước lúc sinh thần ông ta, Minh Vương Phi đã tặng cho ông ta!
Tô Binh Thiện coi như bảo bối thủ động vào răng giả, thấy răng giả còn nằm yên trong miệng, lúc này ông ta mới yên tâm. Ông ta đỡ lưng, nhìn những viên đá vung vãi đầy đất...
V
"Xin lỗi Tô công công, đây đều do ta và hoàng tổ phụ chơi bắn ná vứt ra đó"
Viên Bảo chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội.
Tô Bỉnh Thiện khóc không ra nước mắt đáp: "... lão nô không sao, hoàng trưởng tốn điện hạ yên tâm!"
Mặc Tông Nhiên đã không còn kiên nhẫn được nữa.
2
.
Ông cau mày, mất kiên nhẫn hỏi: "Trong cung truyền tin tức gì đến?"
"Hoàng thượng!"
Tô Bính Thiện lúc này mới phủi bụi trên người, vội vàng đáp: "Trong cung truyền tin đến, nói hoàng hậu nương nương bệnh nặng! Bây giờ dường như đã sắp hấp hối rồi, nói hoàng thượng nhất định phải hồi cung một chuyến!"
Nghe xong, mấy người Vân Quản Ninh chợt thay đổi sắc mặt.
"Tô công công, vừa nãy ngươi nói gì?"
Vân Quán Ninh buồn cười nhìn Tô Binh Thiện: "Mẫu hậu sắp hấp hối rồi?"
"Không phải người ta nói người xấu sống dai sao? Mẫu hậu bây giờ mới bao nhiêu tuổi chứ? Sao lại sắp không xong rồi?"
Lời này quả thật vô cùng to gan, đại nghịch bất đạo!
Nhưng lúc này cũng không ai truy cứu những lời to gan của nàng.
Cố thái hậu nghiêm giọng nói: "Tô Binh Thiện, chuyện này là thế nào?"
"Thái hậu nương nương, nô tài cũng không rõ! Nhưng người đến đưa tin là người của Minh Vương, chắc tin tức này không phải giả đâu! Hoàng hậu nương nương sợ là thật sự..."
Tô Bình Thiện khẽ lắc đầu, không nói gì thêm nữa.
Ánh mắt Mặc Tông Nhiên chợt lóe lên, không biết đang nghĩ gì.
Vân Quán Ninh nhìn ông nói: "Phụ hoàng, hay là người mau hồi cung đi!"
"Nếu hồi cung muộn, sợ là không thể gặp mặt hoàng hậu lần cuối được!"
"Trẫm không về."
Mặc Tông Nhiên giống như một đứa trẻ lên ba, ngồi bệt dưới đất cùng với Viện Bảo, nhặt hết những viên đá nhỏ xung quanh lên, sau đó đưa cho Viên Bảo.
Viên Bảo đang chơi bắn ná.
"Ai biết được hoàng hậu không xong thật hay là giả vờ không xong chứ?
Hẳn lạnh lùng hừ một tiếng: "Trẫm còn chưa chơi với tôn tử bảo bối của ta được bao nhiêu cả, trẫm không đi."
Nữ nhân Triệu hoàng hậu đó.
Bọn họ làm phu thê nhiều năm, sao ông lại không hiểu con người của Triệu hoàng hậu chứ?
Ai biết được nữ nhân này rốt cuộc đang giở trò gì, bà ta cố tình lừa ông ấy trở về, hay là bị bệnh thật đây?
"Hơn nữa, cho dù bị bệnh nặng thật, trong cung có nhiều thái y như vậy, lẽ nào trẫm trở về thì có thể chữa khỏi bệnh cho nàng ta hay sao?"
"Phụ hoàng, nếu mẫu hậu sắp không xong thật, người không về chắc chắn sẽ bị người đời bàn tán!"
Vân Quản Ninh chân thành khuyên nhủ.
"Trẫm mà sợ miệng lưỡi người đời sao?"
Mặc Tông Nhiên hiển nhiên sẽ không sợ.
Vừa rồi ngay cả khi Tô Binh Thiện bị ngã không bò dậy nổi, ông ấy còn không có kiên nhẫn đợi Tô Bình Thiên đứng dậy rồi hỏi chuyện.
Bây giờ nhặt đá cho Viện Bảo chơi bắn ná, ông ấy lại vô cùng kiên nhẫn.
Viên Bảo không ngừng bắn những viên đá trong tay ra, ông ấy cũng không ngừng nhặt chúng về...
Mặc Tông Nhiên không ngại phiền, nhặt đá hết lần này đến lần khác.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Trong cung vừa truyền tin đến, nói..." "Ui chao ôi!" Còn chưa dứt lời, Tô Bỉnh Thiện đã trượt chân một cái, cả người ngã xuống đất! Vừa rồi chính hai người Mặc Tông Nhiên và Viên Bảo vui chơi thỏa thích đã hại ông ta ngã... hai người họ chơi bắn ná cả buổi trời, bây giờ trên mặt đất toàn là những viên đá nhỏ! AdvertisementTô Bỉnh Thiện bị ngã sấp mặt, một hồi lâu cũng không ngồi dậy nổi! Viên Bảo nhanh trí bước đến dìu ông ta dậy: "Tô công công ông không sao chứ?" "Đa tạ hoàng trưởng tốn điện hạ." Tô Bình Thiện nhăn nhó, cả người ngã đau đớn vô cùng! AdvertisementRăng giả trong miệng cũng suýt chút văng ra ngoài! A di đà phật, mấy chiếc răng giả đó là bảo bối mấy ngày trước lúc sinh thần ông ta, Minh Vương Phi đã tặng cho ông ta! Tô Binh Thiện coi như bảo bối thủ động vào răng giả, thấy răng giả còn nằm yên trong miệng, lúc này ông ta mới yên tâm. Ông ta đỡ lưng, nhìn những viên đá vung vãi đầy đất... V "Xin lỗi Tô công công, đây đều do ta và hoàng tổ phụ chơi bắn ná vứt ra đó" Viên Bảo chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội. Tô Bỉnh Thiện khóc không ra nước mắt đáp: "... lão nô không sao, hoàng trưởng tốn điện hạ yên tâm!" Mặc Tông Nhiên đã không còn kiên nhẫn được nữa. 2 . Ông cau mày, mất kiên nhẫn hỏi: "Trong cung truyền tin tức gì đến?" "Hoàng thượng!" Tô Bính Thiện lúc này mới phủi bụi trên người, vội vàng đáp: "Trong cung truyền tin đến, nói hoàng hậu nương nương bệnh nặng! Bây giờ dường như đã sắp hấp hối rồi, nói hoàng thượng nhất định phải hồi cung một chuyến!" Nghe xong, mấy người Vân Quản Ninh chợt thay đổi sắc mặt. "Tô công công, vừa nãy ngươi nói gì?" Vân Quán Ninh buồn cười nhìn Tô Binh Thiện: "Mẫu hậu sắp hấp hối rồi?" "Không phải người ta nói người xấu sống dai sao? Mẫu hậu bây giờ mới bao nhiêu tuổi chứ? Sao lại sắp không xong rồi?" Lời này quả thật vô cùng to gan, đại nghịch bất đạo! Nhưng lúc này cũng không ai truy cứu những lời to gan của nàng. Cố thái hậu nghiêm giọng nói: "Tô Binh Thiện, chuyện này là thế nào?" "Thái hậu nương nương, nô tài cũng không rõ! Nhưng người đến đưa tin là người của Minh Vương, chắc tin tức này không phải giả đâu! Hoàng hậu nương nương sợ là thật sự..." Tô Bình Thiện khẽ lắc đầu, không nói gì thêm nữa. Ánh mắt Mặc Tông Nhiên chợt lóe lên, không biết đang nghĩ gì. Vân Quán Ninh nhìn ông nói: "Phụ hoàng, hay là người mau hồi cung đi!" "Nếu hồi cung muộn, sợ là không thể gặp mặt hoàng hậu lần cuối được!" "Trẫm không về." Mặc Tông Nhiên giống như một đứa trẻ lên ba, ngồi bệt dưới đất cùng với Viện Bảo, nhặt hết những viên đá nhỏ xung quanh lên, sau đó đưa cho Viên Bảo. Viên Bảo đang chơi bắn ná. "Ai biết được hoàng hậu không xong thật hay là giả vờ không xong chứ? Hẳn lạnh lùng hừ một tiếng: "Trẫm còn chưa chơi với tôn tử bảo bối của ta được bao nhiêu cả, trẫm không đi." Nữ nhân Triệu hoàng hậu đó. Bọn họ làm phu thê nhiều năm, sao ông lại không hiểu con người của Triệu hoàng hậu chứ? Ai biết được nữ nhân này rốt cuộc đang giở trò gì, bà ta cố tình lừa ông ấy trở về, hay là bị bệnh thật đây? "Hơn nữa, cho dù bị bệnh nặng thật, trong cung có nhiều thái y như vậy, lẽ nào trẫm trở về thì có thể chữa khỏi bệnh cho nàng ta hay sao?" "Phụ hoàng, nếu mẫu hậu sắp không xong thật, người không về chắc chắn sẽ bị người đời bàn tán!" Vân Quản Ninh chân thành khuyên nhủ. "Trẫm mà sợ miệng lưỡi người đời sao?" Mặc Tông Nhiên hiển nhiên sẽ không sợ. Vừa rồi ngay cả khi Tô Binh Thiện bị ngã không bò dậy nổi, ông ấy còn không có kiên nhẫn đợi Tô Bình Thiên đứng dậy rồi hỏi chuyện. Bây giờ nhặt đá cho Viện Bảo chơi bắn ná, ông ấy lại vô cùng kiên nhẫn. Viên Bảo không ngừng bắn những viên đá trong tay ra, ông ấy cũng không ngừng nhặt chúng về... Mặc Tông Nhiên không ngại phiền, nhặt đá hết lần này đến lần khác.