Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 548

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Đã ăn cơm chó no nê rồi! “Không cần! Tay chân của bổn Vương phi còn lành lặn, có thể tự mình ăn được!” Vân Quán Ninh vội vàng nói: “Nói chung là bất kể người nghĩ ra cách gì phải lập tức dụ Vương gia đi! Nếu như ngươi không làm được, thì bảo Như Ngọc nghĩ cách.” Advertisement“Ngươi nói với Như Ngọc, chỉ cần làm được chuyện này, bổn Vương phi sẽ trọng thưởng cho!” Vừa nghe đến từ “trọng thưởng”... Như Yên có thể tưởng tượng ra cho dù Như Ngọc có quỳ xuống đất ôm lấy chân của Mặc Diệp, hắn ta cũng nhất định sẽ chặn đường Vương gia, câu giờ cho Vương phi. Advertisement“Vâng, thưa Vương phi.” Như Yên mỉm cười và đi ra ngoài. Khi nàng ấy vừa đi ra, Ngụy bá đã đưa Độc Nhãn Long đến. Ngày thường nhìn thấy Độc Nhãn Long dữ tợn vô cùng, nhưng hôm nay lại héo úa. Vừa bước vào cửa, hắn ta đã kinh hoàng khiếp sợ quỳ trên mặt đất, liên tục nói: “Cô nãi nãi! Không phải là ta đến muộn, ta ngày hôm qua vào giờ tuất ta đã đợi ở cửa sau rồi! Nhưng mãi vẫn không thấy cô nãi nãi xuất hiện. Ta sợ cô nãi nãi tới, nói rằng ta đến muộn nên cũng không dám rời đi.” Độc Nhãn Long ấm ức vô cùng: “Ta chờ một ngày một đêm, không rời một bước! Xin cô nãi nãi minh giám!” Có trời mới biết hắn ta đã phải chịu đựng bao nhiêu “uất ức” khi đợi suốt từ đêm qua cho đến giờ! Vân Quán Ninh thấy hắn đã rất phờ phạc rồi. Xem ra có vẻ thật sự là đã phải chịu đựng rất nhiều khổ sổ, không khỏi cảm thấy thích thú: “Ngươi đã trải qua những gì?” Nàng không nhắc đến nguyên do gốc rễ thì vẫn còn ổn. Vân Quán Ninh vừa mới cất tiếng hỏi, Độc Nhãn Long đã uất ức òa lên khóc: “Cô nãi nãi, cô nãi nãi phải làm chủ cho ta!” Cổ họng gào thét lên... Âm thanh vô cùng to lớn, màng nhĩ của Vân Quán Ninh cũng đau nhức, nàng vội vàng nhăn lại mặt, che lỗ tai lại: “Ngươi nói chuyện đàng hoàng cho ta! Đừng có kêu khóc om sòm nữa!”. Độc Nhãn Long đành phải kiềm lại tiếng kêu gào. Hắn ta uất ức méo miệng: “Cô nãi nãi, tối hôm qua ta đã bị người khác ức h**p!” “Hả?” Vân Quán Ninh tò mò: “Ai ức h**p người?” Độc Nhãn Long càng tủi thân khóc lóc: “Ta cũng không biết nữa!” “Dù sao thì đêm qua ta đợi cô nãi nãi ở cửa sau, đợi mãi nên ngủ quên mất. Một người phụ nữ say rượu đi qua, liền xé rách y phục của ta và đè ta xuống đất...” “Cô nãi nãi, ta suýt chút nữa là không còn tấm thân trong trắng nữa rồi!” Nhìn thấy dáng vẻ nam tử hán mà khóc lóc của hắn ta, Vân Quán Ninh: "... Đây không phải là một chuyện tốt sao?” “Không phải là người được lợi sao? Ngươi khóc cái gì?” Nàng không tin rằng một tên cường đạo như Độc Nhãn Long chưa từng đi đến Thanh Lâu hay là kỹ viện. “Cô nãi nãi, ta rất trong sáng đấy!” Độc Nhãn Long vội vàng lau đi nước mắt, vỗ vỗ ngực chứng minh mình trong sạch: “Chủ yếu là nữ nhân tối hôm qua ít nhất thì cũng đã năm mươi tuổi rồi, ta, ta sợ...” Vân Quán Ninh không thể nhịn được nữa, lén phát ra tiếng cười. Tiếng cười trên nỗi đau của người khác. Nhìn thấy nàng bật cười, Độc Nhãn Long càng khóc tức tưởi hơn. “Vậy thì bà ta có sàm sỡ được người không?” “Không có! Ta đã đánh ngất bà ta và ném vào con hẻm đối diện.” Độc Nhãn Long yếu ớt nói. Vân Quán Ninh cười đến mức hàm cũng mỏi theo: “Vậy không phải là được rồi sao? Ngươi còn uất ức cái gì nữa?” "Ta chỉ là không nuốt được cơn tức giận này!” Độc Nhãn Long õng ẹo nắm lấy tay áo.

Đã ăn cơm chó no nê rồi! 

“Không cần! Tay chân của bổn Vương phi còn lành lặn, có thể tự mình ăn được!” 

Vân Quán Ninh vội vàng nói: “Nói chung là bất kể người nghĩ ra cách gì phải lập tức dụ Vương gia đi! Nếu như ngươi không làm được, thì bảo Như Ngọc nghĩ cách.” 

Advertisement

“Ngươi nói với Như Ngọc, chỉ cần làm được chuyện này, bổn Vương phi sẽ trọng thưởng cho!” 

Vừa nghe đến từ “trọng thưởng”... 

Như Yên có thể tưởng tượng ra cho dù Như Ngọc có quỳ xuống đất ôm lấy chân của Mặc Diệp, hắn ta cũng nhất định sẽ chặn đường Vương gia, câu giờ cho Vương phi. 

Advertisement

“Vâng, thưa Vương phi.” 

Như Yên mỉm cười và đi ra ngoài. 

Khi nàng ấy vừa đi ra, Ngụy bá đã đưa Độc Nhãn Long đến. 

Ngày thường nhìn thấy Độc Nhãn Long dữ tợn vô cùng, nhưng hôm nay lại héo úa. Vừa bước vào cửa, hắn ta đã kinh hoàng khiếp sợ quỳ trên mặt đất, liên tục nói: “Cô nãi nãi! Không phải là ta đến muộn, ta ngày hôm qua vào giờ tuất ta đã đợi ở cửa sau rồi! Nhưng mãi vẫn không thấy cô nãi nãi xuất hiện. Ta sợ cô nãi nãi tới, nói rằng ta đến muộn nên cũng không dám rời đi.” 

Độc Nhãn Long ấm ức vô cùng: “Ta chờ một ngày một đêm, không rời một bước! Xin cô nãi nãi minh giám!” 

Có trời mới biết hắn ta đã phải chịu đựng bao nhiêu “uất ức” khi đợi suốt từ đêm qua cho đến giờ! 

Vân Quán Ninh thấy hắn đã rất phờ phạc rồi. 

Xem ra có vẻ thật sự là đã phải chịu đựng rất nhiều khổ sổ, không khỏi cảm thấy thích thú: “Ngươi đã trải qua những gì?” 

Nàng không nhắc đến nguyên do gốc rễ thì vẫn còn ổn. 

Vân Quán Ninh vừa mới cất tiếng hỏi, Độc Nhãn Long đã uất ức òa lên khóc: “Cô nãi nãi, cô nãi nãi phải làm chủ cho ta!” 

Cổ họng gào thét lên... 

Âm thanh vô cùng to lớn, màng nhĩ của Vân Quán Ninh cũng đau nhức, nàng vội vàng nhăn lại mặt, che lỗ tai lại: “Ngươi nói chuyện đàng hoàng cho ta! Đừng có kêu khóc om sòm nữa!”. 

Độc Nhãn Long đành phải kiềm lại tiếng kêu gào. 

Hắn ta uất ức méo miệng: “Cô nãi nãi, tối hôm qua ta đã bị người khác ức h**p!” 

“Hả?” 

Vân Quán Ninh tò mò: “Ai ức h**p người?” 

Độc Nhãn Long càng tủi thân khóc lóc: “Ta cũng không biết nữa!” 

“Dù sao thì đêm qua ta đợi cô nãi nãi ở cửa sau, đợi mãi nên ngủ quên mất. Một người phụ nữ say rượu đi qua, liền xé rách y phục của ta và đè ta xuống 

đất...” 

“Cô nãi nãi, ta suýt chút nữa là không còn tấm thân trong trắng nữa rồi!” 

Nhìn thấy dáng vẻ nam tử hán mà khóc lóc của hắn ta, Vân Quán Ninh: "... Đây không phải là một chuyện tốt sao?” 

“Không phải là người được lợi sao? Ngươi khóc cái gì?” 

Nàng không tin rằng một tên cường đạo như Độc Nhãn Long chưa từng đi đến Thanh Lâu hay là kỹ viện. 

“Cô nãi nãi, ta rất trong sáng đấy!” 

Độc Nhãn Long vội vàng lau đi nước mắt, vỗ vỗ ngực chứng minh mình trong sạch: “Chủ yếu là nữ nhân tối hôm qua ít nhất thì cũng đã năm mươi tuổi rồi, ta, ta sợ...” 

Vân Quán Ninh không thể nhịn được nữa, lén phát ra tiếng cười. 

Tiếng cười trên nỗi đau của người khác. 

Nhìn thấy nàng bật cười, Độc Nhãn Long càng khóc tức tưởi hơn. 

“Vậy thì bà ta có sàm sỡ được người không?” 

“Không có! Ta đã đánh ngất bà ta và ném vào con hẻm đối diện.” 

Độc Nhãn Long yếu ớt nói. 

Vân Quán Ninh cười đến mức hàm cũng mỏi theo: “Vậy không phải là được rồi sao? Ngươi còn uất ức cái gì nữa?” 

"Ta chỉ là không nuốt được cơn tức giận này!” 

Độc Nhãn Long õng ẹo nắm lấy tay áo.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Đã ăn cơm chó no nê rồi! “Không cần! Tay chân của bổn Vương phi còn lành lặn, có thể tự mình ăn được!” Vân Quán Ninh vội vàng nói: “Nói chung là bất kể người nghĩ ra cách gì phải lập tức dụ Vương gia đi! Nếu như ngươi không làm được, thì bảo Như Ngọc nghĩ cách.” Advertisement“Ngươi nói với Như Ngọc, chỉ cần làm được chuyện này, bổn Vương phi sẽ trọng thưởng cho!” Vừa nghe đến từ “trọng thưởng”... Như Yên có thể tưởng tượng ra cho dù Như Ngọc có quỳ xuống đất ôm lấy chân của Mặc Diệp, hắn ta cũng nhất định sẽ chặn đường Vương gia, câu giờ cho Vương phi. Advertisement“Vâng, thưa Vương phi.” Như Yên mỉm cười và đi ra ngoài. Khi nàng ấy vừa đi ra, Ngụy bá đã đưa Độc Nhãn Long đến. Ngày thường nhìn thấy Độc Nhãn Long dữ tợn vô cùng, nhưng hôm nay lại héo úa. Vừa bước vào cửa, hắn ta đã kinh hoàng khiếp sợ quỳ trên mặt đất, liên tục nói: “Cô nãi nãi! Không phải là ta đến muộn, ta ngày hôm qua vào giờ tuất ta đã đợi ở cửa sau rồi! Nhưng mãi vẫn không thấy cô nãi nãi xuất hiện. Ta sợ cô nãi nãi tới, nói rằng ta đến muộn nên cũng không dám rời đi.” Độc Nhãn Long ấm ức vô cùng: “Ta chờ một ngày một đêm, không rời một bước! Xin cô nãi nãi minh giám!” Có trời mới biết hắn ta đã phải chịu đựng bao nhiêu “uất ức” khi đợi suốt từ đêm qua cho đến giờ! Vân Quán Ninh thấy hắn đã rất phờ phạc rồi. Xem ra có vẻ thật sự là đã phải chịu đựng rất nhiều khổ sổ, không khỏi cảm thấy thích thú: “Ngươi đã trải qua những gì?” Nàng không nhắc đến nguyên do gốc rễ thì vẫn còn ổn. Vân Quán Ninh vừa mới cất tiếng hỏi, Độc Nhãn Long đã uất ức òa lên khóc: “Cô nãi nãi, cô nãi nãi phải làm chủ cho ta!” Cổ họng gào thét lên... Âm thanh vô cùng to lớn, màng nhĩ của Vân Quán Ninh cũng đau nhức, nàng vội vàng nhăn lại mặt, che lỗ tai lại: “Ngươi nói chuyện đàng hoàng cho ta! Đừng có kêu khóc om sòm nữa!”. Độc Nhãn Long đành phải kiềm lại tiếng kêu gào. Hắn ta uất ức méo miệng: “Cô nãi nãi, tối hôm qua ta đã bị người khác ức h**p!” “Hả?” Vân Quán Ninh tò mò: “Ai ức h**p người?” Độc Nhãn Long càng tủi thân khóc lóc: “Ta cũng không biết nữa!” “Dù sao thì đêm qua ta đợi cô nãi nãi ở cửa sau, đợi mãi nên ngủ quên mất. Một người phụ nữ say rượu đi qua, liền xé rách y phục của ta và đè ta xuống đất...” “Cô nãi nãi, ta suýt chút nữa là không còn tấm thân trong trắng nữa rồi!” Nhìn thấy dáng vẻ nam tử hán mà khóc lóc của hắn ta, Vân Quán Ninh: "... Đây không phải là một chuyện tốt sao?” “Không phải là người được lợi sao? Ngươi khóc cái gì?” Nàng không tin rằng một tên cường đạo như Độc Nhãn Long chưa từng đi đến Thanh Lâu hay là kỹ viện. “Cô nãi nãi, ta rất trong sáng đấy!” Độc Nhãn Long vội vàng lau đi nước mắt, vỗ vỗ ngực chứng minh mình trong sạch: “Chủ yếu là nữ nhân tối hôm qua ít nhất thì cũng đã năm mươi tuổi rồi, ta, ta sợ...” Vân Quán Ninh không thể nhịn được nữa, lén phát ra tiếng cười. Tiếng cười trên nỗi đau của người khác. Nhìn thấy nàng bật cười, Độc Nhãn Long càng khóc tức tưởi hơn. “Vậy thì bà ta có sàm sỡ được người không?” “Không có! Ta đã đánh ngất bà ta và ném vào con hẻm đối diện.” Độc Nhãn Long yếu ớt nói. Vân Quán Ninh cười đến mức hàm cũng mỏi theo: “Vậy không phải là được rồi sao? Ngươi còn uất ức cái gì nữa?” "Ta chỉ là không nuốt được cơn tức giận này!” Độc Nhãn Long õng ẹo nắm lấy tay áo.

Chương 548