Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 688

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Trời đông lạnh giá, hắn lại đang tắm nước lạnh! Sáng sớm hôm sau, Vân Quán Ninh vừa rời giường thì Mặc Diệp đã tiến cung vào triều. AdvertisementNhư Yên nhìn ánh mắt của nàng, có chút kì quái. "Ngươi nhìn ta làm gì?" Vân Quán Ninh chỉ nghĩ ánh mắt của nàng ấy thật kỳ lạ. AdvertisementNhư Yên vội vàng cúi đầu, buồn cười nói: "Không có gì đâu! Chẳng qua là nô tỳ thấy... Sáng sớm hôm nay, Vương phi người vô cùng đẹp! So với ngày bình thường đẹp hơn rất nhiều!" Vân Quán Ninh không biết chuyện gì đang xảy ra. Nàng còn tự luyến đưa tay ra chạm vào khuôn mặt của mình: “Có phải bổn Vương phi luôn luôn đẹp như vậy không.” Vừa mới dứt lời, nàng lập tức nhìn thấy chính mình trong gương đồng. Được lắm! Cuối cùng nàng cũng biết những lời nói của Như Yên có ý gì rồi... Chỉ thấy trên chiếc cổ thon dài trắng nõn của nàng, có vài vết đỏ. Một đôi mắt ngấn nước, chan chứa tình xuân. Cả người nhìn vào, so với lúc trước còn mềm mại như tình hơn nhiều. Giống như một người phụ nữ được tình yêu bồi bổ vậy, vì thế nếu so với ngày thường nàng hay lạnh lùng thì càng thêm động lòng người. Mặt của Vân Quán Ninh đỏ mặt. Nàng vội vàng vươn tay che cổ mình, nghiến răng nghiến lợi cố nén thốt ra chữ: "Mặc! Diệp!” Như Yên cố nén cười: "Vương phi, trước khi đi chủ tử có nói.” 10 "Đêm nay trở về tẩm cung sẽ đưa lễ vật cho Vương phi, bảo Vương phi chờ chủ tử về rồi hẵng ngủ.” Điều này có nghĩa là, đêm nay hắn còn muốn ngủ lại Thanh Ảnh Viện? "Hắn nghĩ cũng hay lắm!”. Hôm nay Vân Quán Ninh cũng không định ra ngoài, lập tức ra lệnh cho Như Yên: "Đóng cửa lại! Bảo bà Trương đi canh cửa!" Nàng thậm chí không biết, đêm qua Mặc Diệp đã nháo loạn nàng cả một đêm, sau đó tự mình khó chịu đi tắm nước lạnh để dập lửa. Lúc trước khi tiến cung vào triều, cũng do hắn sợ mình không khống chế được, vậy nên mới chật vật rời đi. "Vương Phi, hai mắt của chủ tử đen xì, giống như không được ngủ ngon vậy.” Như Yên cười nói: "Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng thân thể sẽ không ổn đâu Những lời nói này của nàng ấy, rất có thâm ý. Vân Quán Ninh hiểu, nhưng lại giả vờ như không biết: "Ngươi còn nhiều lời vô ích làm gì nữa? Đóng cửa lại đi!” Mấy năm trước, nàng bị Mặc Diệp cẩm túc ở Thanh Ảnh Viện. Hôm nay, để đề phòng tên cầu nam nhân đó ngủ lại đây, nàng sẽ tự chủ động nhốt mình lại! Đáng sợ! Một khi nam nhân đã đ*ng t*nh rồi, thì thật sự rất đáng sợ! Vân Quán Ninh nhìn vết đỏ trên cổ mình, vội vàng đưa tay ra cho thật chặt. Không ngờ vừa đóng cửa, thì đã có người tìm đến cửa. Tần Tự Tuyết cố xông vào, tức giận trừng mắt nhìn nàng: "Vân Quán Ninh, hôm nay Vương gia nhà ta lại bị phụ hoàng khiển trách! Còn bị phụ hoàng phái đi canh giữ núi Tây Hương, có phải người lại giở trò gì không?” Những lời nói này của nàng ta khiến Vân Quán Ninh khó hiểu. "Ngươi nói gì cơ?” Nàng nhíu mày: "Tân Tự Tuyết, mới sáng sớm mà người đã đến phòng ta để sủa, có phải sáng sớm ngươi ăn nhiều cứt chó quá rồi đúng không?” "Ngươi.” Tần Tự Tuyết không ngờ nàng lại độc mồm độc miệng như vậy, nàng ta tức giận đến mức cả đầu bốc khói! Nàng ta cũng muốn mắng lại, nhưng nếu Vân Quán Ninh không có cái miệng khéo léo này, không thể nói ra những lời thô t ục như vậy... Một lúc lâu sau, nàng ta mới nói ra vài chữ từ kẽ răng: "Đồ để tiện! Ghê tởm!"

Trời đông lạnh giá, hắn lại đang tắm nước lạnh! 

Sáng sớm hôm sau, Vân Quán Ninh vừa rời giường thì Mặc Diệp đã tiến cung vào triều. 

Advertisement

Như Yên nhìn ánh mắt của nàng, có chút kì quái. 

"Ngươi nhìn ta làm gì?" 

Vân Quán Ninh chỉ nghĩ ánh mắt của nàng ấy thật kỳ lạ. 

Advertisement

Như Yên vội vàng cúi đầu, buồn cười nói: "Không có gì đâu! Chẳng qua là nô tỳ thấy... Sáng sớm hôm nay, Vương phi người vô cùng đẹp! So với ngày bình thường đẹp hơn rất nhiều!" 

Vân Quán Ninh không biết chuyện gì đang xảy ra. 

Nàng còn tự luyến đưa tay ra chạm vào khuôn mặt của mình: “Có phải bổn Vương phi luôn luôn đẹp như vậy không.” 

Vừa mới dứt lời, nàng lập tức nhìn thấy chính mình trong gương đồng. 

Được lắm! 

Cuối cùng nàng cũng biết những lời nói của Như Yên có ý gì rồi... 

Chỉ thấy trên chiếc cổ thon dài trắng nõn của nàng, có vài vết đỏ. 

Một đôi mắt ngấn nước, chan chứa tình xuân. 

Cả người nhìn vào, so với lúc trước còn mềm mại như tình hơn nhiều. Giống như một người phụ nữ được tình yêu bồi bổ vậy, vì thế nếu so với ngày thường nàng hay lạnh lùng thì càng thêm động lòng người. 

Mặt của Vân Quán Ninh đỏ mặt. 

Nàng vội vàng vươn tay che cổ mình, nghiến răng nghiến lợi cố nén thốt ra chữ: "Mặc! Diệp!” 

Như Yên cố nén cười: "Vương phi, trước khi đi chủ tử có nói.” 

10 

"Đêm nay trở về tẩm cung sẽ đưa lễ vật cho Vương phi, bảo Vương phi chờ chủ tử về rồi hẵng ngủ.” 

Điều này có nghĩa là, đêm nay hắn còn muốn ngủ lại Thanh Ảnh Viện? 

"Hắn nghĩ cũng hay lắm!”. 

Hôm nay Vân Quán Ninh cũng không định ra ngoài, lập tức ra lệnh cho Như Yên: "Đóng cửa lại! Bảo bà Trương đi canh cửa!" 

Nàng thậm chí không biết, đêm qua Mặc Diệp đã nháo loạn nàng cả một đêm, sau đó tự mình khó chịu đi tắm nước lạnh để dập lửa. Lúc trước khi tiến cung vào triều, cũng do hắn sợ mình không khống chế được, vậy nên mới chật vật rời đi. 

"Vương Phi, hai mắt của chủ tử đen xì, giống như không được ngủ ngon vậy.” 

Như Yên cười nói: "Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng thân thể sẽ không ổn đâu 

Những lời nói này của nàng ấy, rất có thâm ý. 

Vân Quán Ninh hiểu, nhưng lại giả vờ như không biết: "Ngươi còn nhiều lời vô ích làm gì nữa? Đóng cửa lại đi!” 

Mấy năm trước, nàng bị Mặc Diệp cẩm túc ở Thanh Ảnh Viện. 

Hôm nay, để đề phòng tên cầu nam nhân đó ngủ lại đây, nàng sẽ tự chủ động nhốt mình lại! 

Đáng sợ! 

Một khi nam nhân đã đ*ng t*nh rồi, thì thật sự rất đáng sợ! 

Vân Quán Ninh nhìn vết đỏ trên cổ mình, vội vàng đưa tay ra cho thật chặt. 

Không ngờ vừa đóng cửa, thì đã có người tìm đến cửa. 

Tần Tự Tuyết cố xông vào, tức giận trừng mắt nhìn nàng: "Vân Quán Ninh, hôm nay Vương gia nhà ta lại bị phụ hoàng khiển trách! Còn bị phụ hoàng phái đi canh giữ núi Tây Hương, có phải người lại giở trò gì không?” 

Những lời nói này của nàng ta khiến Vân Quán Ninh khó hiểu. 

"Ngươi nói gì cơ?” 

Nàng nhíu mày: "Tân Tự Tuyết, mới sáng sớm mà người đã đến phòng ta để sủa, có phải sáng sớm ngươi ăn nhiều cứt chó quá rồi đúng không?” 

"Ngươi.” 

Tần Tự Tuyết không ngờ nàng lại độc mồm độc miệng như vậy, nàng ta tức giận đến mức cả đầu bốc khói! 

Nàng ta cũng muốn mắng lại, nhưng nếu Vân Quán Ninh không có cái miệng khéo léo này, không thể nói ra những lời thô t ục như vậy... 

Một lúc lâu sau, nàng ta mới nói ra vài chữ từ kẽ răng: "Đồ để tiện! Ghê tởm!"

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Trời đông lạnh giá, hắn lại đang tắm nước lạnh! Sáng sớm hôm sau, Vân Quán Ninh vừa rời giường thì Mặc Diệp đã tiến cung vào triều. AdvertisementNhư Yên nhìn ánh mắt của nàng, có chút kì quái. "Ngươi nhìn ta làm gì?" Vân Quán Ninh chỉ nghĩ ánh mắt của nàng ấy thật kỳ lạ. AdvertisementNhư Yên vội vàng cúi đầu, buồn cười nói: "Không có gì đâu! Chẳng qua là nô tỳ thấy... Sáng sớm hôm nay, Vương phi người vô cùng đẹp! So với ngày bình thường đẹp hơn rất nhiều!" Vân Quán Ninh không biết chuyện gì đang xảy ra. Nàng còn tự luyến đưa tay ra chạm vào khuôn mặt của mình: “Có phải bổn Vương phi luôn luôn đẹp như vậy không.” Vừa mới dứt lời, nàng lập tức nhìn thấy chính mình trong gương đồng. Được lắm! Cuối cùng nàng cũng biết những lời nói của Như Yên có ý gì rồi... Chỉ thấy trên chiếc cổ thon dài trắng nõn của nàng, có vài vết đỏ. Một đôi mắt ngấn nước, chan chứa tình xuân. Cả người nhìn vào, so với lúc trước còn mềm mại như tình hơn nhiều. Giống như một người phụ nữ được tình yêu bồi bổ vậy, vì thế nếu so với ngày thường nàng hay lạnh lùng thì càng thêm động lòng người. Mặt của Vân Quán Ninh đỏ mặt. Nàng vội vàng vươn tay che cổ mình, nghiến răng nghiến lợi cố nén thốt ra chữ: "Mặc! Diệp!” Như Yên cố nén cười: "Vương phi, trước khi đi chủ tử có nói.” 10 "Đêm nay trở về tẩm cung sẽ đưa lễ vật cho Vương phi, bảo Vương phi chờ chủ tử về rồi hẵng ngủ.” Điều này có nghĩa là, đêm nay hắn còn muốn ngủ lại Thanh Ảnh Viện? "Hắn nghĩ cũng hay lắm!”. Hôm nay Vân Quán Ninh cũng không định ra ngoài, lập tức ra lệnh cho Như Yên: "Đóng cửa lại! Bảo bà Trương đi canh cửa!" Nàng thậm chí không biết, đêm qua Mặc Diệp đã nháo loạn nàng cả một đêm, sau đó tự mình khó chịu đi tắm nước lạnh để dập lửa. Lúc trước khi tiến cung vào triều, cũng do hắn sợ mình không khống chế được, vậy nên mới chật vật rời đi. "Vương Phi, hai mắt của chủ tử đen xì, giống như không được ngủ ngon vậy.” Như Yên cười nói: "Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng thân thể sẽ không ổn đâu Những lời nói này của nàng ấy, rất có thâm ý. Vân Quán Ninh hiểu, nhưng lại giả vờ như không biết: "Ngươi còn nhiều lời vô ích làm gì nữa? Đóng cửa lại đi!” Mấy năm trước, nàng bị Mặc Diệp cẩm túc ở Thanh Ảnh Viện. Hôm nay, để đề phòng tên cầu nam nhân đó ngủ lại đây, nàng sẽ tự chủ động nhốt mình lại! Đáng sợ! Một khi nam nhân đã đ*ng t*nh rồi, thì thật sự rất đáng sợ! Vân Quán Ninh nhìn vết đỏ trên cổ mình, vội vàng đưa tay ra cho thật chặt. Không ngờ vừa đóng cửa, thì đã có người tìm đến cửa. Tần Tự Tuyết cố xông vào, tức giận trừng mắt nhìn nàng: "Vân Quán Ninh, hôm nay Vương gia nhà ta lại bị phụ hoàng khiển trách! Còn bị phụ hoàng phái đi canh giữ núi Tây Hương, có phải người lại giở trò gì không?” Những lời nói này của nàng ta khiến Vân Quán Ninh khó hiểu. "Ngươi nói gì cơ?” Nàng nhíu mày: "Tân Tự Tuyết, mới sáng sớm mà người đã đến phòng ta để sủa, có phải sáng sớm ngươi ăn nhiều cứt chó quá rồi đúng không?” "Ngươi.” Tần Tự Tuyết không ngờ nàng lại độc mồm độc miệng như vậy, nàng ta tức giận đến mức cả đầu bốc khói! Nàng ta cũng muốn mắng lại, nhưng nếu Vân Quán Ninh không có cái miệng khéo léo này, không thể nói ra những lời thô t ục như vậy... Một lúc lâu sau, nàng ta mới nói ra vài chữ từ kẽ răng: "Đồ để tiện! Ghê tởm!"

Chương 688