Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 615
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nàng ta cố tình vạch trần vết thương trong lòng Mặc Diệp và Vân Quán Ninh. Nào ngờ, hai người này đã nói rõ ràng chuyện năm đó từ lâu. Cũng biết được chuyện năm đó do Tần Tự Tuyết giở trò sau lưng. Chỉ có một mình nàng ta tưởng rằng chuyện mình làm không để lại chút dấu vết nào. AdvertisementBây giờ lại gây thêm xích mích, nghĩ rằng sẽ có thể khiến Mặc Diệp vứt bỏ Vân Quán Ninh lần nữa. "Ngưỡng mộ sao?" Vân Quán Ninh ôm mặt Mặc Diệp, Mặc Diệp ôm lấy eo nàng. Nàng giống như một con gấu túi, bám chặt vào cơ thể Mặc Diệp, vẻ mặt tươi cười nhìn Tần Tự Tuyết chằm chằm: "Nếu ngưỡng mộ thì người và vương gia nhà ngươi cũng có thể như vậy." Tần Tự Tuyết: "..." AdvertisementNữ nhân này đúng là đang vạch áo cho người xem lưng! Nàng ta biết rõ Mặc Hồi Phong không hề có tình cảm với nàng ta! Nhưng Tần Tự Tuyết vẫn cố nhịn cục tức này! Nàng ta quay người đang định sát lại Mặc Hồi Phong, nhưng đã bị Vân Đinh Lan giành trước. Chỉ thấy Vân Đinh Lan vùi đầu vào lòng Mặc Hồi Phong, khóc sướt mướt: "Huhuhu vương gia, hôm nay vương phi đối xử với ta như vậy, trong lòng ta rất tủi thân!" Mặc Hồi Phong không biết phải làm sao. Thấy Vân Đinh Lan khóc cũng rất đáng thương. Hắn ta chỉ đành đưa tay, khẽ vỗ nhẹ sau lưng nàng ta nói: "Đừng khóc nữa." Tần Tự Tuyết: "..." Người khác đều có đôi có cặp, chỉ mình Tần Tự Tuyết cô đơn một mình! Tần Tự Tuyết là người dư thừa! Trước đây, cho dù Mặc Hồi Phong không thích nàng ta... nhưng hai người vẫn ra dáng phu thê đàng hoàng, nàng ta gặp chuyện uất ức tổn thương nào cũng sẽ chui vào lòng Mặc Hồi Phong khóc nức nở tìm kiếm sự an ủi. Bây giờ thì hay rồi. Vòng tay thuộc về nàng ta, phu quân thuộc về nàng ta, tất cả đều bị tiện nhân Vân Đinh Lan cướp mất! Nam nhân của nàng ta, từ nay về sau phải chia sẻ với Vân Đinh Lan! Nàng ta đứng lẻ loi trơ trọi tại chỗ, giống như kỳ đà cản mũi. Tần Tự Tuyết uất ức, căm giận, ghen ghét, nóng nảy! "Minh vương và Minh vương phi đến đây khoe ân ái sao?" Nụ cười trên mặt nàng ta còn khó coi hơn cả khóc. "Ngươi đoán đúng rồi." Vân Quán Ninh khoác cánh tay Mặc Diệp, tựa đầu lên vai hắn bật cười khanh khách nói: "Tam vương phi, bổn vương phi muốn nhắc nhở ngươi." "Ngươi là Tam vương phi, Mặc Diệp nhà ta là lão thất." "Từ nay về sau, người phải gọi Mặc Diệp nhà ta là Minh vương, hoặc là gọi lão thất cũng không sao." Nụ cười trên mặt nàng dần dần biến mất: "Nếu để bổn vương phi lại nghe người gọi một tiếng Diệp ca ca làm loạn vai vế nữa." DC "Bổn vương phi sẽ vào cung hỏi phụ hoàng thử, thì ra lão tam lại gọi lão thất là ca ca sao?" "Vậy sau này, Tam vương gia và Tam vương phi gặp ta cũng phải gọi thất tẩu sao?" Lời này vừa nói ra, vẻ mặt mọi người chợt thay đổi liên tục! Đúng là Minh vương phi! Những lời to gan như vậy cũng chỉ có nàng dám nói! Vẻ mặt Mặc Hồi Phong và Tần Tự Tuyết cũng cực kỳ khó coi. Không cho bọn họ cơ hội nói chuyện, Vân Quán Ninh lại chậm rãi nói: "Bổn vương phi còn muốn hỏi Tần tướng gia, dạy dỗ con gái kiểu gì." "Gặp bất kỳ nam nhân nào cũng gọi ca ca sao?" "Hóa ra Tần tướng gia lại có lòng thương người như vậy, nam nhân cả kinh thành đều là ca ca của Tam vương phi sao?" Từng câu từng chữ nàng nói ra vô cùng khó nghe! Trái tim mỏng manh của Tần Tự Tuyết đã sắp không chịu được nữa... Nếu như trước đây Vân Quán Ninh còn nể mặt nàng ta một chút... Nhưng bây giờ Vân Quán Ninh lại không hề nể nang nàng ta chút nào! Hiệp hai, Vân Quán Ninh thắng! Thắng lợi của nàng bỏ xa Tần Tự Tuyết mấy chục con phố! Tần Tự Tuyết quay đầu nhìn sang, khách khứa người thì chê cười, người thì xem trò vui, người thì buồn cười nhìn nàng ta. Nàng ta nhanh chóng nghĩ cách làm sao để đối phó tình cảnh khó xử trước mắt. Tần Tự Tuyết thầm nghĩ, hay là nàng ta giả vờ ngất đi để đối phó tình cảnh hiện tại? Suy nghĩ xong, nàng ta định trợn mắt định giả vờ ngất đi. Nào ngờ lúc này Vân Quán Ninh cười lạnh một tiếng, không hề khách sáo chút nào nói: "Nếu ta đoán không lầm thì Tam vương phi bây giờ đang định vờ ngất đi đúng không?"
Nàng ta cố tình vạch trần vết thương trong lòng Mặc Diệp và Vân Quán Ninh.
Nào ngờ, hai người này đã nói rõ ràng chuyện năm đó từ lâu.
Cũng biết được chuyện năm đó do Tần Tự Tuyết giở trò sau lưng.
Chỉ có một mình nàng ta tưởng rằng chuyện mình làm không để lại chút dấu vết nào.
Advertisement
Bây giờ lại gây thêm xích mích, nghĩ rằng sẽ có thể khiến Mặc Diệp vứt bỏ Vân Quán Ninh lần nữa.
"Ngưỡng mộ sao?"
Vân Quán Ninh ôm mặt Mặc Diệp, Mặc Diệp ôm lấy eo nàng. Nàng giống như một con gấu túi, bám chặt vào cơ thể Mặc Diệp, vẻ mặt tươi cười nhìn Tần Tự Tuyết chằm chằm: "Nếu ngưỡng mộ thì người và vương gia nhà ngươi cũng có thể như vậy."
Tần Tự Tuyết: "..."
Advertisement
Nữ nhân này đúng là đang vạch áo cho người xem lưng!
Nàng ta biết rõ Mặc Hồi Phong không hề có tình cảm với nàng ta!
Nhưng Tần Tự Tuyết vẫn cố nhịn cục tức này!
Nàng ta quay người đang định sát lại Mặc Hồi Phong, nhưng đã bị Vân Đinh Lan giành trước.
Chỉ thấy Vân Đinh Lan vùi đầu vào lòng Mặc Hồi Phong, khóc sướt mướt: "Huhuhu vương gia, hôm nay vương phi đối xử với ta như vậy, trong lòng ta rất tủi thân!"
Mặc Hồi Phong không biết phải làm sao.
Thấy Vân Đinh Lan khóc cũng rất đáng thương.
Hắn ta chỉ đành đưa tay, khẽ vỗ nhẹ sau lưng nàng ta nói: "Đừng khóc nữa."
Tần Tự Tuyết: "..."
Người khác đều có đôi có cặp, chỉ mình Tần Tự Tuyết cô đơn một mình!
Tần Tự Tuyết là người dư thừa!
Trước đây, cho dù Mặc Hồi Phong không thích nàng ta... nhưng hai người vẫn ra dáng phu thê đàng hoàng, nàng ta gặp chuyện uất ức tổn thương nào cũng sẽ chui vào lòng Mặc Hồi Phong khóc nức nở tìm kiếm sự an ủi.
Bây giờ thì hay rồi.
Vòng tay thuộc về nàng ta, phu quân thuộc về nàng ta, tất cả đều bị tiện nhân Vân Đinh Lan cướp mất!
Nam nhân của nàng ta, từ nay về sau phải chia sẻ với Vân Đinh Lan!
Nàng ta đứng lẻ loi trơ trọi tại chỗ, giống như kỳ đà cản mũi.
Tần Tự Tuyết uất ức, căm giận, ghen ghét, nóng nảy!
"Minh vương và Minh vương phi đến đây khoe ân ái sao?"
Nụ cười trên mặt nàng ta còn khó coi hơn cả khóc.
"Ngươi đoán đúng rồi."
Vân Quán Ninh khoác cánh tay Mặc Diệp, tựa đầu lên vai hắn bật cười khanh khách nói: "Tam vương phi, bổn vương phi muốn nhắc nhở ngươi."
"Ngươi là Tam vương phi, Mặc Diệp nhà ta là lão thất."
"Từ nay về sau, người phải gọi Mặc Diệp nhà ta là Minh vương, hoặc là gọi lão thất cũng không sao."
Nụ cười trên mặt nàng dần dần biến mất: "Nếu để bổn vương phi lại nghe người gọi một tiếng Diệp ca ca làm loạn vai vế nữa."
DC
"Bổn vương phi sẽ vào cung hỏi phụ hoàng thử, thì ra lão tam lại gọi lão thất là ca ca sao?"
"Vậy sau này, Tam vương gia và Tam vương phi gặp ta cũng phải gọi thất tẩu sao?"
Lời này vừa nói ra, vẻ mặt mọi người chợt thay đổi liên tục!
Đúng là Minh vương phi!
Những lời to gan như vậy cũng chỉ có nàng dám nói!
Vẻ mặt Mặc Hồi Phong và Tần Tự Tuyết cũng cực kỳ khó coi.
Không cho bọn họ cơ hội nói chuyện, Vân Quán Ninh lại chậm rãi nói: "Bổn vương phi còn muốn hỏi Tần tướng gia, dạy dỗ con gái kiểu gì."
"Gặp bất kỳ nam nhân nào cũng gọi ca ca sao?"
"Hóa ra Tần tướng gia lại có lòng thương người như vậy, nam nhân cả kinh thành đều là ca ca của Tam vương phi sao?"
Từng câu từng chữ nàng nói ra vô cùng khó nghe!
Trái tim mỏng manh của Tần Tự Tuyết đã sắp không chịu được nữa...
Nếu như trước đây Vân Quán Ninh còn nể mặt nàng ta một chút...
Nhưng bây giờ Vân Quán Ninh lại không hề nể nang nàng ta chút nào!
Hiệp hai, Vân Quán Ninh thắng!
Thắng lợi của nàng bỏ xa Tần Tự Tuyết mấy chục con phố!
Tần Tự Tuyết quay đầu nhìn sang, khách khứa người thì chê cười, người thì xem trò vui, người thì buồn cười nhìn nàng ta.
Nàng ta nhanh chóng nghĩ cách làm sao để đối phó tình cảnh khó xử trước mắt.
Tần Tự Tuyết thầm nghĩ, hay là nàng ta giả vờ ngất đi để đối phó tình cảnh hiện tại?
Suy nghĩ xong, nàng ta định trợn mắt định giả vờ ngất đi.
Nào ngờ lúc này Vân Quán Ninh cười lạnh một tiếng, không hề khách sáo chút nào nói: "Nếu ta đoán không lầm thì Tam vương phi bây giờ đang định vờ ngất đi đúng không?"
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nàng ta cố tình vạch trần vết thương trong lòng Mặc Diệp và Vân Quán Ninh. Nào ngờ, hai người này đã nói rõ ràng chuyện năm đó từ lâu. Cũng biết được chuyện năm đó do Tần Tự Tuyết giở trò sau lưng. Chỉ có một mình nàng ta tưởng rằng chuyện mình làm không để lại chút dấu vết nào. AdvertisementBây giờ lại gây thêm xích mích, nghĩ rằng sẽ có thể khiến Mặc Diệp vứt bỏ Vân Quán Ninh lần nữa. "Ngưỡng mộ sao?" Vân Quán Ninh ôm mặt Mặc Diệp, Mặc Diệp ôm lấy eo nàng. Nàng giống như một con gấu túi, bám chặt vào cơ thể Mặc Diệp, vẻ mặt tươi cười nhìn Tần Tự Tuyết chằm chằm: "Nếu ngưỡng mộ thì người và vương gia nhà ngươi cũng có thể như vậy." Tần Tự Tuyết: "..." AdvertisementNữ nhân này đúng là đang vạch áo cho người xem lưng! Nàng ta biết rõ Mặc Hồi Phong không hề có tình cảm với nàng ta! Nhưng Tần Tự Tuyết vẫn cố nhịn cục tức này! Nàng ta quay người đang định sát lại Mặc Hồi Phong, nhưng đã bị Vân Đinh Lan giành trước. Chỉ thấy Vân Đinh Lan vùi đầu vào lòng Mặc Hồi Phong, khóc sướt mướt: "Huhuhu vương gia, hôm nay vương phi đối xử với ta như vậy, trong lòng ta rất tủi thân!" Mặc Hồi Phong không biết phải làm sao. Thấy Vân Đinh Lan khóc cũng rất đáng thương. Hắn ta chỉ đành đưa tay, khẽ vỗ nhẹ sau lưng nàng ta nói: "Đừng khóc nữa." Tần Tự Tuyết: "..." Người khác đều có đôi có cặp, chỉ mình Tần Tự Tuyết cô đơn một mình! Tần Tự Tuyết là người dư thừa! Trước đây, cho dù Mặc Hồi Phong không thích nàng ta... nhưng hai người vẫn ra dáng phu thê đàng hoàng, nàng ta gặp chuyện uất ức tổn thương nào cũng sẽ chui vào lòng Mặc Hồi Phong khóc nức nở tìm kiếm sự an ủi. Bây giờ thì hay rồi. Vòng tay thuộc về nàng ta, phu quân thuộc về nàng ta, tất cả đều bị tiện nhân Vân Đinh Lan cướp mất! Nam nhân của nàng ta, từ nay về sau phải chia sẻ với Vân Đinh Lan! Nàng ta đứng lẻ loi trơ trọi tại chỗ, giống như kỳ đà cản mũi. Tần Tự Tuyết uất ức, căm giận, ghen ghét, nóng nảy! "Minh vương và Minh vương phi đến đây khoe ân ái sao?" Nụ cười trên mặt nàng ta còn khó coi hơn cả khóc. "Ngươi đoán đúng rồi." Vân Quán Ninh khoác cánh tay Mặc Diệp, tựa đầu lên vai hắn bật cười khanh khách nói: "Tam vương phi, bổn vương phi muốn nhắc nhở ngươi." "Ngươi là Tam vương phi, Mặc Diệp nhà ta là lão thất." "Từ nay về sau, người phải gọi Mặc Diệp nhà ta là Minh vương, hoặc là gọi lão thất cũng không sao." Nụ cười trên mặt nàng dần dần biến mất: "Nếu để bổn vương phi lại nghe người gọi một tiếng Diệp ca ca làm loạn vai vế nữa." DC "Bổn vương phi sẽ vào cung hỏi phụ hoàng thử, thì ra lão tam lại gọi lão thất là ca ca sao?" "Vậy sau này, Tam vương gia và Tam vương phi gặp ta cũng phải gọi thất tẩu sao?" Lời này vừa nói ra, vẻ mặt mọi người chợt thay đổi liên tục! Đúng là Minh vương phi! Những lời to gan như vậy cũng chỉ có nàng dám nói! Vẻ mặt Mặc Hồi Phong và Tần Tự Tuyết cũng cực kỳ khó coi. Không cho bọn họ cơ hội nói chuyện, Vân Quán Ninh lại chậm rãi nói: "Bổn vương phi còn muốn hỏi Tần tướng gia, dạy dỗ con gái kiểu gì." "Gặp bất kỳ nam nhân nào cũng gọi ca ca sao?" "Hóa ra Tần tướng gia lại có lòng thương người như vậy, nam nhân cả kinh thành đều là ca ca của Tam vương phi sao?" Từng câu từng chữ nàng nói ra vô cùng khó nghe! Trái tim mỏng manh của Tần Tự Tuyết đã sắp không chịu được nữa... Nếu như trước đây Vân Quán Ninh còn nể mặt nàng ta một chút... Nhưng bây giờ Vân Quán Ninh lại không hề nể nang nàng ta chút nào! Hiệp hai, Vân Quán Ninh thắng! Thắng lợi của nàng bỏ xa Tần Tự Tuyết mấy chục con phố! Tần Tự Tuyết quay đầu nhìn sang, khách khứa người thì chê cười, người thì xem trò vui, người thì buồn cười nhìn nàng ta. Nàng ta nhanh chóng nghĩ cách làm sao để đối phó tình cảnh khó xử trước mắt. Tần Tự Tuyết thầm nghĩ, hay là nàng ta giả vờ ngất đi để đối phó tình cảnh hiện tại? Suy nghĩ xong, nàng ta định trợn mắt định giả vờ ngất đi. Nào ngờ lúc này Vân Quán Ninh cười lạnh một tiếng, không hề khách sáo chút nào nói: "Nếu ta đoán không lầm thì Tam vương phi bây giờ đang định vờ ngất đi đúng không?"