Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 613
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Đinh Lan là người đầu tiên định thần lại ả vội vàng ôm lấy bả vai che lấy trước ngực: "Vương gia, biết bao nhiêu quan khách ở đây, thiếp còn thể diện gì nữa chứ?" "Không cần nữa đâu, dù sao thì người cũng chưa từng có thể diện." AdvertisementMặc Hồi Phong ho nhẹ một tiếng, nhằm hóa giải sự ngượng ngùng: "Nàng đừng lo lắng, chẳng phải bên trong vẫn còn mặc quần áo sao?" "Đúng đó, vương gia có thể nhìn cho kỹ, xem xem ả mặc giá y nào bên trong." Tần Tự Tuyết chậm rãi nói. AdvertisementTheo lời nhắc nhở của nàng ta, Mặc Hồi Phong mới tỉ mỉ quan sát bộ giá y màu đỏ mà Vân Đinh Lan đang mặc bên trong... Một lúc lâu sau, hắn ta lắc lắc đầu: "Bổn vương không nhìn ra." Tần Tự Tuyết tức nghẹn họng, thấy đau lòng! “Vương gia, đây là bộ giá y mà thiếp đã mặt lúc gả cho chàng!" Nàng ta nghiến răng nghiến lợi nói. Mặc Hồi Phong nhìn kỹ lại lần nữa mới bừng tỉnh hiểu ra: "ỜI Bổn vương nhớ ra rồi! Thảo nào nhìn thấy quen mắt vậy, thì ra là người đã từng mặc." Gò má của Vân Đinh Lan nóng lên. Bên dưới có không ít khách mời cũng đang bàn tán sôi nổi. Nói cái gì, Vân Đinh Lan mặt giá y mà Tần Tự Tuyết từng mặt, chẳng phải đồng nghĩa với việc thừa nhận người đàn ông mà ả lấy là người đàn ông qua tay mà Tần Tự Tuyết đã dùng rồi sao? Cũng có người nói rằng: "Tam vương phi đang muốn cảnh cáo trắc vương phi, chớ có vênh váo trước mặt nàng ta!" "Đúng đó! Mặc giá y mà tam vương phi từng mặt đã rất mất mặt rồi!" Không thể không nói, chiêu này của Tần Tự Tuyết quả thật đã khiến cho Vân Đinh Lan lâm vào cảnh khốn đốn. Ba người bọn Vân Quán Ninh cùng ngồi uống trà xem kịch, không bình luận gì. Mặc Hồi Phong vẻ khó hiểu: "Tự Tuyết, bộ giá y này đã là của người thì tại sao lại chạy lên người Lan Nhi chứ?" "Vương gia hỏi hay lắm." Tân Tự Tuyết nhìn Vân Đinh Lan, tựa cười lại như không cười: "Còn không phải là do Vân trắc phi của chúng ta quá nghênh ngang phách lối! Không chịu mặc giá y màu đỏ, cho nên không muốn lên kiệu hoa, mới làm trễ giờ lành. Thiếp bị ép buộc không còn cách nào khác, chỉ đành sai người mang bộ giá y của thiếp đến tặng cho ả. Thiếp vốn tưởng rằng Vân trắc phi nhìn thấy giá y, giống như nhìn thấy thiếp! Ảnhất định sẽ sinh lòng kính trọng, từ đó sẽ ngoan ngoãn lên kiệu hoa! Ai ngờ rằng đúng là do thần thiếp tự cho là đúng thôi!" Nàng ta cười nhạo một tiếng: "Vân trắc phi, người ta không nể nang thân phận của bổn vương phi chút nào. Đúng là mặc thẳng bộ giá y của bổn vương phi lên người! Đây chẳng phải thể hiện rõ quyết tâm của Vân trắc phi, không coi bổn vương phi ra gì sao?" Lời này vừa thốt ra, số người tán đồng với nàng ta và khinh thường Vân Đinh Lan càng nhiều hon! Mặc Hồi Phong cũng gật đầu nói: "Lời của vương phi có lý!" Vân Đinh Lan luống cuống: "Vương già à, rõ ràng là người của vương phi phái đến không nói như vậy! Bà ta nói là vương phi căn dặn bà ta đến tặng giá ý. Nói là nếu thiếp không chê thì cứ mặc vào!" Ảnhanh chóng đưa mắt tìm kiếm trong đám người. Nhưng đáng tiếc từ đầu đến cuối cùng không nhìn thấy bà lão mang giá y đến. Cho dù kiếm được bà lão đó thì sao chứ? Bà ta cũng là người của Tân Tự Tuyết, chẳng lẽ nói giúp cho ả hay sao? Không tìm được bà lão đó, Vân Đinh Lan chỉ đành lo lắng gọi Vân Quán Ninh: "Đại tỷ! Lúc đó tỷ cũng ở đó, tỷ nghe bà lão đó nói cái gì! Đại tỷ, tỷ mau làm chứng giúp muội với!" Vân Quản Ninh đang cắn hạt dưa xem kịch thì bất ngờ khựng lại, từ từ bỏ vỏ hạt dưa trong tay xuống. Đối mặt với những ánh mắt khác lạ của mọi người, nàng nhướng mi lên, hỏi: "Ta à?" "Đúng vậy!" Vân Đinh Lan sốt ruột giậm chân: "Tỷ có thể làm chứng giúp muội đó đại tỷ! Chẳng phải lúc đó tỷ đẩy muội vào phòng, kêu muội thay bộ giá y này!". Câu nói này đã đẩy Vân Quán Ninh ra nơi đầu sóng ngọn gió...
Vân Đinh Lan là người đầu tiên định thần lại ả vội vàng ôm lấy bả vai che lấy trước ngực: "Vương gia, biết bao nhiêu quan khách ở đây, thiếp còn thể diện gì nữa chứ?"
"Không cần nữa đâu, dù sao thì người cũng chưa từng có thể diện."
Advertisement
Mặc Hồi Phong ho nhẹ một tiếng, nhằm hóa giải sự ngượng ngùng: "Nàng đừng lo lắng, chẳng phải bên trong vẫn còn mặc quần áo sao?"
"Đúng đó, vương gia có thể nhìn cho kỹ, xem xem ả mặc giá y nào bên trong." Tần Tự Tuyết chậm rãi nói.
Advertisement
Theo lời nhắc nhở của nàng ta, Mặc Hồi Phong mới tỉ mỉ quan sát bộ giá y màu đỏ mà Vân Đinh Lan đang mặc bên trong...
Một lúc lâu sau, hắn ta lắc lắc đầu: "Bổn vương không nhìn ra."
Tần Tự Tuyết tức nghẹn họng, thấy đau lòng!
“Vương gia, đây là bộ giá y mà thiếp đã mặt lúc gả cho chàng!" Nàng ta nghiến răng nghiến lợi nói.
Mặc Hồi Phong nhìn kỹ lại lần nữa mới bừng tỉnh hiểu ra: "ỜI Bổn vương nhớ ra rồi! Thảo nào nhìn thấy quen mắt vậy, thì ra là người đã từng mặc."
Gò má của Vân Đinh Lan nóng lên. Bên dưới có không ít khách mời cũng đang bàn tán sôi
nổi.
Nói cái gì, Vân Đinh Lan mặt giá y mà Tần Tự Tuyết từng mặt, chẳng phải đồng nghĩa với việc thừa nhận người đàn ông mà ả lấy là người đàn ông qua tay mà Tần Tự Tuyết đã dùng rồi sao?
Cũng có người nói rằng: "Tam vương phi đang muốn cảnh cáo trắc vương phi, chớ có vênh váo trước mặt nàng ta!"
"Đúng đó! Mặc giá y mà tam vương phi từng mặt đã rất mất mặt rồi!"
Không thể không nói, chiêu này của Tần Tự Tuyết quả thật đã khiến cho Vân Đinh Lan lâm vào cảnh khốn đốn.
Ba người bọn Vân Quán Ninh cùng ngồi uống trà xem kịch, không bình luận gì.
Mặc Hồi Phong vẻ khó hiểu: "Tự Tuyết, bộ giá y này đã là của người thì tại sao lại chạy lên người Lan Nhi chứ?"
"Vương gia hỏi hay lắm."
Tân Tự Tuyết nhìn Vân Đinh Lan, tựa cười lại như không cười: "Còn không phải là do Vân trắc phi của chúng ta quá nghênh ngang phách lối! Không chịu mặc giá y màu đỏ, cho nên không muốn lên kiệu hoa, mới làm trễ giờ lành. Thiếp bị ép buộc không còn cách nào khác, chỉ đành sai người mang bộ giá y của thiếp đến tặng cho ả. Thiếp vốn tưởng rằng Vân trắc phi nhìn thấy giá y, giống như nhìn thấy thiếp! Ảnhất định sẽ sinh lòng kính trọng, từ đó sẽ ngoan ngoãn lên kiệu hoa! Ai ngờ rằng đúng là do thần thiếp tự cho là đúng thôi!"
Nàng ta cười nhạo một tiếng: "Vân trắc phi, người ta không nể nang thân phận của bổn vương phi chút nào. Đúng là mặc thẳng bộ giá y của bổn vương phi lên người! Đây chẳng phải thể hiện rõ quyết tâm của Vân trắc phi, không coi bổn vương phi ra gì sao?"
Lời này vừa thốt ra, số người tán đồng với nàng ta và khinh thường Vân Đinh Lan càng nhiều hon!
Mặc Hồi Phong cũng gật đầu nói: "Lời của vương phi có lý!"
Vân Đinh Lan luống cuống: "Vương già à, rõ ràng là người của vương phi phái đến không nói như vậy! Bà ta nói là vương phi căn dặn bà ta đến tặng giá ý. Nói là nếu thiếp không chê thì cứ mặc vào!"
Ảnhanh chóng đưa mắt tìm kiếm trong đám người. Nhưng đáng tiếc từ đầu đến cuối cùng không nhìn thấy bà lão mang giá y đến.
Cho dù kiếm được bà lão đó thì sao chứ? Bà ta cũng là người của Tân Tự Tuyết, chẳng lẽ nói giúp cho ả hay sao?
Không tìm được bà lão đó, Vân Đinh Lan chỉ đành lo lắng gọi Vân Quán Ninh: "Đại tỷ! Lúc đó tỷ cũng ở đó, tỷ nghe bà lão đó nói cái gì! Đại tỷ, tỷ mau làm chứng giúp muội với!"
Vân Quản Ninh đang cắn hạt dưa xem kịch thì bất ngờ khựng lại, từ từ bỏ vỏ hạt dưa trong tay xuống.
Đối mặt với những ánh mắt khác lạ của mọi người, nàng nhướng mi lên, hỏi: "Ta à?"
"Đúng vậy!"
Vân Đinh Lan sốt ruột giậm chân: "Tỷ có thể làm chứng giúp muội đó đại tỷ! Chẳng phải lúc đó tỷ đẩy muội vào phòng, kêu muội thay bộ giá y này!".
Câu nói này đã đẩy Vân Quán Ninh ra nơi đầu sóng ngọn gió...
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vân Đinh Lan là người đầu tiên định thần lại ả vội vàng ôm lấy bả vai che lấy trước ngực: "Vương gia, biết bao nhiêu quan khách ở đây, thiếp còn thể diện gì nữa chứ?" "Không cần nữa đâu, dù sao thì người cũng chưa từng có thể diện." AdvertisementMặc Hồi Phong ho nhẹ một tiếng, nhằm hóa giải sự ngượng ngùng: "Nàng đừng lo lắng, chẳng phải bên trong vẫn còn mặc quần áo sao?" "Đúng đó, vương gia có thể nhìn cho kỹ, xem xem ả mặc giá y nào bên trong." Tần Tự Tuyết chậm rãi nói. AdvertisementTheo lời nhắc nhở của nàng ta, Mặc Hồi Phong mới tỉ mỉ quan sát bộ giá y màu đỏ mà Vân Đinh Lan đang mặc bên trong... Một lúc lâu sau, hắn ta lắc lắc đầu: "Bổn vương không nhìn ra." Tần Tự Tuyết tức nghẹn họng, thấy đau lòng! “Vương gia, đây là bộ giá y mà thiếp đã mặt lúc gả cho chàng!" Nàng ta nghiến răng nghiến lợi nói. Mặc Hồi Phong nhìn kỹ lại lần nữa mới bừng tỉnh hiểu ra: "ỜI Bổn vương nhớ ra rồi! Thảo nào nhìn thấy quen mắt vậy, thì ra là người đã từng mặc." Gò má của Vân Đinh Lan nóng lên. Bên dưới có không ít khách mời cũng đang bàn tán sôi nổi. Nói cái gì, Vân Đinh Lan mặt giá y mà Tần Tự Tuyết từng mặt, chẳng phải đồng nghĩa với việc thừa nhận người đàn ông mà ả lấy là người đàn ông qua tay mà Tần Tự Tuyết đã dùng rồi sao? Cũng có người nói rằng: "Tam vương phi đang muốn cảnh cáo trắc vương phi, chớ có vênh váo trước mặt nàng ta!" "Đúng đó! Mặc giá y mà tam vương phi từng mặt đã rất mất mặt rồi!" Không thể không nói, chiêu này của Tần Tự Tuyết quả thật đã khiến cho Vân Đinh Lan lâm vào cảnh khốn đốn. Ba người bọn Vân Quán Ninh cùng ngồi uống trà xem kịch, không bình luận gì. Mặc Hồi Phong vẻ khó hiểu: "Tự Tuyết, bộ giá y này đã là của người thì tại sao lại chạy lên người Lan Nhi chứ?" "Vương gia hỏi hay lắm." Tân Tự Tuyết nhìn Vân Đinh Lan, tựa cười lại như không cười: "Còn không phải là do Vân trắc phi của chúng ta quá nghênh ngang phách lối! Không chịu mặc giá y màu đỏ, cho nên không muốn lên kiệu hoa, mới làm trễ giờ lành. Thiếp bị ép buộc không còn cách nào khác, chỉ đành sai người mang bộ giá y của thiếp đến tặng cho ả. Thiếp vốn tưởng rằng Vân trắc phi nhìn thấy giá y, giống như nhìn thấy thiếp! Ảnhất định sẽ sinh lòng kính trọng, từ đó sẽ ngoan ngoãn lên kiệu hoa! Ai ngờ rằng đúng là do thần thiếp tự cho là đúng thôi!" Nàng ta cười nhạo một tiếng: "Vân trắc phi, người ta không nể nang thân phận của bổn vương phi chút nào. Đúng là mặc thẳng bộ giá y của bổn vương phi lên người! Đây chẳng phải thể hiện rõ quyết tâm của Vân trắc phi, không coi bổn vương phi ra gì sao?" Lời này vừa thốt ra, số người tán đồng với nàng ta và khinh thường Vân Đinh Lan càng nhiều hon! Mặc Hồi Phong cũng gật đầu nói: "Lời của vương phi có lý!" Vân Đinh Lan luống cuống: "Vương già à, rõ ràng là người của vương phi phái đến không nói như vậy! Bà ta nói là vương phi căn dặn bà ta đến tặng giá ý. Nói là nếu thiếp không chê thì cứ mặc vào!" Ảnhanh chóng đưa mắt tìm kiếm trong đám người. Nhưng đáng tiếc từ đầu đến cuối cùng không nhìn thấy bà lão mang giá y đến. Cho dù kiếm được bà lão đó thì sao chứ? Bà ta cũng là người của Tân Tự Tuyết, chẳng lẽ nói giúp cho ả hay sao? Không tìm được bà lão đó, Vân Đinh Lan chỉ đành lo lắng gọi Vân Quán Ninh: "Đại tỷ! Lúc đó tỷ cũng ở đó, tỷ nghe bà lão đó nói cái gì! Đại tỷ, tỷ mau làm chứng giúp muội với!" Vân Quản Ninh đang cắn hạt dưa xem kịch thì bất ngờ khựng lại, từ từ bỏ vỏ hạt dưa trong tay xuống. Đối mặt với những ánh mắt khác lạ của mọi người, nàng nhướng mi lên, hỏi: "Ta à?" "Đúng vậy!" Vân Đinh Lan sốt ruột giậm chân: "Tỷ có thể làm chứng giúp muội đó đại tỷ! Chẳng phải lúc đó tỷ đẩy muội vào phòng, kêu muội thay bộ giá y này!". Câu nói này đã đẩy Vân Quán Ninh ra nơi đầu sóng ngọn gió...