Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 766

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nam Cung Nguyệt vốn tưởng rằng, Mặc Diệp sẽ có phong độ của một người quân tử, sẽ không dây dưa với một người nữ nhân như nàng ta. Huống chi, nàng ta còn là đại tẩu của hắn. Bởi vậy lập tức nói: “Minh Vương, ngươi cũng phải nói đạo lý chứ? Là Minh Vương Phi hạ độc với bổn vương phi trước, chẳng lẽ ta chỉ có thể giống như người cầm chịu thiệt thòi hay sao?” AdvertisementThái độ của Nam Cung Nguyệt thay đổi rất nhanh, xưng hô với Vân Quán Ninh đã từ “Ninh Nhi” biến thành "Minh Vương Phi”. “Ninh nhi hạ độc ngươi? Nếu không lấy ra được bằng chứng thì bổn vương sẽ tự mình hạ độc ngươi.” Mặc Diệp lạnh lùng liếc nhìn nàng ta. Nam Cung Nguyệt không dám tin nhìn hắn. Ngày thường tuy Mặc Diệp trầm mặc ít nói, nhưng đối với người đại tẩu là nàng ta vẫn coi như là gần gũi. Advertisement+ Nàng ta dựa vào điểm này mới dám chỉ trích Mặc Diệp. Ai ngờ lại bị hắn phản bác ngược lại. Thấy Mặc Hồi Diên đang ngây người, Nam Cung Nguyệt vội vàng véo vào bả vai của hắn ta. Mặc Hồi Diên lấy lại tinh thần, cắn răng quát về phía Mặc Diệp: “Lão thất, mới vừa là ai nói nam nhi thân cao bảy thước sẽ không làm khó một nữ nhân gia? Người đang làm cái gì vậy hả?” “Bao che khuyết điểm.” D) Mặc Diệp lời ít ý nhiều: “Ai khi dễ nữ nhân của bổn vương thì người đó phải gánh chịu hậu quả” Ý ở ngoài lời nói, chính là Mặc Hồi Diện tranh chấp với Vân Quán Ninh thì là nam nhi thân cao bảy thước khi dễ nữ nhân gia. NC Còn hắn đối với Nam Cung Nguyệt chính là bao che khuyết điểm chứ không phải là khi dễ nữ nhân gia. Đúng là tiêu chuẩn kép mà. Vân Quán Ninh vui vẻ hẳn lên, nghĩ thầm nam nhân Mặc Diệp này còn có mặt rất đáng yêu đấy chứ. Thời điểm bao che khuyết điểm cũng thật đẹp trai. Mặc Hồi Diên cũng bị nghẹn á khẩu không trả lời được, tức giận trừng mắt nhìn, hắn ta không cam lòng trừng mắt nhìn Mặc Diệp và Vân Quán Ninh. Một cặp vợ chồng đối đầu với một cặp vợ chồng, hiệp thứ nhất Nam Cung Nguyệt và Mặc Hồi Diên thua thảm hại. Mọi người xung quanh cũng không dám thở mạnh, chỉ cảm thấy bữa cung yến ngày hôm nay lại có thể nhìn thấy một vở tuồng hay như vậy, thực sự rất đặc sắc. Mặc Hàn Vũ đứng lên vỗ tay: “Lão thất, đủ đàn ông nha.” Thế là, mọi người lại tập trung ánh mắt về phía Mặc Hàn Vũ, ánh mắt rất vi diệu. Chu Oanh Oanh tự cảm thấy mất mặt, vội vàng kéo Mặc Hàn Vũ ngồi xuống. “Nàng kéo ta làm cái gì? Sao không đứng lên vỗ tay với ta chứ? Hãy xem đi vừa rồi lão thất có bao nhiêu đẹp trai.” Mặc Hàn Vũ còn không tự hiểu, vẫn còn oán trách Chu Oanh Oanh. Mặc Tông Nhiên trầm trầm quét mắt nhìn hắn ta một cái, lúc này hắn ta mới thành thành thật thật câm miệng lại, cúi đầu ăn trái cây. “Đủ rồi đấy.” Mặc Tông Nhiên trầm giọng nói: “Lão đại, nàng dâu cả, trong chuyện này chắc chắn là có hiểu lầm! Bây giờ đang là cung yến, đừng làm mất nhã hứng của Đức Phi.” “Có lời gì để ngày mai rồi nói.” Ông ấy cố tình tạo bậc thang cho Mặc Hồi Diên và Nam Cung Nguyệt đi xuống. Ai ngờ cặp vợ chồng này lại không có ý định giữ lại mặt mũi nữa rồi. Nam Cung Nguyệt gào khóc nói: “Phụ hoàng, thế nào gọi là hiểu lầm ạ? Cái cung nữ kia cũng đã tự mình thừa nhận rồi.” Ngày mai lại nói? Trong lòng nàng ta cho rằng Mặc Tông Nhiên đang ba phải, rõ ràng là muốn che chở cho Vân Quán Ninh. Nàng ta không cam lòng. Vị trí hoàng trưởng tôn đã bị Minh Vương Phủ nhanh chân cướp mất, đêm nay không kéo tiện nhân Vân Quán Ninh xuống nước... Thì tên nàng ta sẽ viết ngược lại. Thấy Nam Cung Nguyệt không biết tốt xấu như vậy, sắc mặt Mặc Tông Nhiên rất khó coi. “Vậy ngươi muốn như thế nào?” Đức Phi ôm Viên Bảo, không có ý định mở miệng. Nếu Mặc Tông Nhiên xử lý chuyện này không tốt, không bảo vệ được con dâu bảo bối của bà, vậy thì trong một năm tới đừng nghĩ đến chuyện có thể bước chân vào cổng của Vĩnh Thọ Cung của bà. Nam Cung Nguyệt vội vàng nói: “Phụ hoàng, phải tra xét chuyện này rõ ràng! Nếu đúng là Minh Vương Phi gây nên, thì nhất quyết không được dung túng cho nàng ta.” Vân Quán Ninh nhìn Nam Cung Nguyệt như có điều suy nghĩ. Nàng ta dám nói như vậy chứng tỏ đã sớm chuẩn bị xong xuôi, hết thảy chỉ còn chờ nàng chui đầu vào trong nữa là được. Cho dù có tra rõ chuyện này... Kết quả cuối cùng nhất định sẽ là Vân Quán Ninh "có ý định hãm hại nàng ta và đứa trẻ ở trong bụng nàng ta.” Nam Cung Nguyệt có kế Trương Lương, thì Vân Quán Ninh nàng cũng có thang trèo tường. Muốn để cho nàng chui vào trong bẫy sao? Nam Cung Nguyệt đang nằm mơ đấy à? Vân Quán Ninh chậm rãi nâng khóe miệng lên...

Nam Cung Nguyệt vốn tưởng rằng, Mặc Diệp sẽ có phong độ của một người quân tử, sẽ không dây dưa với một người nữ nhân như nàng ta. 

Huống chi, nàng ta còn là đại tẩu của hắn. 

Bởi vậy lập tức nói: “Minh Vương, ngươi cũng phải nói đạo lý chứ? Là Minh Vương Phi hạ độc với bổn vương phi trước, chẳng lẽ ta chỉ có thể giống như người cầm chịu thiệt thòi hay sao?” 

Advertisement

Thái độ của Nam Cung Nguyệt thay đổi rất nhanh, xưng hô với Vân Quán Ninh đã từ “Ninh Nhi” biến thành "Minh Vương Phi”. 

“Ninh nhi hạ độc ngươi? Nếu không lấy ra được bằng chứng thì bổn vương sẽ tự mình hạ độc ngươi.” 

Mặc Diệp lạnh lùng liếc nhìn nàng ta. 

Nam Cung Nguyệt không dám tin nhìn hắn. 

Ngày thường tuy Mặc Diệp trầm mặc ít nói, nhưng đối với người đại tẩu là nàng ta vẫn coi như là gần gũi. 

Advertisement

Nàng ta dựa vào điểm này mới dám chỉ trích Mặc Diệp. 

Ai ngờ lại bị hắn phản bác ngược lại. 

Thấy Mặc Hồi Diên đang ngây người, Nam Cung Nguyệt vội vàng véo vào bả vai của hắn ta. 

Mặc Hồi Diên lấy lại tinh thần, cắn răng quát về phía Mặc Diệp: “Lão thất, mới vừa là ai nói nam nhi thân cao bảy thước sẽ không làm khó một nữ nhân gia? Người đang làm cái gì vậy hả?” 

“Bao che khuyết điểm.” 

D) 

Mặc Diệp lời ít ý nhiều: “Ai khi dễ nữ nhân của bổn vương thì người đó phải gánh chịu hậu quả” 

Ý ở ngoài lời nói, chính là Mặc Hồi Diện tranh chấp với Vân Quán Ninh thì là nam nhi thân cao bảy thước khi dễ nữ nhân gia. 

NC 

Còn hắn đối với Nam Cung Nguyệt chính là bao che khuyết điểm chứ không phải là khi dễ nữ nhân gia. 

Đúng là tiêu chuẩn kép mà. 

Vân Quán Ninh vui vẻ hẳn lên, nghĩ thầm nam nhân Mặc Diệp này còn có mặt rất đáng yêu đấy chứ. 

Thời điểm bao che khuyết điểm cũng thật đẹp trai. 

Mặc Hồi Diên cũng bị nghẹn á khẩu không trả lời được, tức giận trừng mắt nhìn, hắn ta không cam lòng trừng mắt nhìn Mặc Diệp và Vân Quán Ninh. 

Một cặp vợ chồng đối đầu với một cặp vợ chồng, hiệp thứ nhất Nam Cung Nguyệt và Mặc Hồi Diên thua thảm hại. 

Mọi người xung quanh cũng không dám thở mạnh, chỉ cảm thấy bữa cung yến ngày hôm nay lại có thể nhìn thấy một vở tuồng hay như vậy, thực sự rất đặc sắc. 

Mặc Hàn Vũ đứng lên vỗ tay: “Lão thất, đủ đàn ông nha.” 

Thế là, mọi người lại tập trung ánh mắt về phía Mặc Hàn Vũ, ánh mắt rất vi diệu. 

Chu Oanh Oanh tự cảm thấy mất mặt, vội vàng kéo Mặc Hàn Vũ ngồi xuống. 

“Nàng kéo ta làm cái gì? Sao không đứng lên vỗ tay với ta chứ? Hãy xem đi vừa rồi lão thất có bao nhiêu đẹp trai.” 

Mặc Hàn Vũ còn không tự hiểu, vẫn còn oán trách Chu Oanh Oanh. 

Mặc Tông Nhiên trầm trầm quét mắt nhìn hắn ta một cái, lúc này hắn ta mới thành thành thật thật câm miệng lại, cúi đầu ăn trái cây. 

“Đủ rồi đấy.” 

Mặc Tông Nhiên trầm giọng nói: “Lão đại, nàng dâu cả, trong chuyện này chắc chắn là có hiểu lầm! Bây giờ đang là cung yến, đừng làm mất nhã hứng của Đức Phi.” 

“Có lời gì để ngày mai rồi nói.” 

Ông ấy cố tình tạo bậc thang cho Mặc Hồi Diên và Nam Cung Nguyệt đi xuống. 

Ai ngờ cặp vợ chồng này lại không có ý định giữ lại mặt mũi nữa rồi. 

Nam Cung Nguyệt gào khóc nói: “Phụ hoàng, thế nào gọi là hiểu lầm ạ? Cái cung nữ kia cũng đã tự mình thừa nhận rồi.” 

Ngày mai lại nói? 

Trong lòng nàng ta cho rằng Mặc Tông Nhiên đang ba phải, rõ ràng là muốn che chở cho Vân Quán Ninh. 

Nàng ta không cam lòng. 

Vị trí hoàng trưởng tôn đã bị Minh Vương Phủ nhanh chân cướp mất, đêm nay không kéo tiện nhân Vân Quán Ninh xuống nước... Thì tên nàng ta sẽ viết ngược lại. 

Thấy Nam Cung Nguyệt không biết tốt xấu như vậy, sắc mặt Mặc Tông Nhiên rất khó coi. 

“Vậy ngươi muốn như thế nào?” 

Đức Phi ôm Viên Bảo, không có ý định mở miệng. 

Nếu Mặc Tông Nhiên xử lý chuyện này không tốt, không bảo vệ được con dâu bảo bối của bà, vậy thì trong một năm tới đừng nghĩ đến chuyện có thể bước chân vào cổng của Vĩnh Thọ Cung của bà. 

Nam Cung Nguyệt vội vàng nói: “Phụ hoàng, phải tra xét chuyện này rõ ràng! Nếu đúng là Minh Vương Phi gây nên, thì nhất quyết không được dung túng cho nàng ta.” 

Vân Quán Ninh nhìn Nam Cung Nguyệt như có điều suy nghĩ. 

Nàng ta dám nói như vậy chứng tỏ đã sớm chuẩn bị xong xuôi, hết thảy chỉ còn chờ nàng chui đầu vào trong nữa là được. 

Cho dù có tra rõ chuyện này... 

Kết quả cuối cùng nhất định sẽ là Vân Quán Ninh "có ý định hãm hại nàng ta và đứa trẻ ở trong bụng nàng ta.” 

Nam Cung Nguyệt có kế Trương Lương, thì Vân Quán Ninh nàng cũng có thang trèo tường. 

Muốn để cho nàng chui vào trong bẫy sao? 

Nam Cung Nguyệt đang nằm mơ đấy à? 

Vân Quán Ninh chậm rãi nâng khóe miệng lên...

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nam Cung Nguyệt vốn tưởng rằng, Mặc Diệp sẽ có phong độ của một người quân tử, sẽ không dây dưa với một người nữ nhân như nàng ta. Huống chi, nàng ta còn là đại tẩu của hắn. Bởi vậy lập tức nói: “Minh Vương, ngươi cũng phải nói đạo lý chứ? Là Minh Vương Phi hạ độc với bổn vương phi trước, chẳng lẽ ta chỉ có thể giống như người cầm chịu thiệt thòi hay sao?” AdvertisementThái độ của Nam Cung Nguyệt thay đổi rất nhanh, xưng hô với Vân Quán Ninh đã từ “Ninh Nhi” biến thành "Minh Vương Phi”. “Ninh nhi hạ độc ngươi? Nếu không lấy ra được bằng chứng thì bổn vương sẽ tự mình hạ độc ngươi.” Mặc Diệp lạnh lùng liếc nhìn nàng ta. Nam Cung Nguyệt không dám tin nhìn hắn. Ngày thường tuy Mặc Diệp trầm mặc ít nói, nhưng đối với người đại tẩu là nàng ta vẫn coi như là gần gũi. Advertisement+ Nàng ta dựa vào điểm này mới dám chỉ trích Mặc Diệp. Ai ngờ lại bị hắn phản bác ngược lại. Thấy Mặc Hồi Diên đang ngây người, Nam Cung Nguyệt vội vàng véo vào bả vai của hắn ta. Mặc Hồi Diên lấy lại tinh thần, cắn răng quát về phía Mặc Diệp: “Lão thất, mới vừa là ai nói nam nhi thân cao bảy thước sẽ không làm khó một nữ nhân gia? Người đang làm cái gì vậy hả?” “Bao che khuyết điểm.” D) Mặc Diệp lời ít ý nhiều: “Ai khi dễ nữ nhân của bổn vương thì người đó phải gánh chịu hậu quả” Ý ở ngoài lời nói, chính là Mặc Hồi Diện tranh chấp với Vân Quán Ninh thì là nam nhi thân cao bảy thước khi dễ nữ nhân gia. NC Còn hắn đối với Nam Cung Nguyệt chính là bao che khuyết điểm chứ không phải là khi dễ nữ nhân gia. Đúng là tiêu chuẩn kép mà. Vân Quán Ninh vui vẻ hẳn lên, nghĩ thầm nam nhân Mặc Diệp này còn có mặt rất đáng yêu đấy chứ. Thời điểm bao che khuyết điểm cũng thật đẹp trai. Mặc Hồi Diên cũng bị nghẹn á khẩu không trả lời được, tức giận trừng mắt nhìn, hắn ta không cam lòng trừng mắt nhìn Mặc Diệp và Vân Quán Ninh. Một cặp vợ chồng đối đầu với một cặp vợ chồng, hiệp thứ nhất Nam Cung Nguyệt và Mặc Hồi Diên thua thảm hại. Mọi người xung quanh cũng không dám thở mạnh, chỉ cảm thấy bữa cung yến ngày hôm nay lại có thể nhìn thấy một vở tuồng hay như vậy, thực sự rất đặc sắc. Mặc Hàn Vũ đứng lên vỗ tay: “Lão thất, đủ đàn ông nha.” Thế là, mọi người lại tập trung ánh mắt về phía Mặc Hàn Vũ, ánh mắt rất vi diệu. Chu Oanh Oanh tự cảm thấy mất mặt, vội vàng kéo Mặc Hàn Vũ ngồi xuống. “Nàng kéo ta làm cái gì? Sao không đứng lên vỗ tay với ta chứ? Hãy xem đi vừa rồi lão thất có bao nhiêu đẹp trai.” Mặc Hàn Vũ còn không tự hiểu, vẫn còn oán trách Chu Oanh Oanh. Mặc Tông Nhiên trầm trầm quét mắt nhìn hắn ta một cái, lúc này hắn ta mới thành thành thật thật câm miệng lại, cúi đầu ăn trái cây. “Đủ rồi đấy.” Mặc Tông Nhiên trầm giọng nói: “Lão đại, nàng dâu cả, trong chuyện này chắc chắn là có hiểu lầm! Bây giờ đang là cung yến, đừng làm mất nhã hứng của Đức Phi.” “Có lời gì để ngày mai rồi nói.” Ông ấy cố tình tạo bậc thang cho Mặc Hồi Diên và Nam Cung Nguyệt đi xuống. Ai ngờ cặp vợ chồng này lại không có ý định giữ lại mặt mũi nữa rồi. Nam Cung Nguyệt gào khóc nói: “Phụ hoàng, thế nào gọi là hiểu lầm ạ? Cái cung nữ kia cũng đã tự mình thừa nhận rồi.” Ngày mai lại nói? Trong lòng nàng ta cho rằng Mặc Tông Nhiên đang ba phải, rõ ràng là muốn che chở cho Vân Quán Ninh. Nàng ta không cam lòng. Vị trí hoàng trưởng tôn đã bị Minh Vương Phủ nhanh chân cướp mất, đêm nay không kéo tiện nhân Vân Quán Ninh xuống nước... Thì tên nàng ta sẽ viết ngược lại. Thấy Nam Cung Nguyệt không biết tốt xấu như vậy, sắc mặt Mặc Tông Nhiên rất khó coi. “Vậy ngươi muốn như thế nào?” Đức Phi ôm Viên Bảo, không có ý định mở miệng. Nếu Mặc Tông Nhiên xử lý chuyện này không tốt, không bảo vệ được con dâu bảo bối của bà, vậy thì trong một năm tới đừng nghĩ đến chuyện có thể bước chân vào cổng của Vĩnh Thọ Cung của bà. Nam Cung Nguyệt vội vàng nói: “Phụ hoàng, phải tra xét chuyện này rõ ràng! Nếu đúng là Minh Vương Phi gây nên, thì nhất quyết không được dung túng cho nàng ta.” Vân Quán Ninh nhìn Nam Cung Nguyệt như có điều suy nghĩ. Nàng ta dám nói như vậy chứng tỏ đã sớm chuẩn bị xong xuôi, hết thảy chỉ còn chờ nàng chui đầu vào trong nữa là được. Cho dù có tra rõ chuyện này... Kết quả cuối cùng nhất định sẽ là Vân Quán Ninh "có ý định hãm hại nàng ta và đứa trẻ ở trong bụng nàng ta.” Nam Cung Nguyệt có kế Trương Lương, thì Vân Quán Ninh nàng cũng có thang trèo tường. Muốn để cho nàng chui vào trong bẫy sao? Nam Cung Nguyệt đang nằm mơ đấy à? Vân Quán Ninh chậm rãi nâng khóe miệng lên...

Chương 766