Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 745
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Lúc này Viên Bảo đứng đưa lưng về phía bà ta, đang an ủi Chu Điềm Điềm Chu Điềm Điềm khóc quá to, nha đầu này một khi đã khóc thì không thể an ủi được. Không dễ gì mới dùng được vô số mĩ vị mới vỗ về được cô bé, Viên Bảo đang định đưa cô bé rời đi. Người dân xung quanh đã hoàn toàn rời đi hết. AdvertisementKhông ổn! Cảm giác được ánh mắt của Đức Phi đang ở trên người thằng bé, cơ thể nhỏ bé của Viện Bảo chợt cứng lại. Như Ngọc đang ẩn nấp cũng lập tức thay đổi sắc mặt! Vốn dĩ Đức Phi không biết đến sự tồn tại của Viện Bảo, nếu như hôm nay bà ta xác nhận mối quan hệ với Viên Bảo, thì không phải là phá vỡ kế hoạch của chủ tử và vương phi rồi sao? AdvertisementNhư Ngọc vắt óc suy nghĩ, làm thế nào để đưa Viên Bảo đi. Nhưng rõ ràng rằng hắn ta không nhanh nhạy bằng Viên Bảo. Viên Bảo xách Chu Điểm Điểm muốn rời đi, thì nghe thấy phía sau lưng truyền tới âm thanh uy nghiêm: “Đứng lại!” Lý ma ma vội vàng chạy tới: “Cậu bé, vừa rồi là người đã cứu Đức Phi nương nương nhà chúng ta đúng không?” Đức Phi nương nương? Hỏng rồi! Sắc mặt Viên Bảo lập tức biến đổi! Vừa rồi thằng bé không nhìn kỹ người trong xe ngựa, chỉ nhìn thấy con ngựa hoảng loạn, tiếng va đập trong xe và tiếng la hét, cũng biết rằng người bên trong đã bị dọa cho sợ hãi. Vì thế mới phi thân lên tường cứu. Lúc cưỡi trên lưng ngựa mới nhìn thấy ký hiệu hoàng gia trên xe ngựa. Vốn tưởng rằng chỉ là cứu người trong cung, không nghĩ rằng cứu được lại là tổ mẫu ruột của thằng bé. Đáng tiếc thằng bé hôm nay ra ngoài không đeo mặt nạ, nếu như Đức Phi nhìn thấy thằng bé nhất định sẽ nhận ra thằng bé. Viên Bảo đang định phủ nhận đào thoát, thì lại nghe thấy Chu Điềm Điềm rõng rạc nói: “Đúng thế. Chính là Viên Bảo ca ca của ta! Huynh ấy vừa rồi có phải rất lợi hại hay không?” Chu Điềm Điềm chống hai tay lên má, ánh mắt phát sáng nhìn Viên Bảo. Bộ dáng đó rất giống như một fangirl nhỏ của Viện Bảo. Lý ma ma kinh ngạc: “Rất lợi hại đó muội muội!” Bà ta quay đầu lại nhìn Đức Phi: “Nương nương, Quả nhiên là vị tiểu hiệp sĩ này đã ra tay tương cứu! Vô cùng lợi hại!” Đức Phi cũng rất kinh ngạc. Bà ta từ từ đi tới: “Cậu bé, người tên là gì?” Đức Phi đã tới gần. Viên Bảo lập tức xoay người lại với bà ta: “Ta..” “Huynh ấy tên là Viện Bảo! là Ca ca của ta!” Chu Điềm Điềm vui vẻ nói. Cô bé ôm chặt lấy Viên Bảo không buông, quang minh chính đại mà sàm sỡ.? “Ca ca của ngươi?” Đức Phi bị bộ dạng ngây thơ của cô bé chọc cười, có phần nhẫn lại ngồi xuống trước mặt cô bé: “Thế người tên là gì? Cha mẹ của các ngươi thì sao?” Chu Điềm Điềm là một kẻ cửa trên miệng không bao giờ đóng. Vốn dĩ Viên Bảo sợ rằng cô bé sẽ lỡ miệng, nhưng một giây mới phản ứng lại, sợ cái gì chứ? Chu Tiểu Béo này giống như cô mẫu của nó, đều là kẻ ngốc nghếch chỉ biết ăn... “Ta tên là Chu Tiểu Béo! Là tên mà Viên Bảo ca ca đặt cho ta! Cha mẹ của ta không biết đang ở đâu.” Chu Điềm Điềm chớp chớp mắt, thành thật trả lời. Cô bé thật sự không biết cha mẹ của mình ở đâu. Lúc Như Ngọc dẫn theo cô bé và Viên Bảo ra ngoài đi dạo thì cha mẹ của cô bé nói rằng có việc phải ra ngoài một chuyến, ai biết rằng đi đâu làm gì... “Nói như vậy, hai người các ngươi hóa ra lại là cô nhi?” Đức Phi rất ngạc nhiên. Mắt nhìn hai đứa trẻ này, ăn mặc rất sạch sẽ, khí chất quanh người cũng không tồi, cũng không giống như cô nhi chút nào! Nhưng Đức Phi nghĩ trong lòng trẻ con sẽ không nói dối. Vì thể đồng tình mà nhìn hai bọn chúng: “Thật là đứa trẻ tội nghiệp! Vậy thì hiện tại các ngươi sống cùng ai?” Viên Bảo đang đứng xoay lưng với Đức Phi không nhịn được trợn trắng mắt: “...” Thì ra trên đời này còn có người dễ lừa hơn cả Chu Tiểu Béo? Hơn nữa cái người này còn là tổ mẫu của thằng bé! Đúng là muốn mang mà!
Lúc này Viên Bảo đứng đưa lưng về phía bà ta, đang an ủi Chu Điềm Điềm
Chu Điềm Điềm khóc quá to, nha đầu này một khi đã khóc thì không thể an ủi được. Không dễ gì mới dùng được vô số mĩ vị mới vỗ về được cô bé, Viên Bảo đang định đưa cô bé rời đi.
Người dân xung quanh đã hoàn toàn rời đi hết.
Advertisement
Không ổn!
Cảm giác được ánh mắt của Đức Phi đang ở trên người thằng bé, cơ thể nhỏ bé của Viện Bảo chợt cứng lại.
Như Ngọc đang ẩn nấp cũng lập tức thay đổi sắc mặt!
Vốn dĩ Đức Phi không biết đến sự tồn tại của Viện Bảo, nếu như hôm nay bà ta xác nhận mối quan hệ với Viên Bảo, thì không phải là phá vỡ kế hoạch của chủ tử và vương phi rồi sao?
Advertisement
Như Ngọc vắt óc suy nghĩ, làm thế nào để đưa Viên Bảo đi.
Nhưng rõ ràng rằng hắn ta không nhanh nhạy bằng Viên Bảo.
Viên Bảo xách Chu Điểm Điểm muốn rời đi, thì nghe thấy phía sau lưng truyền tới âm thanh uy nghiêm: “Đứng lại!”
Lý ma ma vội vàng chạy tới: “Cậu bé, vừa rồi là người đã cứu Đức Phi nương nương nhà chúng ta đúng không?”
Đức Phi nương nương?
Hỏng rồi!
Sắc mặt Viên Bảo lập tức biến đổi!
Vừa rồi thằng bé không nhìn kỹ người trong xe ngựa, chỉ nhìn thấy con ngựa hoảng loạn, tiếng va đập trong xe và tiếng la hét, cũng biết rằng người bên trong đã bị dọa cho sợ hãi.
Vì thế mới phi thân lên tường cứu.
Lúc cưỡi trên lưng ngựa mới nhìn thấy ký hiệu hoàng gia trên xe ngựa.
Vốn tưởng rằng chỉ là cứu người trong cung, không nghĩ rằng cứu được lại là tổ mẫu ruột của thằng bé.
Đáng tiếc thằng bé hôm nay ra ngoài không đeo mặt nạ, nếu như Đức Phi nhìn thấy thằng bé nhất định sẽ nhận ra thằng bé.
Viên Bảo đang định phủ nhận đào thoát, thì lại nghe thấy Chu Điềm Điềm rõng rạc nói: “Đúng thế. Chính là Viên Bảo ca ca của ta! Huynh ấy vừa rồi có phải rất lợi hại hay không?”
Chu Điềm Điềm chống hai tay lên má, ánh mắt phát sáng nhìn Viên Bảo.
Bộ dáng đó rất giống như một fangirl nhỏ của Viện Bảo.
Lý ma ma kinh ngạc: “Rất lợi hại đó muội muội!”
Bà ta quay đầu lại nhìn Đức Phi: “Nương nương, Quả nhiên là vị tiểu hiệp sĩ này đã ra tay tương cứu! Vô cùng lợi hại!”
Đức Phi cũng rất kinh ngạc.
Bà ta từ từ đi tới: “Cậu bé, người tên là gì?”
Đức Phi đã tới gần.
Viên Bảo lập tức xoay người lại với bà ta: “Ta..”
“Huynh ấy tên là Viện Bảo! là Ca ca của ta!”
Chu Điềm Điềm vui vẻ nói.
Cô bé ôm chặt lấy Viên Bảo không buông, quang minh chính đại mà sàm sỡ.? “Ca ca của ngươi?”
Đức Phi bị bộ dạng ngây thơ của cô bé chọc cười, có phần nhẫn lại ngồi xuống trước mặt cô bé: “Thế người tên là gì? Cha mẹ của các ngươi thì sao?”
Chu Điềm Điềm là một kẻ cửa trên miệng không bao giờ đóng.
Vốn dĩ Viên Bảo sợ rằng cô bé sẽ lỡ miệng, nhưng một giây mới phản ứng lại, sợ cái gì chứ?
Chu Tiểu Béo này giống như cô mẫu của nó, đều là kẻ ngốc nghếch chỉ biết ăn...
“Ta tên là Chu Tiểu Béo! Là tên mà Viên Bảo ca ca đặt cho ta! Cha mẹ của ta không biết đang ở đâu.”
Chu Điềm Điềm chớp chớp mắt, thành thật trả lời.
Cô bé thật sự không biết cha mẹ của mình ở đâu.
Lúc Như Ngọc dẫn theo cô bé và Viên Bảo ra ngoài đi dạo thì cha mẹ của cô bé nói rằng có việc phải ra ngoài một chuyến, ai biết rằng đi đâu làm gì...
“Nói như vậy, hai người các ngươi hóa ra lại là cô nhi?”
Đức Phi rất ngạc nhiên.
Mắt nhìn hai đứa trẻ này, ăn mặc rất sạch sẽ, khí chất quanh người cũng không tồi, cũng không giống như cô nhi chút nào!
Nhưng Đức Phi nghĩ trong lòng trẻ con sẽ không nói dối.
Vì thể đồng tình mà nhìn hai bọn chúng: “Thật là đứa trẻ tội nghiệp! Vậy thì hiện tại các ngươi sống cùng ai?”
Viên Bảo đang đứng xoay lưng với Đức Phi không nhịn được trợn trắng mắt: “...”
Thì ra trên đời này còn có người dễ lừa hơn cả Chu Tiểu Béo?
Hơn nữa cái người này còn là tổ mẫu của thằng bé!
Đúng là muốn mang mà!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Lúc này Viên Bảo đứng đưa lưng về phía bà ta, đang an ủi Chu Điềm Điềm Chu Điềm Điềm khóc quá to, nha đầu này một khi đã khóc thì không thể an ủi được. Không dễ gì mới dùng được vô số mĩ vị mới vỗ về được cô bé, Viên Bảo đang định đưa cô bé rời đi. Người dân xung quanh đã hoàn toàn rời đi hết. AdvertisementKhông ổn! Cảm giác được ánh mắt của Đức Phi đang ở trên người thằng bé, cơ thể nhỏ bé của Viện Bảo chợt cứng lại. Như Ngọc đang ẩn nấp cũng lập tức thay đổi sắc mặt! Vốn dĩ Đức Phi không biết đến sự tồn tại của Viện Bảo, nếu như hôm nay bà ta xác nhận mối quan hệ với Viên Bảo, thì không phải là phá vỡ kế hoạch của chủ tử và vương phi rồi sao? AdvertisementNhư Ngọc vắt óc suy nghĩ, làm thế nào để đưa Viên Bảo đi. Nhưng rõ ràng rằng hắn ta không nhanh nhạy bằng Viên Bảo. Viên Bảo xách Chu Điểm Điểm muốn rời đi, thì nghe thấy phía sau lưng truyền tới âm thanh uy nghiêm: “Đứng lại!” Lý ma ma vội vàng chạy tới: “Cậu bé, vừa rồi là người đã cứu Đức Phi nương nương nhà chúng ta đúng không?” Đức Phi nương nương? Hỏng rồi! Sắc mặt Viên Bảo lập tức biến đổi! Vừa rồi thằng bé không nhìn kỹ người trong xe ngựa, chỉ nhìn thấy con ngựa hoảng loạn, tiếng va đập trong xe và tiếng la hét, cũng biết rằng người bên trong đã bị dọa cho sợ hãi. Vì thế mới phi thân lên tường cứu. Lúc cưỡi trên lưng ngựa mới nhìn thấy ký hiệu hoàng gia trên xe ngựa. Vốn tưởng rằng chỉ là cứu người trong cung, không nghĩ rằng cứu được lại là tổ mẫu ruột của thằng bé. Đáng tiếc thằng bé hôm nay ra ngoài không đeo mặt nạ, nếu như Đức Phi nhìn thấy thằng bé nhất định sẽ nhận ra thằng bé. Viên Bảo đang định phủ nhận đào thoát, thì lại nghe thấy Chu Điềm Điềm rõng rạc nói: “Đúng thế. Chính là Viên Bảo ca ca của ta! Huynh ấy vừa rồi có phải rất lợi hại hay không?” Chu Điềm Điềm chống hai tay lên má, ánh mắt phát sáng nhìn Viên Bảo. Bộ dáng đó rất giống như một fangirl nhỏ của Viện Bảo. Lý ma ma kinh ngạc: “Rất lợi hại đó muội muội!” Bà ta quay đầu lại nhìn Đức Phi: “Nương nương, Quả nhiên là vị tiểu hiệp sĩ này đã ra tay tương cứu! Vô cùng lợi hại!” Đức Phi cũng rất kinh ngạc. Bà ta từ từ đi tới: “Cậu bé, người tên là gì?” Đức Phi đã tới gần. Viên Bảo lập tức xoay người lại với bà ta: “Ta..” “Huynh ấy tên là Viện Bảo! là Ca ca của ta!” Chu Điềm Điềm vui vẻ nói. Cô bé ôm chặt lấy Viên Bảo không buông, quang minh chính đại mà sàm sỡ.? “Ca ca của ngươi?” Đức Phi bị bộ dạng ngây thơ của cô bé chọc cười, có phần nhẫn lại ngồi xuống trước mặt cô bé: “Thế người tên là gì? Cha mẹ của các ngươi thì sao?” Chu Điềm Điềm là một kẻ cửa trên miệng không bao giờ đóng. Vốn dĩ Viên Bảo sợ rằng cô bé sẽ lỡ miệng, nhưng một giây mới phản ứng lại, sợ cái gì chứ? Chu Tiểu Béo này giống như cô mẫu của nó, đều là kẻ ngốc nghếch chỉ biết ăn... “Ta tên là Chu Tiểu Béo! Là tên mà Viên Bảo ca ca đặt cho ta! Cha mẹ của ta không biết đang ở đâu.” Chu Điềm Điềm chớp chớp mắt, thành thật trả lời. Cô bé thật sự không biết cha mẹ của mình ở đâu. Lúc Như Ngọc dẫn theo cô bé và Viên Bảo ra ngoài đi dạo thì cha mẹ của cô bé nói rằng có việc phải ra ngoài một chuyến, ai biết rằng đi đâu làm gì... “Nói như vậy, hai người các ngươi hóa ra lại là cô nhi?” Đức Phi rất ngạc nhiên. Mắt nhìn hai đứa trẻ này, ăn mặc rất sạch sẽ, khí chất quanh người cũng không tồi, cũng không giống như cô nhi chút nào! Nhưng Đức Phi nghĩ trong lòng trẻ con sẽ không nói dối. Vì thể đồng tình mà nhìn hai bọn chúng: “Thật là đứa trẻ tội nghiệp! Vậy thì hiện tại các ngươi sống cùng ai?” Viên Bảo đang đứng xoay lưng với Đức Phi không nhịn được trợn trắng mắt: “...” Thì ra trên đời này còn có người dễ lừa hơn cả Chu Tiểu Béo? Hơn nữa cái người này còn là tổ mẫu của thằng bé! Đúng là muốn mang mà!