Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 559
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Thời gian của Tổng Tử Ngư có hạn. SỢ Mặc Diệp đột nhiên trở về, hắn ta lập tức vào vấn đề chính: "Lần này tiêu hao tinh lực quá nhiều, càng tổn thương đến tâm mạch" "Ta với sự phụ hợp lực tìm được một viên thuốc trở về, người uống vào trước đi." AdvertisementTống Tử Ngư lấy ra một hộp gấm từ trong tay áo đưa cho nàng: "Uống xong trong vòng ba ngày không được chạm vào nước lạnh, không được uống rượu. Nếu có chút không khỏe nào, đến Tổng phủ tìm ta." Nếu không phải có thêm những lời dặn dò này, hắn ta đã sớm trực tiếp cho nàng uống rồi. Vì đảm bảo cho an toàn của Vân Quán Ninh, hắn ta cố ý từ núi Vân Vụ chạy về kinh thành. Ngay cả khi không còn quen với hơi thở khói lửa của kinh thành, không còn quen với nhịp sống ồn ào náo động như vậy... AdvertisementKhoảng thời gian này, hắn ta sẽ ở lại Tống phủ. "Ngươi, đi xin thuốc cho ta?" Vân Quán Ninh nhận lấy hộp gấm, kinh ngạc hỏi: "Cho nên người bị thương, cũng là bởi vì đi xin thuốc cho ta? Ngươi xin thuốc ở nơi nào? Đã cầu xin ai?" Trong lòng nàng, mơ hồ có chút bất an. Linh cảm nói cho nàng biết, lần này Tống Tử Ngư thay nàng xin thuốc, sợ là không phải chuyện đơn giản gì. Chỉ riêng vết thương trên người hắn ta kia, cũng đủ để nói lên tất cả! Vết thương của Tổng Tử Ngư nghiêm trọng như vậy, Huyền Sơn tiên sinh đầu? Chẳng lẽ cũng bị thương? Mấy ngày gần đây, Vân Quán Ninh cũng nhận ra, những việc mình làm không bằng so với ngày trước. Nếu đổi lại là trước đây, nàng giúp người khác xử lý vết thương, thật ra cũng không đến nỗi mệt đến xỉu ngất đi. Vốn nghĩ rằng do lâu lắm rồi nàng không xử lý vết thương khó nhằn như vậy, cho nên tinh lực mới không đủ. Nhưng nghe Tống Tử Ngư nói xong mới biết, là cơ thể nàng xảy ra vấn đề. Hồn phách bất ổn khiến nàng càng ngày càng suy yếu. Có thể thấy được thuốc mà lúc trước Tống Tử Ngư đã đưa cho nàng kia, hiệu lực của thuốc đã nhanh chóng bị hạ dần! Như vậy viên thuốc này, rốt cuộc có công hiệu gì? "Người đừng hỏi." Dưới ánh sáng của đèn lồng, môi Tống Tử Ngư có chút trắng bệch, làn da dường như cũng xảy ra sự bất thường, trắng đến trong suốt: "Ta và sư phụ, đã có manh mối rồi" "Chờ bọn ta xác định xong, biện pháp kia không có tổn thương gì với người..." "Sẽ thay người áp chế hồn phách mà không xuất hiện bất cứ vấn đề gì." Trong lòng Vân Quán Ninh tràn ngập áy náy. Tống Tử Ngư và Huyền Sơn tiên sinh đều là vì nàng mới bị cuốn vào tất cả chuyện này. Vốn dĩ bọn họ có thể khoanh tay đứng nhìn... Dù sao đối với bọn họ mà nói, nàng cũng không phải là người quan trọng gì, bọn họ vốn là thế ngoại cao nhân, nên tự do tự tại trải qua đời này mới phải! Bởi vì nàng đến núi Vân Vụ, cầu Huyền Sơn tiên sinh xuống núi. Tất cả những chuyện này, đều vì nàng mà thay đổi. Nghĩ đến đây, nàng vội vàng lấy ra vô số món ăn ngon từ trong không gian: "Ngươi chạy nhanh như vậy." "Phiền người đem mấy thứ này cho Huyền Sơn tiên sinh giúp ta! Nếu ông ấy ăn hết rồi ta sẽ đưa tiếp. Nhưng mà cũng không thể ăn quá nhiều đầu, tránh cho tổn hại đến thân thể." Dâng món ăn ngon lên cho Huyền Sơn tiên sinh là cách báo đáp tốt nhất mà trước mắt nàng nghĩ tới... Thấy thế, Tống Tử Ngư khẽ cười: "Không cần." "Mấy ngày gần đây sự phụ đang tích cốc" Hắn ta nhẹ nhàng đẩy mấy đồ vật này nọ trở về. Làm Vân Quán Ninh khổ tâm một phen... "Được rồi." Nàng chau mày, lại sốt ruột hỏi: "Vậy ngươi cần cái gì? Ta có tài cán gì đáng để người làm tới mức này? Các người làm như vậy cho ta, lòng ta rất áy náy." "Cái gì cũng không cần, chỉ cần người khỏe mạnh là được." Ánh mắt Tổng Tử Ngư sâu thẳm nhìn nàng. Lúc này đây Vân Quán Ninh nhìn thấy rất rõ ràng. Hắn ta... Ánh mắt thâm tình. Ánh mắt này, rất quen thuộc!
Thời gian của Tổng Tử Ngư có hạn.
SỢ Mặc Diệp đột nhiên trở về, hắn ta lập tức vào vấn đề chính: "Lần này tiêu hao tinh lực quá nhiều, càng tổn thương đến tâm mạch"
"Ta với sự phụ hợp lực tìm được một viên thuốc trở về, người uống vào trước đi."
Advertisement
Tống Tử Ngư lấy ra một hộp gấm từ trong tay áo đưa cho nàng: "Uống xong trong vòng ba ngày không được chạm vào nước lạnh, không được uống rượu. Nếu có chút không khỏe nào, đến Tổng phủ tìm ta."
Nếu không phải có thêm những lời dặn dò này, hắn ta đã sớm trực tiếp cho nàng uống rồi.
Vì đảm bảo cho an toàn của Vân Quán Ninh, hắn ta cố ý từ núi Vân Vụ chạy về kinh thành.
Ngay cả khi không còn quen với hơi thở khói lửa của kinh thành, không còn quen với nhịp sống ồn ào náo động như vậy...
Advertisement
Khoảng thời gian này, hắn ta sẽ ở lại Tống phủ.
"Ngươi, đi xin thuốc cho ta?"
Vân Quán Ninh nhận lấy hộp gấm, kinh ngạc hỏi: "Cho nên người bị thương, cũng là bởi vì đi xin thuốc cho ta? Ngươi xin thuốc ở nơi nào? Đã cầu xin ai?"
Trong lòng nàng, mơ hồ có chút bất an.
Linh cảm nói cho nàng biết, lần này Tống Tử Ngư thay nàng xin thuốc, sợ là không phải chuyện đơn giản gì.
Chỉ riêng vết thương trên người hắn ta kia, cũng đủ để nói lên tất cả!
Vết thương của Tổng Tử Ngư nghiêm trọng như vậy, Huyền Sơn tiên sinh đầu?
Chẳng lẽ cũng bị thương?
Mấy ngày gần đây, Vân Quán Ninh cũng nhận ra, những việc mình làm không bằng so với ngày trước.
Nếu đổi lại là trước đây, nàng giúp người khác xử lý vết thương, thật ra cũng không đến nỗi mệt đến xỉu ngất đi. Vốn nghĩ rằng do lâu lắm rồi nàng không xử lý vết thương khó nhằn như vậy, cho nên tinh lực mới không đủ.
Nhưng nghe Tống Tử Ngư nói xong mới biết, là cơ thể nàng xảy ra vấn đề.
Hồn phách bất ổn khiến nàng càng ngày càng suy yếu.
Có thể thấy được thuốc mà lúc trước Tống Tử Ngư đã đưa cho nàng kia, hiệu lực của thuốc đã nhanh chóng bị hạ dần!
Như vậy viên thuốc này, rốt cuộc có công hiệu gì?
"Người đừng hỏi."
Dưới ánh sáng của đèn lồng, môi Tống Tử Ngư có chút trắng bệch, làn da dường như cũng xảy ra sự bất thường, trắng đến trong suốt: "Ta và sư phụ, đã có manh mối rồi"
"Chờ bọn ta xác định xong, biện pháp kia không có tổn thương gì với người..."
"Sẽ thay người áp chế hồn phách mà không xuất hiện bất cứ vấn đề gì."
Trong lòng Vân Quán Ninh tràn ngập áy náy.
Tống Tử Ngư và Huyền Sơn tiên sinh đều là vì nàng mới bị cuốn vào tất cả chuyện này.
Vốn dĩ bọn họ có thể khoanh tay đứng nhìn... Dù sao đối với bọn họ mà nói, nàng cũng không phải là người quan trọng gì, bọn họ vốn là thế ngoại cao nhân, nên tự do tự tại trải qua đời này mới phải!
Bởi vì nàng đến núi Vân Vụ, cầu Huyền Sơn tiên sinh xuống núi.
Tất cả những chuyện này, đều vì nàng mà thay đổi.
Nghĩ đến đây, nàng vội vàng lấy ra vô số món ăn ngon từ trong không gian: "Ngươi chạy nhanh như vậy."
"Phiền người đem mấy thứ này cho Huyền Sơn tiên sinh giúp ta! Nếu ông ấy ăn hết rồi ta sẽ đưa tiếp. Nhưng mà cũng không thể ăn quá nhiều đầu, tránh cho tổn hại đến thân thể."
Dâng món ăn ngon lên cho Huyền Sơn tiên sinh là cách báo đáp tốt nhất mà trước mắt nàng nghĩ tới...
Thấy thế, Tống Tử Ngư khẽ cười: "Không cần."
"Mấy ngày gần đây sự phụ đang tích cốc"
Hắn ta nhẹ nhàng đẩy mấy đồ vật này nọ trở về.
Làm Vân Quán Ninh khổ tâm một phen...
"Được rồi."
Nàng chau mày, lại sốt ruột hỏi: "Vậy ngươi cần cái gì? Ta có tài cán gì đáng để người làm tới mức này? Các người làm như vậy cho ta, lòng ta rất áy náy."
"Cái gì cũng không cần, chỉ cần người khỏe mạnh là được."
Ánh mắt Tổng Tử Ngư sâu thẳm nhìn nàng.
Lúc này đây Vân Quán Ninh nhìn thấy rất rõ ràng.
Hắn ta... Ánh mắt thâm tình.
Ánh mắt này, rất quen thuộc!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Thời gian của Tổng Tử Ngư có hạn. SỢ Mặc Diệp đột nhiên trở về, hắn ta lập tức vào vấn đề chính: "Lần này tiêu hao tinh lực quá nhiều, càng tổn thương đến tâm mạch" "Ta với sự phụ hợp lực tìm được một viên thuốc trở về, người uống vào trước đi." AdvertisementTống Tử Ngư lấy ra một hộp gấm từ trong tay áo đưa cho nàng: "Uống xong trong vòng ba ngày không được chạm vào nước lạnh, không được uống rượu. Nếu có chút không khỏe nào, đến Tổng phủ tìm ta." Nếu không phải có thêm những lời dặn dò này, hắn ta đã sớm trực tiếp cho nàng uống rồi. Vì đảm bảo cho an toàn của Vân Quán Ninh, hắn ta cố ý từ núi Vân Vụ chạy về kinh thành. Ngay cả khi không còn quen với hơi thở khói lửa của kinh thành, không còn quen với nhịp sống ồn ào náo động như vậy... AdvertisementKhoảng thời gian này, hắn ta sẽ ở lại Tống phủ. "Ngươi, đi xin thuốc cho ta?" Vân Quán Ninh nhận lấy hộp gấm, kinh ngạc hỏi: "Cho nên người bị thương, cũng là bởi vì đi xin thuốc cho ta? Ngươi xin thuốc ở nơi nào? Đã cầu xin ai?" Trong lòng nàng, mơ hồ có chút bất an. Linh cảm nói cho nàng biết, lần này Tống Tử Ngư thay nàng xin thuốc, sợ là không phải chuyện đơn giản gì. Chỉ riêng vết thương trên người hắn ta kia, cũng đủ để nói lên tất cả! Vết thương của Tổng Tử Ngư nghiêm trọng như vậy, Huyền Sơn tiên sinh đầu? Chẳng lẽ cũng bị thương? Mấy ngày gần đây, Vân Quán Ninh cũng nhận ra, những việc mình làm không bằng so với ngày trước. Nếu đổi lại là trước đây, nàng giúp người khác xử lý vết thương, thật ra cũng không đến nỗi mệt đến xỉu ngất đi. Vốn nghĩ rằng do lâu lắm rồi nàng không xử lý vết thương khó nhằn như vậy, cho nên tinh lực mới không đủ. Nhưng nghe Tống Tử Ngư nói xong mới biết, là cơ thể nàng xảy ra vấn đề. Hồn phách bất ổn khiến nàng càng ngày càng suy yếu. Có thể thấy được thuốc mà lúc trước Tống Tử Ngư đã đưa cho nàng kia, hiệu lực của thuốc đã nhanh chóng bị hạ dần! Như vậy viên thuốc này, rốt cuộc có công hiệu gì? "Người đừng hỏi." Dưới ánh sáng của đèn lồng, môi Tống Tử Ngư có chút trắng bệch, làn da dường như cũng xảy ra sự bất thường, trắng đến trong suốt: "Ta và sư phụ, đã có manh mối rồi" "Chờ bọn ta xác định xong, biện pháp kia không có tổn thương gì với người..." "Sẽ thay người áp chế hồn phách mà không xuất hiện bất cứ vấn đề gì." Trong lòng Vân Quán Ninh tràn ngập áy náy. Tống Tử Ngư và Huyền Sơn tiên sinh đều là vì nàng mới bị cuốn vào tất cả chuyện này. Vốn dĩ bọn họ có thể khoanh tay đứng nhìn... Dù sao đối với bọn họ mà nói, nàng cũng không phải là người quan trọng gì, bọn họ vốn là thế ngoại cao nhân, nên tự do tự tại trải qua đời này mới phải! Bởi vì nàng đến núi Vân Vụ, cầu Huyền Sơn tiên sinh xuống núi. Tất cả những chuyện này, đều vì nàng mà thay đổi. Nghĩ đến đây, nàng vội vàng lấy ra vô số món ăn ngon từ trong không gian: "Ngươi chạy nhanh như vậy." "Phiền người đem mấy thứ này cho Huyền Sơn tiên sinh giúp ta! Nếu ông ấy ăn hết rồi ta sẽ đưa tiếp. Nhưng mà cũng không thể ăn quá nhiều đầu, tránh cho tổn hại đến thân thể." Dâng món ăn ngon lên cho Huyền Sơn tiên sinh là cách báo đáp tốt nhất mà trước mắt nàng nghĩ tới... Thấy thế, Tống Tử Ngư khẽ cười: "Không cần." "Mấy ngày gần đây sự phụ đang tích cốc" Hắn ta nhẹ nhàng đẩy mấy đồ vật này nọ trở về. Làm Vân Quán Ninh khổ tâm một phen... "Được rồi." Nàng chau mày, lại sốt ruột hỏi: "Vậy ngươi cần cái gì? Ta có tài cán gì đáng để người làm tới mức này? Các người làm như vậy cho ta, lòng ta rất áy náy." "Cái gì cũng không cần, chỉ cần người khỏe mạnh là được." Ánh mắt Tổng Tử Ngư sâu thẳm nhìn nàng. Lúc này đây Vân Quán Ninh nhìn thấy rất rõ ràng. Hắn ta... Ánh mắt thâm tình. Ánh mắt này, rất quen thuộc!