Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 621

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Thậm chí, nàng còn giữ cả hai tay tán thành! Còn Vân Đinh Lan, khuôn mặt nhỏ bé lập tức trở nên tái nhợt! Nàng ta khóc nức nở: “Đại tỷ tỷ..” Vân Quán Ninh không để ý nàng ta, tất cả mọi người đều đang đợi sự chuyển biến của sự việc... Bọn họ rất tò mò, hai tỷ muội Vân Quán Ninh và Vân Đinh Lan, vì sao sắc mặt của hai người lại khác nhau như vậy. AdvertisementNhìn những chuyện xảy ra hôm nay, có vẻ như hai tỷ muội bọn họ không hòa thuận cho lắm. Minh Vương đang bảo vệ cho thê tử của mình, Triệu hoàng hậu đột nhiên xuất hiện, Tần Tự Tuyết bị tát vào mặt, Hàn Vương phi tức giận rời đi... Hôm nay thật sự là rất náo nhiệt! Triệu hoàng hậu sai người đi lấy bộ đồ cưới, Mặc Diệp ra hiệu cho Như Ngọc đi cùng. Trước sự sợ hãi của Vân Đinh Lan, đám hạ nhân rất nhanh đã mang bộ đồ cưới đến. AdvertisementVì có Như Ngọc đi cùng, nên đảm hạ nhân không dám động tay động chân. Sau khi chiếc hộp gấm được mở ra, quả nhiên bộ đồ cưới của Tần Tự Tuyết nằm bên trong vẫn nguyên vẹn không chút trầy xước nào. Tân Tự Tuyết thở phào nhẹ nhõm, Vân Đinh Lan cảm thấy khó hiểu. Đại tỷ tỷ biết làm ảo thuật sao? “Sao rồi? Mẫu hậu có còn gì để nói nữa không?” Nhìn dáng vẻ Triệu hoàng hậu cau mày, Vân Quán Ninh mỉm cười: “Hôm nay, con dâu ở phủ Tam Vương bị người ta vu oan, xem ra chỉ có thể nhờ phụ hoàng làm chủ cho thôi.” “Ngươi muốn cáo trạng lên hoàng thượng?” Triệu hoàng hậu sửng sốt. Mặc Hồi Phong đã bắt đầu sốt ruột rồi: “Mẫu hậu!” Triệu hoàng hậu đưa tay ngăn cản hắn ta, chăm chú nhìn Vân Quán Ninh. Bà ta biết, chắc chắn Mặc Tông Nhiên sẽ thiên vị Vân Quán Ninh. Đồ tiện nhân này vậy mà dám nói là muốn đi cáo trạng, nhất định không chịu làm hòa... Hôm nay không khiến nàng cầm cái miệng thối lại, e là lại bị cấm cúng rồi. Thật chí còn có thể làm liên lụy tới đám người Phong Nhi, đến lúc đó càng không có lợi. Triệu hoàng hậu hít một hơi thật sâu, kìm nén sự tức giận trong lòng. “Vợ lão thất, hôm nay là bổn cung hiểu lầm người rồi.” Bà ta nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười còn khó coi hơn cả lúc khóc: “Chuyện nhỏ như vậy, hà cơ gì phải làm kinh động tới hoàng thượng chứ?” “Bổn cung kêu Tự Tuyết tạ lỗi với người” Tần Tự Tuyết ở bên cạnh: “???” Sở dĩ Vân Quán Ninh muốn cáo trạng với Mặc Tông Nhiên, không phải là vì Triệu hoàng hậu đột nhiên lại xuất hiện, mà là tự nhiên đi tới mắng nàng một trận? Tự nhiên lại bắt nàng ta xin lỗi? “Tự Tuyết, sao còn không xin lỗi vợ lão thất đi?” Triệu hoàng hậu liếc nhìn nàng ta. Tần Tự Tuyết chỉ có thể miễn cưỡng bước lên phía trước: “Minh Vương phi, đều là tỷ không tốt. Chuyện hôm nay, mong muội đừng để bụng, cũng đừng giận”. “Ta rất giận.” Vân Quán Ninh cũng không mắc vào cái bẫy này. Nàng biết Triệu hoàng hậu là một người nham hiểm, xảo trá, lòng dạ độc ác. Vì vậy muốn tạ lỗi” với nàng, nàng không chấp nhận! “Vậy muội muốn như thế nào?” Triệu hoàng hậu cau mày, nghiến răng nghiến lợi: “Vân Quán Ninh, người đừng có mà rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!” “Con dâu không uống rượu, con dâu bị dị ứng với rượu.” Vân Quán Ninh cười rạng rỡ. Mặc Diệp khẽ cười. Dị ứng với rượu? Nữ nhân này rõ ràng là tửu lượng tốt hơn cả hắn, còn nói bị dị ứng... Nhưng nhìn nụ cười trên khuôn mặt Vân Quán Ninh, Mặc Diệp biết rằng, nữ nhân này chắc chắn lại đang có kế hoạch khác. Hôm nay sợ là Triệu hoàng hậu, sẽ bị lột da rồi! Triệu hoàng hậu nghiến chặt răng: “Vậy ngươi muốn thế nào?” Vân Quán Ninh đưa tay nhìn bả vai của Mặc Diệp. Nàng thấp hơn hắn, nên cả người đều đứng đằng sau lưng hắn. Hành động thân mật như vậy, khiển Mặc Diệp không khỏi cảm thấy xấu hổ... “Để con dâu nghĩ xem.” Vẻ mặt Vân Quán Ninh uể oải, đặt lên vai Mặc Diệp, không ngừng nhìn vào mắt Triệu hoàng hậu. Đối diện với ánh mắt không có ý gì tốt của nàng, trong lòng Triệu hoàng hậu xuất hiện một loại cảm giác bất an. Quả nhiên, sau một lúc chỉ đứng nghe Vân Quán Ninh mỉm cười nói: “Con dâu nghĩ ra rồi!” “Mẫu hậu muốn con dâu im miệng, không đi cáo trạng lên phụ hoàng, cũng không phải là không thể! Nhưng mà con người của con dâu đây, trời cho cái miệng nhiều chuyện, thích nhất là đi cáo trạng đó!” Vẻ mặt Vân Quán Ninh u sầu: "Muốn con dâu im miệng.” Triệu hoàng hậu không muốn nghe nàng ba hoa khoác lác nữa. Bà ta sốt ruột hỏi: “Ngươi cứ nói, ngươi muốn như thế nào đi!”

Thậm chí, nàng còn giữ cả hai tay tán thành! 

Còn Vân Đinh Lan, khuôn mặt nhỏ bé lập tức trở nên tái nhợt! 

Nàng ta khóc nức nở: “Đại tỷ tỷ..” 

Vân Quán Ninh không để ý nàng ta, tất cả mọi người đều đang đợi sự chuyển biến của sự việc... Bọn họ rất tò mò, hai tỷ muội Vân Quán Ninh và Vân Đinh Lan, vì sao sắc mặt của hai người lại khác nhau như vậy. 

Advertisement

Nhìn những chuyện xảy ra hôm nay, có vẻ như hai tỷ muội bọn họ không hòa thuận cho lắm. 

Minh Vương đang bảo vệ cho thê tử của mình, Triệu hoàng hậu đột nhiên xuất hiện, Tần Tự Tuyết bị tát vào mặt, Hàn Vương phi tức giận rời đi... 

Hôm nay thật sự là rất náo nhiệt! 

Triệu hoàng hậu sai người đi lấy bộ đồ cưới, Mặc Diệp ra hiệu cho Như Ngọc đi cùng. 

Trước sự sợ hãi của Vân Đinh Lan, đám hạ nhân rất nhanh đã mang bộ đồ cưới đến. 

Advertisement

Vì có Như Ngọc đi cùng, nên đảm hạ nhân không dám động tay động chân. 

Sau khi chiếc hộp gấm được mở ra, quả nhiên bộ đồ cưới của Tần Tự Tuyết nằm bên trong vẫn nguyên vẹn không chút trầy xước nào. 

Tân Tự Tuyết thở phào nhẹ nhõm, Vân Đinh Lan cảm thấy khó hiểu. 

Đại tỷ tỷ biết làm ảo thuật sao? 

“Sao rồi? Mẫu hậu có còn gì để nói nữa không?” 

Nhìn dáng vẻ Triệu hoàng hậu cau mày, Vân Quán Ninh mỉm cười: “Hôm nay, con dâu ở phủ Tam Vương bị người ta vu oan, xem ra chỉ có thể nhờ phụ hoàng làm chủ cho thôi.” 

“Ngươi muốn cáo trạng lên hoàng thượng?” 

Triệu hoàng hậu sửng sốt. 

Mặc Hồi Phong đã bắt đầu sốt ruột rồi: “Mẫu hậu!” 

Triệu hoàng hậu đưa tay ngăn cản hắn ta, chăm chú nhìn Vân Quán Ninh. 

Bà ta biết, chắc chắn Mặc Tông Nhiên sẽ thiên vị Vân Quán Ninh. 

Đồ tiện nhân này vậy mà dám nói là muốn đi cáo trạng, nhất định không chịu làm hòa... 

Hôm nay không khiến nàng cầm cái miệng thối lại, e là lại bị cấm cúng rồi. Thật chí còn có thể làm liên lụy tới đám người Phong Nhi, đến lúc đó càng không có lợi. 

Triệu hoàng hậu hít một hơi thật sâu, kìm nén sự tức giận trong lòng. 

“Vợ lão thất, hôm nay là bổn cung hiểu lầm người rồi.” 

Bà ta nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười còn khó coi hơn cả lúc khóc: “Chuyện nhỏ như vậy, hà cơ gì phải làm kinh động tới hoàng thượng chứ?” 

“Bổn cung kêu Tự Tuyết tạ lỗi với người” 

Tần Tự Tuyết ở bên cạnh: “???” 

Sở dĩ Vân Quán Ninh muốn cáo trạng với Mặc Tông Nhiên, không phải là vì Triệu hoàng hậu đột nhiên lại xuất hiện, mà là tự nhiên đi tới mắng nàng một trận? 

Tự nhiên lại bắt nàng ta xin lỗi? 

“Tự Tuyết, sao còn không xin lỗi vợ lão thất đi?” 

Triệu hoàng hậu liếc nhìn nàng ta. 

Tần Tự Tuyết chỉ có thể miễn cưỡng bước lên phía trước: “Minh Vương phi, đều là tỷ không tốt. Chuyện hôm nay, mong muội đừng để bụng, cũng đừng giận”. 

“Ta rất giận.” 

Vân Quán Ninh cũng không mắc vào cái bẫy này. 

Nàng biết Triệu hoàng hậu là một người nham hiểm, xảo trá, lòng dạ độc ác. 

Vì vậy muốn tạ lỗi” với nàng, nàng không chấp nhận! 

“Vậy muội muốn như thế nào?” 

Triệu hoàng hậu cau mày, nghiến răng nghiến lợi: “Vân Quán Ninh, người đừng có mà rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!” 

“Con dâu không uống rượu, con dâu bị dị ứng với rượu.” 

Vân Quán Ninh cười rạng rỡ. 

Mặc Diệp khẽ cười. 

Dị ứng với rượu? 

Nữ nhân này rõ ràng là tửu lượng tốt hơn cả hắn, còn nói bị dị ứng... 

Nhưng nhìn nụ cười trên khuôn mặt Vân Quán Ninh, Mặc Diệp biết rằng, nữ nhân này chắc chắn lại đang có kế hoạch khác. Hôm nay sợ là Triệu hoàng hậu, sẽ bị lột da rồi! 

Triệu hoàng hậu nghiến chặt răng: “Vậy ngươi muốn thế nào?” 

Vân Quán Ninh đưa tay nhìn bả vai của Mặc Diệp. 

Nàng thấp hơn hắn, nên cả người đều đứng đằng sau lưng hắn. 

Hành động thân mật như vậy, khiển Mặc Diệp không khỏi cảm thấy xấu hổ... 

“Để con dâu nghĩ xem.” 

Vẻ mặt Vân Quán Ninh uể oải, đặt lên vai Mặc Diệp, không ngừng nhìn vào mắt Triệu hoàng hậu. 

Đối diện với ánh mắt không có ý gì tốt của nàng, trong lòng Triệu hoàng hậu xuất hiện một loại cảm giác bất an. 

Quả nhiên, sau một lúc chỉ đứng nghe Vân Quán Ninh mỉm cười nói: “Con dâu nghĩ ra rồi!” 

“Mẫu hậu muốn con dâu im miệng, không đi cáo trạng lên phụ hoàng, cũng không phải là không thể! Nhưng mà con người của con dâu đây, trời cho cái miệng nhiều chuyện, thích nhất là đi cáo trạng đó!” 

Vẻ mặt Vân Quán Ninh u sầu: "Muốn con dâu im miệng.” 

Triệu hoàng hậu không muốn nghe nàng ba hoa khoác lác nữa. 

Bà ta sốt ruột hỏi: “Ngươi cứ nói, ngươi muốn như thế nào đi!”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Thậm chí, nàng còn giữ cả hai tay tán thành! Còn Vân Đinh Lan, khuôn mặt nhỏ bé lập tức trở nên tái nhợt! Nàng ta khóc nức nở: “Đại tỷ tỷ..” Vân Quán Ninh không để ý nàng ta, tất cả mọi người đều đang đợi sự chuyển biến của sự việc... Bọn họ rất tò mò, hai tỷ muội Vân Quán Ninh và Vân Đinh Lan, vì sao sắc mặt của hai người lại khác nhau như vậy. AdvertisementNhìn những chuyện xảy ra hôm nay, có vẻ như hai tỷ muội bọn họ không hòa thuận cho lắm. Minh Vương đang bảo vệ cho thê tử của mình, Triệu hoàng hậu đột nhiên xuất hiện, Tần Tự Tuyết bị tát vào mặt, Hàn Vương phi tức giận rời đi... Hôm nay thật sự là rất náo nhiệt! Triệu hoàng hậu sai người đi lấy bộ đồ cưới, Mặc Diệp ra hiệu cho Như Ngọc đi cùng. Trước sự sợ hãi của Vân Đinh Lan, đám hạ nhân rất nhanh đã mang bộ đồ cưới đến. AdvertisementVì có Như Ngọc đi cùng, nên đảm hạ nhân không dám động tay động chân. Sau khi chiếc hộp gấm được mở ra, quả nhiên bộ đồ cưới của Tần Tự Tuyết nằm bên trong vẫn nguyên vẹn không chút trầy xước nào. Tân Tự Tuyết thở phào nhẹ nhõm, Vân Đinh Lan cảm thấy khó hiểu. Đại tỷ tỷ biết làm ảo thuật sao? “Sao rồi? Mẫu hậu có còn gì để nói nữa không?” Nhìn dáng vẻ Triệu hoàng hậu cau mày, Vân Quán Ninh mỉm cười: “Hôm nay, con dâu ở phủ Tam Vương bị người ta vu oan, xem ra chỉ có thể nhờ phụ hoàng làm chủ cho thôi.” “Ngươi muốn cáo trạng lên hoàng thượng?” Triệu hoàng hậu sửng sốt. Mặc Hồi Phong đã bắt đầu sốt ruột rồi: “Mẫu hậu!” Triệu hoàng hậu đưa tay ngăn cản hắn ta, chăm chú nhìn Vân Quán Ninh. Bà ta biết, chắc chắn Mặc Tông Nhiên sẽ thiên vị Vân Quán Ninh. Đồ tiện nhân này vậy mà dám nói là muốn đi cáo trạng, nhất định không chịu làm hòa... Hôm nay không khiến nàng cầm cái miệng thối lại, e là lại bị cấm cúng rồi. Thật chí còn có thể làm liên lụy tới đám người Phong Nhi, đến lúc đó càng không có lợi. Triệu hoàng hậu hít một hơi thật sâu, kìm nén sự tức giận trong lòng. “Vợ lão thất, hôm nay là bổn cung hiểu lầm người rồi.” Bà ta nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười còn khó coi hơn cả lúc khóc: “Chuyện nhỏ như vậy, hà cơ gì phải làm kinh động tới hoàng thượng chứ?” “Bổn cung kêu Tự Tuyết tạ lỗi với người” Tần Tự Tuyết ở bên cạnh: “???” Sở dĩ Vân Quán Ninh muốn cáo trạng với Mặc Tông Nhiên, không phải là vì Triệu hoàng hậu đột nhiên lại xuất hiện, mà là tự nhiên đi tới mắng nàng một trận? Tự nhiên lại bắt nàng ta xin lỗi? “Tự Tuyết, sao còn không xin lỗi vợ lão thất đi?” Triệu hoàng hậu liếc nhìn nàng ta. Tần Tự Tuyết chỉ có thể miễn cưỡng bước lên phía trước: “Minh Vương phi, đều là tỷ không tốt. Chuyện hôm nay, mong muội đừng để bụng, cũng đừng giận”. “Ta rất giận.” Vân Quán Ninh cũng không mắc vào cái bẫy này. Nàng biết Triệu hoàng hậu là một người nham hiểm, xảo trá, lòng dạ độc ác. Vì vậy muốn tạ lỗi” với nàng, nàng không chấp nhận! “Vậy muội muốn như thế nào?” Triệu hoàng hậu cau mày, nghiến răng nghiến lợi: “Vân Quán Ninh, người đừng có mà rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!” “Con dâu không uống rượu, con dâu bị dị ứng với rượu.” Vân Quán Ninh cười rạng rỡ. Mặc Diệp khẽ cười. Dị ứng với rượu? Nữ nhân này rõ ràng là tửu lượng tốt hơn cả hắn, còn nói bị dị ứng... Nhưng nhìn nụ cười trên khuôn mặt Vân Quán Ninh, Mặc Diệp biết rằng, nữ nhân này chắc chắn lại đang có kế hoạch khác. Hôm nay sợ là Triệu hoàng hậu, sẽ bị lột da rồi! Triệu hoàng hậu nghiến chặt răng: “Vậy ngươi muốn thế nào?” Vân Quán Ninh đưa tay nhìn bả vai của Mặc Diệp. Nàng thấp hơn hắn, nên cả người đều đứng đằng sau lưng hắn. Hành động thân mật như vậy, khiển Mặc Diệp không khỏi cảm thấy xấu hổ... “Để con dâu nghĩ xem.” Vẻ mặt Vân Quán Ninh uể oải, đặt lên vai Mặc Diệp, không ngừng nhìn vào mắt Triệu hoàng hậu. Đối diện với ánh mắt không có ý gì tốt của nàng, trong lòng Triệu hoàng hậu xuất hiện một loại cảm giác bất an. Quả nhiên, sau một lúc chỉ đứng nghe Vân Quán Ninh mỉm cười nói: “Con dâu nghĩ ra rồi!” “Mẫu hậu muốn con dâu im miệng, không đi cáo trạng lên phụ hoàng, cũng không phải là không thể! Nhưng mà con người của con dâu đây, trời cho cái miệng nhiều chuyện, thích nhất là đi cáo trạng đó!” Vẻ mặt Vân Quán Ninh u sầu: "Muốn con dâu im miệng.” Triệu hoàng hậu không muốn nghe nàng ba hoa khoác lác nữa. Bà ta sốt ruột hỏi: “Ngươi cứ nói, ngươi muốn như thế nào đi!”

Chương 621