Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 656

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Đúng rồi, nàng nghĩ thử xem cho Ngụy tần chuyển đến cung nào! Nghĩ xong rồi thì sai người bẩm báo với trẫm." Mặc Tông Nhiên cũng quay người rời đi. Triệu hoàng hậu đứng im tại chỗ, thật muốn đâm đầu tự tử! AdvertisementBà ta ra sức đạp Trương ma ma đang "hôn mê" dưới đất: "Đừng giả vờ nữa! Hoàng thượng đã đi rồi! Ngươi có giả vờ đến mai hoàng thượng cũng không giúp đỡ bổn cung đâu!" Mặc Tông Nhiên vừa về Ngự Thư Phòng đã thấy Vân Quán Ninh đang cầm một bản tấu lên xem. "Phụ hoàng, đây là gì?" "Sao con còn chưa đi?" AdvertisementVẻ mặt Mặc Tông Nhiên đầy chán ghét, giật bản tấu lại nói: "Đồ khốn nhà con, bây giờ ngày càng càn rỡ hơn rồi! Ngay cả tấu chương cũng dám xem!" "Không phải đầu phụ hoàng, đây là bản tấu con nhặt trong giỏ trúc ra đó." Vân Quán Ninh vô tội nhìn ông. Mặc Diệp ngồi trên ghế bên cửa sổ, đang bưng tách trà thưởng thức: "Nhi thần có thể làm chứng, Ninh Nhi nhặt trong giỏ ra thật đó." Mặc Tông Nhiên đau đầu: "Hai người các con, bây giờ không định về vương phủ sao?" "Ngự Thư Phòng của trẫm bị các con chiếm đoạt cả rồi." Hai người này còn khó giải quyết hơn những hộ bị giải tỏa cố chấp không chịu dời đi! "Hai người các con lại muốn làm gì đó? Nói mau đi, nói xong thì cút! Trẫm thấy các con là phát bực!" Vân Quán Ninh vô cùng nhanh nhẹn, vội vàng bưng một ly trà hoa cúc tới: "Phụ hoàng, hoa cúc giúp bớt nóng trong người rất tốt." Rốt cuộc Mặc Tông Nhiên cũng nhận tách tà, nhấp một ngụm, khẽ hừ một tiếng, nói: "Đừng tưởng một tách trà hoa cúc có thể mua chuộc trẫm! Nói đi, lại muốn làm gì?" Ông liếc sang nàng. "Phụ hoàng, đây là "Trần Tình Biểu" Hàn Vương tự sáng tác đó!". Vân Quán Ninh nhìn bản số trên bàn. Tô Bình Thiên khẽ cười: "Chắc Minh vương phi vẫn chưa biết." "Khoảng thời gian này, mỗi ngày Hàn Vương đều đưa thư hối lỗi vào cung. Ban đầu đều viết bằng giấy Tuyên Thành, nhưng tất cả đều bị hoàng thượng xé nát vứt vào trong gió." Ông ta giải thích: "Hàn Vương không biết làm thế nào biết được chuyện này." "Vì vậy bây giờ lại đưa tấu sớ vào cung." "Nhưng không phải nó cũng vào giỏ rồi sao?" Vân Quán Ninh nhịn cười: "Hàn Vương quả nhiên chỉ hợp ăn cơm." Giọng điệu Mặc Tông Nhiên khó chịu: "Con xem thường con trai trẫm sao?" "Phụ hoàng, chúng ta phải nói đến lương tâm! Cũng do người xem thường Hàn Vương trước, con dâu chỉ nối gót theo người thôi, con hoàn toàn đồng ý với quyết định của người, sao giờ lại thành con xem thường Hàn Vương rồi?" Bàn về ăn nói vớ vẩn, Vân Quán Ninh chưa từng sợ ai. Nàng ăn nói lung tung để nịnh nọt, tâng bốc đến nỗi Mặc Tông Nhiên đầu óc choáng váng: "Đừng nói lung tung nữa, nói ra mục đích của con đi!" Vân Quán Ninh đang định nói, Lương tiểu công công đã cúi đầu đi vào. "Hoàng thượng, Ngụy Quốc Công cầu kiến!" "Không gặp!" Mặc Tông Nhiên bây giờ nghe thấy họ Ngụy lại nổi giận đùng đùng. "Nô tài đã nói hoàng thượng đang bận, nhưng Ngụy Quốc Công cứ đợi ở ngoài. Lương tiểu công công vội đáp. Vậy có nghĩa là, hôm nay Ngụy Quốc Công không gặp được Mặc Tông Nhiên, ông ta sẽ ở lì bên ngoài không đi... Kiểu bám dai như đĩa này lại không kém gì Vân Quán Ninh. Vân Quán Ninh cười trên nỗi đau của người khác nhìn Mặc Tông Nhiên: "Phụ hoàng, đây là do người động vào Ngụy tần, cho nên Ngụy Quốc Công biết tin, ông ta vào cung đòi lại công bằng cho muội muội nhà mình đó!" "Sao nụ cười của con trẫm thấy giống như đang muốn ăn đòn vậy chứ?" "Trẫm biết mục đích ông ta đến đây! Chuyện trừng phạt Ngụy tần cũng không phải ý của trẫm, là ý của hoàng hậu." Nụ cười trên gương mặt của ông cũng ngày càng xấu xa hơn: "Oan có đầu nợ có chủ, bảo Ngụy Quốc Công đi tìm hoàng hậu giải quyết đi!" Vân Quán Ninh bật cười giơ ngón tay cái lên: "Phụ hoàng, gừng càng già càng cay!" "Còn phải nói." Mặc Tông Nhiên khẽ hừ: "Bớt nịnh nọt lại! Hai đứa khốn kiếp các con, lại muốn cầu xin trẫm chuyện gì?" Vân Quán Ninh nháy mắt với Mặc Diệp, ra hiệu bảo hắn nói...

"Đúng rồi, nàng nghĩ thử xem cho Ngụy tần chuyển đến cung nào! Nghĩ xong rồi thì sai người bẩm báo với trẫm." 

Mặc Tông Nhiên cũng quay người rời đi. 

Triệu hoàng hậu đứng im tại chỗ, thật muốn đâm đầu tự tử! 

Advertisement

Bà ta ra sức đạp Trương ma ma đang "hôn mê" dưới đất: "Đừng giả vờ nữa! Hoàng thượng đã đi rồi! Ngươi có giả vờ đến mai hoàng thượng cũng không giúp đỡ bổn cung đâu!" 

Mặc Tông Nhiên vừa về Ngự Thư Phòng đã thấy Vân Quán Ninh đang cầm một bản tấu lên xem. 

"Phụ hoàng, đây là gì?" 

"Sao con còn chưa đi?" 

Advertisement

Vẻ mặt Mặc Tông Nhiên đầy chán ghét, giật bản tấu lại nói: "Đồ khốn nhà con, bây giờ ngày càng càn rỡ hơn rồi! Ngay cả tấu chương cũng dám xem!" 

"Không phải đầu phụ hoàng, đây là bản tấu con nhặt trong giỏ trúc ra đó." 

Vân Quán Ninh vô tội nhìn ông. 

Mặc Diệp ngồi trên ghế bên cửa sổ, đang bưng tách trà thưởng thức: "Nhi thần có thể làm chứng, Ninh Nhi nhặt trong giỏ ra thật đó." 

Mặc Tông Nhiên đau đầu: "Hai người các con, bây giờ không định về vương phủ sao?" 

"Ngự Thư Phòng của trẫm bị các con chiếm đoạt cả rồi." 

Hai người này còn khó giải quyết hơn những hộ bị giải tỏa cố chấp không chịu dời đi! 

"Hai người các con lại muốn làm gì đó? Nói mau đi, nói xong thì cút! Trẫm thấy các con là phát bực!" 

Vân Quán Ninh vô cùng nhanh nhẹn, vội vàng bưng một ly trà hoa cúc tới: "Phụ hoàng, hoa cúc giúp bớt nóng trong người rất tốt." 

Rốt cuộc Mặc Tông Nhiên cũng nhận tách tà, nhấp một ngụm, khẽ hừ một tiếng, nói: "Đừng tưởng một tách trà hoa cúc có thể mua chuộc trẫm! Nói đi, lại muốn làm gì?" 

Ông liếc sang nàng. 

"Phụ hoàng, đây là "Trần Tình Biểu" Hàn Vương tự sáng tác đó!". 

Vân Quán Ninh nhìn bản số trên bàn. 

Tô Bình Thiên khẽ cười: "Chắc Minh vương phi vẫn chưa biết." 

"Khoảng thời gian này, mỗi ngày Hàn Vương đều đưa thư hối lỗi vào cung. Ban đầu đều viết bằng giấy Tuyên Thành, nhưng tất cả đều bị hoàng thượng xé nát vứt vào trong gió." 

Ông ta giải thích: "Hàn Vương không biết làm thế nào biết được chuyện này." 

"Vì vậy bây giờ lại đưa tấu sớ vào cung." 

"Nhưng không phải nó cũng vào giỏ rồi sao?" 

Vân Quán Ninh nhịn cười: "Hàn Vương quả nhiên chỉ hợp ăn cơm." 

Giọng điệu Mặc Tông Nhiên khó chịu: "Con xem thường con trai trẫm sao?" 

"Phụ hoàng, chúng ta phải nói đến lương tâm! Cũng do người xem thường Hàn Vương trước, con dâu chỉ nối gót theo người thôi, con hoàn toàn đồng ý với quyết định của người, sao giờ lại thành con xem thường Hàn Vương rồi?" 

Bàn về ăn nói vớ vẩn, Vân Quán Ninh chưa từng sợ ai. 

Nàng ăn nói lung tung để nịnh nọt, tâng bốc đến nỗi Mặc Tông Nhiên đầu óc choáng váng: "Đừng nói lung tung nữa, nói ra mục đích của con đi!" 

Vân Quán Ninh đang định nói, Lương tiểu công công đã cúi đầu đi vào. 

"Hoàng thượng, Ngụy Quốc Công cầu kiến!" 

"Không gặp!" 

Mặc Tông Nhiên bây giờ nghe thấy họ Ngụy lại nổi giận đùng đùng. 

"Nô tài đã nói hoàng thượng đang bận, nhưng Ngụy Quốc Công cứ đợi ở ngoài. 

Lương tiểu công công vội đáp. 

Vậy có nghĩa là, hôm nay Ngụy Quốc Công không gặp được Mặc Tông Nhiên, ông ta sẽ ở lì bên ngoài không đi... 

Kiểu bám dai như đĩa này lại không kém gì Vân Quán Ninh. 

Vân Quán Ninh cười trên nỗi đau của người khác nhìn Mặc Tông Nhiên: "Phụ hoàng, đây là do người động vào Ngụy tần, cho nên Ngụy Quốc Công biết tin, ông ta vào cung đòi lại công bằng cho muội muội nhà mình đó!" 

"Sao nụ cười của con trẫm thấy giống như đang muốn ăn đòn vậy chứ?" 

"Trẫm biết mục đích ông ta đến đây! Chuyện trừng phạt Ngụy tần cũng không phải ý của trẫm, là ý của hoàng hậu." 

Nụ cười trên gương mặt của ông cũng ngày càng xấu xa hơn: "Oan có đầu nợ có chủ, bảo Ngụy Quốc Công đi tìm hoàng hậu giải quyết đi!" 

Vân Quán Ninh bật cười giơ ngón tay cái lên: "Phụ hoàng, gừng càng già càng cay!" 

"Còn phải nói." 

Mặc Tông Nhiên khẽ hừ: "Bớt nịnh nọt lại! Hai đứa khốn kiếp các con, lại muốn cầu xin trẫm chuyện gì?" 

Vân Quán Ninh nháy mắt với Mặc Diệp, ra hiệu bảo hắn nói...

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Đúng rồi, nàng nghĩ thử xem cho Ngụy tần chuyển đến cung nào! Nghĩ xong rồi thì sai người bẩm báo với trẫm." Mặc Tông Nhiên cũng quay người rời đi. Triệu hoàng hậu đứng im tại chỗ, thật muốn đâm đầu tự tử! AdvertisementBà ta ra sức đạp Trương ma ma đang "hôn mê" dưới đất: "Đừng giả vờ nữa! Hoàng thượng đã đi rồi! Ngươi có giả vờ đến mai hoàng thượng cũng không giúp đỡ bổn cung đâu!" Mặc Tông Nhiên vừa về Ngự Thư Phòng đã thấy Vân Quán Ninh đang cầm một bản tấu lên xem. "Phụ hoàng, đây là gì?" "Sao con còn chưa đi?" AdvertisementVẻ mặt Mặc Tông Nhiên đầy chán ghét, giật bản tấu lại nói: "Đồ khốn nhà con, bây giờ ngày càng càn rỡ hơn rồi! Ngay cả tấu chương cũng dám xem!" "Không phải đầu phụ hoàng, đây là bản tấu con nhặt trong giỏ trúc ra đó." Vân Quán Ninh vô tội nhìn ông. Mặc Diệp ngồi trên ghế bên cửa sổ, đang bưng tách trà thưởng thức: "Nhi thần có thể làm chứng, Ninh Nhi nhặt trong giỏ ra thật đó." Mặc Tông Nhiên đau đầu: "Hai người các con, bây giờ không định về vương phủ sao?" "Ngự Thư Phòng của trẫm bị các con chiếm đoạt cả rồi." Hai người này còn khó giải quyết hơn những hộ bị giải tỏa cố chấp không chịu dời đi! "Hai người các con lại muốn làm gì đó? Nói mau đi, nói xong thì cút! Trẫm thấy các con là phát bực!" Vân Quán Ninh vô cùng nhanh nhẹn, vội vàng bưng một ly trà hoa cúc tới: "Phụ hoàng, hoa cúc giúp bớt nóng trong người rất tốt." Rốt cuộc Mặc Tông Nhiên cũng nhận tách tà, nhấp một ngụm, khẽ hừ một tiếng, nói: "Đừng tưởng một tách trà hoa cúc có thể mua chuộc trẫm! Nói đi, lại muốn làm gì?" Ông liếc sang nàng. "Phụ hoàng, đây là "Trần Tình Biểu" Hàn Vương tự sáng tác đó!". Vân Quán Ninh nhìn bản số trên bàn. Tô Bình Thiên khẽ cười: "Chắc Minh vương phi vẫn chưa biết." "Khoảng thời gian này, mỗi ngày Hàn Vương đều đưa thư hối lỗi vào cung. Ban đầu đều viết bằng giấy Tuyên Thành, nhưng tất cả đều bị hoàng thượng xé nát vứt vào trong gió." Ông ta giải thích: "Hàn Vương không biết làm thế nào biết được chuyện này." "Vì vậy bây giờ lại đưa tấu sớ vào cung." "Nhưng không phải nó cũng vào giỏ rồi sao?" Vân Quán Ninh nhịn cười: "Hàn Vương quả nhiên chỉ hợp ăn cơm." Giọng điệu Mặc Tông Nhiên khó chịu: "Con xem thường con trai trẫm sao?" "Phụ hoàng, chúng ta phải nói đến lương tâm! Cũng do người xem thường Hàn Vương trước, con dâu chỉ nối gót theo người thôi, con hoàn toàn đồng ý với quyết định của người, sao giờ lại thành con xem thường Hàn Vương rồi?" Bàn về ăn nói vớ vẩn, Vân Quán Ninh chưa từng sợ ai. Nàng ăn nói lung tung để nịnh nọt, tâng bốc đến nỗi Mặc Tông Nhiên đầu óc choáng váng: "Đừng nói lung tung nữa, nói ra mục đích của con đi!" Vân Quán Ninh đang định nói, Lương tiểu công công đã cúi đầu đi vào. "Hoàng thượng, Ngụy Quốc Công cầu kiến!" "Không gặp!" Mặc Tông Nhiên bây giờ nghe thấy họ Ngụy lại nổi giận đùng đùng. "Nô tài đã nói hoàng thượng đang bận, nhưng Ngụy Quốc Công cứ đợi ở ngoài. Lương tiểu công công vội đáp. Vậy có nghĩa là, hôm nay Ngụy Quốc Công không gặp được Mặc Tông Nhiên, ông ta sẽ ở lì bên ngoài không đi... Kiểu bám dai như đĩa này lại không kém gì Vân Quán Ninh. Vân Quán Ninh cười trên nỗi đau của người khác nhìn Mặc Tông Nhiên: "Phụ hoàng, đây là do người động vào Ngụy tần, cho nên Ngụy Quốc Công biết tin, ông ta vào cung đòi lại công bằng cho muội muội nhà mình đó!" "Sao nụ cười của con trẫm thấy giống như đang muốn ăn đòn vậy chứ?" "Trẫm biết mục đích ông ta đến đây! Chuyện trừng phạt Ngụy tần cũng không phải ý của trẫm, là ý của hoàng hậu." Nụ cười trên gương mặt của ông cũng ngày càng xấu xa hơn: "Oan có đầu nợ có chủ, bảo Ngụy Quốc Công đi tìm hoàng hậu giải quyết đi!" Vân Quán Ninh bật cười giơ ngón tay cái lên: "Phụ hoàng, gừng càng già càng cay!" "Còn phải nói." Mặc Tông Nhiên khẽ hừ: "Bớt nịnh nọt lại! Hai đứa khốn kiếp các con, lại muốn cầu xin trẫm chuyện gì?" Vân Quán Ninh nháy mắt với Mặc Diệp, ra hiệu bảo hắn nói...

Chương 656