Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 768

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… “Nói Sở Vương Phi vốn rất cảnh giác, nên dặn nô tỳ không được để lộ ra sơ hở, tránh bị Sở Vương Phi phát hiện.” Nghe ả ta nói như vậy... Vân Quán Ninh cũng không phản bác, chỉ tiếp tục hỏi: “Thế trong đĩa có tổng cộng bao nhiêu miếng bánh quy hạnh nhân?” Tổng công có mấy miếng? AdvertisementHồng Liên cúi thấp đầu, cẩn thận nhớ lại. “Nói!” Vân Quản Ninh quát lên, dọa ả ta toàn thân phát run, cũng không lo nhớ lại nữa, vội vàng đáp lại: “Tổng cộng có bốn miếng! Sở Vương Phi chỉ ăn một miếng nhỏ mà thôi.” “Thế cái đĩa đựng bánh quy hạnh nhân kia là loại đĩa gì?” AdvertisementVân Quán Ninh lại hỏi. Vấn đề này Hồng Liên lại không thể nhớ nổi. Ả ta đầu rảnh đi chú ý đến cái đĩa chứ! “Không trả lời được sao?” Vân Quán Ninh cười lạnh một tiếng, tiếng cười kia khiến cho trong lòng Hồng Liên sinh ra cảm giác lạnh lẽo. “Nô tỳ, nô tỳ...” “Ngươi nói láo.” Vân Quán Ninh thu tay lại, sắc mặt bình tĩnh nhìn chằm chằm vào ả ta: “Mỗi một câu vừa rồi ngươi nói đều là nói dối. Bổn vương phi chỉ cho ngươi một cơ hội nhận sai, nếu như bỏ lỡ..” “Ta sẽ khiến cho ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.” Hồng Liên luống cuống vội vàng nhìn về phía Nam Cung Nguyệt... Nhận bạc của Nam Cung Nguyệt là do tham lam vỡ vét của cải. Nhưng bây giờ theo như những gì Vân Quán Ninh nói nếu không thành thật khai ra sự thật thì ả ta sẽ bị mất mạng mất. Nam Cung Nguyệt biến sắc, bất an nhìn về phía Vân Quán Ninh, nhưng lại đối diện với ánh mắt cười như không cười của nàng. Nàng ta cắn răng nói với Mặc Tông Nhiên: “Phụ hoàng, người xem đi! Minh Vương Phi dám ở trước mặt phụ hoàng và đức mẫu phi uy h**p tính mạng của Hồng Liên”. “Không biết ở sau lưng nàng ta còn càn rỡ đến mức độ nào đây? “Ta càn rỡ đến mức độ nào, không phải Sở Vương Phi đã sớm biết rồi hay sao? Bây giờ có muốn cảm nhận một lần nữa hay không?” Vân Quán Ninh nhướng mi. Nam Cung Nguyệt nghẹn lời, chỉ có thể cắn chặt môi dưới. Mặc Tông Nhiên làm như không nghe thấy, đang cùng với Đức Phi ngồi trêu chọc Viên Bảo đến mức cười ha ha ha”. Thấy Nam Cung Nguyệt không nói được lời nào, Vân Quán Ninh trở tay tát cho Hồng Liên một cái thật mạnh. “Ba” một tiếng giòn giã, đánh cho Hồng Liên choáng váng luôn. Cái tát này Vân Quán Ninh không hề nương tay, lòng bàn tay của nàng cũng trở nên nóng rát run run, bên môi Hồng Liên tràn ra một tia máu tươi. “Minh Vương Phi?” Hồng Liên kinh ngạc hô lên một tiếng. Tất cả mọi người ở đây cũng không khỏi “hiz” hít vào một ngụm khí lạnh. Minh Vương Phi này quả nhiên rất càn rỡ. Lại dâm ở trong bữa tiệc sinh thần của Đức Phi, còn đang ở trước mặt của hoàng thượng và Đức Phi, ngang nhiên đánh vào mặt của cung nữ. Mặc Phi Phi đứng lên: “Thất tẩu đánh hay lắm! Loại tiện nhân như vậy phải hung hăng mà đánh! Ảta mồm chó không thể khạc ra ngà voi, phải xé miệng rút đầu lưỡi của ả ta mới được.” Tất cả mọi người đều biết, Mặc Phi Phi đang mắng Hồng Liên. Những lời này rơi vào trong tai nam cung nguyệt... Rõ ràng Mặc Phi Phi đang chỉ cây dâu mắng cây hòe, nàng ấy đang ngấm ngầm mắng Nam Cung Nguyệt. Sắc mặt của nàng ta đỏ lên, nằm chặt cánh tay của Mặc Hồi Diên. Chu Oanh Oanh cũng không ngồi yên: “Ninh nhi, ta muốn nói, hãy kéo tiện nhân này xuống dùng côn đánh chết! Đến lúc đó chân tướng sẽ rõ ràng thôi.” Nam Cung Nguyệt có gắng kìm nén cơn tức giận: “Hàn Vương Phi đang vu oan giá họa sao?” "Ây ya..., đại tẩu sao tẩu lại trở mặt nhanh thể! Vừa rồi còn gọi người ta là Oanh Oanh đấy, sao bây giờ lại gọi người ta là Hàn Vương Phi rồi.” Chu Oanh Oanh thay đổi sắc mặt, kinh ngạc hô lên: “Tình nghĩa chị em dâu chúng ta nhiều năm như vậy, nói không còn là không còn sao? Những năm này tẩu đối với ta đều là giả vời giả vịt hay sao?” Nam Cung Nguyệt: “...” Đang ở trước mặt mọi người, nang ta chỉ cảm thấy những lời này của Chu Oanh Oanh tựa như một cái bạt tai rơi vào trên mặt của nàng ta vậy. Trên mặt của Nam Cung Nguyệt lúc đỏ lúc trắng, cũng không rảnh bận tâm đến Chu Oanh Oanh. Mục tiêu mà nàng ta muốn đổi phó, từ đầu đến cuối chỉ có một mình Vân Quán Ninh mà thôi... Nàng ta hít vào một hơi thật sâu, kéo chủ đề lại: “Minh Vương Phi, vừa rồi người nói Hồng Liên nói dối, có thể lấy chứng cứ ra hay không?” “Chứng cứ?” Vân Quán Ninh cười lạnh: “Nếu ta có thể lấy ra vậy Sở Vương Phi định làm thế nào?”

“Nói Sở Vương Phi vốn rất cảnh giác, nên dặn nô tỳ không được để lộ ra sơ hở, tránh bị Sở Vương Phi phát hiện.” 

Nghe ả ta nói như vậy... Vân Quán Ninh cũng không phản bác, chỉ tiếp tục hỏi: “Thế trong đĩa có tổng cộng bao nhiêu miếng bánh quy hạnh nhân?” 

Tổng công có mấy miếng? 

Advertisement

Hồng Liên cúi thấp đầu, cẩn thận nhớ lại. 

“Nói!” 

Vân Quản Ninh quát lên, dọa ả ta toàn thân phát run, cũng không lo nhớ lại nữa, vội vàng đáp lại: “Tổng cộng có bốn miếng! Sở Vương Phi chỉ ăn một miếng nhỏ mà thôi.” 

“Thế cái đĩa đựng bánh quy hạnh nhân kia là loại đĩa gì?” 

Advertisement

Vân Quán Ninh lại hỏi. 

Vấn đề này Hồng Liên lại không thể nhớ nổi. 

Ả ta đầu rảnh đi chú ý đến cái đĩa chứ! 

“Không trả lời được sao?” 

Vân Quán Ninh cười lạnh một tiếng, tiếng cười kia khiến cho trong lòng Hồng Liên sinh ra cảm giác lạnh lẽo. 

“Nô tỳ, nô tỳ...” 

“Ngươi nói láo.” 

Vân Quán Ninh thu tay lại, sắc mặt bình tĩnh nhìn chằm chằm vào ả ta: “Mỗi một câu vừa rồi ngươi nói đều là nói dối. Bổn vương phi chỉ cho ngươi một cơ hội nhận sai, nếu như bỏ lỡ..” 

“Ta sẽ khiến cho ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.” 

Hồng Liên luống cuống vội vàng nhìn về phía Nam Cung Nguyệt... 

Nhận bạc của Nam Cung Nguyệt là do tham lam vỡ vét của cải. 

Nhưng bây giờ theo như những gì Vân Quán Ninh nói nếu không thành thật khai ra sự thật thì ả ta sẽ bị mất mạng mất. 

Nam Cung Nguyệt biến sắc, bất an nhìn về phía Vân Quán Ninh, nhưng lại đối diện với ánh mắt cười như không cười của nàng. 

Nàng ta cắn răng nói với Mặc Tông Nhiên: “Phụ hoàng, người xem đi! Minh Vương Phi dám ở trước mặt phụ hoàng và đức mẫu phi uy h**p tính mạng của Hồng Liên”. 

“Không biết ở sau lưng nàng ta còn càn rỡ đến mức độ nào đây? 

“Ta càn rỡ đến mức độ nào, không phải Sở Vương Phi đã sớm biết rồi hay sao? Bây giờ có muốn cảm nhận một lần nữa hay không?” 

Vân Quán Ninh nhướng mi. 

Nam Cung Nguyệt nghẹn lời, chỉ có thể cắn chặt môi dưới. 

Mặc Tông Nhiên làm như không nghe thấy, đang cùng với Đức Phi ngồi trêu chọc Viên Bảo đến mức cười ha ha ha”. 

Thấy Nam Cung Nguyệt không nói được lời nào, Vân Quán Ninh trở tay tát cho Hồng Liên một cái thật mạnh. 

“Ba” một tiếng giòn giã, đánh cho Hồng Liên choáng váng luôn. 

Cái tát này Vân Quán Ninh không hề nương tay, lòng bàn tay của nàng cũng trở nên nóng rát run run, bên môi Hồng Liên tràn ra một tia máu tươi. 

“Minh Vương Phi?” 

Hồng Liên kinh ngạc hô lên một tiếng. 

Tất cả mọi người ở đây cũng không khỏi “hiz” hít vào một ngụm khí lạnh. 

Minh Vương Phi này quả nhiên rất càn rỡ. 

Lại dâm ở trong bữa tiệc sinh thần của Đức Phi, còn đang ở trước mặt của hoàng thượng và Đức Phi, ngang nhiên đánh vào mặt của cung nữ. 

Mặc Phi Phi đứng lên: “Thất tẩu đánh hay lắm! Loại tiện nhân như vậy phải hung hăng mà đánh! Ảta mồm chó không thể khạc ra ngà voi, phải xé miệng rút đầu lưỡi của ả ta mới được.” 

Tất cả mọi người đều biết, Mặc Phi Phi đang mắng Hồng Liên. 

Những lời này rơi vào trong tai nam cung nguyệt... 

Rõ ràng Mặc Phi Phi đang chỉ cây dâu mắng cây hòe, nàng ấy đang ngấm ngầm mắng Nam Cung Nguyệt. 

Sắc mặt của nàng ta đỏ lên, nằm chặt cánh tay của Mặc Hồi Diên. 

Chu Oanh Oanh cũng không ngồi yên: “Ninh nhi, ta muốn nói, hãy kéo tiện nhân này xuống dùng côn đánh chết! Đến lúc đó chân tướng sẽ rõ ràng thôi.” 

Nam Cung Nguyệt có gắng kìm nén cơn tức giận: “Hàn Vương Phi đang vu oan giá họa sao?” 

"Ây ya..., đại tẩu sao tẩu lại trở mặt nhanh thể! Vừa rồi còn gọi người ta là Oanh Oanh đấy, sao bây giờ lại gọi người ta là Hàn Vương Phi rồi.” 

Chu Oanh Oanh thay đổi sắc mặt, kinh ngạc hô lên: “Tình nghĩa chị em dâu chúng ta nhiều năm như vậy, nói không còn là không còn sao? Những năm này tẩu đối với ta đều là giả vời giả vịt hay sao?” 

Nam Cung Nguyệt: “...” 

Đang ở trước mặt mọi người, nang ta chỉ cảm thấy những lời này của Chu Oanh Oanh tựa như một cái bạt tai rơi vào trên mặt của nàng ta vậy. 

Trên mặt của Nam Cung Nguyệt lúc đỏ lúc trắng, cũng không rảnh bận tâm đến Chu Oanh Oanh. 

Mục tiêu mà nàng ta muốn đổi phó, từ đầu đến cuối chỉ có một mình Vân Quán Ninh mà thôi... 

Nàng ta hít vào một hơi thật sâu, kéo chủ đề lại: “Minh Vương Phi, vừa rồi người nói Hồng Liên nói dối, có thể lấy chứng cứ ra hay không?” 

“Chứng cứ?” 

Vân Quán Ninh cười lạnh: “Nếu ta có thể lấy ra vậy Sở Vương Phi định làm thế nào?”

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… “Nói Sở Vương Phi vốn rất cảnh giác, nên dặn nô tỳ không được để lộ ra sơ hở, tránh bị Sở Vương Phi phát hiện.” Nghe ả ta nói như vậy... Vân Quán Ninh cũng không phản bác, chỉ tiếp tục hỏi: “Thế trong đĩa có tổng cộng bao nhiêu miếng bánh quy hạnh nhân?” Tổng công có mấy miếng? AdvertisementHồng Liên cúi thấp đầu, cẩn thận nhớ lại. “Nói!” Vân Quản Ninh quát lên, dọa ả ta toàn thân phát run, cũng không lo nhớ lại nữa, vội vàng đáp lại: “Tổng cộng có bốn miếng! Sở Vương Phi chỉ ăn một miếng nhỏ mà thôi.” “Thế cái đĩa đựng bánh quy hạnh nhân kia là loại đĩa gì?” AdvertisementVân Quán Ninh lại hỏi. Vấn đề này Hồng Liên lại không thể nhớ nổi. Ả ta đầu rảnh đi chú ý đến cái đĩa chứ! “Không trả lời được sao?” Vân Quán Ninh cười lạnh một tiếng, tiếng cười kia khiến cho trong lòng Hồng Liên sinh ra cảm giác lạnh lẽo. “Nô tỳ, nô tỳ...” “Ngươi nói láo.” Vân Quán Ninh thu tay lại, sắc mặt bình tĩnh nhìn chằm chằm vào ả ta: “Mỗi một câu vừa rồi ngươi nói đều là nói dối. Bổn vương phi chỉ cho ngươi một cơ hội nhận sai, nếu như bỏ lỡ..” “Ta sẽ khiến cho ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.” Hồng Liên luống cuống vội vàng nhìn về phía Nam Cung Nguyệt... Nhận bạc của Nam Cung Nguyệt là do tham lam vỡ vét của cải. Nhưng bây giờ theo như những gì Vân Quán Ninh nói nếu không thành thật khai ra sự thật thì ả ta sẽ bị mất mạng mất. Nam Cung Nguyệt biến sắc, bất an nhìn về phía Vân Quán Ninh, nhưng lại đối diện với ánh mắt cười như không cười của nàng. Nàng ta cắn răng nói với Mặc Tông Nhiên: “Phụ hoàng, người xem đi! Minh Vương Phi dám ở trước mặt phụ hoàng và đức mẫu phi uy h**p tính mạng của Hồng Liên”. “Không biết ở sau lưng nàng ta còn càn rỡ đến mức độ nào đây? “Ta càn rỡ đến mức độ nào, không phải Sở Vương Phi đã sớm biết rồi hay sao? Bây giờ có muốn cảm nhận một lần nữa hay không?” Vân Quán Ninh nhướng mi. Nam Cung Nguyệt nghẹn lời, chỉ có thể cắn chặt môi dưới. Mặc Tông Nhiên làm như không nghe thấy, đang cùng với Đức Phi ngồi trêu chọc Viên Bảo đến mức cười ha ha ha”. Thấy Nam Cung Nguyệt không nói được lời nào, Vân Quán Ninh trở tay tát cho Hồng Liên một cái thật mạnh. “Ba” một tiếng giòn giã, đánh cho Hồng Liên choáng váng luôn. Cái tát này Vân Quán Ninh không hề nương tay, lòng bàn tay của nàng cũng trở nên nóng rát run run, bên môi Hồng Liên tràn ra một tia máu tươi. “Minh Vương Phi?” Hồng Liên kinh ngạc hô lên một tiếng. Tất cả mọi người ở đây cũng không khỏi “hiz” hít vào một ngụm khí lạnh. Minh Vương Phi này quả nhiên rất càn rỡ. Lại dâm ở trong bữa tiệc sinh thần của Đức Phi, còn đang ở trước mặt của hoàng thượng và Đức Phi, ngang nhiên đánh vào mặt của cung nữ. Mặc Phi Phi đứng lên: “Thất tẩu đánh hay lắm! Loại tiện nhân như vậy phải hung hăng mà đánh! Ảta mồm chó không thể khạc ra ngà voi, phải xé miệng rút đầu lưỡi của ả ta mới được.” Tất cả mọi người đều biết, Mặc Phi Phi đang mắng Hồng Liên. Những lời này rơi vào trong tai nam cung nguyệt... Rõ ràng Mặc Phi Phi đang chỉ cây dâu mắng cây hòe, nàng ấy đang ngấm ngầm mắng Nam Cung Nguyệt. Sắc mặt của nàng ta đỏ lên, nằm chặt cánh tay của Mặc Hồi Diên. Chu Oanh Oanh cũng không ngồi yên: “Ninh nhi, ta muốn nói, hãy kéo tiện nhân này xuống dùng côn đánh chết! Đến lúc đó chân tướng sẽ rõ ràng thôi.” Nam Cung Nguyệt có gắng kìm nén cơn tức giận: “Hàn Vương Phi đang vu oan giá họa sao?” "Ây ya..., đại tẩu sao tẩu lại trở mặt nhanh thể! Vừa rồi còn gọi người ta là Oanh Oanh đấy, sao bây giờ lại gọi người ta là Hàn Vương Phi rồi.” Chu Oanh Oanh thay đổi sắc mặt, kinh ngạc hô lên: “Tình nghĩa chị em dâu chúng ta nhiều năm như vậy, nói không còn là không còn sao? Những năm này tẩu đối với ta đều là giả vời giả vịt hay sao?” Nam Cung Nguyệt: “...” Đang ở trước mặt mọi người, nang ta chỉ cảm thấy những lời này của Chu Oanh Oanh tựa như một cái bạt tai rơi vào trên mặt của nàng ta vậy. Trên mặt của Nam Cung Nguyệt lúc đỏ lúc trắng, cũng không rảnh bận tâm đến Chu Oanh Oanh. Mục tiêu mà nàng ta muốn đổi phó, từ đầu đến cuối chỉ có một mình Vân Quán Ninh mà thôi... Nàng ta hít vào một hơi thật sâu, kéo chủ đề lại: “Minh Vương Phi, vừa rồi người nói Hồng Liên nói dối, có thể lấy chứng cứ ra hay không?” “Chứng cứ?” Vân Quán Ninh cười lạnh: “Nếu ta có thể lấy ra vậy Sở Vương Phi định làm thế nào?”

Chương 768