Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 532
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Đinh Đinh gả vào phủ Chu Vương, Vân Chấn Tung chắc chắn sẽ không dám quấy rầy, cũng không dám mặt dày đến nịnh hót Mặc Vĩ. Thậm chí Vân Đinh Lan cũng sẽ kiêng dè Mặc Vĩ, không dám bắt nạt Vân Đinh Đinh. AdvertisementNàng ấy có thể sống cuộc sống bình yên như mong ước, ngăn cách với thế gian, không ai có thể quấy rầy. Có thể nói phủ Chu Vương có thể trở thành nơi tránh bão tốt nhất cho Vân Đinh Đinh. Nhưng nàng ấy không đồng ý, Vân Quán Ninh cũng không ép buộc được. Advertisement21 "Cảm ơn tỷ, đại tỷ tỷ" Vân Đinh Đinh cảm động, ôm chặt cổ Vân Quán Ninh nói: "Muội biết đại tỷ tỷ yêu thương muội nhất! Tỷ sẽ không bức ép muội giống như phụ thân!" "Giữa tỷ muội với nhau, muội khách sáo xa cách như vậy làm gì?" Vân Quán Ninh bùng lên trán nàng ấy một cái: "Đúng rồi, hôm nay muội có chuyện gì muốn nói với tỷ phải không?" "Cũng không có chuyện gì!" Vừa ra khỏi phủ Chu Vương, Vân Đinh Đinh giống như khôi phục lại dáng vẻ chú chim nhỏ tự đo. Nàng ấy chắp hai tay bước đến bên cạnh Vân Quán Ninh, ánh mắt lướt qua từng quầy hàng bên đường: "Chỉ là đã lâu không gặp Viên Bảo, muội rất nhớ thằng bé." Vân Đinh Đinh biết, Viên Bảo là con trai của Vân Quán Ninh và Mặc Diệp. Nàng ấy cũng biết rõ, thân phận hoàng trưởng tôn đặc biệt và tôn quý này của Viện Bảo. Vân Quán Ninh không cho Viên Bảo xuất hiện trước mặt người khác, đương nhiên nàng có lý do của nàng. Dù Vân Đinh Đinh có trở về phủ Quốc Công, nàng ấy cũng chưa từng nói chuyện này với bất kỳ ai. Nàng ấy còn có thể chỉ cần nhìn sơ qua đã biết Viên Bảo là con trai Mặc Diệp... Nhưng Vân Đinh Lan ngu ngốc đó vẫn nhất quyết cho rằng Viên Bảo là con hoang của Vân Quán Ninh và gia đình. Đủ để thấy rằng trong ba tỷ muội Vân gia, chì có Vân Đinh Lan là đồ ngu ngốc thôi. "Muội muốn mua thật nhiều đồ cho Viên Bảo, đại tỷ tỷ mang về nhé! Dù sao thì ngày thường nếu muội sai người mang túi to túi nhỏ đến Vương Phủ, chắc chắn sẽ làm người ta nghi ngờ." Vân Đinh Đinh móc ra một cái hầu bao nặng trịch: "Đây, hôm nay muội mang theo năm mươi lượng bạc đó!" Đây chính là điều kỳ diệu của máu mủ tình thân. Cho dù nàng ấy không phải là Vân Quán Ninh, nhưng Viên Bảo là bảo bối trong lòng nàng ấy. Viên Bảo là cháu trai của nàng ấy, dì nhỏ như nàng ấy... Giống như tiểu cô nương Mặc Phi Phi, hai người đều rất yêu thương Viên Bảo. "Được! Hôm nay không xài hết năm mươi lượng bạc này của muội, tỷ sẽ không về Vương Phủ" Vân Quán Ninh buồn cười nhìn nàng ấy: "Muội cất hầu bao lại trước đi, người không biết còn tưởng muội đang khoe của đó! Nếu có người mang lòng ghen ghét, cướp của muội..." Còn chưa dứt lời, chỉ thấy một bóng người "sặc sỡ, lướt qua người bọn họ. Ngay sau đó, hầu bao trong tay Vân Đinh Đinh cũng biến mất! Nàng ấy sững sờ một chút, gân cổ hét to lên: "Có trộm! Mau bắt trộm! Có người trộm tiền rồi!" Mę kiếp! Trong đầu Vân Quán Ninh tràn ngập hai chữ này. Miệng của nàng cũng linh lắm nhỉ?
Vân Đinh Đinh gả vào phủ Chu Vương, Vân Chấn Tung chắc chắn sẽ không dám quấy rầy, cũng không dám mặt dày đến nịnh hót Mặc Vĩ.
Thậm chí Vân Đinh Lan cũng sẽ kiêng dè Mặc Vĩ, không dám bắt nạt Vân Đinh Đinh.
Advertisement
Nàng ấy có thể sống cuộc sống bình yên như mong ước, ngăn cách với thế gian, không ai có thể quấy rầy.
Có thể nói phủ Chu Vương có thể trở thành nơi tránh bão tốt nhất cho Vân Đinh Đinh.
Nhưng nàng ấy không đồng ý, Vân Quán Ninh cũng không ép buộc được.
Advertisement
21
"Cảm ơn tỷ, đại tỷ tỷ"
Vân Đinh Đinh cảm động, ôm chặt cổ Vân Quán Ninh nói: "Muội biết đại tỷ tỷ yêu thương muội nhất! Tỷ sẽ không bức ép muội giống như phụ thân!"
"Giữa tỷ muội với nhau, muội khách sáo xa cách như vậy làm gì?"
Vân Quán Ninh bùng lên trán nàng ấy một cái: "Đúng rồi, hôm nay muội có chuyện gì muốn nói với tỷ phải không?"
"Cũng không có chuyện gì!"
Vừa ra khỏi phủ Chu Vương, Vân Đinh Đinh giống như khôi phục lại dáng vẻ chú chim nhỏ tự đo.
Nàng ấy chắp hai tay bước đến bên cạnh Vân Quán Ninh, ánh mắt lướt qua từng quầy hàng bên đường: "Chỉ là đã lâu không gặp Viên Bảo, muội rất nhớ thằng bé."
Vân Đinh Đinh biết, Viên Bảo là con trai của Vân Quán Ninh và Mặc Diệp.
Nàng ấy cũng biết rõ, thân phận hoàng trưởng tôn đặc biệt và tôn quý này của Viện Bảo.
Vân Quán Ninh không cho Viên Bảo xuất hiện trước mặt người khác, đương nhiên nàng có lý do của nàng.
Dù Vân Đinh Đinh có trở về phủ Quốc Công, nàng ấy cũng chưa từng nói chuyện này với bất kỳ ai.
Nàng ấy còn có thể chỉ cần nhìn sơ qua đã biết Viên Bảo là con trai Mặc Diệp...
Nhưng Vân Đinh Lan ngu ngốc đó vẫn nhất quyết cho rằng Viên Bảo là con hoang của Vân Quán Ninh và gia đình.
Đủ để thấy rằng trong ba tỷ muội Vân gia, chì có Vân Đinh Lan là đồ ngu ngốc thôi.
"Muội muốn mua thật nhiều đồ cho Viên Bảo, đại tỷ tỷ mang về nhé! Dù sao thì ngày thường nếu muội sai người mang túi to túi nhỏ đến Vương Phủ, chắc chắn sẽ làm người ta nghi ngờ."
Vân Đinh Đinh móc ra một cái hầu bao nặng trịch: "Đây, hôm nay muội mang theo năm mươi lượng bạc đó!"
Đây chính là điều kỳ diệu của máu mủ tình thân.
Cho dù nàng ấy không phải là Vân Quán Ninh, nhưng Viên Bảo là bảo bối trong lòng nàng ấy.
Viên Bảo là cháu trai của nàng ấy, dì nhỏ như nàng ấy...
Giống như tiểu cô nương Mặc Phi Phi, hai người đều rất yêu thương Viên Bảo.
"Được! Hôm nay không xài hết năm mươi lượng bạc này của muội, tỷ sẽ không về Vương Phủ"
Vân Quán Ninh buồn cười nhìn nàng ấy: "Muội cất hầu bao lại trước đi, người không biết còn tưởng muội đang khoe của đó! Nếu có người mang lòng ghen ghét, cướp của muội..."
Còn chưa dứt lời, chỉ thấy một bóng người "sặc sỡ, lướt qua người bọn họ.
Ngay sau đó, hầu bao trong tay Vân Đinh Đinh cũng biến mất!
Nàng ấy sững sờ một chút, gân cổ hét to lên: "Có trộm! Mau bắt trộm! Có người trộm tiền rồi!"
Mę kiếp!
Trong đầu Vân Quán Ninh tràn ngập hai chữ này.
Miệng của nàng cũng linh lắm nhỉ?
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Đinh Đinh gả vào phủ Chu Vương, Vân Chấn Tung chắc chắn sẽ không dám quấy rầy, cũng không dám mặt dày đến nịnh hót Mặc Vĩ. Thậm chí Vân Đinh Lan cũng sẽ kiêng dè Mặc Vĩ, không dám bắt nạt Vân Đinh Đinh. AdvertisementNàng ấy có thể sống cuộc sống bình yên như mong ước, ngăn cách với thế gian, không ai có thể quấy rầy. Có thể nói phủ Chu Vương có thể trở thành nơi tránh bão tốt nhất cho Vân Đinh Đinh. Nhưng nàng ấy không đồng ý, Vân Quán Ninh cũng không ép buộc được. Advertisement21 "Cảm ơn tỷ, đại tỷ tỷ" Vân Đinh Đinh cảm động, ôm chặt cổ Vân Quán Ninh nói: "Muội biết đại tỷ tỷ yêu thương muội nhất! Tỷ sẽ không bức ép muội giống như phụ thân!" "Giữa tỷ muội với nhau, muội khách sáo xa cách như vậy làm gì?" Vân Quán Ninh bùng lên trán nàng ấy một cái: "Đúng rồi, hôm nay muội có chuyện gì muốn nói với tỷ phải không?" "Cũng không có chuyện gì!" Vừa ra khỏi phủ Chu Vương, Vân Đinh Đinh giống như khôi phục lại dáng vẻ chú chim nhỏ tự đo. Nàng ấy chắp hai tay bước đến bên cạnh Vân Quán Ninh, ánh mắt lướt qua từng quầy hàng bên đường: "Chỉ là đã lâu không gặp Viên Bảo, muội rất nhớ thằng bé." Vân Đinh Đinh biết, Viên Bảo là con trai của Vân Quán Ninh và Mặc Diệp. Nàng ấy cũng biết rõ, thân phận hoàng trưởng tôn đặc biệt và tôn quý này của Viện Bảo. Vân Quán Ninh không cho Viên Bảo xuất hiện trước mặt người khác, đương nhiên nàng có lý do của nàng. Dù Vân Đinh Đinh có trở về phủ Quốc Công, nàng ấy cũng chưa từng nói chuyện này với bất kỳ ai. Nàng ấy còn có thể chỉ cần nhìn sơ qua đã biết Viên Bảo là con trai Mặc Diệp... Nhưng Vân Đinh Lan ngu ngốc đó vẫn nhất quyết cho rằng Viên Bảo là con hoang của Vân Quán Ninh và gia đình. Đủ để thấy rằng trong ba tỷ muội Vân gia, chì có Vân Đinh Lan là đồ ngu ngốc thôi. "Muội muốn mua thật nhiều đồ cho Viên Bảo, đại tỷ tỷ mang về nhé! Dù sao thì ngày thường nếu muội sai người mang túi to túi nhỏ đến Vương Phủ, chắc chắn sẽ làm người ta nghi ngờ." Vân Đinh Đinh móc ra một cái hầu bao nặng trịch: "Đây, hôm nay muội mang theo năm mươi lượng bạc đó!" Đây chính là điều kỳ diệu của máu mủ tình thân. Cho dù nàng ấy không phải là Vân Quán Ninh, nhưng Viên Bảo là bảo bối trong lòng nàng ấy. Viên Bảo là cháu trai của nàng ấy, dì nhỏ như nàng ấy... Giống như tiểu cô nương Mặc Phi Phi, hai người đều rất yêu thương Viên Bảo. "Được! Hôm nay không xài hết năm mươi lượng bạc này của muội, tỷ sẽ không về Vương Phủ" Vân Quán Ninh buồn cười nhìn nàng ấy: "Muội cất hầu bao lại trước đi, người không biết còn tưởng muội đang khoe của đó! Nếu có người mang lòng ghen ghét, cướp của muội..." Còn chưa dứt lời, chỉ thấy một bóng người "sặc sỡ, lướt qua người bọn họ. Ngay sau đó, hầu bao trong tay Vân Đinh Đinh cũng biến mất! Nàng ấy sững sờ một chút, gân cổ hét to lên: "Có trộm! Mau bắt trộm! Có người trộm tiền rồi!" Mę kiếp! Trong đầu Vân Quán Ninh tràn ngập hai chữ này. Miệng của nàng cũng linh lắm nhỉ?