Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 697

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Sự im lặng giữa hai phu thê không kéo dài lâu, Như Yên nhanh chóng đi vào thưa lại rằng Tân tướng gia đến thăm. “Tân Đông Lâm?” Vân Quán Ninh nhíu mày: “Vương phủ chúng ta và phủ Tần thừa tướng không hề liên quan gì đến nhau, thậm chí có thể nói là đứng ở hai phía đối lập nhau. Lúc này lại đến thăm chẳng qua là vì chuyện của Tần Tự Tuyết?” AdvertisementMặc Diệp xua tay: “Không gặp.” Như Yên ra ngoài thưa lại. Một lúc sau Như Yên quay lại: “Chủ tử, vương phi, Tần tướng gia nói nếu như chủ tử không gặp thì ngài ấy sẽ đợi ở ngoài vương phủ.” Advertisement“Lúc nào chủ tử chịu gặp ngài ấy thì lúc đó ngài ấy mới đi.” “Đây đúng là dai như đỉa.” Vân Quán Ninh buồn cười nhìn Mặc Diệp: “Ta phát hiện đại thần trong triều có tới mấy người bám dai như đỉa.” Mặc Diệp không hiểu: “Hả?” “Ví dụ như Ngụy Quốc Công!” Vì chuyện của Ngụy tần mà Ngụy Quốc Công thường vào cùng tìm Triệu hoàng hậu đòi công đạo, nếu như không thấy ai ông ta sẽ đứng lì ở Khôn Ninh Cung không chịu rời đi. Quả thực sau khi không thấy Triệu hoàng hậu ông ta bèn ở lì ngoài Ngự Thư Phòng không chịu đi. Đây không phải dai như đỉa thì là gì? Trước thì có Ngụy Quốc Công sau thì có Tân Đông Lâm. Hai người này đều là những nhân vật có máu mặt trong triều! Nghe ra được sự mỉa mai trong giọng điệu của Vân Quán Ninh Mặc Diệp nhếch môi: “Bổn vương đi gặp ông ta.” Quả nhiên Tân Đông Lâm đến đây là vì Tân Tự Tuyết. Chỉ có điều không phải chỉ có một mình ông ta đến Minh vương phủ mà còn dẫn theo một nữ nhi khác, đó là Tần Duyệt Liễu, nhị tiểu thư Tướng Phủ chưa xuất giá. Vân Quán Ninh định ngủ bù một giấc cho đẹp. Nhưng vì Tần Duyệt Liễu cũng đến, nàng là chủ của vương phủ nên theo lý phải chiêu đãi. Mặc Diệp dẫn Tân Đông Lâm đến thư phòng nói chuyện. Tần Duyệt Liễu thì đi vào đại sảnh theo sự chỉ dẫn của Như Yên. “Duyệt Liễu bái kiến vương phi” Mặc dù từ nhỏ Tần Duyệt Liễu đã được ngoại tổ mẫu nuôi dưỡng sau khi Tần phu nhân qua đời mới được Tân Đông Lâm đón về Kinh Thành những giáo dưỡng của nàng ta thì không phải là thứ mà Tần Tự Tuyết có thể sánh bằng. Trở về Kinh mấy năm Tần Duyệt Liễu rất ít khi lộ mặt. Chỉ cần nhìn vào dáng vẻ đoan chính của nàng ta thì có thể biết đây là một tiểu thư khuê các danh xứng với thực. “Tần nhị tiểu thư không cần đa lễ, mời ngồi.” Vân Quán Ninh lệnh cho người mang trà lên. Vừa ngồi xuống chưa kịp chào hỏi thì vẻ mặt Tần Duyệt Liễu đã trở nên nghiêm trọng, nàng ta nói: “Minh vương phi, không giấu gì người.” “Hôm nay phụ thân đưa ta đến vương phủ là có mục đích.” Nghe thấy vậy Vân Quán Ninh hơi nhướn mày: “Ồ?” Tần Duyệt Liễu không chút do dự, Tân Đông Lâm là phụ thân sinh ra nàng ta. Nàng ta nghiêm túc nhìn Vân Quán Ninh: “Hôm nay phụ thân đến thăm quả thực là vì tỉ tỉ phái người về phủ nói rằng bị Minh vương phi ức h**p.” Vân Quán Ninh chỉ cười không nói gì. Nàng biết mục đích Tân Đông Lâm đến thăm là vì Tần Tự Tuyết. “Hôm nay phụ thân ngoài việc đến để đòi công đạo cho tỉ tỉ...” Mai má nàng ta ửng hồng: “Còn muốn ta nghĩ cách quyến rũ vương gia” Nghe thấy vậy Vân Quán Ninh có hơi bất ngờ. “Không biết Tân nhị tiểu thư nói với bổn vương phi chuyện này để làm gì?” Nàng ta cầm tách trà lên nhấp một ngụm. Sớm nghe nói hai tỉ muội Tần Tự Tuyết và Tần Duyệt Liễu bất hòa. Tần Tự Tuyết là người dễ đối phó, thoạt nhìn có vẻ thông minh nhưng cũng chỉ là đồ vô dụng, bề ngoài có vẻ lợi hại nhưng thực chất bên trong thì yếu đuổi. Chỉ cần kích động một chút thì có thể lộ ra sơ hở. Còn vị Tần nhị tiểu thư này thì không. Vân Quán Ninh dường như nhận ra người nàng chưa từng tiếp xúc qua này cũng là một nhân vật che giấu tài năng... Nàng không sơ xuất. “Minh vương phi không cần căng thẳng, Duyệt Liễu và Minh vương phi đang cùng một chiến tuyến.”

Sự im lặng giữa hai phu thê không kéo dài lâu, Như Yên nhanh chóng đi vào thưa lại rằng Tân tướng gia đến thăm. 

“Tân Đông Lâm?” 

Vân Quán Ninh nhíu mày: “Vương phủ chúng ta và phủ Tần thừa tướng không hề liên quan gì đến nhau, thậm chí có thể nói là đứng ở hai phía đối lập nhau. Lúc này lại đến thăm chẳng qua là vì chuyện của Tần Tự Tuyết?” 

Advertisement

Mặc Diệp xua tay: “Không gặp.” 

Như Yên ra ngoài thưa lại. 

Một lúc sau Như Yên quay lại: “Chủ tử, vương phi, Tần tướng gia nói nếu như chủ tử không 

gặp thì ngài ấy sẽ đợi ở ngoài vương phủ.” 

Advertisement

“Lúc nào chủ tử chịu gặp ngài ấy thì lúc đó ngài ấy mới đi.” 

“Đây đúng là dai như đỉa.” 

Vân Quán Ninh buồn cười nhìn Mặc Diệp: “Ta phát hiện đại thần trong triều có tới mấy người bám dai như đỉa.” 

Mặc Diệp không hiểu: “Hả?” 

“Ví dụ như Ngụy Quốc Công!” 

Vì chuyện của Ngụy tần mà Ngụy Quốc Công thường vào cùng tìm Triệu hoàng hậu đòi công đạo, nếu như không thấy ai ông ta sẽ đứng lì ở Khôn Ninh Cung không chịu rời đi. 

Quả thực sau khi không thấy Triệu hoàng hậu ông ta bèn ở lì ngoài Ngự Thư Phòng không chịu đi. 

Đây không phải dai như đỉa thì là gì? 

Trước thì có Ngụy Quốc Công sau thì có Tân Đông Lâm. 

Hai người này đều là những nhân vật có máu mặt trong triều! 

Nghe ra được sự mỉa mai trong giọng điệu của Vân Quán Ninh Mặc Diệp nhếch môi: “Bổn vương đi gặp ông ta.” 

Quả nhiên Tân Đông Lâm đến đây là vì Tân Tự Tuyết. 

Chỉ có điều không phải chỉ có một mình ông ta đến Minh vương phủ mà còn dẫn theo một nữ nhi khác, đó là Tần Duyệt Liễu, nhị tiểu thư Tướng Phủ chưa xuất giá. 

Vân Quán Ninh định ngủ bù một giấc cho đẹp. 

Nhưng vì Tần Duyệt Liễu cũng đến, nàng là chủ của vương phủ nên theo lý phải chiêu đãi. 

Mặc Diệp dẫn Tân Đông Lâm đến thư phòng nói chuyện. 

Tần Duyệt Liễu thì đi vào đại sảnh theo sự chỉ dẫn của Như Yên. 

“Duyệt Liễu bái kiến vương phi” 

Mặc dù từ nhỏ Tần Duyệt Liễu đã được ngoại tổ mẫu nuôi dưỡng sau khi Tần phu nhân qua đời mới được Tân Đông Lâm đón về Kinh Thành những giáo dưỡng của nàng ta thì không phải là thứ mà Tần Tự Tuyết có thể sánh bằng. 

Trở về Kinh mấy năm Tần Duyệt Liễu rất ít khi lộ mặt. 

Chỉ cần nhìn vào dáng vẻ đoan chính của nàng ta thì có thể biết đây là một tiểu thư khuê các danh xứng với thực. 

“Tần nhị tiểu thư không cần đa lễ, mời ngồi.” 

Vân Quán Ninh lệnh cho người mang trà lên. 

Vừa ngồi xuống chưa kịp chào hỏi thì vẻ mặt Tần Duyệt Liễu đã trở nên nghiêm trọng, nàng ta nói: “Minh vương phi, không giấu gì người.” 

“Hôm nay phụ thân đưa ta đến vương phủ là có mục đích.” 

Nghe thấy vậy Vân Quán Ninh hơi nhướn mày: “Ồ?” 

Tần Duyệt Liễu không chút do dự, Tân Đông Lâm là phụ thân sinh ra nàng ta. 

Nàng ta nghiêm túc nhìn Vân Quán Ninh: “Hôm nay phụ thân đến thăm quả thực là vì tỉ tỉ phái người về phủ nói rằng bị Minh vương phi ức h**p.” 

Vân Quán Ninh chỉ cười không nói gì. 

Nàng biết mục đích Tân Đông Lâm đến thăm là vì Tần Tự Tuyết. 

“Hôm nay phụ thân ngoài việc đến để đòi công đạo cho tỉ tỉ...” 

Mai má nàng ta ửng hồng: “Còn muốn ta nghĩ cách quyến rũ vương gia” 

Nghe thấy vậy Vân Quán Ninh có hơi bất ngờ. 

“Không biết Tân nhị tiểu thư nói với bổn vương phi chuyện này để làm gì?” 

Nàng ta cầm tách trà lên nhấp một ngụm. 

Sớm nghe nói hai tỉ muội Tần Tự Tuyết và Tần Duyệt Liễu bất hòa. Tần Tự Tuyết là người dễ đối phó, thoạt nhìn có vẻ thông minh nhưng cũng chỉ là đồ vô dụng, bề ngoài có vẻ lợi hại nhưng thực chất bên trong thì yếu đuổi. 

Chỉ cần kích động một chút thì có thể lộ ra sơ hở. 

Còn vị Tần nhị tiểu thư này thì không. 

Vân Quán Ninh dường như nhận ra người nàng chưa từng tiếp xúc qua này cũng là một nhân vật che giấu tài năng... 

Nàng không sơ xuất. 

“Minh vương phi không cần căng thẳng, Duyệt Liễu và Minh vương phi đang cùng một chiến tuyến.”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Sự im lặng giữa hai phu thê không kéo dài lâu, Như Yên nhanh chóng đi vào thưa lại rằng Tân tướng gia đến thăm. “Tân Đông Lâm?” Vân Quán Ninh nhíu mày: “Vương phủ chúng ta và phủ Tần thừa tướng không hề liên quan gì đến nhau, thậm chí có thể nói là đứng ở hai phía đối lập nhau. Lúc này lại đến thăm chẳng qua là vì chuyện của Tần Tự Tuyết?” AdvertisementMặc Diệp xua tay: “Không gặp.” Như Yên ra ngoài thưa lại. Một lúc sau Như Yên quay lại: “Chủ tử, vương phi, Tần tướng gia nói nếu như chủ tử không gặp thì ngài ấy sẽ đợi ở ngoài vương phủ.” Advertisement“Lúc nào chủ tử chịu gặp ngài ấy thì lúc đó ngài ấy mới đi.” “Đây đúng là dai như đỉa.” Vân Quán Ninh buồn cười nhìn Mặc Diệp: “Ta phát hiện đại thần trong triều có tới mấy người bám dai như đỉa.” Mặc Diệp không hiểu: “Hả?” “Ví dụ như Ngụy Quốc Công!” Vì chuyện của Ngụy tần mà Ngụy Quốc Công thường vào cùng tìm Triệu hoàng hậu đòi công đạo, nếu như không thấy ai ông ta sẽ đứng lì ở Khôn Ninh Cung không chịu rời đi. Quả thực sau khi không thấy Triệu hoàng hậu ông ta bèn ở lì ngoài Ngự Thư Phòng không chịu đi. Đây không phải dai như đỉa thì là gì? Trước thì có Ngụy Quốc Công sau thì có Tân Đông Lâm. Hai người này đều là những nhân vật có máu mặt trong triều! Nghe ra được sự mỉa mai trong giọng điệu của Vân Quán Ninh Mặc Diệp nhếch môi: “Bổn vương đi gặp ông ta.” Quả nhiên Tân Đông Lâm đến đây là vì Tân Tự Tuyết. Chỉ có điều không phải chỉ có một mình ông ta đến Minh vương phủ mà còn dẫn theo một nữ nhi khác, đó là Tần Duyệt Liễu, nhị tiểu thư Tướng Phủ chưa xuất giá. Vân Quán Ninh định ngủ bù một giấc cho đẹp. Nhưng vì Tần Duyệt Liễu cũng đến, nàng là chủ của vương phủ nên theo lý phải chiêu đãi. Mặc Diệp dẫn Tân Đông Lâm đến thư phòng nói chuyện. Tần Duyệt Liễu thì đi vào đại sảnh theo sự chỉ dẫn của Như Yên. “Duyệt Liễu bái kiến vương phi” Mặc dù từ nhỏ Tần Duyệt Liễu đã được ngoại tổ mẫu nuôi dưỡng sau khi Tần phu nhân qua đời mới được Tân Đông Lâm đón về Kinh Thành những giáo dưỡng của nàng ta thì không phải là thứ mà Tần Tự Tuyết có thể sánh bằng. Trở về Kinh mấy năm Tần Duyệt Liễu rất ít khi lộ mặt. Chỉ cần nhìn vào dáng vẻ đoan chính của nàng ta thì có thể biết đây là một tiểu thư khuê các danh xứng với thực. “Tần nhị tiểu thư không cần đa lễ, mời ngồi.” Vân Quán Ninh lệnh cho người mang trà lên. Vừa ngồi xuống chưa kịp chào hỏi thì vẻ mặt Tần Duyệt Liễu đã trở nên nghiêm trọng, nàng ta nói: “Minh vương phi, không giấu gì người.” “Hôm nay phụ thân đưa ta đến vương phủ là có mục đích.” Nghe thấy vậy Vân Quán Ninh hơi nhướn mày: “Ồ?” Tần Duyệt Liễu không chút do dự, Tân Đông Lâm là phụ thân sinh ra nàng ta. Nàng ta nghiêm túc nhìn Vân Quán Ninh: “Hôm nay phụ thân đến thăm quả thực là vì tỉ tỉ phái người về phủ nói rằng bị Minh vương phi ức h**p.” Vân Quán Ninh chỉ cười không nói gì. Nàng biết mục đích Tân Đông Lâm đến thăm là vì Tần Tự Tuyết. “Hôm nay phụ thân ngoài việc đến để đòi công đạo cho tỉ tỉ...” Mai má nàng ta ửng hồng: “Còn muốn ta nghĩ cách quyến rũ vương gia” Nghe thấy vậy Vân Quán Ninh có hơi bất ngờ. “Không biết Tân nhị tiểu thư nói với bổn vương phi chuyện này để làm gì?” Nàng ta cầm tách trà lên nhấp một ngụm. Sớm nghe nói hai tỉ muội Tần Tự Tuyết và Tần Duyệt Liễu bất hòa. Tần Tự Tuyết là người dễ đối phó, thoạt nhìn có vẻ thông minh nhưng cũng chỉ là đồ vô dụng, bề ngoài có vẻ lợi hại nhưng thực chất bên trong thì yếu đuổi. Chỉ cần kích động một chút thì có thể lộ ra sơ hở. Còn vị Tần nhị tiểu thư này thì không. Vân Quán Ninh dường như nhận ra người nàng chưa từng tiếp xúc qua này cũng là một nhân vật che giấu tài năng... Nàng không sơ xuất. “Minh vương phi không cần căng thẳng, Duyệt Liễu và Minh vương phi đang cùng một chiến tuyến.”

Chương 697