Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 652

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Hoàng thượng, người chế thần thiếp ngu dốt sao?" Đức phi kinh ngạc. Mặc Tông Nhiên nuốt lại những lời đang định nói, cười giả lả dắt tay bà ngồi xuống: "Trẫm không có! Sẽ không đâu! Trẫm yêu nàng mà!" AdvertisementLúc này Đức phi mới khẽ hừ một tiếng, hài lòng thu ánh mắt về. Vân Quán Ninh thật muốn nôn. Quả nhiên, vẫn là Mặc Tông Nhiên "trị được" Đức phi. Advertisement"Ninh Nhi, vậy con nói thử xem, con nghĩ thế nào?" Đức phi hỏi. Vân Quán Ninh rất khó xử. Đức phi cần kiên nhẫn thì không có kiên nhẫn, cần nhanh nhạy thì lại hơi chậm chạp. Không những không kiên nhẫn nghe nàng nói hết, thậm chí dường như còn không hiểu năng nói gì. Như thế làm nàng rất bối rối, nàng không biết nên diễn đạt thế nào. Thế là, nàng dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Mặc Diệp. Mặc Diệp xụ mặt nói: "Mẫu phi, trước khi Ninh Nhi nói xong, người đừng nói gì." "Ồ, được." Vẻ mặt Đức phi ngờ nghệch. Con trai vừa mở lời, Đức phi lập tức ngoan ngoãn ngồi nghe, nghiêm túc nhìn Vân Quán Ninh: "Ninh Nhi, con nói đi." Mặc Tông Nhiên bên cạnh khóc không ra nước mắt. Đây đúng là quả quýt dày có móng tay nhọn! Vân Quán Ninh thu phục ông, ông thu phục Mặc Diệp, Mặc Diệp thu phục Đức phi, Đức phi thu phục Vân Quán Ninh... Nói ra thì Vân Quán Ninh mới là "nữ nhân đứng đầu chuỗi thức ăn". Bởi vì, nhìn có vẻ là quả quýt dày có móng tay nhọn. Nhưng sự thật thì nàng thu phục được tất cả mọi người! Không những thu phục bọn họ, còn thu phục được Tây Quận! Chỉ thấy vẻ mặt nàng nghiêm túc, chậm rãi nói: "Tây Quận muốn giở trò với chúng ta, chúng ta cũng có thể mà! Không phải bọn chúng muốn cưới công chúa của Nam Quận chúng ta sao?" "Có thể! Nhưng phải đồng ý một điều kiện của chúng ta!" "Chẳng hạn như cắt đất nhường chỗ?" Mặc Tông Nhiên hỏi. "Đương nhiên không phải rồi! Điều kiện này đơn giản quá rồi!" Vân Quán Ninh xua tay nói: "Con thấy nên tăng thêm độ khó cho bọn chúng..." "Chẳng hạn như bắt người Tây Quận bọn chúng giảm béo đi! Tất cả nam nhân Tây Quận phải giảm xuống dưới bảy mươi lăm ký, nữ nhân Tây Quận phải học theo dáng dấp dịu dàng thùy mị của mỹ nữ Nam Quận chúng ta!" Nàng cong khóe môi lên, nở nụ cười xấu xa. Những lời này nghe có vẻ không đáng tin, nhưng Mặc Tông Nhiên lại cảm thấy rất có lý. "Vậy lấy lý do gì để bắt bọn chúng làm theo như vậy?" "Cứ nói công chúa của Nam Quận chúng ta đã được nuông chiều từ bé! Đển Tây Quận chắc chắn sẽ không quen môi trường sống chỗ bọn chúng" Vân Quán Ninh nhướng mày: "Cho nên, bắt bọn chúng phải có sự thay đổi." "Để công chúa của Nam Quận chúng ta cảm thấy như đang sống ở Nam Quận." "Dù sao thì bọn chúng đã cưới công chúa xinh đẹp nhất, cao quý nhất của Nam Quận chúng ta rồi!" "Không cần bọn chúng cắt đất nhường chỗ, cũng không cần ngàn vạn lượng vàng. Chỉ cần thay đổi một chút, chắc sẽ không có vấn đề gì chứ?" Nàng chớp mắt, vẻ mặt vô tội. Nghe xong, mấy người Mặc Tông Nhiên chợt yên lặng...

"Hoàng thượng, người chế thần thiếp ngu dốt sao?" 

Đức phi kinh ngạc. 

Mặc Tông Nhiên nuốt lại những lời đang định nói, cười giả lả dắt tay bà ngồi xuống: "Trẫm không có! Sẽ không đâu! Trẫm yêu nàng mà!" 

Advertisement

Lúc này Đức phi mới khẽ hừ một tiếng, hài lòng thu ánh mắt về. 

Vân Quán Ninh thật muốn nôn. 

Quả nhiên, vẫn là Mặc Tông Nhiên "trị được" Đức phi. 

Advertisement

"Ninh Nhi, vậy con nói thử xem, con nghĩ thế nào?" 

Đức phi hỏi. 

Vân Quán Ninh rất khó xử. 

Đức phi cần kiên nhẫn thì không có kiên nhẫn, cần nhanh nhạy thì lại hơi chậm chạp. Không những không kiên nhẫn nghe nàng nói hết, thậm chí dường như còn không hiểu năng nói gì. 

Như thế làm nàng rất bối rối, nàng không biết nên diễn đạt thế nào. 

Thế là, nàng dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Mặc Diệp. 

Mặc Diệp xụ mặt nói: "Mẫu phi, trước khi Ninh Nhi nói xong, người đừng nói gì." 

"Ồ, được." 

Vẻ mặt Đức phi ngờ nghệch. 

Con trai vừa mở lời, Đức phi lập tức ngoan ngoãn ngồi nghe, nghiêm túc nhìn Vân Quán Ninh: "Ninh Nhi, con nói đi." 

Mặc Tông Nhiên bên cạnh khóc không ra nước mắt. 

Đây đúng là quả quýt dày có móng tay nhọn! 

Vân Quán Ninh thu phục ông, ông thu phục Mặc Diệp, Mặc Diệp thu phục Đức phi, Đức phi thu phục Vân Quán Ninh... 

Nói ra thì Vân Quán Ninh mới là "nữ nhân đứng đầu chuỗi thức ăn". 

Bởi vì, nhìn có vẻ là quả quýt dày có móng tay nhọn. 

Nhưng sự thật thì nàng thu phục được tất cả mọi người! 

Không những thu phục bọn họ, còn thu phục được Tây Quận! 

Chỉ thấy vẻ mặt nàng nghiêm túc, chậm rãi nói: "Tây Quận muốn giở trò với chúng ta, chúng ta cũng có thể mà! Không phải bọn chúng muốn cưới công chúa của Nam Quận chúng ta sao?" 

"Có thể! Nhưng phải đồng ý một điều kiện của chúng ta!" 

"Chẳng hạn như cắt đất nhường chỗ?" 

Mặc Tông Nhiên hỏi. 

"Đương nhiên không phải rồi! Điều kiện này đơn giản quá rồi!" 

Vân Quán Ninh xua tay nói: "Con thấy nên tăng thêm độ khó cho bọn chúng..." 

"Chẳng hạn như bắt người Tây Quận bọn chúng giảm béo đi! Tất cả nam nhân Tây Quận phải giảm xuống dưới bảy mươi lăm ký, nữ nhân Tây Quận phải học theo dáng dấp dịu dàng thùy mị của mỹ nữ Nam Quận chúng ta!" 

Nàng cong khóe môi lên, nở nụ cười xấu xa. 

Những lời này nghe có vẻ không đáng tin, nhưng Mặc Tông Nhiên lại cảm thấy rất có lý. 

"Vậy lấy lý do gì để bắt bọn chúng làm theo như vậy?" 

"Cứ nói công chúa của Nam Quận chúng ta đã được nuông chiều từ bé! Đển Tây Quận chắc chắn sẽ không quen môi trường sống chỗ bọn chúng" 

Vân Quán Ninh nhướng mày: "Cho nên, bắt bọn chúng phải có sự thay đổi." 

"Để công chúa của Nam Quận chúng ta cảm thấy như đang sống ở Nam Quận." 

"Dù sao thì bọn chúng đã cưới công chúa xinh đẹp nhất, cao quý nhất của Nam Quận chúng ta rồi!" 

"Không cần bọn chúng cắt đất nhường chỗ, cũng không cần ngàn vạn lượng vàng. Chỉ cần thay đổi một chút, chắc sẽ không có vấn đề gì chứ?" 

Nàng chớp mắt, vẻ mặt vô tội. 

Nghe xong, mấy người Mặc Tông Nhiên chợt yên lặng...

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Hoàng thượng, người chế thần thiếp ngu dốt sao?" Đức phi kinh ngạc. Mặc Tông Nhiên nuốt lại những lời đang định nói, cười giả lả dắt tay bà ngồi xuống: "Trẫm không có! Sẽ không đâu! Trẫm yêu nàng mà!" AdvertisementLúc này Đức phi mới khẽ hừ một tiếng, hài lòng thu ánh mắt về. Vân Quán Ninh thật muốn nôn. Quả nhiên, vẫn là Mặc Tông Nhiên "trị được" Đức phi. Advertisement"Ninh Nhi, vậy con nói thử xem, con nghĩ thế nào?" Đức phi hỏi. Vân Quán Ninh rất khó xử. Đức phi cần kiên nhẫn thì không có kiên nhẫn, cần nhanh nhạy thì lại hơi chậm chạp. Không những không kiên nhẫn nghe nàng nói hết, thậm chí dường như còn không hiểu năng nói gì. Như thế làm nàng rất bối rối, nàng không biết nên diễn đạt thế nào. Thế là, nàng dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Mặc Diệp. Mặc Diệp xụ mặt nói: "Mẫu phi, trước khi Ninh Nhi nói xong, người đừng nói gì." "Ồ, được." Vẻ mặt Đức phi ngờ nghệch. Con trai vừa mở lời, Đức phi lập tức ngoan ngoãn ngồi nghe, nghiêm túc nhìn Vân Quán Ninh: "Ninh Nhi, con nói đi." Mặc Tông Nhiên bên cạnh khóc không ra nước mắt. Đây đúng là quả quýt dày có móng tay nhọn! Vân Quán Ninh thu phục ông, ông thu phục Mặc Diệp, Mặc Diệp thu phục Đức phi, Đức phi thu phục Vân Quán Ninh... Nói ra thì Vân Quán Ninh mới là "nữ nhân đứng đầu chuỗi thức ăn". Bởi vì, nhìn có vẻ là quả quýt dày có móng tay nhọn. Nhưng sự thật thì nàng thu phục được tất cả mọi người! Không những thu phục bọn họ, còn thu phục được Tây Quận! Chỉ thấy vẻ mặt nàng nghiêm túc, chậm rãi nói: "Tây Quận muốn giở trò với chúng ta, chúng ta cũng có thể mà! Không phải bọn chúng muốn cưới công chúa của Nam Quận chúng ta sao?" "Có thể! Nhưng phải đồng ý một điều kiện của chúng ta!" "Chẳng hạn như cắt đất nhường chỗ?" Mặc Tông Nhiên hỏi. "Đương nhiên không phải rồi! Điều kiện này đơn giản quá rồi!" Vân Quán Ninh xua tay nói: "Con thấy nên tăng thêm độ khó cho bọn chúng..." "Chẳng hạn như bắt người Tây Quận bọn chúng giảm béo đi! Tất cả nam nhân Tây Quận phải giảm xuống dưới bảy mươi lăm ký, nữ nhân Tây Quận phải học theo dáng dấp dịu dàng thùy mị của mỹ nữ Nam Quận chúng ta!" Nàng cong khóe môi lên, nở nụ cười xấu xa. Những lời này nghe có vẻ không đáng tin, nhưng Mặc Tông Nhiên lại cảm thấy rất có lý. "Vậy lấy lý do gì để bắt bọn chúng làm theo như vậy?" "Cứ nói công chúa của Nam Quận chúng ta đã được nuông chiều từ bé! Đển Tây Quận chắc chắn sẽ không quen môi trường sống chỗ bọn chúng" Vân Quán Ninh nhướng mày: "Cho nên, bắt bọn chúng phải có sự thay đổi." "Để công chúa của Nam Quận chúng ta cảm thấy như đang sống ở Nam Quận." "Dù sao thì bọn chúng đã cưới công chúa xinh đẹp nhất, cao quý nhất của Nam Quận chúng ta rồi!" "Không cần bọn chúng cắt đất nhường chỗ, cũng không cần ngàn vạn lượng vàng. Chỉ cần thay đổi một chút, chắc sẽ không có vấn đề gì chứ?" Nàng chớp mắt, vẻ mặt vô tội. Nghe xong, mấy người Mặc Tông Nhiên chợt yên lặng...

Chương 652