Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 821
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nàng thực sự rất muốn từ chối! Kính già yêu trẻ cái đinh gì... Bây giờ con trai nàng là quan trọng nhất! Câu đầu tiên Huyền Sơn tiên sinh nói ra lại khiến cái chân vừa nâng lên của nàng lập tức hạ xuống, sắc mặt nàng cứng ngắc nhìn Huyền Sơn tiên sinh: "Người mới vừa nói cái gì?" Advertisement"Ta đây trước giờ chưa từng nói hai lời." Huyền Sơn tiên sinh nhìn chằm chằm vào hai mắt nàng, nghiêm túc lặp lại một lần nữa: "Đồ đệ ngoan Tử Ngư của ta đã gặp chuyện, người biết chứ?" "Sao lại vậy?" Vân Quán Ninh đương nhiên không biết! AdvertisementNàng chỉ biết khi trước Tống Tử Ngư bị thương nặng khi đi xin thuốc cho nàng. Nhưng kể từ đó, nàng chưa từng gặp lại hắn ta! "Hắn gặp chuyện gì? Bây giờ hắn đang ở đâu?" Vân Quán Ninh bắt đầu trở nên lo lắng. Nếu Tống Tử Ngư vì nàng mà gặp chuyện không may...cả đời này của nàng sẽ chẳng thể nào được thanh thản! Thấy nàng vội vàng hỏi thăm, Huyền Sơn tiên sinh đột nhiên chẳng còn hứng thủ nói chuyện với nàng nữa, không quan tâm mà xua xua tay: "Bỏ đi bỏ đi, ngươi về được rồi đấy." "Nhanh mà đi tìm con trai ngươi!" Huyền Sơn tiên sinh đứng dậy, nghiêm túc căn dặn nàng: "Phương hướng của kẻ đã bắt con trai người không quá chính xác, vì vậy đừng chỉ mỗi tìm về hướng Đông Nam." L . "Người có tính được điểm đến cuối cùng của kẻ nọ không?" Vân Quán Ninh căng thẳng siết chặt tay áo. “Ngươi tự tìm đi! Ta không thể nói thêm nữa, thiên cơ không thể tiết lộ... Nếu ta nói nhiều quá, ông trời sẽ giáng sấm sét bổ chết ta, ta còn chưa sống đủ đâu!" Ông chắp tay sau lưng đi vào túp lều tranh. Vân Quán Ninh nhìn theo bóng lưng ông, hai hàng lông mày đan chặt vào nhau. Thiên cơ không thể tiết lộ? Loại chuyện này cũng được coi là thiên cơ à? Lão già này chỉ không muốn nói cho nàng thôi! Nghe cái giọng điệu ban nãy, làm như ông từng bị trời giáng sét bổ vào thật ấy...Vân Quán Ninh cũng từng nghe Tống Tử Ngư nói, có thể đoán trước được tương lai chẳng hề là chuyện tốt. Người có định số, mệnh tự an bài. Dự đoán trước tương lai, cưỡng ép thay đổi số mệnh vốn là chuyện trái ý trời. Bởi vậy, sẽ bị trời phạt. Nàng không quấy rầy Huyền Sơn tiên sinh nữa. Dù lo lắng cho Tổng Tử Ngư, nhưng vẫn phải đợi đến khi tìm được Viện Bảo rồi nói sau. Vân Quán Ninh vội vàng xuống núi. Bóng dáng nàng vừa biến mất, Huyền Sơn tiên sinh lập tức ló đầu ra khỏi lều tranh: "Nha đầu này, lại làm chuyện kỳ quái gì không biết, cả người trông chẳng bình thường tí nào." Mặc dù trạng thái tinh thần của Vân Quán Ninh rất tốt, nhưng lại đem đến cho người ta cảm giác vô cùng kỳ lạ. Hệt như con rồi vậy! Ông khẽ thở dài một hơi: "Bỏ đi bỏ đi, thật đúng là khắc tinh của ta mà!" "Đừng để lúc tìm được Viên Bảo xong lại đến lượt mẫu thân xảy ra chuyện!" Thấy trạng thái tinh thần của Vân Quán Ninh không bình thường, Huyền Sơn tiên sinh không yên lòng được, cuối cùng thân nhẹ như én mà đi theo. Dự đoán của Huyền Sơn tiên sinh không sai, tình hình hiện tại của Viên Bảo quả thực rất tốt. Bộ y phục may bằng vải đắt tiền trên người đã sớm được thay bỏ, bây giờ nó đang mặc một chiếc áo choàng dài nhỏ bình thường đến không thể bình thường hơn, khá là rách rưới, cũng chẳng vừa người. Giày đi trên chân còn thủng một lỗ. Trên mặt nó bị bôi một lớp dầu, Viên Bảo không biết là dầu gì, nhưng thứ này làm cả người nó trông hơi ngả vàng. Nước da vốn trắng ngần đã bị che lấp đi. Tóc tai rối bù xù, chiếc đai gấm mà Vân Quán Ninh dùng để buộc gọn tóc cho nó đã bị vứt bỏ từ lâu. Sau đó, mái tóc rối bù của nó được tùy tiện buộc lại bằng một cọng giẻ. Cứ cái bộ dạng này thì ai có thể nhận ra nó là Hoàng trưởng tốn điện hạ cao quý không ai bằng chứ? Bên cạnh nó có một nam một nữ.
Nàng thực sự rất muốn từ chối!
Kính già yêu trẻ cái đinh gì...
Bây giờ con trai nàng là quan trọng nhất!
Câu đầu tiên Huyền Sơn tiên sinh nói ra lại khiến cái chân vừa nâng lên của nàng lập tức hạ xuống, sắc mặt nàng cứng ngắc nhìn Huyền Sơn tiên sinh: "Người mới vừa nói cái gì?"
Advertisement
"Ta đây trước giờ chưa từng nói hai lời."
Huyền Sơn tiên sinh nhìn chằm chằm vào hai mắt nàng, nghiêm túc lặp lại một lần nữa: "Đồ đệ ngoan Tử Ngư của ta đã gặp chuyện, người biết chứ?"
"Sao lại vậy?"
Vân Quán Ninh đương nhiên không biết!
Advertisement
Nàng chỉ biết khi trước Tống Tử Ngư bị thương nặng khi đi xin thuốc cho nàng.
Nhưng kể từ đó, nàng chưa từng gặp lại hắn ta!
"Hắn gặp chuyện gì? Bây giờ hắn đang ở đâu?"
Vân Quán Ninh bắt đầu trở nên lo lắng.
Nếu Tống Tử Ngư vì nàng mà gặp chuyện không may...cả đời này của nàng sẽ chẳng thể nào được thanh thản!
Thấy nàng vội vàng hỏi thăm, Huyền Sơn tiên sinh đột nhiên chẳng còn hứng thủ nói chuyện với nàng nữa, không quan tâm mà xua xua tay: "Bỏ đi bỏ đi, ngươi về được rồi đấy."
"Nhanh mà đi tìm con trai ngươi!"
Huyền Sơn tiên sinh đứng dậy, nghiêm túc căn dặn nàng: "Phương hướng của kẻ đã bắt con trai người không quá chính xác, vì vậy đừng chỉ mỗi tìm về hướng Đông Nam."
L
.
"Người có tính được điểm đến cuối cùng của kẻ nọ không?"
Vân Quán Ninh căng thẳng siết chặt tay áo.
“Ngươi tự tìm đi! Ta không thể nói thêm nữa, thiên cơ không thể tiết lộ... Nếu ta nói nhiều quá, ông trời sẽ giáng sấm sét bổ chết ta, ta còn chưa sống đủ đâu!"
Ông chắp tay sau lưng đi vào túp lều tranh.
Vân Quán Ninh nhìn theo bóng lưng ông, hai hàng lông mày đan chặt vào
nhau.
Thiên cơ không thể tiết lộ?
Loại chuyện này cũng được coi là thiên cơ à?
Lão già này chỉ không muốn nói cho nàng thôi!
Nghe cái giọng điệu ban nãy, làm như ông từng bị trời giáng sét bổ vào thật ấy...Vân Quán Ninh cũng từng nghe Tống Tử Ngư nói, có thể đoán trước được tương lai chẳng hề là chuyện tốt.
Người có định số, mệnh tự an bài.
Dự đoán trước tương lai, cưỡng ép thay đổi số mệnh vốn là chuyện trái ý trời.
Bởi vậy, sẽ bị trời phạt.
Nàng không quấy rầy Huyền Sơn tiên sinh nữa.
Dù lo lắng cho Tổng Tử Ngư, nhưng vẫn phải đợi đến khi tìm được Viện Bảo rồi nói sau.
Vân Quán Ninh vội vàng xuống núi.
Bóng dáng nàng vừa biến mất, Huyền Sơn tiên sinh lập tức ló đầu ra khỏi lều tranh: "Nha đầu này, lại làm chuyện kỳ quái gì không biết, cả người trông chẳng bình thường tí nào."
Mặc dù trạng thái tinh thần của Vân Quán Ninh rất tốt, nhưng lại đem đến cho người ta cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Hệt như con rồi vậy!
Ông khẽ thở dài một hơi: "Bỏ đi bỏ đi, thật đúng là khắc tinh của ta mà!"
"Đừng để lúc tìm được Viên Bảo xong lại đến lượt mẫu thân xảy ra chuyện!"
Thấy trạng thái tinh thần của Vân Quán Ninh không bình thường, Huyền Sơn tiên sinh không yên lòng được, cuối cùng thân nhẹ như én mà đi theo.
Dự đoán của Huyền Sơn tiên sinh không sai, tình hình hiện tại của Viên Bảo quả thực rất tốt.
Bộ y phục may bằng vải đắt tiền trên người đã sớm được thay bỏ, bây giờ nó đang mặc một chiếc áo choàng dài nhỏ bình thường đến không thể bình thường hơn, khá là rách rưới, cũng chẳng vừa người.
Giày đi trên chân còn thủng một lỗ.
Trên mặt nó bị bôi một lớp dầu, Viên Bảo không biết là dầu gì, nhưng thứ này làm cả người nó trông hơi ngả vàng.
Nước da vốn trắng ngần đã bị che lấp đi.
Tóc tai rối bù xù, chiếc đai gấm mà Vân Quán Ninh dùng để buộc gọn tóc cho nó đã bị vứt bỏ từ lâu.
Sau đó, mái tóc rối bù của nó được tùy tiện buộc lại bằng một cọng giẻ.
Cứ cái bộ dạng này thì ai có thể nhận ra nó là Hoàng trưởng tốn điện hạ cao quý không ai bằng chứ?
Bên cạnh nó có một nam một nữ.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Nàng thực sự rất muốn từ chối! Kính già yêu trẻ cái đinh gì... Bây giờ con trai nàng là quan trọng nhất! Câu đầu tiên Huyền Sơn tiên sinh nói ra lại khiến cái chân vừa nâng lên của nàng lập tức hạ xuống, sắc mặt nàng cứng ngắc nhìn Huyền Sơn tiên sinh: "Người mới vừa nói cái gì?" Advertisement"Ta đây trước giờ chưa từng nói hai lời." Huyền Sơn tiên sinh nhìn chằm chằm vào hai mắt nàng, nghiêm túc lặp lại một lần nữa: "Đồ đệ ngoan Tử Ngư của ta đã gặp chuyện, người biết chứ?" "Sao lại vậy?" Vân Quán Ninh đương nhiên không biết! AdvertisementNàng chỉ biết khi trước Tống Tử Ngư bị thương nặng khi đi xin thuốc cho nàng. Nhưng kể từ đó, nàng chưa từng gặp lại hắn ta! "Hắn gặp chuyện gì? Bây giờ hắn đang ở đâu?" Vân Quán Ninh bắt đầu trở nên lo lắng. Nếu Tống Tử Ngư vì nàng mà gặp chuyện không may...cả đời này của nàng sẽ chẳng thể nào được thanh thản! Thấy nàng vội vàng hỏi thăm, Huyền Sơn tiên sinh đột nhiên chẳng còn hứng thủ nói chuyện với nàng nữa, không quan tâm mà xua xua tay: "Bỏ đi bỏ đi, ngươi về được rồi đấy." "Nhanh mà đi tìm con trai ngươi!" Huyền Sơn tiên sinh đứng dậy, nghiêm túc căn dặn nàng: "Phương hướng của kẻ đã bắt con trai người không quá chính xác, vì vậy đừng chỉ mỗi tìm về hướng Đông Nam." L . "Người có tính được điểm đến cuối cùng của kẻ nọ không?" Vân Quán Ninh căng thẳng siết chặt tay áo. “Ngươi tự tìm đi! Ta không thể nói thêm nữa, thiên cơ không thể tiết lộ... Nếu ta nói nhiều quá, ông trời sẽ giáng sấm sét bổ chết ta, ta còn chưa sống đủ đâu!" Ông chắp tay sau lưng đi vào túp lều tranh. Vân Quán Ninh nhìn theo bóng lưng ông, hai hàng lông mày đan chặt vào nhau. Thiên cơ không thể tiết lộ? Loại chuyện này cũng được coi là thiên cơ à? Lão già này chỉ không muốn nói cho nàng thôi! Nghe cái giọng điệu ban nãy, làm như ông từng bị trời giáng sét bổ vào thật ấy...Vân Quán Ninh cũng từng nghe Tống Tử Ngư nói, có thể đoán trước được tương lai chẳng hề là chuyện tốt. Người có định số, mệnh tự an bài. Dự đoán trước tương lai, cưỡng ép thay đổi số mệnh vốn là chuyện trái ý trời. Bởi vậy, sẽ bị trời phạt. Nàng không quấy rầy Huyền Sơn tiên sinh nữa. Dù lo lắng cho Tổng Tử Ngư, nhưng vẫn phải đợi đến khi tìm được Viện Bảo rồi nói sau. Vân Quán Ninh vội vàng xuống núi. Bóng dáng nàng vừa biến mất, Huyền Sơn tiên sinh lập tức ló đầu ra khỏi lều tranh: "Nha đầu này, lại làm chuyện kỳ quái gì không biết, cả người trông chẳng bình thường tí nào." Mặc dù trạng thái tinh thần của Vân Quán Ninh rất tốt, nhưng lại đem đến cho người ta cảm giác vô cùng kỳ lạ. Hệt như con rồi vậy! Ông khẽ thở dài một hơi: "Bỏ đi bỏ đi, thật đúng là khắc tinh của ta mà!" "Đừng để lúc tìm được Viên Bảo xong lại đến lượt mẫu thân xảy ra chuyện!" Thấy trạng thái tinh thần của Vân Quán Ninh không bình thường, Huyền Sơn tiên sinh không yên lòng được, cuối cùng thân nhẹ như én mà đi theo. Dự đoán của Huyền Sơn tiên sinh không sai, tình hình hiện tại của Viên Bảo quả thực rất tốt. Bộ y phục may bằng vải đắt tiền trên người đã sớm được thay bỏ, bây giờ nó đang mặc một chiếc áo choàng dài nhỏ bình thường đến không thể bình thường hơn, khá là rách rưới, cũng chẳng vừa người. Giày đi trên chân còn thủng một lỗ. Trên mặt nó bị bôi một lớp dầu, Viên Bảo không biết là dầu gì, nhưng thứ này làm cả người nó trông hơi ngả vàng. Nước da vốn trắng ngần đã bị che lấp đi. Tóc tai rối bù xù, chiếc đai gấm mà Vân Quán Ninh dùng để buộc gọn tóc cho nó đã bị vứt bỏ từ lâu. Sau đó, mái tóc rối bù của nó được tùy tiện buộc lại bằng một cọng giẻ. Cứ cái bộ dạng này thì ai có thể nhận ra nó là Hoàng trưởng tốn điện hạ cao quý không ai bằng chứ? Bên cạnh nó có một nam một nữ.