Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 852
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 852 “Hoàng Thượng sao lại đến vào lúc này ạ? Thần thiếp chưa kịp chuẩn bị gì hết” Chiêu Vũ đế không nói lời nào chỉ lắng lặng đứng nhìn bà, Li phi cảm thấy có điều gì đó không đúng, bèn cẩn thận ngẩng đầu, hỏi: “Hoàng Thượng?” “Đứng lên đi, ngồi cùng trẫm một lát” Cung nữ dâng trà nóng lên, Chiêu Vũ đế liếc nhìn chén trà, không biết đang chuyên tâm nghĩ ngợi điều gì mà không hề đụng vào chén. “Hoàng Thượng có chuyện gì muốn nói với thần thiếp?” “Li phi à, trẫm và nàng đã sống chung bao nhiêu năm rồi nhỉ?” Li phi hốt hoảng, lập tức đứng bật dậy, mỉm cười: “Tâm hai mươi sáu, hai mươi bảy năm rồi ạ. Thời gian trôi qua nhanh quá, hai hoàng tôn của người cũng đã hơn bốn tuổi rồi” Hoàng tôn mà bà nhắc tới chính là một đôi song sinh dưới gối Lê Vương, một nam một nữ vừa đúng độ tuổi dễ thương nhất, Chiêu Vũ đế luôn rất thương yêu nhi tử. Nhưng hai phu thê Lê Vương phải cùng nhau tới Giang Nam, hai hài tử thì còn quá nhỏ, nhỏ như thế, không tiện rời khỏi phụ mẫu, một mình lớn lên. Hơn nữa chốn Giang Nam giàu có và đông đúc, khí hậu dưỡng thân, lúc trước khi Lê Vương thỉnh cầu Chiêu Vũ đế để hắn mang bọn nhỏ theo cùng, Chiêu Vũ đế cũng chẳng có ý kiến gì. Bây giờ nghĩ lại, nếu sớm biết sẽ có tai họa ngầm như bây giờ, hắn chắc chắn sẽ không để một nhà bọn họ rời đi cùng nhau. Thấy sắc mặt Chiêu Vũ đế âm u, lạnh lão, Li phi cảm thấy hơi khẩn trương: “Hoàng thượng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao trông người có vẻ không vui? Chẳng lẽ Vũ ‘Vương lại gây ra chuyện gì sao?” “Vũ Vương?” “Đúng vậy, nhưng mà không phải Yến nhi đã mang binh đi chi viện sao? Trong tay Yến nhi có nhiều binh lính như vậy, hơn nữa còn có Thiết Ngô Quân giúp đỡ, nhất định có thể bình định quân phản loạn. Hoàng Thượng vẫn nên bảo trọng long thể, không cần suy nghĩ quá nhiều.” Chiêu Vũ đế liếc mắt nhìn bà một cái: “Li phi, nàng có hy vọng Yến nhỉ trở thành thái tử không?” Li phi ngạc nhiên, bà không ngờ hắn lại đột nhiên hỏi câu đó, trong lòng chợt dấy lên nỗi lo sợ. “Đang yên lành, vì sao hoàng thượng lại hỏi thiếp câu đó?” “Trước giờ, hai mẹ con nàng luôn tỏ ra là người thanh tâm quả dục, không tranh không đoạt với ai. Hôm nay, nàng nói thật cho trãm biết, là nàng thật sự không muốn tranh, hay là tự biết mình không giành nổi, nên mới giấu kín tâm tư không để lộ ra?” Li phi lập tức đổi sắc: “Sao hoàng thượng có thể nói vậy! Suốt đời này thần thiếp chỉ cầu có thể làm bạn bên cạnh người, chỉ cần có thể cùng người sống tới răng long đầu bạc là quá đủ rồi. Cái chức phi này, là do lúc trước Lạc phi được thăng lên làm Lạc quý phi, để trống một chỗ, thiếp mới nguyện ý nhận, bằng không, ngay cả chuyện được tấn làm phi, thiếp cũng chưa từng mong đợi gì.” “Vậy còn Yến nhi, nó là con cả. Sau khi Hải nhi gặp chuyện không may, theo chế độ cũ, đứa con cả nên được phong làm thái tử, nhưng trẫm lại chưa từng đồng ý chuyện này với nó, liệu nó có oán hận trẫm hay không?” Li phi hít sâu một hơi: “Người nói gì thế! Đứa nhỏ Yến nhi kia, người còn không hiểu rõ nó ư? Nó là đứa trung tâm với người nhất, người cho thì nó nhận, người không cho, chẳng lẽ nó sẽ chạy đi đoạt sao?” Những lời này dường như đã chọc trúng vảy ngược của Chiêu Vũ đế. Hắn không nhịn được cầm cái chén trên bàn lên, ném mạnh xuống đất. Chén sứ mỏng manh tức khắc vỡ nát, đám hạ nhân sợ hãi, đồng loạt quỳ xuống, đầu cúi sát đất. Li phi cũng bị dọa cho nhảy dựng, bà vội vàng quỳ xuống. “Căn cứ tình báo, đại quân của Lê Vương cứ dậm chân tại Hoành Du, không tiếp tục tiến quân nữa. Thậm chí nó còn có ý định bồi dưỡng ra thế lực của riêng mình, chạy tới chạy lưu kết thân với những người quyền quý ở đó. Rõ ràng chiến sự là chuyện lửa sém lông mày, nhưng trong giờ phút quan trọng này, nó lại tồn tại tâm tư đó. Li phi à, nàng nói cho trẫm nghe, rốt cuộc đứa con trai ngoan này của nàng đang tính làm gì vậy!” Li phi sợ hãi tột cùng: “Không, không đâu. Hoàng Thượng, trong chuyện này nhất định có ẩn tình gì đó. Yến nhi chắc chắn sẽ không nổi tâm phản nghịch đâu. Người mau sai thuộc hạ đi nghe ngóng lại đi, nó là đứa trẻ tốt, tính tình thật thà như nó sao có thể âm mưu chống đối lại người được”
Chương 852
“Hoàng Thượng sao lại đến vào lúc này ạ? Thần thiếp chưa kịp chuẩn bị gì hết”
Chiêu Vũ đế không nói lời nào chỉ lắng lặng đứng nhìn bà, Li phi cảm thấy có điều gì đó không đúng, bèn cẩn thận ngẩng đầu, hỏi: “Hoàng Thượng?”
“Đứng lên đi, ngồi cùng trẫm một lát” Cung nữ dâng trà nóng lên, Chiêu Vũ đế liếc nhìn chén trà, không biết đang chuyên tâm nghĩ ngợi điều gì mà không hề đụng vào chén.
“Hoàng Thượng có chuyện gì muốn nói với thần thiếp?”
“Li phi à, trẫm và nàng đã sống chung bao nhiêu năm rồi nhỉ?”
Li phi hốt hoảng, lập tức đứng bật dậy, mỉm cười: “Tâm hai mươi sáu, hai mươi bảy năm rồi ạ. Thời gian trôi qua nhanh quá, hai hoàng tôn của người cũng đã hơn bốn tuổi rồi”
Hoàng tôn mà bà nhắc tới chính là một đôi song sinh dưới gối Lê Vương, một nam một nữ vừa đúng độ tuổi dễ thương nhất, Chiêu Vũ đế luôn rất thương yêu nhi tử. Nhưng hai phu thê Lê Vương phải cùng nhau tới Giang Nam, hai hài tử thì còn quá nhỏ, nhỏ như thế, không tiện rời khỏi phụ mẫu, một mình lớn lên. Hơn nữa chốn Giang Nam giàu có và đông đúc, khí hậu dưỡng thân, lúc trước khi Lê Vương thỉnh cầu Chiêu Vũ đế để hắn mang bọn nhỏ theo cùng, Chiêu Vũ đế cũng chẳng có ý kiến gì.
Bây giờ nghĩ lại, nếu sớm biết sẽ có tai họa ngầm như bây giờ, hắn chắc chắn sẽ không để một nhà bọn họ rời đi cùng nhau. Thấy sắc mặt Chiêu Vũ đế âm u, lạnh lão, Li phi cảm thấy hơi khẩn trương: “Hoàng thượng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao trông người có vẻ không vui? Chẳng lẽ Vũ ‘Vương lại gây ra chuyện gì sao?”
“Vũ Vương?”
“Đúng vậy, nhưng mà không phải Yến nhi đã mang binh đi chi viện sao? Trong tay Yến nhi có nhiều binh lính như vậy, hơn nữa còn có Thiết Ngô Quân giúp đỡ, nhất định có thể bình định quân phản loạn. Hoàng Thượng vẫn nên bảo trọng long thể, không cần suy nghĩ quá nhiều.”
Chiêu Vũ đế liếc mắt nhìn bà một cái: “Li phi, nàng có hy vọng Yến nhỉ trở thành thái tử không?”
Li phi ngạc nhiên, bà không ngờ hắn lại đột nhiên hỏi câu đó, trong lòng chợt dấy lên nỗi lo sợ.
“Đang yên lành, vì sao hoàng thượng lại hỏi thiếp câu đó?”
“Trước giờ, hai mẹ con nàng luôn tỏ ra là người thanh tâm quả dục, không tranh không đoạt với ai. Hôm nay, nàng nói thật cho trãm biết, là nàng thật sự không muốn tranh, hay là tự biết mình không giành nổi, nên mới giấu kín tâm tư không để lộ ra?”
Li phi lập tức đổi sắc: “Sao hoàng thượng có thể nói vậy!
Suốt đời này thần thiếp chỉ cầu có thể làm bạn bên cạnh người, chỉ cần có thể cùng người sống tới răng long đầu bạc là quá đủ rồi. Cái chức phi này, là do lúc trước Lạc phi được thăng lên làm Lạc quý phi, để trống một chỗ, thiếp mới nguyện ý nhận, bằng không, ngay cả chuyện được tấn làm phi, thiếp cũng chưa từng mong đợi gì.”
“Vậy còn Yến nhi, nó là con cả. Sau khi Hải nhi gặp chuyện không may, theo chế độ cũ, đứa con cả nên được phong làm thái tử, nhưng trẫm lại chưa từng đồng ý chuyện này với nó, liệu nó có oán hận trẫm hay không?”
Li phi hít sâu một hơi: “Người nói gì thế! Đứa nhỏ Yến nhi kia, người còn không hiểu rõ nó ư? Nó là đứa trung tâm với người nhất, người cho thì nó nhận, người không cho, chẳng lẽ nó sẽ chạy đi đoạt sao?”
Những lời này dường như đã chọc trúng vảy ngược của Chiêu Vũ đế. Hắn không nhịn được cầm cái chén trên bàn lên, ném mạnh xuống đất. Chén sứ mỏng manh tức khắc vỡ nát, đám hạ nhân sợ hãi, đồng loạt quỳ xuống, đầu cúi sát đất.
Li phi cũng bị dọa cho nhảy dựng, bà vội vàng quỳ xuống.
“Căn cứ tình báo, đại quân của Lê Vương cứ dậm chân tại Hoành Du, không tiếp tục tiến quân nữa. Thậm chí nó còn có ý định bồi dưỡng ra thế lực của riêng mình, chạy tới chạy lưu kết thân với những người quyền quý ở đó. Rõ ràng chiến sự là chuyện lửa sém lông mày, nhưng trong giờ phút quan trọng này, nó lại tồn tại tâm tư đó. Li phi à, nàng nói cho trẫm nghe, rốt cuộc đứa con trai ngoan này của nàng đang tính làm gì vậy!”
Li phi sợ hãi tột cùng: “Không, không đâu. Hoàng Thượng, trong chuyện này nhất định có ẩn tình gì đó. Yến nhi chắc chắn sẽ không nổi tâm phản nghịch đâu. Người mau sai thuộc hạ đi nghe ngóng lại đi, nó là đứa trẻ tốt, tính tình thật thà như nó sao có thể âm mưu chống đối lại người được”
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 852 “Hoàng Thượng sao lại đến vào lúc này ạ? Thần thiếp chưa kịp chuẩn bị gì hết” Chiêu Vũ đế không nói lời nào chỉ lắng lặng đứng nhìn bà, Li phi cảm thấy có điều gì đó không đúng, bèn cẩn thận ngẩng đầu, hỏi: “Hoàng Thượng?” “Đứng lên đi, ngồi cùng trẫm một lát” Cung nữ dâng trà nóng lên, Chiêu Vũ đế liếc nhìn chén trà, không biết đang chuyên tâm nghĩ ngợi điều gì mà không hề đụng vào chén. “Hoàng Thượng có chuyện gì muốn nói với thần thiếp?” “Li phi à, trẫm và nàng đã sống chung bao nhiêu năm rồi nhỉ?” Li phi hốt hoảng, lập tức đứng bật dậy, mỉm cười: “Tâm hai mươi sáu, hai mươi bảy năm rồi ạ. Thời gian trôi qua nhanh quá, hai hoàng tôn của người cũng đã hơn bốn tuổi rồi” Hoàng tôn mà bà nhắc tới chính là một đôi song sinh dưới gối Lê Vương, một nam một nữ vừa đúng độ tuổi dễ thương nhất, Chiêu Vũ đế luôn rất thương yêu nhi tử. Nhưng hai phu thê Lê Vương phải cùng nhau tới Giang Nam, hai hài tử thì còn quá nhỏ, nhỏ như thế, không tiện rời khỏi phụ mẫu, một mình lớn lên. Hơn nữa chốn Giang Nam giàu có và đông đúc, khí hậu dưỡng thân, lúc trước khi Lê Vương thỉnh cầu Chiêu Vũ đế để hắn mang bọn nhỏ theo cùng, Chiêu Vũ đế cũng chẳng có ý kiến gì. Bây giờ nghĩ lại, nếu sớm biết sẽ có tai họa ngầm như bây giờ, hắn chắc chắn sẽ không để một nhà bọn họ rời đi cùng nhau. Thấy sắc mặt Chiêu Vũ đế âm u, lạnh lão, Li phi cảm thấy hơi khẩn trương: “Hoàng thượng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao trông người có vẻ không vui? Chẳng lẽ Vũ ‘Vương lại gây ra chuyện gì sao?” “Vũ Vương?” “Đúng vậy, nhưng mà không phải Yến nhi đã mang binh đi chi viện sao? Trong tay Yến nhi có nhiều binh lính như vậy, hơn nữa còn có Thiết Ngô Quân giúp đỡ, nhất định có thể bình định quân phản loạn. Hoàng Thượng vẫn nên bảo trọng long thể, không cần suy nghĩ quá nhiều.” Chiêu Vũ đế liếc mắt nhìn bà một cái: “Li phi, nàng có hy vọng Yến nhỉ trở thành thái tử không?” Li phi ngạc nhiên, bà không ngờ hắn lại đột nhiên hỏi câu đó, trong lòng chợt dấy lên nỗi lo sợ. “Đang yên lành, vì sao hoàng thượng lại hỏi thiếp câu đó?” “Trước giờ, hai mẹ con nàng luôn tỏ ra là người thanh tâm quả dục, không tranh không đoạt với ai. Hôm nay, nàng nói thật cho trãm biết, là nàng thật sự không muốn tranh, hay là tự biết mình không giành nổi, nên mới giấu kín tâm tư không để lộ ra?” Li phi lập tức đổi sắc: “Sao hoàng thượng có thể nói vậy! Suốt đời này thần thiếp chỉ cầu có thể làm bạn bên cạnh người, chỉ cần có thể cùng người sống tới răng long đầu bạc là quá đủ rồi. Cái chức phi này, là do lúc trước Lạc phi được thăng lên làm Lạc quý phi, để trống một chỗ, thiếp mới nguyện ý nhận, bằng không, ngay cả chuyện được tấn làm phi, thiếp cũng chưa từng mong đợi gì.” “Vậy còn Yến nhi, nó là con cả. Sau khi Hải nhi gặp chuyện không may, theo chế độ cũ, đứa con cả nên được phong làm thái tử, nhưng trẫm lại chưa từng đồng ý chuyện này với nó, liệu nó có oán hận trẫm hay không?” Li phi hít sâu một hơi: “Người nói gì thế! Đứa nhỏ Yến nhi kia, người còn không hiểu rõ nó ư? Nó là đứa trung tâm với người nhất, người cho thì nó nhận, người không cho, chẳng lẽ nó sẽ chạy đi đoạt sao?” Những lời này dường như đã chọc trúng vảy ngược của Chiêu Vũ đế. Hắn không nhịn được cầm cái chén trên bàn lên, ném mạnh xuống đất. Chén sứ mỏng manh tức khắc vỡ nát, đám hạ nhân sợ hãi, đồng loạt quỳ xuống, đầu cúi sát đất. Li phi cũng bị dọa cho nhảy dựng, bà vội vàng quỳ xuống. “Căn cứ tình báo, đại quân của Lê Vương cứ dậm chân tại Hoành Du, không tiếp tục tiến quân nữa. Thậm chí nó còn có ý định bồi dưỡng ra thế lực của riêng mình, chạy tới chạy lưu kết thân với những người quyền quý ở đó. Rõ ràng chiến sự là chuyện lửa sém lông mày, nhưng trong giờ phút quan trọng này, nó lại tồn tại tâm tư đó. Li phi à, nàng nói cho trẫm nghe, rốt cuộc đứa con trai ngoan này của nàng đang tính làm gì vậy!” Li phi sợ hãi tột cùng: “Không, không đâu. Hoàng Thượng, trong chuyện này nhất định có ẩn tình gì đó. Yến nhi chắc chắn sẽ không nổi tâm phản nghịch đâu. Người mau sai thuộc hạ đi nghe ngóng lại đi, nó là đứa trẻ tốt, tính tình thật thà như nó sao có thể âm mưu chống đối lại người được”