Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 763

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Con?" Vân Quán Ninh vừa uống một ngụm rượu trái cây, nghe thấy vậy thì suýt chút nữa đã phun rượu ở trong miệng ra, nàng duỗi ngón tay ra chỉ vào chính mình. “Đúng” AdvertisementMặc Tông Nhiên gật đầu, ánh mắt ý tứ hàm xúc: “Con rất biết ăn nói, trẫm tin tưởng con có thể khuyên bảo nàng dâu của lão tam thật tốt.” Vân Quán Ninh lập tức hiểu ra, Mặc Tông Nhiên để cho nàng đi làm cái gì rồi. Nàng đứng lên nói: “Con dâu tuân mệnh.” Đưa mắt nhìn Vân Quán Ninh đi ra ngoài, trái tim của Tân Đông Lâm bay lơ lửng ở giữa không trung. AdvertisementMinh Vương Phi sẽ không nhân cơ hội này, trực tiếp làm tức chết Như Tuyết đây chứ? Nhưng chuyện này cũng chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ nhỏ mà thôi. Sau khi Vân Quán Ninh rời đi, Đức Phi và Mặc Tông Nhiên ôm Viên Bảo ưu thích không muốn buông tay, đám đại thần cũng nhao nhao tiến lên mời rượu. Chúc Đức Phi sinh thần vui vẻ, chúc mừng bọn họ có hoàng trưởng tốn điện hạ... Cho dù những lời chúc này đến quá muộn, hoàng trưởng tốn điện hạ cũng đã lớn đến ngần này rồi. Ai đến Đức Phi và Mặc Tông Nhiên cũng không cự tuyệt, ai cũng có thể nhìn ra tâm trạng của hai người bọn họ lúc này rất tốt. Mặc Hàn Vũ không giống như bình thường chỉ biết ăn ăn ăn, lúc này tâm sự nặng nề ngồi bên cạnh Mặc Diệp. “Lão thất, đệ cũng quá đáng quá rồi đấy.” Hắn ta do dự một lúc mới nói tiếp: “Đệ và Vân Quán Ninh có con trai lớn như vậy từ khi nào thế? Đến cả ta mà đệ cũng lừa gạt.” “Bổn vương giấu diếm huynh lúc nào chứ?” Mặc Diệp nhướng mi: “Huynh cũng chưa từng hỏi ta vấn đề này mà.” Cần thận nghĩ lại, đúng là hắn ta chưa từng hỏi đến chuyện này. Mà ngay cả lúc trước khi hỏi thân phận của Viên Bảo, cũng là Vân Quán Ninh thuận miệng nói đó là con nuôi của nàng, cũng không nói là con nuôi của Mặc Diệp... Đúng là không có dính dáng gì đến Mặc Diệp cả. “Nhị ca, chính là huynh tự mình suy luận, sao lại trách ta không nói cho huynh biết.” Mặc Diệp buồn cười nhìn hắn ta. Mặc Hàn Vũ vò đầu: “Ai mà nghĩ đến đấy là con ruột của đệ chứ?” Vừa rồi Viên Bảo gọi hắn ta một tiếng “Nhị bá phu”, thật sự là đáng yêu đến mức làm mềm nhũn cả trái tim của hắn ta, Mặc Hàn Vũ hận không thể ôm thằng bé vào trong ngực hung hăng hôn mấy cái. Tuy rằng Chu Oanh Oanh có một cháu gái. Nhưng Chu Điềm Điềm là tiểu cô nương, ngày thường cũng không thân thiết với hắn ta... Viên Bảo lại là cháu ruột của hắn ta đấy. Loại cảm giác này không hề giống với Chu Điềm Điềm. Mặc Hàn Vũ ngẩng đầu lên nhìn về phải Viên Bảo đang nói chuyện với Đức Phi: “Phụ hoàng biết chuyện này từ lúc nào vậy? Lại có thể kiềm chế bất động, vẫn luôn giấu diếm chúng ta.” Mặc Diệp uống một ngụm trà, không nói gì. Mặc Hàn Vũ nhìn thoáng qua mấy vị trí trống ở bên phía đối diện. Đó là vị trí của Mặc Hồi Diên, Nam Cung Nguyệt, Mặc Hồi Phong và Tân Tự Tuyết. “Lão thất, ta nhắc nhở đệ một câu.” Vẻ mặt Mặc Hàn Vũ nghiêm túc, lo lắng nói: “Mặc dù chúng ta cũng vừa mới biết, hoàng trưởng tôn đã tồn tại từ lâu, ta và Oanh Oanh thì các ngươi không cần lo lắng, chúng ta sẽ đứng về phía bên đệ thôi.” Hắn ta cũng không dám không đứng về phía bên Mặc Diệp. Bây giờ Mặc Diệp muốn đối phó với hắn ta thì quá dễ dàng. “Nhưng đại ca và lão tam...” Hắn ta muốn nói nhưng lại thôi. Mặc Diệp hiểu ý của hắn ta, hắn bưng chén trà lên, ngón tay yên lặng siết chặt lại. Chỉ dùng một phần sức lực, chén trà đã xuất hiện vài vết nứt: “Viên Bảo và Ninh Nhi là mạng của bổn vương. Sau này ai muốn hại bọn họ, bổn vương sẽ không dễ dãi như vậy đâu.” Hắn đặt chén trà lên bàn, giọng nói trầm thấp có lực. Mặc Hàn Vũ liếc mắt nhìn hắn một cái, ánh mắt bị chén trà trên bàn hấp dẫn. Chỉ thấy chén trà đột nhiên vỡ vụn ra, nước trà chảy ra trên mặt bàn. Cung nữ tinh ý, bước lên phía trước thu dọn. Mặc Hàn Vũ nhìn gò má kéo căng lạnh như băng của Mặc Diệp, trong lòng âm thầm kinh hãi. Lương tiểu công công dẫn Vân Quán Ninh đến Điện Thái Hòa, nhỏ giọng nói: “Minh Vương Phi, nghe nói sau khi Tần nhị tiểu thư nói chuyện với tam vương phi thì tam vương phi muốn tìm tới cái chết.” Ánh mắt Vân Quán Ninh lóe lên một cái, nhớ tới chuyện vừa rồi Tần Tự Tuyết chân trước vừa bị khiêng đi thì chân sau Tần Duyệt Liễu cũng lặng yên không tiếng động đi theo ra ngoài.

"Con?" 

Vân Quán Ninh vừa uống một ngụm rượu trái cây, nghe thấy vậy thì suýt chút nữa đã phun rượu ở trong miệng ra, nàng duỗi ngón tay ra chỉ vào chính mình. 

“Đúng” 

Advertisement

Mặc Tông Nhiên gật đầu, ánh mắt ý tứ hàm xúc: “Con rất biết ăn nói, trẫm tin tưởng con có thể khuyên bảo nàng dâu của lão tam thật tốt.” 

Vân Quán Ninh lập tức hiểu ra, Mặc Tông Nhiên để cho nàng đi làm cái gì rồi. 

Nàng đứng lên nói: “Con dâu tuân mệnh.” 

Đưa mắt nhìn Vân Quán Ninh đi ra ngoài, trái tim của Tân Đông Lâm bay lơ lửng ở giữa không trung. 

Advertisement

Minh Vương Phi sẽ không nhân cơ hội này, trực tiếp làm tức chết Như Tuyết đây chứ? 

Nhưng chuyện này cũng chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ nhỏ mà thôi. 

Sau khi Vân Quán Ninh rời đi, Đức Phi và Mặc Tông Nhiên ôm Viên Bảo ưu thích không muốn buông tay, đám đại thần cũng nhao nhao tiến lên mời 

rượu. 

Chúc Đức Phi sinh thần vui vẻ, chúc mừng bọn họ có hoàng trưởng tốn điện hạ... Cho dù những lời chúc này đến quá muộn, hoàng trưởng tốn điện hạ cũng đã lớn đến ngần này rồi. 

Ai đến Đức Phi và Mặc Tông Nhiên cũng không cự tuyệt, ai cũng có thể nhìn ra tâm trạng của hai người bọn họ lúc này rất tốt. 

Mặc Hàn Vũ không giống như bình thường chỉ biết ăn ăn ăn, lúc này tâm sự nặng nề ngồi bên cạnh Mặc Diệp. 

“Lão thất, đệ cũng quá đáng quá rồi đấy.” 

Hắn ta do dự một lúc mới nói tiếp: “Đệ và Vân Quán Ninh có con trai lớn như vậy từ khi nào thế? Đến cả ta mà đệ cũng lừa gạt.” 

“Bổn vương giấu diếm huynh lúc nào chứ?” 

Mặc Diệp nhướng mi: “Huynh cũng chưa từng hỏi ta vấn đề này mà.” 

Cần thận nghĩ lại, đúng là hắn ta chưa từng hỏi đến chuyện này. 

Mà ngay cả lúc trước khi hỏi thân phận của Viên Bảo, cũng là Vân Quán Ninh thuận miệng nói đó là con nuôi của nàng, cũng không nói là con nuôi của Mặc Diệp... Đúng là không có dính dáng gì đến Mặc Diệp cả. 

“Nhị ca, chính là huynh tự mình suy luận, sao lại trách ta không nói cho huynh biết.” 

Mặc Diệp buồn cười nhìn hắn ta. 

Mặc Hàn Vũ vò đầu: “Ai mà nghĩ đến đấy là con ruột của đệ chứ?” 

Vừa rồi Viên Bảo gọi hắn ta một tiếng “Nhị bá phu”, thật sự là đáng yêu đến mức làm mềm nhũn cả trái tim của hắn ta, Mặc Hàn Vũ hận không thể ôm thằng bé vào trong ngực hung hăng hôn mấy cái. 

Tuy rằng Chu Oanh Oanh có một cháu gái. 

Nhưng Chu Điềm Điềm là tiểu cô nương, ngày thường cũng không thân thiết với hắn ta... 

Viên Bảo lại là cháu ruột của hắn ta đấy. 

Loại cảm giác này không hề giống với Chu Điềm Điềm. 

Mặc Hàn Vũ ngẩng đầu lên nhìn về phải Viên Bảo đang nói chuyện với Đức Phi: “Phụ hoàng biết chuyện này từ lúc nào vậy? Lại có thể kiềm chế bất động, vẫn luôn giấu diếm chúng ta.” 

Mặc Diệp uống một ngụm trà, không nói gì. 

Mặc Hàn Vũ nhìn thoáng qua mấy vị trí trống ở bên phía đối diện. 

Đó là vị trí của Mặc Hồi Diên, Nam Cung Nguyệt, Mặc Hồi Phong và Tân Tự Tuyết. 

“Lão thất, ta nhắc nhở đệ một câu.” 

Vẻ mặt Mặc Hàn Vũ nghiêm túc, lo lắng nói: “Mặc dù chúng ta cũng vừa mới biết, hoàng trưởng tôn đã tồn tại từ lâu, ta và Oanh Oanh thì các ngươi không cần lo lắng, chúng ta sẽ đứng về phía bên đệ thôi.” 

Hắn ta cũng không dám không đứng về phía bên Mặc Diệp. 

Bây giờ Mặc Diệp muốn đối phó với hắn ta thì quá dễ dàng. 

“Nhưng đại ca và lão tam...” 

Hắn ta muốn nói nhưng lại thôi. 

Mặc Diệp hiểu ý của hắn ta, hắn bưng chén trà lên, ngón tay yên lặng siết chặt lại. 

Chỉ dùng một phần sức lực, chén trà đã xuất hiện vài vết nứt: “Viên Bảo và Ninh Nhi là mạng của bổn vương. Sau này ai muốn hại bọn họ, bổn vương sẽ không dễ dãi như vậy đâu.” 

Hắn đặt chén trà lên bàn, giọng nói trầm thấp có lực. 

Mặc Hàn Vũ liếc mắt nhìn hắn một cái, ánh mắt bị chén trà trên bàn hấp dẫn. 

Chỉ thấy chén trà đột nhiên vỡ vụn ra, nước trà chảy ra trên mặt bàn. 

Cung nữ tinh ý, bước lên phía trước thu dọn. 

Mặc Hàn Vũ nhìn gò má kéo căng lạnh như băng của Mặc Diệp, trong lòng âm thầm kinh hãi. 

Lương tiểu công công dẫn Vân Quán Ninh đến Điện Thái Hòa, nhỏ giọng nói: “Minh Vương Phi, nghe nói sau khi Tần nhị tiểu thư nói chuyện với tam vương phi thì tam vương phi muốn tìm tới cái chết.” 

Ánh mắt Vân Quán Ninh lóe lên một cái, nhớ tới chuyện vừa rồi Tần Tự Tuyết chân trước vừa bị khiêng đi thì chân sau Tần Duyệt Liễu cũng lặng yên không tiếng động đi theo ra ngoài.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… "Con?" Vân Quán Ninh vừa uống một ngụm rượu trái cây, nghe thấy vậy thì suýt chút nữa đã phun rượu ở trong miệng ra, nàng duỗi ngón tay ra chỉ vào chính mình. “Đúng” AdvertisementMặc Tông Nhiên gật đầu, ánh mắt ý tứ hàm xúc: “Con rất biết ăn nói, trẫm tin tưởng con có thể khuyên bảo nàng dâu của lão tam thật tốt.” Vân Quán Ninh lập tức hiểu ra, Mặc Tông Nhiên để cho nàng đi làm cái gì rồi. Nàng đứng lên nói: “Con dâu tuân mệnh.” Đưa mắt nhìn Vân Quán Ninh đi ra ngoài, trái tim của Tân Đông Lâm bay lơ lửng ở giữa không trung. AdvertisementMinh Vương Phi sẽ không nhân cơ hội này, trực tiếp làm tức chết Như Tuyết đây chứ? Nhưng chuyện này cũng chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ nhỏ mà thôi. Sau khi Vân Quán Ninh rời đi, Đức Phi và Mặc Tông Nhiên ôm Viên Bảo ưu thích không muốn buông tay, đám đại thần cũng nhao nhao tiến lên mời rượu. Chúc Đức Phi sinh thần vui vẻ, chúc mừng bọn họ có hoàng trưởng tốn điện hạ... Cho dù những lời chúc này đến quá muộn, hoàng trưởng tốn điện hạ cũng đã lớn đến ngần này rồi. Ai đến Đức Phi và Mặc Tông Nhiên cũng không cự tuyệt, ai cũng có thể nhìn ra tâm trạng của hai người bọn họ lúc này rất tốt. Mặc Hàn Vũ không giống như bình thường chỉ biết ăn ăn ăn, lúc này tâm sự nặng nề ngồi bên cạnh Mặc Diệp. “Lão thất, đệ cũng quá đáng quá rồi đấy.” Hắn ta do dự một lúc mới nói tiếp: “Đệ và Vân Quán Ninh có con trai lớn như vậy từ khi nào thế? Đến cả ta mà đệ cũng lừa gạt.” “Bổn vương giấu diếm huynh lúc nào chứ?” Mặc Diệp nhướng mi: “Huynh cũng chưa từng hỏi ta vấn đề này mà.” Cần thận nghĩ lại, đúng là hắn ta chưa từng hỏi đến chuyện này. Mà ngay cả lúc trước khi hỏi thân phận của Viên Bảo, cũng là Vân Quán Ninh thuận miệng nói đó là con nuôi của nàng, cũng không nói là con nuôi của Mặc Diệp... Đúng là không có dính dáng gì đến Mặc Diệp cả. “Nhị ca, chính là huynh tự mình suy luận, sao lại trách ta không nói cho huynh biết.” Mặc Diệp buồn cười nhìn hắn ta. Mặc Hàn Vũ vò đầu: “Ai mà nghĩ đến đấy là con ruột của đệ chứ?” Vừa rồi Viên Bảo gọi hắn ta một tiếng “Nhị bá phu”, thật sự là đáng yêu đến mức làm mềm nhũn cả trái tim của hắn ta, Mặc Hàn Vũ hận không thể ôm thằng bé vào trong ngực hung hăng hôn mấy cái. Tuy rằng Chu Oanh Oanh có một cháu gái. Nhưng Chu Điềm Điềm là tiểu cô nương, ngày thường cũng không thân thiết với hắn ta... Viên Bảo lại là cháu ruột của hắn ta đấy. Loại cảm giác này không hề giống với Chu Điềm Điềm. Mặc Hàn Vũ ngẩng đầu lên nhìn về phải Viên Bảo đang nói chuyện với Đức Phi: “Phụ hoàng biết chuyện này từ lúc nào vậy? Lại có thể kiềm chế bất động, vẫn luôn giấu diếm chúng ta.” Mặc Diệp uống một ngụm trà, không nói gì. Mặc Hàn Vũ nhìn thoáng qua mấy vị trí trống ở bên phía đối diện. Đó là vị trí của Mặc Hồi Diên, Nam Cung Nguyệt, Mặc Hồi Phong và Tân Tự Tuyết. “Lão thất, ta nhắc nhở đệ một câu.” Vẻ mặt Mặc Hàn Vũ nghiêm túc, lo lắng nói: “Mặc dù chúng ta cũng vừa mới biết, hoàng trưởng tôn đã tồn tại từ lâu, ta và Oanh Oanh thì các ngươi không cần lo lắng, chúng ta sẽ đứng về phía bên đệ thôi.” Hắn ta cũng không dám không đứng về phía bên Mặc Diệp. Bây giờ Mặc Diệp muốn đối phó với hắn ta thì quá dễ dàng. “Nhưng đại ca và lão tam...” Hắn ta muốn nói nhưng lại thôi. Mặc Diệp hiểu ý của hắn ta, hắn bưng chén trà lên, ngón tay yên lặng siết chặt lại. Chỉ dùng một phần sức lực, chén trà đã xuất hiện vài vết nứt: “Viên Bảo và Ninh Nhi là mạng của bổn vương. Sau này ai muốn hại bọn họ, bổn vương sẽ không dễ dãi như vậy đâu.” Hắn đặt chén trà lên bàn, giọng nói trầm thấp có lực. Mặc Hàn Vũ liếc mắt nhìn hắn một cái, ánh mắt bị chén trà trên bàn hấp dẫn. Chỉ thấy chén trà đột nhiên vỡ vụn ra, nước trà chảy ra trên mặt bàn. Cung nữ tinh ý, bước lên phía trước thu dọn. Mặc Hàn Vũ nhìn gò má kéo căng lạnh như băng của Mặc Diệp, trong lòng âm thầm kinh hãi. Lương tiểu công công dẫn Vân Quán Ninh đến Điện Thái Hòa, nhỏ giọng nói: “Minh Vương Phi, nghe nói sau khi Tần nhị tiểu thư nói chuyện với tam vương phi thì tam vương phi muốn tìm tới cái chết.” Ánh mắt Vân Quán Ninh lóe lên một cái, nhớ tới chuyện vừa rồi Tần Tự Tuyết chân trước vừa bị khiêng đi thì chân sau Tần Duyệt Liễu cũng lặng yên không tiếng động đi theo ra ngoài.

Chương 763