Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 563
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Thấy thế, Mặc Diệp thân thiết tiến lại đỡ nàng, lại bị Vân Quán Ninh tránh né. Nàng không cho hắn chạm vào nàng, tự mình ngồi xuống: "Lo lắng của Vương gia, ta không có phúc hưởng thụ." "Lo lắng của người chỉ trở thành gánh nặng cho ta mà thôi. Ngươi nói lo lắng cho ta, thế nhưng lại đáp trả bằng cách lấy đi tính mạng người khác, những nợ máu đó đều tính lên trên người ta!" AdvertisementNàng lạnh lùng nghiêm mặt: "Diêm Vương gia đều ghi hết tội lỗi này trên đầu ta." "Mặc dù là người hại người, nhưng người khác chỉ hận ta." Cho dù là nguyên thân Vân Quán Ninh bị Mặc Diệp tra tấn đến chết, hay là hắn động một tí là muốn chém chém giết giết những người khác... AdvertisementTừ nội tâm Vân Quán Ninh hy vọng, hắn sẽ không trở thành một người hung ác tàn nhẫn. ít nhất là đừng mất đi tính người. Một người mà ngay cả cảm xúc của mình cũng không biết khống chế làm sao, ở chung quả thực rất đáng sợ. Tính hắn hay thay đổi thất thường, tính tình thì cổ quái. Không thể nào đoán ra hắn đang suy nghĩ cái gì. Chỉ cần hơi vô ý, là đánh mất cái mạng nhỏ... Vân Quán Ninh không sợ Mặc Diệp đối với nàng thế nào, nàng chỉ sợ Viên Bảo trưởng thành sẽ ảnh hưởng từ hắn, lớn lên cũng trở thành một người như vậy. Dù sao nam nhân của Mặc gia, dường như trong xương cốt đều mang một sự cố chấp, đa nghi, tính cách thì tàn nhẫn. Mặc gia là hoàng tộc. Người trong hoàng tộc, đều giống nhau ở chỗ trời sinh có tính đa nghi, luôn chìm trong máu tanh hung bạo. Nàng không hy vọng, tương lai của Viện Bảo cũng sẽ như thế. Không dạy dỗ Mặc cẩu một trận khiến hắn thu mình lại, Vân Quán Ninh nàng sẽ không cho hắn nét mặt hòa nhã đầu! Mặc Diệp không ngờ, Vân Quán Ninh lại nói đến như vậy. Chỉ thấy nàng mang vẻ mặt lạnh lùng, lời nói lại càng lạnh nhạt hơn, hắn không chịu nổi nữa: "Ninh Nhi..." "Đừng nói nhiều nữa, ta muốn ở một mình." Vân Quán Ninh không cho hắn có cơ hội nói chuyện: "Như Yên, mời Vương gia ra ngoài đi." Như Yên khó xử. Cuối cùng vẫn quyết định ra mở cửa: "Chủ tử..." Mời! Thấy Vân Quán Ninh đã mệt mỏi muốn nhắm hai mắt lại, Mặc Diệp cau mày, cuối cùng vẫn đứng lên: "Vậy nàng nghỉ ngơi cho thật tốt, ngày mai bổn vương lại đến thăm nàng" Hắn cũng không quay đầu lại mà đi ra ngoài. Như Yên đóng cửa lại. Nàng ấy ghé sát vào cửa nhìn ra bên ngoài, sau đó lại đi đến bên cạnh giường, thấp giọng nói: "Vương phi, chủ tử không rời đi." "Vẫn còn đứng ở ngoài cửa! Chủ tử thật sự rất lo lắng cho người" Trong phút chốc Vân Quán Ninh mở mắt ra, ánh mặt lạnh bằng vô tình: "Như Yên! Ta biết bản thân đang làm cái gì! Nếu người đã lựa chọn ta, nên biết ai mới là chủ tử của ngươi!" "Vâng, Vương phi..." Như Yên cúi đầu. Vân Quán Ninh hít một hơi thật sâu: "Ngươi không cần lo lắng." "Ta biết vì ta, chủ tử nhà người đã thay đổi rất nhiều! Nhưng mà Như Yên, như vậy vẫn chưa đủ." Nàng giương mắt nhìn Như Yên, giọng nói rất khẽ: "Ta cũng biết, chủ tử nhà người không phải là người có lòng dạ xấu xa. Sở dĩ chàng đa nghi, cố chấp, tàn bạo như vậy, đều bởi vì chàng là người Mặc gia, chàng là Minh Vương Mặc Diệp." Mặc Diệp biến thành như vậy có quan hệ rất lớn với hoàn cảnh trưởng thành của hắn. Thử hỏi, nếu khi người còn nhỏ, ngày hôm trước người ca ca thân cận với người còn đang vui vẻ chơi đùa với ngươi, ngày hôm sau người ca ca đó lập tức đẩy người vào ao muốn người chết chìm, người sẽ có cảm giác gì? Từ nhỏ đến lớn, bởi vì có phụ hoàng cưng chiều, các ca ca còn lại đều thống nhất xa lánh ngươi. Chẳng những xa lánh, còn gây khó dễ ở khắp nơi, mưu hại ngươi, ngươi sẽ biến thành dạng người gì đây?
Thấy thế, Mặc Diệp thân thiết tiến lại đỡ nàng, lại bị Vân Quán Ninh tránh né.
Nàng không cho hắn chạm vào nàng, tự mình ngồi xuống: "Lo lắng của Vương gia, ta không có phúc hưởng thụ."
"Lo lắng của người chỉ trở thành gánh nặng cho ta mà thôi. Ngươi nói lo lắng cho ta, thế nhưng lại đáp trả bằng cách lấy đi tính mạng người khác, những nợ máu đó đều tính lên trên người ta!"
Advertisement
Nàng lạnh lùng nghiêm mặt: "Diêm Vương gia đều ghi hết tội lỗi này trên đầu ta."
"Mặc dù là người hại người, nhưng người khác chỉ hận ta."
Cho dù là nguyên thân Vân Quán Ninh bị Mặc Diệp tra tấn đến chết, hay là hắn động một tí là muốn chém chém giết giết những người khác...
Advertisement
Từ nội tâm Vân Quán Ninh hy vọng, hắn sẽ không trở thành một người hung ác tàn nhẫn.
ít nhất là đừng mất đi tính người.
Một người mà ngay cả cảm xúc của mình cũng không biết khống chế làm sao, ở chung quả thực rất đáng sợ.
Tính hắn hay thay đổi thất thường, tính tình thì cổ quái.
Không thể nào đoán ra hắn đang suy nghĩ cái gì.
Chỉ cần hơi vô ý, là đánh mất cái mạng nhỏ...
Vân Quán Ninh không sợ Mặc Diệp đối với nàng thế nào, nàng chỉ sợ Viên Bảo trưởng thành sẽ ảnh hưởng từ hắn, lớn lên cũng trở thành một người như vậy.
Dù sao nam nhân của Mặc gia, dường như trong xương cốt đều mang một sự cố chấp, đa nghi, tính cách thì tàn nhẫn.
Mặc gia là hoàng tộc.
Người trong hoàng tộc, đều giống nhau ở chỗ trời sinh có tính đa nghi, luôn chìm trong máu tanh hung bạo.
Nàng không hy vọng, tương lai của Viện Bảo cũng sẽ như thế.
Không dạy dỗ Mặc cẩu một trận khiến hắn thu mình lại, Vân Quán Ninh nàng sẽ không cho hắn nét mặt hòa nhã đầu!
Mặc Diệp không ngờ, Vân Quán Ninh lại nói đến như vậy. Chỉ thấy nàng mang vẻ mặt lạnh lùng, lời nói lại càng lạnh nhạt hơn, hắn không chịu nổi nữa: "Ninh Nhi..."
"Đừng nói nhiều nữa, ta muốn ở một mình."
Vân Quán Ninh không cho hắn có cơ hội nói chuyện: "Như Yên, mời Vương gia ra ngoài đi."
Như Yên khó xử.
Cuối cùng vẫn quyết định ra mở cửa: "Chủ tử..."
Mời!
Thấy Vân Quán Ninh đã mệt mỏi muốn nhắm hai mắt lại, Mặc Diệp cau mày, cuối cùng vẫn đứng lên: "Vậy nàng nghỉ ngơi cho thật tốt, ngày mai bổn vương lại đến thăm nàng"
Hắn cũng không quay đầu lại mà đi ra ngoài.
Như Yên đóng cửa lại.
Nàng ấy ghé sát vào cửa nhìn ra bên ngoài, sau đó lại đi đến bên cạnh giường, thấp giọng nói: "Vương phi, chủ tử không rời đi."
"Vẫn còn đứng ở ngoài cửa! Chủ tử thật sự rất lo lắng cho người"
Trong phút chốc Vân Quán Ninh mở mắt ra, ánh mặt lạnh bằng vô tình: "Như Yên! Ta biết bản thân đang làm cái gì! Nếu người đã lựa chọn ta, nên biết ai mới là chủ tử của ngươi!"
"Vâng, Vương phi..."
Như Yên cúi đầu.
Vân Quán Ninh hít một hơi thật sâu: "Ngươi không cần lo lắng."
"Ta biết vì ta, chủ tử nhà người đã thay đổi rất nhiều! Nhưng mà Như Yên, như vậy vẫn chưa đủ."
Nàng giương mắt nhìn Như Yên, giọng nói rất khẽ: "Ta cũng biết, chủ tử nhà người không phải là người có lòng dạ xấu xa. Sở dĩ chàng đa nghi, cố chấp, tàn bạo như vậy, đều bởi vì chàng là người Mặc gia, chàng là Minh Vương Mặc Diệp."
Mặc Diệp biến thành như vậy có quan hệ rất lớn với hoàn cảnh trưởng thành của hắn.
Thử hỏi, nếu khi người còn nhỏ, ngày hôm trước người ca ca thân cận với người còn đang vui vẻ chơi đùa với ngươi, ngày hôm sau người ca ca đó lập tức đẩy người vào ao muốn người chết chìm, người sẽ có cảm giác gì?
Từ nhỏ đến lớn, bởi vì có phụ hoàng cưng chiều, các ca ca còn lại đều thống nhất xa lánh ngươi.
Chẳng những xa lánh, còn gây khó dễ ở khắp nơi, mưu hại ngươi, ngươi sẽ biến thành dạng người gì đây?
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Thấy thế, Mặc Diệp thân thiết tiến lại đỡ nàng, lại bị Vân Quán Ninh tránh né. Nàng không cho hắn chạm vào nàng, tự mình ngồi xuống: "Lo lắng của Vương gia, ta không có phúc hưởng thụ." "Lo lắng của người chỉ trở thành gánh nặng cho ta mà thôi. Ngươi nói lo lắng cho ta, thế nhưng lại đáp trả bằng cách lấy đi tính mạng người khác, những nợ máu đó đều tính lên trên người ta!" AdvertisementNàng lạnh lùng nghiêm mặt: "Diêm Vương gia đều ghi hết tội lỗi này trên đầu ta." "Mặc dù là người hại người, nhưng người khác chỉ hận ta." Cho dù là nguyên thân Vân Quán Ninh bị Mặc Diệp tra tấn đến chết, hay là hắn động một tí là muốn chém chém giết giết những người khác... AdvertisementTừ nội tâm Vân Quán Ninh hy vọng, hắn sẽ không trở thành một người hung ác tàn nhẫn. ít nhất là đừng mất đi tính người. Một người mà ngay cả cảm xúc của mình cũng không biết khống chế làm sao, ở chung quả thực rất đáng sợ. Tính hắn hay thay đổi thất thường, tính tình thì cổ quái. Không thể nào đoán ra hắn đang suy nghĩ cái gì. Chỉ cần hơi vô ý, là đánh mất cái mạng nhỏ... Vân Quán Ninh không sợ Mặc Diệp đối với nàng thế nào, nàng chỉ sợ Viên Bảo trưởng thành sẽ ảnh hưởng từ hắn, lớn lên cũng trở thành một người như vậy. Dù sao nam nhân của Mặc gia, dường như trong xương cốt đều mang một sự cố chấp, đa nghi, tính cách thì tàn nhẫn. Mặc gia là hoàng tộc. Người trong hoàng tộc, đều giống nhau ở chỗ trời sinh có tính đa nghi, luôn chìm trong máu tanh hung bạo. Nàng không hy vọng, tương lai của Viện Bảo cũng sẽ như thế. Không dạy dỗ Mặc cẩu một trận khiến hắn thu mình lại, Vân Quán Ninh nàng sẽ không cho hắn nét mặt hòa nhã đầu! Mặc Diệp không ngờ, Vân Quán Ninh lại nói đến như vậy. Chỉ thấy nàng mang vẻ mặt lạnh lùng, lời nói lại càng lạnh nhạt hơn, hắn không chịu nổi nữa: "Ninh Nhi..." "Đừng nói nhiều nữa, ta muốn ở một mình." Vân Quán Ninh không cho hắn có cơ hội nói chuyện: "Như Yên, mời Vương gia ra ngoài đi." Như Yên khó xử. Cuối cùng vẫn quyết định ra mở cửa: "Chủ tử..." Mời! Thấy Vân Quán Ninh đã mệt mỏi muốn nhắm hai mắt lại, Mặc Diệp cau mày, cuối cùng vẫn đứng lên: "Vậy nàng nghỉ ngơi cho thật tốt, ngày mai bổn vương lại đến thăm nàng" Hắn cũng không quay đầu lại mà đi ra ngoài. Như Yên đóng cửa lại. Nàng ấy ghé sát vào cửa nhìn ra bên ngoài, sau đó lại đi đến bên cạnh giường, thấp giọng nói: "Vương phi, chủ tử không rời đi." "Vẫn còn đứng ở ngoài cửa! Chủ tử thật sự rất lo lắng cho người" Trong phút chốc Vân Quán Ninh mở mắt ra, ánh mặt lạnh bằng vô tình: "Như Yên! Ta biết bản thân đang làm cái gì! Nếu người đã lựa chọn ta, nên biết ai mới là chủ tử của ngươi!" "Vâng, Vương phi..." Như Yên cúi đầu. Vân Quán Ninh hít một hơi thật sâu: "Ngươi không cần lo lắng." "Ta biết vì ta, chủ tử nhà người đã thay đổi rất nhiều! Nhưng mà Như Yên, như vậy vẫn chưa đủ." Nàng giương mắt nhìn Như Yên, giọng nói rất khẽ: "Ta cũng biết, chủ tử nhà người không phải là người có lòng dạ xấu xa. Sở dĩ chàng đa nghi, cố chấp, tàn bạo như vậy, đều bởi vì chàng là người Mặc gia, chàng là Minh Vương Mặc Diệp." Mặc Diệp biến thành như vậy có quan hệ rất lớn với hoàn cảnh trưởng thành của hắn. Thử hỏi, nếu khi người còn nhỏ, ngày hôm trước người ca ca thân cận với người còn đang vui vẻ chơi đùa với ngươi, ngày hôm sau người ca ca đó lập tức đẩy người vào ao muốn người chết chìm, người sẽ có cảm giác gì? Từ nhỏ đến lớn, bởi vì có phụ hoàng cưng chiều, các ca ca còn lại đều thống nhất xa lánh ngươi. Chẳng những xa lánh, còn gây khó dễ ở khắp nơi, mưu hại ngươi, ngươi sẽ biến thành dạng người gì đây?