Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 610

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "To gan!" Chỉ nghe thấy tiếng quát giận dữ của Tần Tự Tuyết, tách trà trong tay bị ném mạnh xuống đất. Tách trà vỡ tan tành, nước bắn lên tung tóe! AdvertisementBộ giá y của Vân Đinh Lan cũng bị ướt hết, ả hấp tấp đứng dậy, nhìn Tần Tự Tuyết với gương mặt hoảng hốt. Ngay cả Mặc Hồi Phong ngồi bên cạnh cũng nhíu mày sửng sốt. Tử Tô đứng ở một bên, lại thấp giọng nói thầm: " Vỡ vỡ bình an, vỡ vỡ bình an." "Không biết thiếp thân làm gì chọc giận đến vương phi?" Vân Đinh Lan không cam tâm, nhưng ngó thấy Mặc Hồi Phong không lên tiếng, ả chỉ đành quỳ xuống thêm lần nữa mà hỏi. AdvertisementNgày nay ả đã gả vào Tam Vương phủ. Thân phận của ả thấp hơn Tần Tự Tuyết một bậc, quan khách lại còn đang có mặt đông đủ ở sảnh đường... Lúc này đây, ả chỉ đành cúi đầu. "Vân Đinh Lan, người được lắm! Dù cho ngươi là người được phụ hoàng hạ chỉ tứ hôn cho tam vương gia, nhưng người đừng quên rằng, ngươi là trắc phi do phụ hoàng tứ hôn cho tam vương gia!" Tần Tự Tuyết lạnh nhạt nhìn ả chăm chăm: "Ngươi có biết như thế nào là trắc phi hay không?" "Muội..." Vân Đinh Lan hé miệng nhưng không trả lời. Chỉ nghe Tần Tự Tuyết nói tiếp: "Tử Tô, ngươi đến nói cho ả ta!" Trong thoáng chốc, sắc mặt Vân Đinh Lan đã tái mét. Không lẽ Tần Tự Tuyết muốn đánh ở ngay trước mặt mọi người hay sao? "Đã là thiếp thì phải tự biết thân biết phận mình là thiếp! Bộ giá ý này, là chuyện thế nào đây? Còn không phải là leo lên đầu của bổn vương phi hay sao!" Tần Tự Tuyết chỉ tay về phía bộ giá y của Vân Đinh Lan. Vân Đinh Đinh lập tức bấu chặt lấy cánh tay của Vân Quán Ninh, lo lắng hỏi: "Đại tỷ, nhị tỷ sắp gặp rủi ro rồi à?" Người bên cạnh không biết nhưng Vân Đinh Đinh thì biết. Bộ giá y của Vân Đinh Lan rõ ràng là bộ giá y mà Tần Tự Tuyết từng mặc lúc trước! Vân Quán Ninh đã sớm dự liệu được, Tần Tự Tuyết sẽ có mánh khóe. Nàng nói với vẻ ung dung thong thả: "Sợ gì chứ? Cũng đều phải muội gặp rủi ro đầu!" Nàng thản nhiên liếc nhìn Vân Đinh Định: "Vân Đinh Lan cũng chẳng phải loại hiền lành gì mà để cho Tần Tự Tuyết tùy ý làm khó làm dễ. Chúng ta chỉ cần ngồi yên xem kịch hay là được rồi." Vậy là không cần phải nhúng tay vào ư? Vân Đinh Đinh tỏ vẻ khó hiểu: "Nhưng mà đại tỷ." "Chẳng phải muội từng nói là dẹp bỏ mọi mâu thuẫn cùng kề vai tác chiến đối phó người ngoài với nhị tỷ à?" Chẳng phải Tần Tự Tuyết chính là người ngoài đó sao? "Muội từng nói là dẹp bỏ mọi mâu thuẫn cùng kề vai tác chiến đối phó người ngoài, nhưng nếu như ngay cả Tân Tự Tuyết mà Vân Đinh Lan cũng không xử lý được, vậy cũng không cần phải hợp tác với muội nữa, muội không hợp tác với kẻ đần độn." Vân Quán Ninh ngước cằm lên, khoanh hai tay lại. Vân Đinh Đinh chau mày, tỉ mỉ suy xét: "Chắc nhị tỷ không phải là kẻ đần độn đâu." "Vậy thì còn chưa chắc." Vân Quán Ninh cười lạnh, đưa mắt nhìn chằm chằm vào Vân Đinh Lan còn đang quỳ dưới đất. Hiển nhiên nàng cũng không ngờ rằng, Tần Tự Tuyết sẽ đột ngột gây khó dễ. Thậm chí còn trực tiếp hỏi đến chuyện gia y ngay trước mặt nhiều người. Đầu óc của Vân Đinh Lan còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe thấy Tần Tự Tuyết lại tức giận hỏi: "Vân Đinh Lan! Ngươi đừng ỷ được phụ hoàng tứ hôn liền không coi Tam Vương phủ của chúng ta ra gì!" "Hôm nay người đã làm lỡ mất giờ lành, bổn vương phi và vương gia còn chưa truy cứu ngươi." Nàng ta nhìn chằm chằm vào Vân Đinh Lan với ánh mắt căm hận: "Ai ngờ người lại còn cất giấu ý nghĩ như vậy, thật là tâm tựa trời cao!" "Không lẽ chưa gả vào Tam Vương phủ mà đã mơ tưởng đến những chuyện không nên nghĩ rồi sao?" "Vị trí vương phi này của ta, có phải là nên để cho người lên ngồi luôn không!" Mọi người ngây ra. Mặc Hồi Phong cũng ngây ra. Hắn ta chau mày lại, nhìn sang Tân Tự Tuyết, trong ánh mắt có chút kỳ quái. Tân Tự Tuyết gả cho hắn ta mấy năm nay, luôn nhẫn nhục chịu đựng trước mặt hắn ta, thậm chí trước đó lúc Vân Đinh Lan làm bộ mang thai, Tần Tự Tuyết cũng tận tâm tận lực chăm sóc cho ả. Có thể nói, mấy năm nay hầu như chưa từng nhìn thấy nàng ta tức giận. Trong trí nhớ của Mặc Hồi Phong, nàng ta là một người rất dễ bị chèn ép. Tính cách không thể nói là dịu dàng nhưng chí ít cũng không phải là người có tính cách nóng nảy. Nhưng trước mắt thì... Trước mặt bao nhiêu quan khách, nàng ta lại quở mắng Vân Đinh Lan như vậy, rốt cuộc khiến cho người ta chê cười.

"To gan!" 

Chỉ nghe thấy tiếng quát giận dữ của Tần Tự Tuyết, tách trà trong tay bị ném mạnh xuống đất. 

Tách trà vỡ tan tành, nước bắn lên tung tóe! 

Advertisement

Bộ giá y của Vân Đinh Lan cũng bị ướt hết, ả hấp tấp đứng dậy, nhìn Tần Tự Tuyết với gương mặt hoảng hốt. Ngay cả Mặc Hồi Phong ngồi bên cạnh cũng nhíu mày sửng sốt. 

Tử Tô đứng ở một bên, lại thấp giọng nói thầm: " Vỡ vỡ bình an, vỡ vỡ bình an." 

"Không biết thiếp thân làm gì chọc giận đến vương phi?" 

Vân Đinh Lan không cam tâm, nhưng ngó thấy Mặc Hồi Phong không lên tiếng, ả chỉ đành quỳ xuống thêm lần nữa mà hỏi. 

Advertisement

Ngày nay ả đã gả vào Tam Vương phủ. Thân phận của ả thấp hơn Tần Tự Tuyết một bậc, quan khách lại còn đang có mặt đông đủ ở sảnh đường... 

Lúc này đây, ả chỉ đành cúi đầu. 

"Vân Đinh Lan, người được lắm! Dù cho ngươi là người được phụ hoàng hạ chỉ tứ hôn cho tam vương gia, nhưng người đừng quên rằng, ngươi là trắc phi do phụ hoàng tứ hôn cho tam vương gia!" 

Tần Tự Tuyết lạnh nhạt nhìn ả chăm chăm: "Ngươi có biết như thế nào là trắc phi hay không?" 

"Muội..." 

Vân Đinh Lan hé miệng nhưng không trả lời. Chỉ nghe Tần Tự Tuyết nói tiếp: "Tử Tô, ngươi đến nói cho ả ta!" 

Trong thoáng chốc, sắc mặt Vân Đinh Lan đã tái mét. 

Không lẽ Tần Tự Tuyết muốn đánh ở ngay trước mặt mọi người hay sao? 

"Đã là thiếp thì phải tự biết thân biết phận mình là thiếp! Bộ giá ý này, là chuyện thế nào đây? Còn không phải là leo lên đầu của bổn vương phi hay sao!" 

Tần Tự Tuyết chỉ tay về phía bộ giá y của Vân Đinh Lan. 

Vân Đinh Đinh lập tức bấu chặt lấy cánh tay của Vân Quán Ninh, lo lắng hỏi: "Đại tỷ, nhị tỷ sắp gặp rủi ro rồi à?" 

Người bên cạnh không biết nhưng Vân Đinh Đinh thì biết. Bộ giá y của Vân Đinh Lan rõ ràng là bộ giá y mà Tần Tự Tuyết từng mặc lúc trước! 

Vân Quán Ninh đã sớm dự liệu được, Tần Tự Tuyết sẽ có mánh khóe. 

Nàng nói với vẻ ung dung thong thả: "Sợ gì chứ? Cũng đều phải muội gặp rủi ro đầu!" 

Nàng thản nhiên liếc nhìn Vân Đinh Định: "Vân Đinh Lan cũng chẳng phải loại hiền lành gì mà để cho Tần Tự Tuyết tùy ý làm khó làm dễ. Chúng ta chỉ cần ngồi yên xem kịch hay là được rồi." 

Vậy là không cần phải nhúng tay vào ư? 

Vân Đinh Đinh tỏ vẻ khó hiểu: "Nhưng mà đại tỷ." 

"Chẳng phải muội từng nói là dẹp bỏ mọi mâu thuẫn cùng kề vai tác chiến đối phó người ngoài với nhị tỷ à?" 

Chẳng phải Tần Tự Tuyết chính là người ngoài đó sao? 

"Muội từng nói là dẹp bỏ mọi mâu thuẫn cùng kề vai tác chiến đối phó người ngoài, nhưng nếu như ngay cả Tân Tự Tuyết mà Vân Đinh Lan cũng không xử lý được, vậy cũng không cần phải hợp tác với muội nữa, muội không hợp tác với kẻ đần độn." 

Vân Quán Ninh ngước cằm lên, khoanh hai tay lại. 

Vân Đinh Đinh chau mày, tỉ mỉ suy xét: "Chắc nhị tỷ không phải là kẻ đần độn đâu." 

"Vậy thì còn chưa chắc." 

Vân Quán Ninh cười lạnh, đưa mắt nhìn chằm chằm vào Vân Đinh Lan còn đang quỳ dưới đất. 

Hiển nhiên nàng cũng không ngờ rằng, Tần Tự Tuyết sẽ đột ngột gây khó dễ. Thậm chí còn trực tiếp hỏi đến chuyện gia y ngay trước mặt nhiều người. 

Đầu óc của Vân Đinh Lan còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe thấy Tần Tự Tuyết lại tức giận hỏi: "Vân Đinh Lan! Ngươi đừng ỷ được phụ hoàng tứ hôn liền không coi Tam Vương phủ của chúng ta ra gì!" 

"Hôm nay người đã làm lỡ mất giờ lành, bổn vương phi và vương gia còn chưa truy cứu ngươi." 

Nàng ta nhìn chằm chằm vào Vân Đinh Lan với ánh mắt căm hận: "Ai ngờ người lại còn cất giấu ý nghĩ như vậy, thật là tâm tựa trời cao!" 

"Không lẽ chưa gả vào Tam Vương phủ mà đã mơ tưởng đến những chuyện không nên nghĩ rồi sao?" 

"Vị trí vương phi này của ta, có phải là nên để cho người lên ngồi luôn không!" 

Mọi người ngây ra. 

Mặc Hồi Phong cũng ngây ra. 

Hắn ta chau mày lại, nhìn sang Tân Tự Tuyết, trong ánh mắt có chút kỳ quái. 

Tân Tự Tuyết gả cho hắn ta mấy năm nay, luôn nhẫn nhục chịu đựng trước mặt hắn ta, thậm chí trước đó lúc Vân Đinh Lan làm bộ mang thai, Tần Tự Tuyết cũng tận tâm tận lực chăm sóc cho ả. Có thể nói, mấy năm nay hầu như chưa từng nhìn thấy nàng ta tức giận. 

Trong trí nhớ của Mặc Hồi Phong, nàng ta là một người rất dễ bị chèn ép. Tính cách không 

thể nói là dịu dàng nhưng chí ít cũng không phải là người có tính cách nóng nảy. 

Nhưng trước mắt thì... 

Trước mặt bao nhiêu quan khách, nàng ta lại quở mắng Vân Đinh Lan như vậy, rốt cuộc khiến cho người ta chê cười.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "To gan!" Chỉ nghe thấy tiếng quát giận dữ của Tần Tự Tuyết, tách trà trong tay bị ném mạnh xuống đất. Tách trà vỡ tan tành, nước bắn lên tung tóe! AdvertisementBộ giá y của Vân Đinh Lan cũng bị ướt hết, ả hấp tấp đứng dậy, nhìn Tần Tự Tuyết với gương mặt hoảng hốt. Ngay cả Mặc Hồi Phong ngồi bên cạnh cũng nhíu mày sửng sốt. Tử Tô đứng ở một bên, lại thấp giọng nói thầm: " Vỡ vỡ bình an, vỡ vỡ bình an." "Không biết thiếp thân làm gì chọc giận đến vương phi?" Vân Đinh Lan không cam tâm, nhưng ngó thấy Mặc Hồi Phong không lên tiếng, ả chỉ đành quỳ xuống thêm lần nữa mà hỏi. AdvertisementNgày nay ả đã gả vào Tam Vương phủ. Thân phận của ả thấp hơn Tần Tự Tuyết một bậc, quan khách lại còn đang có mặt đông đủ ở sảnh đường... Lúc này đây, ả chỉ đành cúi đầu. "Vân Đinh Lan, người được lắm! Dù cho ngươi là người được phụ hoàng hạ chỉ tứ hôn cho tam vương gia, nhưng người đừng quên rằng, ngươi là trắc phi do phụ hoàng tứ hôn cho tam vương gia!" Tần Tự Tuyết lạnh nhạt nhìn ả chăm chăm: "Ngươi có biết như thế nào là trắc phi hay không?" "Muội..." Vân Đinh Lan hé miệng nhưng không trả lời. Chỉ nghe Tần Tự Tuyết nói tiếp: "Tử Tô, ngươi đến nói cho ả ta!" Trong thoáng chốc, sắc mặt Vân Đinh Lan đã tái mét. Không lẽ Tần Tự Tuyết muốn đánh ở ngay trước mặt mọi người hay sao? "Đã là thiếp thì phải tự biết thân biết phận mình là thiếp! Bộ giá ý này, là chuyện thế nào đây? Còn không phải là leo lên đầu của bổn vương phi hay sao!" Tần Tự Tuyết chỉ tay về phía bộ giá y của Vân Đinh Lan. Vân Đinh Đinh lập tức bấu chặt lấy cánh tay của Vân Quán Ninh, lo lắng hỏi: "Đại tỷ, nhị tỷ sắp gặp rủi ro rồi à?" Người bên cạnh không biết nhưng Vân Đinh Đinh thì biết. Bộ giá y của Vân Đinh Lan rõ ràng là bộ giá y mà Tần Tự Tuyết từng mặc lúc trước! Vân Quán Ninh đã sớm dự liệu được, Tần Tự Tuyết sẽ có mánh khóe. Nàng nói với vẻ ung dung thong thả: "Sợ gì chứ? Cũng đều phải muội gặp rủi ro đầu!" Nàng thản nhiên liếc nhìn Vân Đinh Định: "Vân Đinh Lan cũng chẳng phải loại hiền lành gì mà để cho Tần Tự Tuyết tùy ý làm khó làm dễ. Chúng ta chỉ cần ngồi yên xem kịch hay là được rồi." Vậy là không cần phải nhúng tay vào ư? Vân Đinh Đinh tỏ vẻ khó hiểu: "Nhưng mà đại tỷ." "Chẳng phải muội từng nói là dẹp bỏ mọi mâu thuẫn cùng kề vai tác chiến đối phó người ngoài với nhị tỷ à?" Chẳng phải Tần Tự Tuyết chính là người ngoài đó sao? "Muội từng nói là dẹp bỏ mọi mâu thuẫn cùng kề vai tác chiến đối phó người ngoài, nhưng nếu như ngay cả Tân Tự Tuyết mà Vân Đinh Lan cũng không xử lý được, vậy cũng không cần phải hợp tác với muội nữa, muội không hợp tác với kẻ đần độn." Vân Quán Ninh ngước cằm lên, khoanh hai tay lại. Vân Đinh Đinh chau mày, tỉ mỉ suy xét: "Chắc nhị tỷ không phải là kẻ đần độn đâu." "Vậy thì còn chưa chắc." Vân Quán Ninh cười lạnh, đưa mắt nhìn chằm chằm vào Vân Đinh Lan còn đang quỳ dưới đất. Hiển nhiên nàng cũng không ngờ rằng, Tần Tự Tuyết sẽ đột ngột gây khó dễ. Thậm chí còn trực tiếp hỏi đến chuyện gia y ngay trước mặt nhiều người. Đầu óc của Vân Đinh Lan còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe thấy Tần Tự Tuyết lại tức giận hỏi: "Vân Đinh Lan! Ngươi đừng ỷ được phụ hoàng tứ hôn liền không coi Tam Vương phủ của chúng ta ra gì!" "Hôm nay người đã làm lỡ mất giờ lành, bổn vương phi và vương gia còn chưa truy cứu ngươi." Nàng ta nhìn chằm chằm vào Vân Đinh Lan với ánh mắt căm hận: "Ai ngờ người lại còn cất giấu ý nghĩ như vậy, thật là tâm tựa trời cao!" "Không lẽ chưa gả vào Tam Vương phủ mà đã mơ tưởng đến những chuyện không nên nghĩ rồi sao?" "Vị trí vương phi này của ta, có phải là nên để cho người lên ngồi luôn không!" Mọi người ngây ra. Mặc Hồi Phong cũng ngây ra. Hắn ta chau mày lại, nhìn sang Tân Tự Tuyết, trong ánh mắt có chút kỳ quái. Tân Tự Tuyết gả cho hắn ta mấy năm nay, luôn nhẫn nhục chịu đựng trước mặt hắn ta, thậm chí trước đó lúc Vân Đinh Lan làm bộ mang thai, Tần Tự Tuyết cũng tận tâm tận lực chăm sóc cho ả. Có thể nói, mấy năm nay hầu như chưa từng nhìn thấy nàng ta tức giận. Trong trí nhớ của Mặc Hồi Phong, nàng ta là một người rất dễ bị chèn ép. Tính cách không thể nói là dịu dàng nhưng chí ít cũng không phải là người có tính cách nóng nảy. Nhưng trước mắt thì... Trước mặt bao nhiêu quan khách, nàng ta lại quở mắng Vân Đinh Lan như vậy, rốt cuộc khiến cho người ta chê cười.

Chương 610