Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 683
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Quả nhiên, Chu Oanh Oanh cho dù sắp chết đến nơi cũng chỉ biết có ăn! Chu Oanh Oanh bị nàng lôi cổ vào ngự thư phòng. Vừa mới tới cửa đã gặp ngay ánh mắt u ám của Mặc Tông Nhiên. Xem ra tình hình không ổn... AdvertisementChu Oanh Oanh ngắt Vân Quán Ninh một cái, nhỏ giọng nói: "Ta đã nói mà, phụ hoàng nhất định sẽ tức giận, nhất định sẽ chém rơi đầu chúng ta!" "Muội không tin! Giờ thì hay rồi chứ?" Nàng ta mím môi: "Nếu muội bị chém đầu, hằng năm ta còn có thể đốt tiền giấy cho muội." "Nếu ta bị chém đầu, tẩu có thể đốt cho ta một ít thức ăn ngon." Advertisement"Vậy cũng tốt! Hai ta phải cùng chết..." Vân Quán Ninh: "... Tẩu nghĩ cũng thật lâu dài!" Lại có thể nghĩ đến cả đốt tiền giấy, thức ăn ngon sau khi chết rồi? "Hai người các ngươi đang thì thầm cái gì?" Mặc Tông Nhiên nghe không hiểu, không nhịn được mà hỏi. Vân Quán Ninh hằng giọng, còn chưa kịp mở miệng đã thấy Chu Oanh Oanh quỳ xuống, trong nháy mắt lệ rơi đầy mặt: "Phụ hoàng, đây đều là Ninh Nhi ép con làm!". Vân Quán Ninh mặt kinh ngạc: "Ôi vãi! Kĩ năng diễn xuất của tẩu còn xuất sắc hơn ta đấy!" Nếu đây là thế kỉ hai mốt, nhất định là ảnh hậu Oscar! Nói khóc là khóc ngay, mắt của nàng ta là van xả lũ à? Vừa kéo miệng cống ra, nước mắt đã chảy ào ào. Mặc Tông Nhiên cũng rất bất ngờ: "Ngươi khóc cái gì?" "Chẳng lẽ phụ hoàng không phải bởi vì chúng con đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung, cho nên sắc mặt mới khó coi như vậy sao?" Chu Oanh Oanh nức nở hỏi. Mặc Tông Nhiên đầu đầy sương mù: "Pháo? Hai người các ngươi lại có thể đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung?" Vân Quán Ninh: "... Chu Oanh Oanh ta muốn bóp ch ết ngươi." Phụ hoàng căn bản là không biết chuyện này! Đồng đội heo này, tự thú tội rồi! Nàng lập tức hiểu được, chuyện lúc trước của Ngũ quân doanh, Mặc Diệp vốn tính giấu diếm thay Mặc Hàn Vũ. Nhưng vì đồ ngốc kia lỡ miệng trước mặt Mặc Tông Nhiên, nên tự tìm đường chết cho chính mình. Hóa ra chuyện là như vậy! Quả nhiên không phải người một nhà không vào cùng một cửa, đôi phu thê nhà này đều là đồ ngốc. Ngốc cũng sẽ lây nhiễm! Vân Quán Ninh ôm trán im lặng. Chu Oanh Oanh cũng sửng sốt một chút, ủy khuất bò dậy: "Phụ hoàng, vậy người phải sớm nói bởi vì chuyện này! Con dâu đều bị người dọa sợ tới mức hồn phi phách tán!" Mặc Tông Nhiên đau đầu: "Các ngươi vì sao lại đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung" Mắt nhìn Chu Oanh danh lành mồm lanh miệng, lại muốn vạ miệng rồi. cũng không thể thật sự nói, bởi vì Triệu hoàng hậu bị mất giọng, các nàng phải chúc mừng một chút chứ? Vân Quán Ninh vội vàng che miệng nàng ta lại, cười đáp: "Phụ hoàng, chúng con là do vui mừng ạ!" "Vui mừng?" Ánh mắt Mặc Tông Nhiên ý vị thâm trường: "Hoàng hậu mất giọng, các ngươi lại vui mừng?" "Đúng vậy!" Vân Quán Ninh cắn đầu lưỡi, trong lòng "hư" một tiếng: "Không phải! Phụ hoàng, đây đều là hiểu lầm, người nghe con dâu từ từ nói." Nàng nói ra chuyện Nam Cung Nguyệt có thai. "Chúng con là vui mừng cho đại tẩu! Cho nên không nhịn được đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung!" Lời này nghe qua thật hợp lý. Nhưng Nam Cung Nguyệt đột nhiên được chẩn ra hỉ mạch, các nàng còn có năng lực biết trước, còn chuẩn bị pháo trước sao? Các nàng cũng không phải là Tống Tử Ngư! "Quán Ninh." Mặc Tông Nhiên ý vị thâm trường nhìn Vân Quán Ninh: "Lời người nói, một chữ trẫm cũng không tin." Vân Quán Ninh cười mỉa: "... Phụ hoàng, người nói vậy con thật khó xử!" "Nói sự thật." Mặc Tông Nhiên cũng không có truy cứu trách nhiệm của các nàng. Vừa nghe nói sự thật, Chu Oanh Oanh thở phào nhẹ nhõm, thức thời nói: "Phụ hoàng, vậy con dâu lui xuống trước." Nàng liếc mắt với Vân Quán Ninh: "Ta chờ người ở bên ngoài." Sau khi Chu Oanh Oanh rời khỏi đây, lúc này Mặc Tông Nhiên mới hỏi: "Tình huống của hoàng hậu thế nào?" "Phụ hoàng, trước tiên người hãy nói, có phải người làm hay không?"
Quả nhiên, Chu Oanh Oanh cho dù sắp chết đến nơi cũng chỉ biết có ăn!
Chu Oanh Oanh bị nàng lôi cổ vào ngự thư phòng.
Vừa mới tới cửa đã gặp ngay ánh mắt u ám của Mặc Tông Nhiên.
Xem ra tình hình không ổn...
Advertisement
Chu Oanh Oanh ngắt Vân Quán Ninh một cái, nhỏ giọng nói: "Ta đã nói mà, phụ hoàng nhất định sẽ tức giận, nhất định sẽ chém rơi đầu chúng ta!"
"Muội không tin! Giờ thì hay rồi chứ?"
Nàng ta mím môi: "Nếu muội bị chém đầu, hằng năm ta còn có thể đốt tiền giấy cho muội."
"Nếu ta bị chém đầu, tẩu có thể đốt cho ta một ít thức ăn ngon."
Advertisement
"Vậy cũng tốt! Hai ta phải cùng chết..."
Vân Quán Ninh: "... Tẩu nghĩ cũng thật lâu dài!"
Lại có thể nghĩ đến cả đốt tiền giấy, thức ăn ngon sau khi chết rồi?
"Hai người các ngươi đang thì thầm cái gì?"
Mặc Tông Nhiên nghe không hiểu, không nhịn được mà hỏi.
Vân Quán Ninh hằng giọng, còn chưa kịp mở miệng đã thấy Chu Oanh Oanh quỳ xuống, trong nháy mắt lệ rơi đầy mặt: "Phụ hoàng, đây đều là Ninh Nhi ép con làm!".
Vân Quán Ninh mặt kinh ngạc: "Ôi vãi! Kĩ năng diễn xuất của tẩu còn xuất sắc hơn ta đấy!"
Nếu đây là thế kỉ hai mốt, nhất định là ảnh hậu Oscar!
Nói khóc là khóc ngay, mắt của nàng ta là van xả lũ à?
Vừa kéo miệng cống ra, nước mắt đã chảy ào ào.
Mặc Tông Nhiên cũng rất bất ngờ: "Ngươi khóc cái gì?"
"Chẳng lẽ phụ hoàng không phải bởi vì chúng con đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung, cho nên sắc mặt mới khó coi như vậy sao?"
Chu Oanh Oanh nức nở hỏi.
Mặc Tông Nhiên đầu đầy sương mù: "Pháo? Hai người các ngươi lại có thể đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung?"
Vân Quán Ninh: "... Chu Oanh Oanh ta muốn bóp ch ết ngươi."
Phụ hoàng căn bản là không biết chuyện này!
Đồng đội heo này, tự thú tội rồi!
Nàng lập tức hiểu được, chuyện lúc trước của Ngũ quân doanh, Mặc Diệp vốn tính giấu diếm thay Mặc Hàn Vũ. Nhưng vì đồ ngốc kia lỡ miệng trước mặt Mặc Tông Nhiên, nên tự tìm đường chết cho chính mình.
Hóa ra chuyện là như vậy!
Quả nhiên không phải người một nhà không vào cùng một cửa, đôi phu thê nhà này đều là đồ ngốc.
Ngốc cũng sẽ lây nhiễm!
Vân Quán Ninh ôm trán im lặng.
Chu Oanh Oanh cũng sửng sốt một chút, ủy khuất bò dậy: "Phụ hoàng, vậy người phải sớm nói bởi vì chuyện này! Con dâu đều bị người dọa sợ tới mức hồn phi phách tán!"
Mặc Tông Nhiên đau đầu: "Các ngươi vì sao lại đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung"
Mắt nhìn Chu Oanh danh lành mồm lanh miệng, lại muốn vạ miệng rồi.
cũng không thể thật sự nói, bởi vì Triệu hoàng hậu bị mất giọng, các nàng phải chúc mừng một chút chứ?
Vân Quán Ninh vội vàng che miệng nàng ta lại, cười đáp: "Phụ hoàng, chúng con là do vui mừng ạ!"
"Vui mừng?"
Ánh mắt Mặc Tông Nhiên ý vị thâm trường: "Hoàng hậu mất giọng, các ngươi lại vui mừng?"
"Đúng vậy!"
Vân Quán Ninh cắn đầu lưỡi, trong lòng "hư" một tiếng: "Không phải! Phụ hoàng, đây đều là hiểu lầm, người nghe con dâu từ từ nói."
Nàng nói ra chuyện Nam Cung Nguyệt có thai.
"Chúng con là vui mừng cho đại tẩu! Cho nên không nhịn được đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung!"
Lời này nghe qua thật hợp lý.
Nhưng Nam Cung Nguyệt đột nhiên được chẩn ra hỉ mạch, các nàng còn có năng lực biết trước, còn chuẩn bị pháo trước sao?
Các nàng cũng không phải là Tống Tử Ngư!
"Quán Ninh."
Mặc Tông Nhiên ý vị thâm trường nhìn Vân Quán Ninh: "Lời người nói, một chữ trẫm cũng không tin."
Vân Quán Ninh cười mỉa: "... Phụ hoàng, người nói vậy con thật khó xử!"
"Nói sự thật."
Mặc Tông Nhiên cũng không có truy cứu trách nhiệm của các nàng.
Vừa nghe nói sự thật, Chu Oanh Oanh thở phào nhẹ nhõm, thức thời nói: "Phụ hoàng, vậy con dâu lui xuống trước."
Nàng liếc mắt với Vân Quán Ninh: "Ta chờ người ở bên ngoài."
Sau khi Chu Oanh Oanh rời khỏi đây, lúc này Mặc Tông Nhiên mới hỏi: "Tình huống của hoàng hậu thế nào?"
"Phụ hoàng, trước tiên người hãy nói, có phải người làm hay không?"
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Quả nhiên, Chu Oanh Oanh cho dù sắp chết đến nơi cũng chỉ biết có ăn! Chu Oanh Oanh bị nàng lôi cổ vào ngự thư phòng. Vừa mới tới cửa đã gặp ngay ánh mắt u ám của Mặc Tông Nhiên. Xem ra tình hình không ổn... AdvertisementChu Oanh Oanh ngắt Vân Quán Ninh một cái, nhỏ giọng nói: "Ta đã nói mà, phụ hoàng nhất định sẽ tức giận, nhất định sẽ chém rơi đầu chúng ta!" "Muội không tin! Giờ thì hay rồi chứ?" Nàng ta mím môi: "Nếu muội bị chém đầu, hằng năm ta còn có thể đốt tiền giấy cho muội." "Nếu ta bị chém đầu, tẩu có thể đốt cho ta một ít thức ăn ngon." Advertisement"Vậy cũng tốt! Hai ta phải cùng chết..." Vân Quán Ninh: "... Tẩu nghĩ cũng thật lâu dài!" Lại có thể nghĩ đến cả đốt tiền giấy, thức ăn ngon sau khi chết rồi? "Hai người các ngươi đang thì thầm cái gì?" Mặc Tông Nhiên nghe không hiểu, không nhịn được mà hỏi. Vân Quán Ninh hằng giọng, còn chưa kịp mở miệng đã thấy Chu Oanh Oanh quỳ xuống, trong nháy mắt lệ rơi đầy mặt: "Phụ hoàng, đây đều là Ninh Nhi ép con làm!". Vân Quán Ninh mặt kinh ngạc: "Ôi vãi! Kĩ năng diễn xuất của tẩu còn xuất sắc hơn ta đấy!" Nếu đây là thế kỉ hai mốt, nhất định là ảnh hậu Oscar! Nói khóc là khóc ngay, mắt của nàng ta là van xả lũ à? Vừa kéo miệng cống ra, nước mắt đã chảy ào ào. Mặc Tông Nhiên cũng rất bất ngờ: "Ngươi khóc cái gì?" "Chẳng lẽ phụ hoàng không phải bởi vì chúng con đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung, cho nên sắc mặt mới khó coi như vậy sao?" Chu Oanh Oanh nức nở hỏi. Mặc Tông Nhiên đầu đầy sương mù: "Pháo? Hai người các ngươi lại có thể đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung?" Vân Quán Ninh: "... Chu Oanh Oanh ta muốn bóp ch ết ngươi." Phụ hoàng căn bản là không biết chuyện này! Đồng đội heo này, tự thú tội rồi! Nàng lập tức hiểu được, chuyện lúc trước của Ngũ quân doanh, Mặc Diệp vốn tính giấu diếm thay Mặc Hàn Vũ. Nhưng vì đồ ngốc kia lỡ miệng trước mặt Mặc Tông Nhiên, nên tự tìm đường chết cho chính mình. Hóa ra chuyện là như vậy! Quả nhiên không phải người một nhà không vào cùng một cửa, đôi phu thê nhà này đều là đồ ngốc. Ngốc cũng sẽ lây nhiễm! Vân Quán Ninh ôm trán im lặng. Chu Oanh Oanh cũng sửng sốt một chút, ủy khuất bò dậy: "Phụ hoàng, vậy người phải sớm nói bởi vì chuyện này! Con dâu đều bị người dọa sợ tới mức hồn phi phách tán!" Mặc Tông Nhiên đau đầu: "Các ngươi vì sao lại đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung" Mắt nhìn Chu Oanh danh lành mồm lanh miệng, lại muốn vạ miệng rồi. cũng không thể thật sự nói, bởi vì Triệu hoàng hậu bị mất giọng, các nàng phải chúc mừng một chút chứ? Vân Quán Ninh vội vàng che miệng nàng ta lại, cười đáp: "Phụ hoàng, chúng con là do vui mừng ạ!" "Vui mừng?" Ánh mắt Mặc Tông Nhiên ý vị thâm trường: "Hoàng hậu mất giọng, các ngươi lại vui mừng?" "Đúng vậy!" Vân Quán Ninh cắn đầu lưỡi, trong lòng "hư" một tiếng: "Không phải! Phụ hoàng, đây đều là hiểu lầm, người nghe con dâu từ từ nói." Nàng nói ra chuyện Nam Cung Nguyệt có thai. "Chúng con là vui mừng cho đại tẩu! Cho nên không nhịn được đốt pháo ngoài Khôn Ninh Cung!" Lời này nghe qua thật hợp lý. Nhưng Nam Cung Nguyệt đột nhiên được chẩn ra hỉ mạch, các nàng còn có năng lực biết trước, còn chuẩn bị pháo trước sao? Các nàng cũng không phải là Tống Tử Ngư! "Quán Ninh." Mặc Tông Nhiên ý vị thâm trường nhìn Vân Quán Ninh: "Lời người nói, một chữ trẫm cũng không tin." Vân Quán Ninh cười mỉa: "... Phụ hoàng, người nói vậy con thật khó xử!" "Nói sự thật." Mặc Tông Nhiên cũng không có truy cứu trách nhiệm của các nàng. Vừa nghe nói sự thật, Chu Oanh Oanh thở phào nhẹ nhõm, thức thời nói: "Phụ hoàng, vậy con dâu lui xuống trước." Nàng liếc mắt với Vân Quán Ninh: "Ta chờ người ở bên ngoài." Sau khi Chu Oanh Oanh rời khỏi đây, lúc này Mặc Tông Nhiên mới hỏi: "Tình huống của hoàng hậu thế nào?" "Phụ hoàng, trước tiên người hãy nói, có phải người làm hay không?"