Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 681

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Khóe mắt Vân Quán Ninh nhìn chằm chằm vào Tần Tự Tuyết. Thấy ánh mắt nàng ta tối sầm, sao lại có thể không đoán ra được trong lòng nàng ta đang suy nghĩ cái gì? Xem ra không cần nàng đối phó Nam Cung Nguyệt, cũng có người ra tay thay nàng rồi... AdvertisementBên môi Vân Quán Ninh vương nhẹ một nét cười: "Nếu đại tẩu có thai, trước mắt lại đang hôn mê bất tỉnh, vậy để nàng ấy nghỉ ngơi ở trong này đi." "Người đâu! Đi truyền lại cho Sở vương, nói ngài ấy xong việc rồi đến Khôn Trữ Cung đón Sở vương phi." Nàng phân phó cho bên ngoài cửa. Cung nhân lên tiếng đáp lời đi truyền lệnh. AdvertisementVân Quán Ninh lại liếc qua Chu Oanh Oanh: Tẩu có đi hay không?" "Ta không đi thế nào? Chẳng lẽ còn phải ở trong này hầu hạ mẫu hậu? Mấy người đại tẩu bọn họ đều ở đó, các nàng là con dâu đoan chính của mẫu hậu, đứa mù như ta xem náo nhiệt làm gì? Chu Oanh Oanh lập tức kéo tay nàng. Đi thôi nào, chúng ta đi." Tần Tự Tuyết và Vân Đinh Lan vốn cũng đang muốn rời đi. Nghe thấy Chu Oanh Oanh nói một hơi như thế, không thể không ở lại, chờ Triệu hoàng hậu tỉnh lại. Nhìn thấy Nam Cung Nguyệt đang hôn mê bất tỉnh trên giường quý phi, đôi mi Tần Tự Tuyết nhíu lại. Rời khỏi Khôn Trữ Cung, lúc này Vân Quán Ninh mới hỏi: "Không phải tẩu mang theo pháo sao? Sao lại không đốt?" "Thật sự muốn bắn à?" Chu Oanh Oanh lại có chút do dự. "Không đốt vậy tẩu mang theo làm gì? Làm trang sức hả?" Vân Quán Ninh bất đắc dĩ nói: "Lúc trước không phải tẩu còn đi Vĩnh Hy Cung, đốt pháo Ngụy Tần sao? Như thế nào mới ở một chút Khôn Trữ Cung tẩu cũng không dám đốt?" "Cái gì mà không dám? Ai nói ta không dám? Ta cứ đốt cho muội xem?" Chu Oanh Oanh hừ nhẹ một tiếng. Tùy thân của nàng ta còn mang theo đồ châm lửa, cũng không sợ đồ châm lửa xảy ra sự cố ngoài ý muốn mà nổ pháo trong ống tay áo chết không thấy xác. Chu Oanh Oanh để pháo trên ngọn cây rồi châm lửa bỏ chạy. Vân Quán Ninh đứng dưới chân tường chỉ nghe tiếng pháo nổ bùng bùng vang lên. Tần Tự Tuyết cũng nghe thấy tiếng nổ, chỉ thấy trên ngọn cây hiện ra pháo nổ dữ dội không ngừng, còn Vân Quán Ninh và Chu Oanh Oanh đã chạy trốn thoát thân không còn thấy bóng dáng. Hai người chạy hụt mạng như điên, chạy vào trong ngự hoa viên, lúc này mới chịu hết nổi mà đứng lại. "Đúng là chỉ có tẩu! Ta còn không nghĩ tẩu thực sự dám đốt đó." Vân Quán Ninh chỉ vào cái mũi của Chu Oanh Oanh mà cười lớn. "Đáng tiếc mẫu hậu hôn mê bất tỉnh, không biết ta đốt pháo cho người." Chu Oanh Oanh hai tay chống nạnh, hai người cười đến nghiêng trước đổ sau. Cười xong, vẻ mặt nàng ta mới nghĩ lại mà sợ nhìn qua Vân Quán Ninh: "Xong rồi xong rồi" Ngụy Tần là do phụ hoàng hạ lệnh xử phạt. Mẫu hậu chỉ là mất tiếng, phụ hoàng vẫn chưa trách phạt nàng ta cái gì?" "Nếu việc này rơi vào tay phụ hoàng, phụ hoàng không phải đánh chết tẩu chứ?" Nhìn thấy bộ dáng bất an không yên của nàng ta, Vân Quán Ninh buồn cười nói: "Sợ cái gì? Có ta ở đây mà!" "Tẩu yên tâm, hôm nay đốt pháo ta cũng có phần. Nếu phụ hoàng thật sự truy cứu, ta thay tẩu gánh tội!" "Có khí phách! Có nghĩa khí!" Chu Oanh Oanh giơ ngón tay cái lên tán dương nàng. Hai người bên này đi đến ngự thư phòng, bên kia Chu Oanh Oanh hạ thấp giọng hỏi: "Đúng rồi Ninh nhi, lúc trước muội và đại tẩu không phải quan hệ rất tốt sao? Sao lúc nãy ta nhìn ra có mùi thuốc nổ thế?" "Đại tẩu đã làm gì đắc tội muội rồi?" "Nàng ta thực ra không có đắc tội ta, mà là trêu chọc ta." Vân Quán Ninh thu lại ý cười. Nhớ tới Nam Cung Nguyệt cố ý dò xét, trong lòng nàng cũng rất khó chịu! Chuyện liên quan đến Viên Bảo, điểm này thôi nàng và Nam Cung Nguyệt đã từ mặt nhau rồi! Ai dám có ý đồ đụng tới con của nàng, nàng liều mạng cũng gi ết chết nàng ta bằng được! Sắc mặt Vân Quán Ninh tối sầm đi"Chuyện này tẩu đừng quan tâm! Nàng ta nếu biết tốt xấu, ta cũng sẽ không làm gì nàng ta cả. Nhưng nếu nàng ta không biết hối cải, còn muốn tiếp tục trêu chọc đến ta..."

Khóe mắt Vân Quán Ninh nhìn chằm chằm vào Tần Tự Tuyết. 

Thấy ánh mắt nàng ta tối sầm, sao lại có thể không đoán ra được trong lòng nàng ta đang suy nghĩ cái gì? 

Xem ra không cần nàng đối phó Nam Cung Nguyệt, cũng có người ra tay thay nàng rồi... 

Advertisement

Bên môi Vân Quán Ninh vương nhẹ một nét cười: "Nếu đại tẩu có thai, trước mắt lại đang hôn mê bất tỉnh, vậy để nàng ấy nghỉ ngơi ở trong này đi." 

"Người đâu! Đi truyền lại cho Sở vương, nói ngài ấy xong việc rồi đến Khôn Trữ Cung đón Sở vương phi." 

Nàng phân phó cho bên ngoài cửa. 

Cung nhân lên tiếng đáp lời đi truyền lệnh. 

Advertisement

Vân Quán Ninh lại liếc qua Chu Oanh Oanh: Tẩu có đi hay không?" 

"Ta không đi thế nào? Chẳng lẽ còn phải ở trong này hầu hạ mẫu hậu? Mấy người đại tẩu bọn họ đều ở đó, các nàng là con dâu đoan chính của mẫu hậu, đứa mù như ta xem náo nhiệt làm gì? 

Chu Oanh Oanh lập tức kéo tay nàng. Đi thôi nào, chúng ta đi." 

Tần Tự Tuyết và Vân Đinh Lan vốn cũng đang muốn rời đi. 

Nghe thấy Chu Oanh Oanh nói một hơi như thế, không thể không ở lại, chờ Triệu hoàng hậu tỉnh lại. 

Nhìn thấy Nam Cung Nguyệt đang hôn mê bất tỉnh trên giường quý phi, đôi mi Tần Tự Tuyết nhíu lại. 

Rời khỏi Khôn Trữ Cung, lúc này Vân Quán Ninh mới hỏi: "Không phải tẩu mang theo pháo sao? Sao lại không đốt?" 

"Thật sự muốn bắn à?" 

Chu Oanh Oanh lại có chút do dự. 

"Không đốt vậy tẩu mang theo làm gì? Làm trang sức hả?" 

Vân Quán Ninh bất đắc dĩ nói: "Lúc trước không phải tẩu còn đi Vĩnh Hy Cung, đốt pháo Ngụy Tần sao? Như thế nào mới ở một chút Khôn Trữ Cung tẩu cũng không dám đốt?" 

"Cái gì mà không dám? Ai nói ta không dám? Ta cứ đốt cho muội xem?" 

Chu Oanh Oanh hừ nhẹ một tiếng. 

Tùy thân của nàng ta còn mang theo đồ châm lửa, cũng không sợ đồ châm lửa xảy ra sự cố ngoài ý muốn mà nổ pháo trong ống tay áo chết không thấy 

xác. 

Chu Oanh Oanh để pháo trên ngọn cây rồi châm lửa bỏ chạy. 

Vân Quán Ninh đứng dưới chân tường chỉ nghe tiếng pháo nổ bùng bùng vang lên. 

Tần Tự Tuyết cũng nghe thấy tiếng nổ, chỉ thấy trên ngọn cây hiện ra pháo nổ dữ dội không ngừng, còn Vân Quán Ninh và Chu Oanh Oanh đã chạy trốn thoát thân không còn thấy bóng dáng. 

Hai người chạy hụt mạng như điên, chạy vào trong ngự hoa viên, lúc này mới chịu hết nổi mà đứng lại. 

"Đúng là chỉ có tẩu! Ta còn không nghĩ tẩu thực sự dám đốt đó." 

Vân Quán Ninh chỉ vào cái mũi của Chu Oanh Oanh mà cười lớn. 

"Đáng tiếc mẫu hậu hôn mê bất tỉnh, không biết ta đốt pháo cho người." 

Chu Oanh Oanh hai tay chống nạnh, hai người cười đến nghiêng trước đổ sau. 

Cười xong, vẻ mặt nàng ta mới nghĩ lại mà sợ nhìn qua Vân Quán Ninh: "Xong rồi xong rồi" Ngụy Tần là do phụ hoàng hạ lệnh xử phạt. Mẫu hậu chỉ là mất tiếng, phụ hoàng vẫn chưa trách phạt nàng ta cái gì?" 

"Nếu việc này rơi vào tay phụ hoàng, phụ hoàng không phải đánh chết tẩu chứ?" 

Nhìn thấy bộ dáng bất an không yên của nàng ta, Vân Quán Ninh buồn cười nói: "Sợ cái gì? Có ta ở đây mà!" 

"Tẩu yên tâm, hôm nay đốt pháo ta cũng có phần. Nếu phụ hoàng thật sự truy cứu, ta thay tẩu gánh tội!" 

"Có khí phách! Có nghĩa khí!" 

Chu Oanh Oanh giơ ngón tay cái lên tán dương nàng. 

Hai người bên này đi đến ngự thư phòng, bên kia Chu Oanh Oanh hạ thấp giọng hỏi: "Đúng rồi Ninh nhi, lúc trước muội và đại tẩu không phải quan hệ rất tốt sao? Sao lúc nãy ta nhìn ra có mùi thuốc nổ thế?" 

"Đại tẩu đã làm gì đắc tội muội rồi?" 

"Nàng ta thực ra không có đắc tội ta, mà là trêu chọc ta." 

Vân Quán Ninh thu lại ý cười. 

Nhớ tới Nam Cung Nguyệt cố ý dò xét, trong lòng nàng cũng rất khó chịu! 

Chuyện liên quan đến Viên Bảo, điểm này thôi nàng và Nam Cung Nguyệt đã từ mặt nhau rồi! 

Ai dám có ý đồ đụng tới con của nàng, nàng liều mạng cũng gi ết chết nàng ta bằng được! 

Sắc mặt Vân Quán Ninh tối sầm đi"Chuyện này tẩu đừng quan tâm! Nàng ta nếu biết tốt xấu, ta cũng sẽ không làm gì nàng ta cả. Nhưng nếu nàng ta không biết hối cải, còn muốn tiếp tục trêu chọc đến ta..."

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Khóe mắt Vân Quán Ninh nhìn chằm chằm vào Tần Tự Tuyết. Thấy ánh mắt nàng ta tối sầm, sao lại có thể không đoán ra được trong lòng nàng ta đang suy nghĩ cái gì? Xem ra không cần nàng đối phó Nam Cung Nguyệt, cũng có người ra tay thay nàng rồi... AdvertisementBên môi Vân Quán Ninh vương nhẹ một nét cười: "Nếu đại tẩu có thai, trước mắt lại đang hôn mê bất tỉnh, vậy để nàng ấy nghỉ ngơi ở trong này đi." "Người đâu! Đi truyền lại cho Sở vương, nói ngài ấy xong việc rồi đến Khôn Trữ Cung đón Sở vương phi." Nàng phân phó cho bên ngoài cửa. Cung nhân lên tiếng đáp lời đi truyền lệnh. AdvertisementVân Quán Ninh lại liếc qua Chu Oanh Oanh: Tẩu có đi hay không?" "Ta không đi thế nào? Chẳng lẽ còn phải ở trong này hầu hạ mẫu hậu? Mấy người đại tẩu bọn họ đều ở đó, các nàng là con dâu đoan chính của mẫu hậu, đứa mù như ta xem náo nhiệt làm gì? Chu Oanh Oanh lập tức kéo tay nàng. Đi thôi nào, chúng ta đi." Tần Tự Tuyết và Vân Đinh Lan vốn cũng đang muốn rời đi. Nghe thấy Chu Oanh Oanh nói một hơi như thế, không thể không ở lại, chờ Triệu hoàng hậu tỉnh lại. Nhìn thấy Nam Cung Nguyệt đang hôn mê bất tỉnh trên giường quý phi, đôi mi Tần Tự Tuyết nhíu lại. Rời khỏi Khôn Trữ Cung, lúc này Vân Quán Ninh mới hỏi: "Không phải tẩu mang theo pháo sao? Sao lại không đốt?" "Thật sự muốn bắn à?" Chu Oanh Oanh lại có chút do dự. "Không đốt vậy tẩu mang theo làm gì? Làm trang sức hả?" Vân Quán Ninh bất đắc dĩ nói: "Lúc trước không phải tẩu còn đi Vĩnh Hy Cung, đốt pháo Ngụy Tần sao? Như thế nào mới ở một chút Khôn Trữ Cung tẩu cũng không dám đốt?" "Cái gì mà không dám? Ai nói ta không dám? Ta cứ đốt cho muội xem?" Chu Oanh Oanh hừ nhẹ một tiếng. Tùy thân của nàng ta còn mang theo đồ châm lửa, cũng không sợ đồ châm lửa xảy ra sự cố ngoài ý muốn mà nổ pháo trong ống tay áo chết không thấy xác. Chu Oanh Oanh để pháo trên ngọn cây rồi châm lửa bỏ chạy. Vân Quán Ninh đứng dưới chân tường chỉ nghe tiếng pháo nổ bùng bùng vang lên. Tần Tự Tuyết cũng nghe thấy tiếng nổ, chỉ thấy trên ngọn cây hiện ra pháo nổ dữ dội không ngừng, còn Vân Quán Ninh và Chu Oanh Oanh đã chạy trốn thoát thân không còn thấy bóng dáng. Hai người chạy hụt mạng như điên, chạy vào trong ngự hoa viên, lúc này mới chịu hết nổi mà đứng lại. "Đúng là chỉ có tẩu! Ta còn không nghĩ tẩu thực sự dám đốt đó." Vân Quán Ninh chỉ vào cái mũi của Chu Oanh Oanh mà cười lớn. "Đáng tiếc mẫu hậu hôn mê bất tỉnh, không biết ta đốt pháo cho người." Chu Oanh Oanh hai tay chống nạnh, hai người cười đến nghiêng trước đổ sau. Cười xong, vẻ mặt nàng ta mới nghĩ lại mà sợ nhìn qua Vân Quán Ninh: "Xong rồi xong rồi" Ngụy Tần là do phụ hoàng hạ lệnh xử phạt. Mẫu hậu chỉ là mất tiếng, phụ hoàng vẫn chưa trách phạt nàng ta cái gì?" "Nếu việc này rơi vào tay phụ hoàng, phụ hoàng không phải đánh chết tẩu chứ?" Nhìn thấy bộ dáng bất an không yên của nàng ta, Vân Quán Ninh buồn cười nói: "Sợ cái gì? Có ta ở đây mà!" "Tẩu yên tâm, hôm nay đốt pháo ta cũng có phần. Nếu phụ hoàng thật sự truy cứu, ta thay tẩu gánh tội!" "Có khí phách! Có nghĩa khí!" Chu Oanh Oanh giơ ngón tay cái lên tán dương nàng. Hai người bên này đi đến ngự thư phòng, bên kia Chu Oanh Oanh hạ thấp giọng hỏi: "Đúng rồi Ninh nhi, lúc trước muội và đại tẩu không phải quan hệ rất tốt sao? Sao lúc nãy ta nhìn ra có mùi thuốc nổ thế?" "Đại tẩu đã làm gì đắc tội muội rồi?" "Nàng ta thực ra không có đắc tội ta, mà là trêu chọc ta." Vân Quán Ninh thu lại ý cười. Nhớ tới Nam Cung Nguyệt cố ý dò xét, trong lòng nàng cũng rất khó chịu! Chuyện liên quan đến Viên Bảo, điểm này thôi nàng và Nam Cung Nguyệt đã từ mặt nhau rồi! Ai dám có ý đồ đụng tới con của nàng, nàng liều mạng cũng gi ết chết nàng ta bằng được! Sắc mặt Vân Quán Ninh tối sầm đi"Chuyện này tẩu đừng quan tâm! Nàng ta nếu biết tốt xấu, ta cũng sẽ không làm gì nàng ta cả. Nhưng nếu nàng ta không biết hối cải, còn muốn tiếp tục trêu chọc đến ta..."

Chương 681