Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 729

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vẻ mặt Lương tiểu công công xem thường: “Thân phận của hoàng trưởng tôn điện hạ tôn quý, lại bị người ta đồn thành con riêng của vương gia! Hoàng thượng nghe được chuyện này đã vô cùng tức giận.” “Nhưng không thể đánh rắn động có được, vì vậy sư phụ đã phái nô tài nhanh chóng đi truyền tin cho vương gia và vương phi, để hai người tìm cách đối phó.” Advertisement“Ta hiểu rồi.” Ánh mắt Vân Quán Ninh suy tư. Sau khi tiễn Lương tiểu công công, nàng mới nói với Mặc Diệp: “Ta đã nói rồi, với cái tính cách kia của Mặc Hồi Diên, chắc chắn sẽ không chỉ tạo ra lời đồn đơn giản như vậy.” Advertisement“Quả nhiên âm mưu ở ngay phía sau.” Mặc Hồi Diễn giả heo ăn thịt hổ, những năm gần đây đúng là đã lừa gạt được tất cả mọi người. “Đừng sợ, có bổn vương ở đây” Mặc Diệp đưa tay ra kéo nàng vào trong ngực. Vân Quán Ninh trợn tròn mắt: “Ta nói sợ bao giờ chứ? Chỉ là cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Sao một người có thể ngụy trang nhiều năm như vậy mà lại không bị người khác phát hiện” Kỹ năng diễn xuất này của Mặc Hồi Diện đúng là cao siêu. “Hoàng hậu và đại ca có cái suy nghĩ này, chắc hẳn sẽ sớm hành động thôi, chúng ta cũng phải nhanh chóng tìm biện pháp ứng phó.” Mặc Diệp nói. Vân Quán Ninh cười lạnh: “Nếu ta sợ bọn họ thì tên của ta sẽ viết ngược lại.” Nàng ngược lại muốn nhìn xem, người nào dám giả mạo thân mẫu của con trai nàng. Mặc Diệp đoán không sai, Triệu hoàng hậu và Mặc Hồi Diện rất nhanh đã có hành động. Mặc dù bà ta đã bị câm, nhưng lòng dạ độc ác của bà ta vẫn không thu liễm chút nào. Không thể nói chuyện cũng không hề ảnh hưởng đến việc bà ta làm chuyện xấu, trời sinh bà ta đã là người xấu rồi. Chưa đến hai ngày, “thân mẫu” của Viên Bảo đã bị đưa tới Minh Vương Phủ rồi. Mặc Diệp đi đến Thần Cơ Doanh để giải quyết công việc nên không có trong phủ, Vân Quán Ninh khoanh tay nhìn nữ nhân ở trước mặt. Đánh giá toàn thân trên dưới. Vẻ mặt của nữ nhân này như thường, hai tay đặt ở trước bụng, dáng vẻ thảm nhiên “tùy người đánh giá”. Quy củ không tệ, tướng mạo cũng không tồi, khí chất toàn thân cũng có mấy phần... Chỉ là Vân Quán Ninh càng nhìn càng cảm thấy kỳ quái. Nàng không nhịn được khoác tay kéo Như Ngọc và Như Yên đến cùng đánh giá: “Hai người các ngươi đến nhìn xem, vị cô nương này lớn lên hơi giống tam vương phi thì phải.” Chủ tớ ba người chăm chú nhìn nàng ta, tựa như đang nhìn ngắm một tác phẩm điêu khắc vậy. Mà ngay cả bà Trương cũng rướn cổ lên để được nhìn gần hơn, giống như một con rùa già đang cố rướn cổ lên vậy. “Đúng rồi, vương phi, vị cô nương này lớn lên đúng là có chút giống tam vương phi.” Bà Trương vỗ tay một cái, ba người Vân Quán Ninh giật mình lùi về sau một bước. Vân Quán Ninh: “...” Hình như nàng không có hỏi bà ta mà? Nhưng bởi vì sự quấy rầy của bà Trương mà nữ nhân kia dù da mặt dày đến mức nào cũng hơi không chống đỡ được, ho nhẹ một tiếng rồi hành lễ với Vân Quán Ninh: “Bái kiến Minh Vương Phi.” “Ngươi là ai?” Vân Quán Ninh nhướng mày. Lúc này Trương ma ma đưa nàng ta tới đang đứng ở một bên mới cẩn thận từng li từng tí đáp lời: “Minh Vương Phi.” “Vị này chính là thân mẫu tiểu công tử con riêng của Minh Vương, Lại Thị” “Lại Thị?” Không đợi Vân Quán Ninh mở miệng, Như Ngọc đã hô lớn: “Sao lại xấu như vậy chứ?” Quả nhiên đi theo bên người nàng đã lâu, phong cách nói chuyện của đám người Như Ngọc cũng dần dần “Vân Quán Ninh hóa”. Nàng rất thích!

Vẻ mặt Lương tiểu công công xem thường: “Thân phận của hoàng trưởng tôn điện hạ tôn quý, lại bị người ta đồn thành con riêng của vương gia! Hoàng thượng nghe được chuyện này đã vô cùng tức giận.” 

“Nhưng không thể đánh rắn động có được, vì vậy sư phụ đã phái nô tài nhanh chóng đi truyền tin cho vương gia và vương phi, để hai người tìm cách đối phó.” 

Advertisement

“Ta hiểu rồi.” 

Ánh mắt Vân Quán Ninh suy tư. 

Sau khi tiễn Lương tiểu công công, nàng mới nói với Mặc Diệp: “Ta đã nói rồi, với cái tính cách kia của Mặc Hồi Diên, chắc chắn sẽ không chỉ tạo ra lời đồn đơn giản như vậy.” 

Advertisement

“Quả nhiên âm mưu ở ngay phía sau.” 

Mặc Hồi Diễn giả heo ăn thịt hổ, những năm gần đây đúng là đã lừa gạt được tất cả mọi người. 

“Đừng sợ, có bổn vương ở đây” 

Mặc Diệp đưa tay ra kéo nàng vào trong ngực. 

Vân Quán Ninh trợn tròn mắt: “Ta nói sợ bao giờ chứ? Chỉ là cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Sao một người có thể ngụy trang nhiều năm như vậy mà lại không bị người khác phát hiện” 

Kỹ năng diễn xuất này của Mặc Hồi Diện đúng là cao siêu. 

“Hoàng hậu và đại ca có cái suy nghĩ này, chắc hẳn sẽ sớm hành động thôi, chúng ta cũng phải nhanh chóng tìm biện pháp ứng phó.” 

Mặc Diệp nói. 

Vân Quán Ninh cười lạnh: “Nếu ta sợ bọn họ thì tên của ta sẽ viết ngược lại.” 

Nàng ngược lại muốn nhìn xem, người nào dám giả mạo thân mẫu của con trai nàng. 

Mặc Diệp đoán không sai, Triệu hoàng hậu và Mặc Hồi Diện rất nhanh đã có hành động. 

Mặc dù bà ta đã bị câm, nhưng lòng dạ độc ác của bà ta vẫn không thu liễm chút nào. Không thể nói chuyện cũng không hề ảnh hưởng đến việc bà ta làm chuyện xấu, trời sinh bà ta đã là người xấu rồi. 

Chưa đến hai ngày, “thân mẫu” của Viên Bảo đã bị đưa tới Minh Vương Phủ 

rồi. 

Mặc Diệp đi đến Thần Cơ Doanh để giải quyết công việc nên không có trong phủ, Vân Quán Ninh khoanh tay nhìn nữ nhân ở trước mặt. 

Đánh giá toàn thân trên dưới. 

Vẻ mặt của nữ nhân này như thường, hai tay đặt ở trước bụng, dáng vẻ thảm nhiên “tùy người đánh giá”. 

Quy củ không tệ, tướng mạo cũng không tồi, khí chất toàn thân cũng có mấy phần... 

Chỉ là Vân Quán Ninh càng nhìn càng cảm thấy kỳ quái. 

Nàng không nhịn được khoác tay kéo Như Ngọc và Như Yên đến cùng đánh giá: “Hai người các ngươi đến nhìn xem, vị cô nương này lớn lên hơi giống tam vương phi thì phải.” 

Chủ tớ ba người chăm chú nhìn nàng ta, tựa như đang nhìn ngắm một tác phẩm điêu khắc vậy. 

Mà ngay cả bà Trương cũng rướn cổ lên để được nhìn gần hơn, giống như một con rùa già đang cố rướn cổ lên vậy. 

“Đúng rồi, vương phi, vị cô nương này lớn lên đúng là có chút giống tam vương phi.” 

Bà Trương vỗ tay một cái, ba người Vân Quán Ninh giật mình lùi về sau một bước. 

Vân Quán Ninh: “...” 

Hình như nàng không có hỏi bà ta mà? 

Nhưng bởi vì sự quấy rầy của bà Trương mà nữ nhân kia dù da mặt dày đến mức nào cũng hơi không chống đỡ được, ho nhẹ một tiếng rồi hành lễ với Vân Quán Ninh: “Bái kiến Minh Vương Phi.” 

“Ngươi là ai?” 

Vân Quán Ninh nhướng mày. 

Lúc này Trương ma ma đưa nàng ta tới đang đứng ở một bên mới cẩn thận từng li từng tí đáp lời: “Minh Vương Phi.” 

“Vị này chính là thân mẫu tiểu công tử con riêng của Minh Vương, Lại Thị” 

“Lại Thị?” 

Không đợi Vân Quán Ninh mở miệng, Như Ngọc đã hô lớn: “Sao lại xấu như vậy chứ?” 

Quả nhiên đi theo bên người nàng đã lâu, phong cách nói chuyện của đám người Như Ngọc cũng dần dần “Vân Quán Ninh hóa”. 

Nàng rất thích!

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Vẻ mặt Lương tiểu công công xem thường: “Thân phận của hoàng trưởng tôn điện hạ tôn quý, lại bị người ta đồn thành con riêng của vương gia! Hoàng thượng nghe được chuyện này đã vô cùng tức giận.” “Nhưng không thể đánh rắn động có được, vì vậy sư phụ đã phái nô tài nhanh chóng đi truyền tin cho vương gia và vương phi, để hai người tìm cách đối phó.” Advertisement“Ta hiểu rồi.” Ánh mắt Vân Quán Ninh suy tư. Sau khi tiễn Lương tiểu công công, nàng mới nói với Mặc Diệp: “Ta đã nói rồi, với cái tính cách kia của Mặc Hồi Diên, chắc chắn sẽ không chỉ tạo ra lời đồn đơn giản như vậy.” Advertisement“Quả nhiên âm mưu ở ngay phía sau.” Mặc Hồi Diễn giả heo ăn thịt hổ, những năm gần đây đúng là đã lừa gạt được tất cả mọi người. “Đừng sợ, có bổn vương ở đây” Mặc Diệp đưa tay ra kéo nàng vào trong ngực. Vân Quán Ninh trợn tròn mắt: “Ta nói sợ bao giờ chứ? Chỉ là cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Sao một người có thể ngụy trang nhiều năm như vậy mà lại không bị người khác phát hiện” Kỹ năng diễn xuất này của Mặc Hồi Diện đúng là cao siêu. “Hoàng hậu và đại ca có cái suy nghĩ này, chắc hẳn sẽ sớm hành động thôi, chúng ta cũng phải nhanh chóng tìm biện pháp ứng phó.” Mặc Diệp nói. Vân Quán Ninh cười lạnh: “Nếu ta sợ bọn họ thì tên của ta sẽ viết ngược lại.” Nàng ngược lại muốn nhìn xem, người nào dám giả mạo thân mẫu của con trai nàng. Mặc Diệp đoán không sai, Triệu hoàng hậu và Mặc Hồi Diện rất nhanh đã có hành động. Mặc dù bà ta đã bị câm, nhưng lòng dạ độc ác của bà ta vẫn không thu liễm chút nào. Không thể nói chuyện cũng không hề ảnh hưởng đến việc bà ta làm chuyện xấu, trời sinh bà ta đã là người xấu rồi. Chưa đến hai ngày, “thân mẫu” của Viên Bảo đã bị đưa tới Minh Vương Phủ rồi. Mặc Diệp đi đến Thần Cơ Doanh để giải quyết công việc nên không có trong phủ, Vân Quán Ninh khoanh tay nhìn nữ nhân ở trước mặt. Đánh giá toàn thân trên dưới. Vẻ mặt của nữ nhân này như thường, hai tay đặt ở trước bụng, dáng vẻ thảm nhiên “tùy người đánh giá”. Quy củ không tệ, tướng mạo cũng không tồi, khí chất toàn thân cũng có mấy phần... Chỉ là Vân Quán Ninh càng nhìn càng cảm thấy kỳ quái. Nàng không nhịn được khoác tay kéo Như Ngọc và Như Yên đến cùng đánh giá: “Hai người các ngươi đến nhìn xem, vị cô nương này lớn lên hơi giống tam vương phi thì phải.” Chủ tớ ba người chăm chú nhìn nàng ta, tựa như đang nhìn ngắm một tác phẩm điêu khắc vậy. Mà ngay cả bà Trương cũng rướn cổ lên để được nhìn gần hơn, giống như một con rùa già đang cố rướn cổ lên vậy. “Đúng rồi, vương phi, vị cô nương này lớn lên đúng là có chút giống tam vương phi.” Bà Trương vỗ tay một cái, ba người Vân Quán Ninh giật mình lùi về sau một bước. Vân Quán Ninh: “...” Hình như nàng không có hỏi bà ta mà? Nhưng bởi vì sự quấy rầy của bà Trương mà nữ nhân kia dù da mặt dày đến mức nào cũng hơi không chống đỡ được, ho nhẹ một tiếng rồi hành lễ với Vân Quán Ninh: “Bái kiến Minh Vương Phi.” “Ngươi là ai?” Vân Quán Ninh nhướng mày. Lúc này Trương ma ma đưa nàng ta tới đang đứng ở một bên mới cẩn thận từng li từng tí đáp lời: “Minh Vương Phi.” “Vị này chính là thân mẫu tiểu công tử con riêng của Minh Vương, Lại Thị” “Lại Thị?” Không đợi Vân Quán Ninh mở miệng, Như Ngọc đã hô lớn: “Sao lại xấu như vậy chứ?” Quả nhiên đi theo bên người nàng đã lâu, phong cách nói chuyện của đám người Như Ngọc cũng dần dần “Vân Quán Ninh hóa”. Nàng rất thích!

Chương 729