Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 535

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Giọng nói này có vẻ hơi kinh ngạc. Vân Quán Ninh ngoảnh đầu lại nhìn, chỉ thấy Mặc Hàn Vũ đang trợn mắt há mồm đứng ở đầu ngõ, hắn rướn cổ lên nhìn về phía nàng hỏi: "Muội làm gì ở đây vậy?" "Đây là chuyện gì vậy?" Mặc Hàn Vũ nhìn "bươm bướm hoa" bị đánh bầm dập đang nằm bên chân Vân Quán Ninh... AdvertisementMặc Hàn Vũ nhướng mày: "Muội đang đánh người sao?" "Huynh bị mù sao?" Vân Quán Ninh không kiêng dè gì trừng mắt với hắn ta. Mặc Hàn Vũ rõ ràng đang ra ngoài kiếm ăn". Lúc này hắn ta ôm đầy điểm tâm, kẹo hồ lô, một con gà nướng và vài hộp thức ăn được gói ghém kỹ càng, không nhìn ra được bên trong có gì. AdvertisementNhưng đứng từ xa đã có thể ngửi thấy hương thơm khiến người ta thèm thuồng. Đúng là Dạ Dày Vương! "Huynh đường đường là vương gia, ra ngoài cũng không dẫn tùy tùng theo sao?" Hắn ta cứ tự mình ôm nhiều thức ăn như vậy sao? Như thế cũng tầm thường quá. Vân Quán Ninh tặc lưỡi: "Đã biết huynh ham ăn từ lâu, nhưng không ngờ lại ham ăn như vậy! Huynh phải giảm cân thôi! Huynh xem cái bụng của huynh, nhìn từ xa trông giống như đang có thai năm tháng vậy!" Trước những lời lẽ cay độc của nàng, Mặc Hàn Vũ không hề tức giận. Hắn ta biết tính tình Vân Quán Ninh như thế nào. Tức giận với nàng được sao? Như thế chi bằng tự làm mình tức chết cho xong? Mặc Hàn Vũ đang cầm một xâu kẹo hồ lô thơm nức, hai bên mép đều dính đầy đường kẹo: "Bổn vương không cho bọn chúng đi theo!" "Oanh Oanh cũng bảo bổn vương giảm cân! Nhưng không cho bổn vương ăn thì không được! Chi bằng để ta chết đi cho xong!" "Vì vậy hôm nay huynh trốn nhị tẩu, lén lút chuồn ra khỏi Vương Phủ kiếm ăn sao?" Vân Quán Ninh buồn cười nhìn hắn ta. Cách này cũng rất là... Mặc Hàn Vũ. Trong mấy vị vương gia, sợ là cũng chỉ có hắn ta có thể làm ra chuyện như vậy. "Đúng vậy!" Mặc Hàn Vũ trả lời rất dõng dạc, đưa gà nướng trong tay cho nàng: "Muội có muốn nếm thử không?" "Hương vị gà nướng ở tửu lâu mới mở phía đối diện quả thật rất tuyệt! Hôm qua bổn vương chọc giận phụ hoàng, bây giờ đang chuẩn bị mang một con gà nướng về tạ tội với phụ hoàng." Hắn ta không thèm để ý, chùi hết bàn tay dính đầy đường... lên người "bươm bướm hoa". "Mùi vị món gà nướng này ngon tuyệt! Không chừng phụ hoàng vừa ăn thử một miếng đã tha thứ cho bổn vương rồi!" Vân Quán Ninh: "... cách này của huynh cũng đỉnh thật!" "Ta rất tò mò, sao huynh có thể nghĩ ra vậy?" Quả nhiên, cách xin lỗi của Dạ Dày Vương cũng khác người như thế. Ngoại trừ việc ăn ra, Mặc Hàn Vũ còn biết làm gì nữa? "Nhưng huynh không sợ phụ hoàng nhìn thấy con gà nướng của huynh, trong lúc tức giận sẽ đánh huynh thành con gà nướng luôn sao?" Nghe xong, Mặc Hàn Vũ chợt giật mình, kẹo hồ lô trong tay dường như bỗng chốc cũng không còn mùi vị gì nữa: "Không, không phải chứ? Phụ hoàng sẽ không tàn nhẫn vậy chứ?" Hắn ta thấp thỏm không yên nhìn Vân Quán Ninh. "Huynh tự đi thử đi." Vân Quán Ninh nhún vai: "Dù sao thì chuyện này do huynh nghĩ ra, cũng phải thực hành thử" "Cho dù bị đánh một trận, không phải cũng đáng sao?" "Đáng cái rắm." Mặc Hàn Vũ mang hết những món ngon trong tay nhét vào người Vân Quán Ninh: "Nào, cầm giúp ta." Vân Quán Ninh bị ép phải cầm lấy. Đang định hỏi hắn ta muốn làm gì, chỉ thấy hắn ta đã vung nắm đấm béo múp lên, hung hăng đấm vào mặt "bươm bướm hoa": "Bổn vương thấy hắn chướng mắt, đánh hắn một trận trước!" "Các đại lão gia của ta ơi, hắn mặc y phục lòe lọe gì thế này, suýt chút đã chọc mù mắt bổn vương rồi!" "Bươm bướm hoa" đáng thương lại được thêm một trận no đòn. Đừng thấy Mặc Hàn Vũ chỉ biết ăn, nắm đấm đó của hắn ta đấm xuống cũng khiến "bươm bướm hoa" không ngừng kêu r3 thảm thiết. Vân Quán Ninh vừa rồi chỉ đánh “bươm bướm hoa” để ra oai, còn đang tiếc chưa thể đánh một trận ra trò. Bây giờ Mặc Hàn Vũ... Như thế nhưng lại đánh thật! Rất nhanh, "bươm bướm hoa" nằm thoi thóp dưới đất. Vân Quán Ninh lau mồ hôi cho Mặc Hàn Vũ hỏi: "Không đánh chết chứ?" "Có lẽ không đâu." Mặc Hàn Vũ thở hổn hển đứng dậy, lau mồ hôi trên trán nói: "Nên giảm cân thôi, phát huy không nổi! Mới vận động một chút đã đổ đầy mồ hôi rồi." Hắn ta lấy thức ăn trong người Vân Quán Ninh lại rồi nói: "Đa tạ." Vân Quán Ninh cau mày: "Huynh đánh hắn chỉ vì nhìn chướng mắt thôi sao?" "Đương nhiên không phải rồi!" Mặc Hàn Vũ nghiêm túc nói: "Thấy muội đánh người, lại còn đánh hung hăng như vậy, bốn vương quả thật thấy hơi bất ngờ."

Giọng nói này có vẻ hơi kinh ngạc. 

Vân Quán Ninh ngoảnh đầu lại nhìn, chỉ thấy Mặc Hàn Vũ đang trợn mắt há mồm đứng ở đầu ngõ, hắn rướn cổ lên nhìn về phía nàng hỏi: "Muội làm gì ở đây vậy?" 

"Đây là chuyện gì vậy?" 

Mặc Hàn Vũ nhìn "bươm bướm hoa" bị đánh bầm dập đang nằm bên chân Vân Quán Ninh... 

Advertisement

Mặc Hàn Vũ nhướng mày: "Muội đang đánh người sao?" 

"Huynh bị mù sao?" 

Vân Quán Ninh không kiêng dè gì trừng mắt với hắn ta. 

Mặc Hàn Vũ rõ ràng đang ra ngoài kiếm ăn". 

Lúc này hắn ta ôm đầy điểm tâm, kẹo hồ lô, một con gà nướng và vài hộp thức ăn được gói ghém kỹ càng, không nhìn ra được bên trong có gì. 

Advertisement

Nhưng đứng từ xa đã có thể ngửi thấy hương thơm khiến người ta thèm thuồng. 

Đúng là Dạ Dày Vương! 

"Huynh đường đường là vương gia, ra ngoài cũng không dẫn tùy tùng theo sao?" 

Hắn ta cứ tự mình ôm nhiều thức ăn như vậy sao? 

Như thế cũng tầm thường quá. 

Vân Quán Ninh tặc lưỡi: "Đã biết huynh ham ăn từ lâu, nhưng không ngờ lại ham ăn như vậy! Huynh phải giảm cân thôi! Huynh xem cái bụng của huynh, nhìn từ xa trông giống như đang có thai năm tháng vậy!" 

Trước những lời lẽ cay độc của nàng, Mặc Hàn Vũ không hề tức giận. 

Hắn ta biết tính tình Vân Quán Ninh như thế nào. 

Tức giận với nàng được sao? 

Như thế chi bằng tự làm mình tức chết cho xong? 

Mặc Hàn Vũ đang cầm một xâu kẹo hồ lô thơm nức, hai bên mép đều dính đầy đường kẹo: "Bổn vương không cho bọn chúng đi theo!" 

"Oanh Oanh cũng bảo bổn vương giảm cân! Nhưng không cho bổn vương ăn thì không được! Chi bằng để ta chết đi cho xong!" 

"Vì vậy hôm nay huynh trốn nhị tẩu, lén lút chuồn ra khỏi Vương Phủ kiếm ăn sao?" 

Vân Quán Ninh buồn cười nhìn hắn ta. 

Cách này cũng rất là... Mặc Hàn Vũ. 

Trong mấy vị vương gia, sợ là cũng chỉ có hắn ta có thể làm ra chuyện như vậy. 

"Đúng vậy!" 

Mặc Hàn Vũ trả lời rất dõng dạc, đưa gà nướng trong tay cho nàng: "Muội có muốn nếm thử không?" 

"Hương vị gà nướng ở tửu lâu mới mở phía đối diện quả thật rất tuyệt! Hôm qua bổn vương chọc giận phụ hoàng, bây giờ đang chuẩn bị mang một con gà nướng về tạ tội với phụ hoàng." 

Hắn ta không thèm để ý, chùi hết bàn tay dính đầy đường... lên người "bươm bướm hoa". 

"Mùi vị món gà nướng này ngon tuyệt! Không chừng phụ hoàng vừa ăn thử một miếng đã tha thứ cho bổn vương rồi!" 

Vân Quán Ninh: "... cách này của huynh cũng đỉnh thật!" 

"Ta rất tò mò, sao huynh có thể nghĩ ra vậy?" 

Quả nhiên, cách xin lỗi của Dạ Dày Vương cũng khác người như thế. 

Ngoại trừ việc ăn ra, Mặc Hàn Vũ còn biết làm gì nữa? 

"Nhưng huynh không sợ phụ hoàng nhìn thấy con gà nướng của huynh, trong lúc tức giận sẽ đánh huynh thành con gà nướng luôn sao?" 

Nghe xong, Mặc Hàn Vũ chợt giật mình, kẹo hồ lô trong tay dường như bỗng chốc cũng không còn mùi vị gì nữa: "Không, không phải chứ? Phụ hoàng sẽ không tàn nhẫn vậy chứ?" 

Hắn ta thấp thỏm không yên nhìn Vân Quán Ninh. 

"Huynh tự đi thử đi." 

Vân Quán Ninh nhún vai: "Dù sao thì chuyện này do huynh nghĩ ra, cũng phải thực hành thử" 

"Cho dù bị đánh một trận, không phải cũng đáng sao?" 

"Đáng cái rắm." 

Mặc Hàn Vũ mang hết những món ngon trong tay nhét vào người Vân Quán Ninh: "Nào, cầm giúp ta." 

Vân Quán Ninh bị ép phải cầm lấy. 

Đang định hỏi hắn ta muốn làm gì, chỉ thấy hắn ta đã vung nắm đấm béo múp lên, hung hăng đấm vào mặt "bươm bướm hoa": "Bổn vương thấy hắn chướng mắt, đánh hắn một trận trước!" 

"Các đại lão gia của ta ơi, hắn mặc y phục lòe lọe gì thế này, suýt chút đã chọc mù mắt bổn vương rồi!" 

"Bươm bướm hoa" đáng thương lại được thêm một trận no đòn. 

Đừng thấy Mặc Hàn Vũ chỉ biết ăn, nắm đấm đó của hắn ta đấm xuống cũng khiến "bươm bướm hoa" không ngừng kêu r3 thảm thiết. 

Vân Quán Ninh vừa rồi chỉ đánh “bươm bướm hoa” để ra oai, còn đang tiếc chưa thể đánh một trận ra trò. 

Bây giờ Mặc Hàn Vũ... 

Như thế nhưng lại đánh thật! 

Rất nhanh, "bươm bướm hoa" nằm thoi thóp dưới đất. 

Vân Quán Ninh lau mồ hôi cho Mặc Hàn Vũ hỏi: "Không đánh chết chứ?" 

"Có lẽ không đâu." 

Mặc Hàn Vũ thở hổn hển đứng dậy, lau mồ hôi trên trán nói: "Nên giảm cân thôi, phát huy không nổi! Mới vận động một chút đã đổ đầy mồ hôi rồi." 

Hắn ta lấy thức ăn trong người Vân Quán Ninh lại rồi nói: "Đa tạ." 

Vân Quán Ninh cau mày: "Huynh đánh hắn chỉ vì nhìn chướng mắt thôi sao?" 

"Đương nhiên không phải rồi!" 

Mặc Hàn Vũ nghiêm túc nói: "Thấy muội đánh người, lại còn đánh hung hăng như vậy, bốn vương quả thật thấy hơi bất ngờ."

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Giọng nói này có vẻ hơi kinh ngạc. Vân Quán Ninh ngoảnh đầu lại nhìn, chỉ thấy Mặc Hàn Vũ đang trợn mắt há mồm đứng ở đầu ngõ, hắn rướn cổ lên nhìn về phía nàng hỏi: "Muội làm gì ở đây vậy?" "Đây là chuyện gì vậy?" Mặc Hàn Vũ nhìn "bươm bướm hoa" bị đánh bầm dập đang nằm bên chân Vân Quán Ninh... AdvertisementMặc Hàn Vũ nhướng mày: "Muội đang đánh người sao?" "Huynh bị mù sao?" Vân Quán Ninh không kiêng dè gì trừng mắt với hắn ta. Mặc Hàn Vũ rõ ràng đang ra ngoài kiếm ăn". Lúc này hắn ta ôm đầy điểm tâm, kẹo hồ lô, một con gà nướng và vài hộp thức ăn được gói ghém kỹ càng, không nhìn ra được bên trong có gì. AdvertisementNhưng đứng từ xa đã có thể ngửi thấy hương thơm khiến người ta thèm thuồng. Đúng là Dạ Dày Vương! "Huynh đường đường là vương gia, ra ngoài cũng không dẫn tùy tùng theo sao?" Hắn ta cứ tự mình ôm nhiều thức ăn như vậy sao? Như thế cũng tầm thường quá. Vân Quán Ninh tặc lưỡi: "Đã biết huynh ham ăn từ lâu, nhưng không ngờ lại ham ăn như vậy! Huynh phải giảm cân thôi! Huynh xem cái bụng của huynh, nhìn từ xa trông giống như đang có thai năm tháng vậy!" Trước những lời lẽ cay độc của nàng, Mặc Hàn Vũ không hề tức giận. Hắn ta biết tính tình Vân Quán Ninh như thế nào. Tức giận với nàng được sao? Như thế chi bằng tự làm mình tức chết cho xong? Mặc Hàn Vũ đang cầm một xâu kẹo hồ lô thơm nức, hai bên mép đều dính đầy đường kẹo: "Bổn vương không cho bọn chúng đi theo!" "Oanh Oanh cũng bảo bổn vương giảm cân! Nhưng không cho bổn vương ăn thì không được! Chi bằng để ta chết đi cho xong!" "Vì vậy hôm nay huynh trốn nhị tẩu, lén lút chuồn ra khỏi Vương Phủ kiếm ăn sao?" Vân Quán Ninh buồn cười nhìn hắn ta. Cách này cũng rất là... Mặc Hàn Vũ. Trong mấy vị vương gia, sợ là cũng chỉ có hắn ta có thể làm ra chuyện như vậy. "Đúng vậy!" Mặc Hàn Vũ trả lời rất dõng dạc, đưa gà nướng trong tay cho nàng: "Muội có muốn nếm thử không?" "Hương vị gà nướng ở tửu lâu mới mở phía đối diện quả thật rất tuyệt! Hôm qua bổn vương chọc giận phụ hoàng, bây giờ đang chuẩn bị mang một con gà nướng về tạ tội với phụ hoàng." Hắn ta không thèm để ý, chùi hết bàn tay dính đầy đường... lên người "bươm bướm hoa". "Mùi vị món gà nướng này ngon tuyệt! Không chừng phụ hoàng vừa ăn thử một miếng đã tha thứ cho bổn vương rồi!" Vân Quán Ninh: "... cách này của huynh cũng đỉnh thật!" "Ta rất tò mò, sao huynh có thể nghĩ ra vậy?" Quả nhiên, cách xin lỗi của Dạ Dày Vương cũng khác người như thế. Ngoại trừ việc ăn ra, Mặc Hàn Vũ còn biết làm gì nữa? "Nhưng huynh không sợ phụ hoàng nhìn thấy con gà nướng của huynh, trong lúc tức giận sẽ đánh huynh thành con gà nướng luôn sao?" Nghe xong, Mặc Hàn Vũ chợt giật mình, kẹo hồ lô trong tay dường như bỗng chốc cũng không còn mùi vị gì nữa: "Không, không phải chứ? Phụ hoàng sẽ không tàn nhẫn vậy chứ?" Hắn ta thấp thỏm không yên nhìn Vân Quán Ninh. "Huynh tự đi thử đi." Vân Quán Ninh nhún vai: "Dù sao thì chuyện này do huynh nghĩ ra, cũng phải thực hành thử" "Cho dù bị đánh một trận, không phải cũng đáng sao?" "Đáng cái rắm." Mặc Hàn Vũ mang hết những món ngon trong tay nhét vào người Vân Quán Ninh: "Nào, cầm giúp ta." Vân Quán Ninh bị ép phải cầm lấy. Đang định hỏi hắn ta muốn làm gì, chỉ thấy hắn ta đã vung nắm đấm béo múp lên, hung hăng đấm vào mặt "bươm bướm hoa": "Bổn vương thấy hắn chướng mắt, đánh hắn một trận trước!" "Các đại lão gia của ta ơi, hắn mặc y phục lòe lọe gì thế này, suýt chút đã chọc mù mắt bổn vương rồi!" "Bươm bướm hoa" đáng thương lại được thêm một trận no đòn. Đừng thấy Mặc Hàn Vũ chỉ biết ăn, nắm đấm đó của hắn ta đấm xuống cũng khiến "bươm bướm hoa" không ngừng kêu r3 thảm thiết. Vân Quán Ninh vừa rồi chỉ đánh “bươm bướm hoa” để ra oai, còn đang tiếc chưa thể đánh một trận ra trò. Bây giờ Mặc Hàn Vũ... Như thế nhưng lại đánh thật! Rất nhanh, "bươm bướm hoa" nằm thoi thóp dưới đất. Vân Quán Ninh lau mồ hôi cho Mặc Hàn Vũ hỏi: "Không đánh chết chứ?" "Có lẽ không đâu." Mặc Hàn Vũ thở hổn hển đứng dậy, lau mồ hôi trên trán nói: "Nên giảm cân thôi, phát huy không nổi! Mới vận động một chút đã đổ đầy mồ hôi rồi." Hắn ta lấy thức ăn trong người Vân Quán Ninh lại rồi nói: "Đa tạ." Vân Quán Ninh cau mày: "Huynh đánh hắn chỉ vì nhìn chướng mắt thôi sao?" "Đương nhiên không phải rồi!" Mặc Hàn Vũ nghiêm túc nói: "Thấy muội đánh người, lại còn đánh hung hăng như vậy, bốn vương quả thật thấy hơi bất ngờ."

Chương 535