Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 667
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Trong lòng nàng rất khó chịu. Nàng cứ nghĩ Nam Cung Nguyệt bình thường dịu dàng hòa nhã, lại là công chúa Đông Quận, vừa có tri thức vừa hiểu lễ nghĩ. Hóa ra lại là người khẩu phật tâm xà! Tính tình của Vân Quán Ninh trước nay đều rất thẳng thắn. AdvertisementSau khi đoán được mục đích của Nam Cung Nguyệt, nụ cười trên gương mặt nàng chợt lạnh nhạt hơn, giọng điệu cũng xa lạ hơn nhiều: "Ồ, tỷ nói đứa trẻ đó sao?" "Tối hôm qua đã được mẫu thân nó dẫn đi rồi." Cảm nhận được vẻ khó chịu của Vân Quản Ninh, vẻ mặt Nam Cung Nguyệt cũng hơi lúng túng. Nhưng mục đích hôm nay vẫn chưa đạt được, sao nàng ta có thể dễ dàng rời đi? AdvertisementNàng ta cố nặn ra một nụ cười: "Thì ra là vậy! Vân Nhi nhà ta chưa có bạn chơi chung thích hợp, hôm qua nghe nói Minh Vương Phủ có một đệ đệ gần bằng tuổi con bé." "Con bé cứ la hét ầmĨđòi ta dẫn nó đến Minh Vương Phủ chơi!" Nàng ta nhìn Mặc Chi Vân đầy trìu mến: "Nhưng không ngờ lại đến không đúng lúc." “Đúng vậy, nếu hôm qua đại tẩu đưa Vân Nhi đến thì còn có thể gặp được." Vân Quán Ninh bưng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm, nói tiếp: "Nhưng lại chậm một bước rồi." Mặc Tông Nhiên nói rất đúng. Mấy cháu gái của ông không có ai xuất sắc cả... vốn tưởng rằng là tiểu quận chúa của hoàng thất, ai nấy đều rất đúng đắn và khéo léo, bộc lộ vẻ cao quý của hoàng thất. Nhưng không ngờ mấy đứa trẻ này lại nhát gan như vậy! Mặc Chi Vân lớn tuổi nhất nhưng lại là người nhu nhược nhất. Hai đứa con gái của Mặc Hồi Phong, đứa lớn là Mặc Chi Tinh khoảng ba tuổi. Nghe nói cô bé là một tiểu bá vương ở phủ Tam Vương. Nhưng sau khi vào cung, nhìn thấy Mặc Tông Nhiên, cô bé lại giống như chuột nhìn thấy mèo, thật muốn rụt đầu lại. Cô bé chỉ biết cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Mặc Tông Nhiên. Con gái nhỏ của Mặc Hồi Phong là Mặc Chi Vũ được sinh vào năm ngoái, vẫn chưa đầy một tuổi." Xem ra cũng chỉ có Viên Bảo mới dám cười nói vui vẻ với Mặc Tông Nhiên. Ta thấy Vân Nhi cũng không giống đến tìm con trai nuôi của ta để chơi." Vân Quán Ninh nói thẳng không kiêng dè chút nào. Vẻ mặt Nam Cung Nguyệt lập tức cứng đờ. Nàng ta ngại ngùng mỉm cười: "Quả thật không giấu giếm gì, Vân Nhi nhà ta từ nhỏ tính tình đã hơi thẹn thùng ít nói. Ta muốn rèn luyện tính cách của con bé một chút, cho nên mới có tình đưa nó đến đây tìm đứa trẻ đó chơi chung." "Bé trai và bé gái làm sao chơi chung được? Vân Quận Ninh khẽ mỉm cười: "Đại tẩu nên đưa Vân Nhi đến chơi chung với Tinh Nhi của Tam vương phi nhiều hơn" "Dù sao Sở Vương và Tam vương gia cũng là huynh đệ ruột, Vân Nhi và Tinh Nhi lại đều là cô nương." Vẻ mặt Nam Cung Nguyệt cứng đờ. Nàng ta và Mặc Hồi Diễn đã muốn vạch rõ ranh giới Với Mặc Hồi Phong từ lâu! Vân Quận Ninh nói như vậy, không phải là đang tát vào mặt nàng ta sao? Cũng không biết sao Vân Quán Ninh lại nói chuyện châm chọc như vậy, nhưng Nam Cung Nguyệt sợ chọc đến Vân Quán Ninh, nàng sẽ trở mặt coi như không quen biết. Vì vậy nàng ta vội vàng đưa Mặc Chi Vân rời đi. Sau khi hai mẹ con họ rời đi, Mặc Du Du lúc này mới thở dài một hơi. "Ngũ tỷ tỷ, sao vậy?" Vân Quán Ninh nhướng mày hỏi nàng ta. "Ninh Nhi, muội cũng nhìn thấy rồi, địa vị của ta trong cung rất thấp." Nàng ta tự chế giễu bật cười. Vân Quán Ninh nhíu mày. Sao lời này lại nghe không lọt tại như vậy? "Ngũ tỷ tỷ, tỷ là công chúa, là con gái ruột của phụ hoàng! Cho dù là lúc nào, trước mặt người nào, tỷ đều là công chúa vô cùng cao quý." Vẻ mặt Vân Quán Ninh nghiêm túc nói: "Tỷ không được coi thường bản thân mình, không được đi nịnh hót bất cứ người nào, hiểu chưa?" "Ta..." Mặc Du Du ngập ngừng một lát. "Chắc ngũ tỷ tỷ cũng biết, mấy năm nay ta đã sống như thế nào. Mấy năm trước ta là người ai ai cũng muốn đánh chửi." Vân Quán Ninh nghiêm túc nhìn nàng ta: "Nhưng không phải ta cũng vượt qua được sao?" "Tỷ phải trải qua những khó khăn trước mắt, về sau sẽ là những ngày tháng tốt đẹp. Ngũ tỷ tỷ một lòng hướng thiện, ta tin tỷ có thể làm tương lai sau này trở nên tốt đẹp hơn." Trông nàng có vẻ nói chuyện rất hời hợt, nhưng lọt vào tai Mặc Du Du... lại giống như một tảng đá rơi vào hồ nước, dấy lên những đợt sóng lớn!
Trong lòng nàng rất khó chịu.
Nàng cứ nghĩ Nam Cung Nguyệt bình thường dịu dàng hòa nhã, lại là công chúa Đông Quận, vừa có tri thức vừa hiểu lễ nghĩ.
Hóa ra lại là người khẩu phật tâm xà!
Tính tình của Vân Quán Ninh trước nay đều rất thẳng thắn.
Advertisement
Sau khi đoán được mục đích của Nam Cung Nguyệt, nụ cười trên gương mặt nàng chợt lạnh nhạt hơn, giọng điệu cũng xa lạ hơn nhiều: "Ồ, tỷ nói đứa trẻ đó sao?"
"Tối hôm qua đã được mẫu thân nó dẫn đi rồi."
Cảm nhận được vẻ khó chịu của Vân Quản Ninh, vẻ mặt Nam Cung Nguyệt cũng hơi lúng túng.
Nhưng mục đích hôm nay vẫn chưa đạt được, sao nàng ta có thể dễ dàng rời đi?
Advertisement
Nàng ta cố nặn ra một nụ cười: "Thì ra là vậy! Vân Nhi nhà ta chưa có bạn chơi chung thích hợp, hôm qua nghe nói Minh Vương Phủ có một đệ đệ gần bằng tuổi con bé."
"Con bé cứ la hét ầmĨđòi ta dẫn nó đến Minh Vương Phủ chơi!"
Nàng ta nhìn Mặc Chi Vân đầy trìu mến: "Nhưng không ngờ lại đến không đúng lúc."
“Đúng vậy, nếu hôm qua đại tẩu đưa Vân Nhi đến thì còn có thể gặp được."
Vân Quán Ninh bưng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm, nói tiếp: "Nhưng lại chậm một bước
rồi."
Mặc Tông Nhiên nói rất đúng.
Mấy cháu gái của ông không có ai xuất sắc cả... vốn tưởng rằng là tiểu quận chúa của hoàng thất, ai nấy đều rất đúng đắn và khéo léo, bộc lộ vẻ cao quý của hoàng thất.
Nhưng không ngờ mấy đứa trẻ này lại nhát gan như vậy!
Mặc Chi Vân lớn tuổi nhất nhưng lại là người nhu nhược nhất.
Hai đứa con gái của Mặc Hồi Phong, đứa lớn là Mặc Chi Tinh khoảng ba tuổi.
Nghe nói cô bé là một tiểu bá vương ở phủ Tam Vương.
Nhưng sau khi vào cung, nhìn thấy Mặc Tông Nhiên, cô bé lại giống như chuột nhìn thấy mèo, thật muốn rụt đầu lại. Cô bé chỉ biết cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Mặc Tông Nhiên.
Con gái nhỏ của Mặc Hồi Phong là Mặc Chi Vũ được sinh vào năm ngoái, vẫn chưa đầy một tuổi."
Xem ra cũng chỉ có Viên Bảo mới dám cười nói vui vẻ với Mặc Tông Nhiên.
Ta thấy Vân Nhi cũng không giống đến tìm con trai nuôi của ta để chơi."
Vân Quán Ninh nói thẳng không kiêng dè chút nào.
Vẻ mặt Nam Cung Nguyệt lập tức cứng đờ.
Nàng ta ngại ngùng mỉm cười: "Quả thật không giấu giếm gì, Vân Nhi nhà ta từ nhỏ tính tình đã hơi thẹn thùng ít nói. Ta muốn rèn luyện tính cách của con bé một chút, cho nên mới có tình đưa nó đến đây tìm đứa trẻ đó chơi chung."
"Bé trai và bé gái làm sao chơi chung được?
Vân Quận Ninh khẽ mỉm cười: "Đại tẩu nên đưa Vân Nhi đến chơi chung với Tinh Nhi của
Tam vương phi nhiều hơn"
"Dù sao Sở Vương và Tam vương gia cũng là huynh đệ ruột, Vân Nhi và Tinh Nhi lại đều là cô nương."
Vẻ mặt Nam Cung Nguyệt cứng đờ.
Nàng ta và Mặc Hồi Diễn đã muốn vạch rõ ranh giới Với Mặc Hồi Phong từ lâu!
Vân Quận Ninh nói như vậy, không phải là đang tát vào mặt nàng ta sao?
Cũng không biết sao Vân Quán Ninh lại nói chuyện châm chọc như vậy, nhưng Nam Cung Nguyệt sợ chọc đến Vân Quán Ninh, nàng sẽ trở mặt coi như không quen biết. Vì vậy nàng ta vội vàng đưa Mặc Chi Vân rời đi.
Sau khi hai mẹ con họ rời đi, Mặc Du Du lúc này mới thở dài một hơi.
"Ngũ tỷ tỷ, sao vậy?"
Vân Quán Ninh nhướng mày hỏi nàng ta.
"Ninh Nhi, muội cũng nhìn thấy rồi, địa vị của ta trong cung rất thấp."
Nàng ta tự chế giễu bật cười.
Vân Quán Ninh nhíu mày.
Sao lời này lại nghe không lọt tại như vậy?
"Ngũ tỷ tỷ, tỷ là công chúa, là con gái ruột của phụ hoàng! Cho dù là lúc nào, trước mặt người nào, tỷ đều là công chúa vô cùng cao quý."
Vẻ mặt Vân Quán Ninh nghiêm túc nói: "Tỷ không được coi thường bản thân mình, không được đi nịnh hót bất cứ người nào, hiểu chưa?"
"Ta..."
Mặc Du Du ngập ngừng một lát.
"Chắc ngũ tỷ tỷ cũng biết, mấy năm nay ta đã sống như thế nào. Mấy năm trước ta là người ai ai cũng muốn đánh chửi."
Vân Quán Ninh nghiêm túc nhìn nàng ta: "Nhưng không phải ta cũng vượt qua được sao?"
"Tỷ phải trải qua những khó khăn trước mắt, về sau sẽ là những ngày tháng tốt đẹp. Ngũ tỷ tỷ một lòng hướng thiện, ta tin tỷ có thể làm tương lai sau này trở nên tốt đẹp hơn."
Trông nàng có vẻ nói chuyện rất hời hợt, nhưng lọt vào tai Mặc Du Du... lại giống như một tảng đá rơi vào hồ nước, dấy lên những đợt sóng lớn!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Trong lòng nàng rất khó chịu. Nàng cứ nghĩ Nam Cung Nguyệt bình thường dịu dàng hòa nhã, lại là công chúa Đông Quận, vừa có tri thức vừa hiểu lễ nghĩ. Hóa ra lại là người khẩu phật tâm xà! Tính tình của Vân Quán Ninh trước nay đều rất thẳng thắn. AdvertisementSau khi đoán được mục đích của Nam Cung Nguyệt, nụ cười trên gương mặt nàng chợt lạnh nhạt hơn, giọng điệu cũng xa lạ hơn nhiều: "Ồ, tỷ nói đứa trẻ đó sao?" "Tối hôm qua đã được mẫu thân nó dẫn đi rồi." Cảm nhận được vẻ khó chịu của Vân Quản Ninh, vẻ mặt Nam Cung Nguyệt cũng hơi lúng túng. Nhưng mục đích hôm nay vẫn chưa đạt được, sao nàng ta có thể dễ dàng rời đi? AdvertisementNàng ta cố nặn ra một nụ cười: "Thì ra là vậy! Vân Nhi nhà ta chưa có bạn chơi chung thích hợp, hôm qua nghe nói Minh Vương Phủ có một đệ đệ gần bằng tuổi con bé." "Con bé cứ la hét ầmĨđòi ta dẫn nó đến Minh Vương Phủ chơi!" Nàng ta nhìn Mặc Chi Vân đầy trìu mến: "Nhưng không ngờ lại đến không đúng lúc." “Đúng vậy, nếu hôm qua đại tẩu đưa Vân Nhi đến thì còn có thể gặp được." Vân Quán Ninh bưng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm, nói tiếp: "Nhưng lại chậm một bước rồi." Mặc Tông Nhiên nói rất đúng. Mấy cháu gái của ông không có ai xuất sắc cả... vốn tưởng rằng là tiểu quận chúa của hoàng thất, ai nấy đều rất đúng đắn và khéo léo, bộc lộ vẻ cao quý của hoàng thất. Nhưng không ngờ mấy đứa trẻ này lại nhát gan như vậy! Mặc Chi Vân lớn tuổi nhất nhưng lại là người nhu nhược nhất. Hai đứa con gái của Mặc Hồi Phong, đứa lớn là Mặc Chi Tinh khoảng ba tuổi. Nghe nói cô bé là một tiểu bá vương ở phủ Tam Vương. Nhưng sau khi vào cung, nhìn thấy Mặc Tông Nhiên, cô bé lại giống như chuột nhìn thấy mèo, thật muốn rụt đầu lại. Cô bé chỉ biết cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Mặc Tông Nhiên. Con gái nhỏ của Mặc Hồi Phong là Mặc Chi Vũ được sinh vào năm ngoái, vẫn chưa đầy một tuổi." Xem ra cũng chỉ có Viên Bảo mới dám cười nói vui vẻ với Mặc Tông Nhiên. Ta thấy Vân Nhi cũng không giống đến tìm con trai nuôi của ta để chơi." Vân Quán Ninh nói thẳng không kiêng dè chút nào. Vẻ mặt Nam Cung Nguyệt lập tức cứng đờ. Nàng ta ngại ngùng mỉm cười: "Quả thật không giấu giếm gì, Vân Nhi nhà ta từ nhỏ tính tình đã hơi thẹn thùng ít nói. Ta muốn rèn luyện tính cách của con bé một chút, cho nên mới có tình đưa nó đến đây tìm đứa trẻ đó chơi chung." "Bé trai và bé gái làm sao chơi chung được? Vân Quận Ninh khẽ mỉm cười: "Đại tẩu nên đưa Vân Nhi đến chơi chung với Tinh Nhi của Tam vương phi nhiều hơn" "Dù sao Sở Vương và Tam vương gia cũng là huynh đệ ruột, Vân Nhi và Tinh Nhi lại đều là cô nương." Vẻ mặt Nam Cung Nguyệt cứng đờ. Nàng ta và Mặc Hồi Diễn đã muốn vạch rõ ranh giới Với Mặc Hồi Phong từ lâu! Vân Quận Ninh nói như vậy, không phải là đang tát vào mặt nàng ta sao? Cũng không biết sao Vân Quán Ninh lại nói chuyện châm chọc như vậy, nhưng Nam Cung Nguyệt sợ chọc đến Vân Quán Ninh, nàng sẽ trở mặt coi như không quen biết. Vì vậy nàng ta vội vàng đưa Mặc Chi Vân rời đi. Sau khi hai mẹ con họ rời đi, Mặc Du Du lúc này mới thở dài một hơi. "Ngũ tỷ tỷ, sao vậy?" Vân Quán Ninh nhướng mày hỏi nàng ta. "Ninh Nhi, muội cũng nhìn thấy rồi, địa vị của ta trong cung rất thấp." Nàng ta tự chế giễu bật cười. Vân Quán Ninh nhíu mày. Sao lời này lại nghe không lọt tại như vậy? "Ngũ tỷ tỷ, tỷ là công chúa, là con gái ruột của phụ hoàng! Cho dù là lúc nào, trước mặt người nào, tỷ đều là công chúa vô cùng cao quý." Vẻ mặt Vân Quán Ninh nghiêm túc nói: "Tỷ không được coi thường bản thân mình, không được đi nịnh hót bất cứ người nào, hiểu chưa?" "Ta..." Mặc Du Du ngập ngừng một lát. "Chắc ngũ tỷ tỷ cũng biết, mấy năm nay ta đã sống như thế nào. Mấy năm trước ta là người ai ai cũng muốn đánh chửi." Vân Quán Ninh nghiêm túc nhìn nàng ta: "Nhưng không phải ta cũng vượt qua được sao?" "Tỷ phải trải qua những khó khăn trước mắt, về sau sẽ là những ngày tháng tốt đẹp. Ngũ tỷ tỷ một lòng hướng thiện, ta tin tỷ có thể làm tương lai sau này trở nên tốt đẹp hơn." Trông nàng có vẻ nói chuyện rất hời hợt, nhưng lọt vào tai Mặc Du Du... lại giống như một tảng đá rơi vào hồ nước, dấy lên những đợt sóng lớn!