Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 778
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Hẳn mở to mắt, vẻ mặt thành thật nhìn Vân Quán Ninh, mong ngóng câu trả lời của nàng. Vân Quán Ninh càng chau mày lại chặt hơn. Thằng nhãi này hôm nay rốt cuộc là bị say rượu hay ẩm đầu đây? AdvertisementNàng giơ tay ra sờ sờ trán Mặc Diệp: "Đâu có nóng sốt đầu..." Đây có còn là vị Minh Vương cao cao tại thượng, thô bạo khó thể chung sống, lạnh lùng không thể tiếp cận trong lời đồn không? "Ninh Nhi, nàng trả lời bổn vương đi." Mặc Diệp bầu lấy ngón tay nàng mổ vào mép miệng một cái trông vô cùng gian tà khiến cho da gà da vịt của Vân Quán Ninh dựng đứng hết cả lên. Advertisement"Ninh Nhi à, lúc trước nàng đã từng nói nếu như biểu hiện của bổn vương tốt... thì nàng sẽ sinh thêm đứa thứ hai nữa với bổn vương mà! Thời gian này bổn vương lúc nào cũng luôn để nàng trong lòng, nàng..." Lời còn chưa nói dứt, Vân Quán Ninh đã hiểu ra tên nam nhân xấu xa này đang có ý đồ gì rôi! Khó trách hắn ta cứ kêu nàng trả lời suốt, thì ra là ngồi ở đây chờ nàng! Vân Quán Ninh chán ngán đẩy hắn ra, trừng mắt dữ tợn với hắn: "Mặc Diệp, ngươi suồng sã quá rồi đó!" Lại còn đứa thứ hai? Chỉ có một đứa con là Viên Bảo thôi mà nàng đã phập phồng lo sợ lắm rồi, lúc nào cũng lo lắng cho an nguy của con trai! "Ninh Nhi à, suồng sã là gì thế?" Mặc Diệp hỏi giống y như là một cậu bé ngoan ham học. Vân Quán Ninh: "... Tự mà đi tìm hiểu đi!" Mặc Diệp từ nhỏ đã không thích học hành, hắn mặt dày mày dạn hỏi: "Bổn vương học sâu hiểu rộng mà vẫn chưa từng nghe qua từ ngữ mới mẻ như vậy! Nàng đang khen ngợi bổn vương sao?" Vân Quán Ninh: "..." Thì ra nam nhân một khi lẳng lơ thì thật sự khiến cho người ta phải nhức đầu! Nàng tự nhận mình cũng đã mặt dày mày dạn lắm rồi, không ngờ rằng Mặc Diệp còn mặt dày hơn cả nàng! > "Mặt của vương gia còn dày hơn cả tường thành, thiếp thân cam lòng chịu thua." Nhớ đến dáng vẻ xinh đẹp dịu dàng, một làn gió nhẹ cũng có thể thổi bay của Uông di nương hôm nay, Vân Quán Ninh liền bắt chước theo. Nàng đứng dậy lượn lờ dựa dẫm vào người Mặc Diệp. Tuy rằng không được dịu dàng xinh đẹp như Uông di nương nhưng cũng đã đủ khiến cho Mặc Diệp phải lé mắt! Mấy năm trước hắn ta coi Vân Quán Ninh như không khí, như phân chuột. Vài năm sau, hắn. ta và Vân Quán Ninh chung sống như huynh đệ, làm bạn cộng tác. Nhưng sau này, hắn lại nảy sinh tình cảm với vị"huynh đệ" này. Hôm nay nhìn thấy Vân Quán Ninh lộ ra vẻ nữ tính trước mặt mình... thì nam nhân nào mà chịu cho nổi? Nhìn thấy đôi mắt phát sáng như chó đói thấy thịt của hắn, nội tâm Vân Quán Ninh kêu "lộp cộp", thầm than "thôi tiêu"! Liền xoay người chạy ra ngoài cửa... Hai huynh đệ Như Ngọc và Như Mặc đang đứng gác trước cửa đưa mắt nhìn nhau ngầm hiểu ý, "lạch cạch" một tiếng liền đóng sập cửa lại! Cửa phòng đột nhiên đóng lại, cái mũi của Vân Quán Ninh suýt chút nữa là bị kẹp dẹp lép rôi! "Vờ lờ!" Nàng tức giận mắng một tiếng, điên cuồng đập cửa: "Như Ngọc! Như Mặc!" "Hai tên đáng chết các ngươi! Cái đồ hèn hạ vô liêm sỉ! Còn không mau mở cửa cho bốn vương phi! Có tin ta lột da các ngươi ra không!". Như Ngọc và Như Mặc nhìn nhau, lộ ra ý cười. Hôm nay lập được công lớn, ngay mai chủ tử nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho họ không? Vân Quán Ninh vẫn đang gõ cửa: "Như Ngọc, ta cho người tiền! Ngươi mở cửa ra cho ra!" Như Ngọc lập tức có chút dao động. Như Mặc giơ chân đá một cái: "Tên tiểu tử nhà ngươi không vững lập trường gì hết! Chúng ta là người mà chủ tử tin tưởng nhất! Vì mấy đồng tiền thối mà đã xiêu lòng rồi sao?" Như Ngọc nuốt nước bọt: "Vương phi à, thuộc hạ không phải là người như vậy..." Vân Quán Ninh: "...Ta cho người mười ngàn lượng! Còn giới thiệu thê tử cho ngươi nữa!" Hai mắt Như Ngọc sáng lên liền muốn mở cửa: "Vương phi, người nói lời phải giữ lấy lời! Không được nuốt lời đó!" Như Mặc không cho, hai người dằn qua đấu lại ngoài cửa. Nghe thấy tiếng đánh nhau bên ngoài cửa, Vân Quán Ninh bất lực ngó trời. Cái đồ hèn hạ Như Ngọc căn bản không thể hy vọng gì được nhiều, không có lần nào tin cậy hắn ta được cả! Nghe thấy tiếng động phía sau lưng, Vân Quán Ninh đành quay người lại nhìn, chỉ thấy Mặc Diệp đang từ từ đứng dậy, từng bước tiến đến cạnh người mình: "Ninh Nhi, nàng chạy không thoát đầu, vẫn nên ngoan ngoãn phục tùng bổn vương đi!"
Hẳn mở to mắt, vẻ mặt thành thật nhìn Vân Quán Ninh, mong ngóng câu trả lời của nàng.
Vân Quán Ninh càng chau mày lại chặt hơn.
Thằng nhãi này hôm nay rốt cuộc là bị say rượu hay ẩm đầu đây?
Advertisement
Nàng giơ tay ra sờ sờ trán Mặc Diệp: "Đâu có nóng sốt đầu..."
Đây có còn là vị Minh Vương cao cao tại thượng, thô bạo khó thể chung sống, lạnh lùng không thể tiếp cận trong lời đồn không?
"Ninh Nhi, nàng trả lời bổn vương đi."
Mặc Diệp bầu lấy ngón tay nàng mổ vào mép miệng một cái trông vô cùng gian tà khiến cho da gà da vịt của Vân Quán Ninh dựng đứng hết cả lên.
Advertisement
"Ninh Nhi à, lúc trước nàng đã từng nói nếu như biểu hiện của bổn vương tốt... thì nàng sẽ sinh thêm đứa thứ hai nữa với bổn vương mà! Thời gian này bổn vương lúc nào cũng luôn để nàng trong lòng, nàng..."
Lời còn chưa nói dứt, Vân Quán Ninh đã hiểu ra tên nam nhân xấu xa này đang có ý đồ gì rôi!
Khó trách hắn ta cứ kêu nàng trả lời suốt, thì ra là ngồi ở đây chờ nàng!
Vân Quán Ninh chán ngán đẩy hắn ra, trừng mắt dữ tợn với hắn: "Mặc Diệp, ngươi suồng sã quá rồi đó!"
Lại còn đứa thứ hai?
Chỉ có một đứa con là Viên Bảo thôi mà nàng đã phập phồng lo sợ lắm rồi, lúc nào cũng lo lắng cho an nguy của con trai!
"Ninh Nhi à, suồng sã là gì thế?"
Mặc Diệp hỏi giống y như là một cậu bé ngoan ham học.
Vân Quán Ninh: "... Tự mà đi tìm hiểu đi!"
Mặc Diệp từ nhỏ đã không thích học hành, hắn mặt dày mày dạn hỏi: "Bổn vương học sâu hiểu rộng mà vẫn chưa từng nghe qua từ ngữ mới mẻ như vậy! Nàng đang khen ngợi bổn vương sao?"
Vân Quán Ninh: "..."
Thì ra nam nhân một khi lẳng lơ thì thật sự khiến cho người ta phải nhức đầu!
Nàng tự nhận mình cũng đã mặt dày mày dạn lắm rồi, không ngờ rằng Mặc Diệp còn mặt dày hơn cả nàng!
>
"Mặt của vương gia còn dày hơn cả tường thành, thiếp thân cam lòng chịu thua."
Nhớ đến dáng vẻ xinh đẹp dịu dàng, một làn gió nhẹ cũng có thể thổi bay của Uông di nương hôm nay, Vân Quán Ninh liền bắt chước theo. Nàng đứng dậy lượn lờ dựa dẫm vào người Mặc Diệp.
Tuy rằng không được dịu dàng xinh đẹp như Uông di nương nhưng cũng đã đủ khiến cho Mặc Diệp phải lé mắt!
Mấy năm trước hắn ta coi Vân Quán Ninh như không khí, như phân chuột. Vài năm sau, hắn. ta và Vân Quán Ninh chung sống như huynh đệ, làm bạn cộng tác.
Nhưng sau này, hắn lại nảy sinh tình cảm với vị"huynh đệ" này.
Hôm nay nhìn thấy Vân Quán Ninh lộ ra vẻ nữ tính trước mặt mình... thì nam nhân nào mà
chịu cho nổi?
Nhìn thấy đôi mắt phát sáng như chó đói thấy thịt của hắn, nội tâm Vân Quán Ninh kêu "lộp cộp", thầm than "thôi tiêu"! Liền xoay người chạy ra ngoài cửa...
Hai huynh đệ Như Ngọc và Như Mặc đang đứng gác trước cửa đưa mắt nhìn nhau ngầm hiểu ý, "lạch cạch" một tiếng liền đóng sập cửa lại!
Cửa phòng đột nhiên đóng lại, cái mũi của Vân Quán Ninh suýt chút nữa là bị kẹp dẹp lép rôi!
"Vờ lờ!"
Nàng tức giận mắng một tiếng, điên cuồng đập cửa: "Như Ngọc! Như Mặc!"
"Hai tên đáng chết các ngươi! Cái đồ hèn hạ vô liêm sỉ! Còn không mau mở cửa cho bốn vương phi! Có tin ta lột da các ngươi ra không!".
Như Ngọc và Như Mặc nhìn nhau, lộ ra ý cười.
Hôm nay lập được công lớn, ngay mai chủ tử nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho họ không?
Vân Quán Ninh vẫn đang gõ cửa: "Như Ngọc, ta cho người tiền! Ngươi mở cửa ra cho ra!"
Như Ngọc lập tức có chút dao động.
Như Mặc giơ chân đá một cái: "Tên tiểu tử nhà ngươi không vững lập trường gì hết! Chúng ta là người mà chủ tử tin tưởng nhất! Vì mấy đồng tiền thối mà đã xiêu lòng rồi sao?"
Như Ngọc nuốt nước bọt: "Vương phi à, thuộc hạ không phải là người như vậy..."
Vân Quán Ninh: "...Ta cho người mười ngàn lượng! Còn giới thiệu thê tử cho ngươi nữa!"
Hai mắt Như Ngọc sáng lên liền muốn mở cửa: "Vương phi, người nói lời phải giữ lấy lời! Không được nuốt lời đó!"
Như Mặc không cho, hai người dằn qua đấu lại ngoài cửa.
Nghe thấy tiếng đánh nhau bên ngoài cửa, Vân Quán Ninh bất lực ngó trời.
Cái đồ hèn hạ Như Ngọc căn bản không thể hy vọng gì được nhiều, không có lần nào tin cậy hắn ta được cả!
Nghe thấy tiếng động phía sau lưng, Vân Quán Ninh đành quay người lại nhìn, chỉ thấy Mặc Diệp đang từ từ đứng dậy, từng bước tiến đến cạnh người mình: "Ninh Nhi, nàng chạy không thoát đầu, vẫn nên ngoan ngoãn phục tùng bổn vương đi!"
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Hẳn mở to mắt, vẻ mặt thành thật nhìn Vân Quán Ninh, mong ngóng câu trả lời của nàng. Vân Quán Ninh càng chau mày lại chặt hơn. Thằng nhãi này hôm nay rốt cuộc là bị say rượu hay ẩm đầu đây? AdvertisementNàng giơ tay ra sờ sờ trán Mặc Diệp: "Đâu có nóng sốt đầu..." Đây có còn là vị Minh Vương cao cao tại thượng, thô bạo khó thể chung sống, lạnh lùng không thể tiếp cận trong lời đồn không? "Ninh Nhi, nàng trả lời bổn vương đi." Mặc Diệp bầu lấy ngón tay nàng mổ vào mép miệng một cái trông vô cùng gian tà khiến cho da gà da vịt của Vân Quán Ninh dựng đứng hết cả lên. Advertisement"Ninh Nhi à, lúc trước nàng đã từng nói nếu như biểu hiện của bổn vương tốt... thì nàng sẽ sinh thêm đứa thứ hai nữa với bổn vương mà! Thời gian này bổn vương lúc nào cũng luôn để nàng trong lòng, nàng..." Lời còn chưa nói dứt, Vân Quán Ninh đã hiểu ra tên nam nhân xấu xa này đang có ý đồ gì rôi! Khó trách hắn ta cứ kêu nàng trả lời suốt, thì ra là ngồi ở đây chờ nàng! Vân Quán Ninh chán ngán đẩy hắn ra, trừng mắt dữ tợn với hắn: "Mặc Diệp, ngươi suồng sã quá rồi đó!" Lại còn đứa thứ hai? Chỉ có một đứa con là Viên Bảo thôi mà nàng đã phập phồng lo sợ lắm rồi, lúc nào cũng lo lắng cho an nguy của con trai! "Ninh Nhi à, suồng sã là gì thế?" Mặc Diệp hỏi giống y như là một cậu bé ngoan ham học. Vân Quán Ninh: "... Tự mà đi tìm hiểu đi!" Mặc Diệp từ nhỏ đã không thích học hành, hắn mặt dày mày dạn hỏi: "Bổn vương học sâu hiểu rộng mà vẫn chưa từng nghe qua từ ngữ mới mẻ như vậy! Nàng đang khen ngợi bổn vương sao?" Vân Quán Ninh: "..." Thì ra nam nhân một khi lẳng lơ thì thật sự khiến cho người ta phải nhức đầu! Nàng tự nhận mình cũng đã mặt dày mày dạn lắm rồi, không ngờ rằng Mặc Diệp còn mặt dày hơn cả nàng! > "Mặt của vương gia còn dày hơn cả tường thành, thiếp thân cam lòng chịu thua." Nhớ đến dáng vẻ xinh đẹp dịu dàng, một làn gió nhẹ cũng có thể thổi bay của Uông di nương hôm nay, Vân Quán Ninh liền bắt chước theo. Nàng đứng dậy lượn lờ dựa dẫm vào người Mặc Diệp. Tuy rằng không được dịu dàng xinh đẹp như Uông di nương nhưng cũng đã đủ khiến cho Mặc Diệp phải lé mắt! Mấy năm trước hắn ta coi Vân Quán Ninh như không khí, như phân chuột. Vài năm sau, hắn. ta và Vân Quán Ninh chung sống như huynh đệ, làm bạn cộng tác. Nhưng sau này, hắn lại nảy sinh tình cảm với vị"huynh đệ" này. Hôm nay nhìn thấy Vân Quán Ninh lộ ra vẻ nữ tính trước mặt mình... thì nam nhân nào mà chịu cho nổi? Nhìn thấy đôi mắt phát sáng như chó đói thấy thịt của hắn, nội tâm Vân Quán Ninh kêu "lộp cộp", thầm than "thôi tiêu"! Liền xoay người chạy ra ngoài cửa... Hai huynh đệ Như Ngọc và Như Mặc đang đứng gác trước cửa đưa mắt nhìn nhau ngầm hiểu ý, "lạch cạch" một tiếng liền đóng sập cửa lại! Cửa phòng đột nhiên đóng lại, cái mũi của Vân Quán Ninh suýt chút nữa là bị kẹp dẹp lép rôi! "Vờ lờ!" Nàng tức giận mắng một tiếng, điên cuồng đập cửa: "Như Ngọc! Như Mặc!" "Hai tên đáng chết các ngươi! Cái đồ hèn hạ vô liêm sỉ! Còn không mau mở cửa cho bốn vương phi! Có tin ta lột da các ngươi ra không!". Như Ngọc và Như Mặc nhìn nhau, lộ ra ý cười. Hôm nay lập được công lớn, ngay mai chủ tử nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho họ không? Vân Quán Ninh vẫn đang gõ cửa: "Như Ngọc, ta cho người tiền! Ngươi mở cửa ra cho ra!" Như Ngọc lập tức có chút dao động. Như Mặc giơ chân đá một cái: "Tên tiểu tử nhà ngươi không vững lập trường gì hết! Chúng ta là người mà chủ tử tin tưởng nhất! Vì mấy đồng tiền thối mà đã xiêu lòng rồi sao?" Như Ngọc nuốt nước bọt: "Vương phi à, thuộc hạ không phải là người như vậy..." Vân Quán Ninh: "...Ta cho người mười ngàn lượng! Còn giới thiệu thê tử cho ngươi nữa!" Hai mắt Như Ngọc sáng lên liền muốn mở cửa: "Vương phi, người nói lời phải giữ lấy lời! Không được nuốt lời đó!" Như Mặc không cho, hai người dằn qua đấu lại ngoài cửa. Nghe thấy tiếng đánh nhau bên ngoài cửa, Vân Quán Ninh bất lực ngó trời. Cái đồ hèn hạ Như Ngọc căn bản không thể hy vọng gì được nhiều, không có lần nào tin cậy hắn ta được cả! Nghe thấy tiếng động phía sau lưng, Vân Quán Ninh đành quay người lại nhìn, chỉ thấy Mặc Diệp đang từ từ đứng dậy, từng bước tiến đến cạnh người mình: "Ninh Nhi, nàng chạy không thoát đầu, vẫn nên ngoan ngoãn phục tùng bổn vương đi!"