Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 865

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…  Chương 865 Vì tình hình chung, dù là quân vương thì hắn cũng phải tỏ ra nhượng bộ. Chiêu Vũ đế đành phải hỏi: “Ngươi muốn bảo vệ như thế nào?” Liên Tư Thành chậm rãi ngẩng đầu: “Với chức vị thái tử, thần cho rằng, ngũ vương gia Mộ Dung Bắc Quý là một ứng cử viên xuất sắc.” Chiêu Vũ đế hoàn toàn thay đổi sắc mặt. Ban đầu hắn nghĩ rằng Liên Tư Thành nhiều nhất cũng chỉ dám nhắc đến chuyện của Lan phi. Nhưng hắn không ngờ rằng Liên Tư Thành sẽ ép buộc hắn đưa Mộ Dung Bắc Quý lên làm thái tử. Cách làm này, so với Lê Vương, Vũ Vương thì có gì khác nhau chứ! Chiêu Vũ đế giận đến mức đầu ngón tay đều run lên, lạnh giọng nói. “Liên khanh, ứng cử viên cho chức vị thái tử, ta tự có kết luận của chính mình, còn chưa tới lượt ngươi tuỳ tiện xen vào. Hôm nay trẫm sẽ coi như ngươi chưa nói gì, về sau cũng đừng nhắc lại” Sắc mặt Liên Tư Thành không thay đổi, hắn vươn tay đặt nhẹ thánh chỉ lên bàn. “Thần nghĩ rằng, trọng trách mà hoàng thượng giao cho thần, thần có thể không gánh nổi” Chiêu Vũ đế cắn răng nhìn hắn: “Còn nói ngươi không uy h**p trẫm? Lúc trước ngươi còn lập lời thề son sắt cam đoan với trãm, nguyện ý vì trãm mà chết cả nghìn lần. Bây giờ trẫm đặt niềm hy vọng vào ngươi, lại có lòng muốn ngươi trở lại quân đội, thế mà ngươi lại trung thành với quân chủ như vậy? Liên Tư Thành, trãm nhìn lâm ngươi rồi!” Liên Tư Thành không thèm để ý, mỉm cười: “Hoàng thượng không nhìn lầm. Lúc trước, hoàng thượng từng nói thần chỉ biết nghĩ đến lợi ích bản thân mình, h*m m**n quyền lực. Những lời đánh giá này, thần xin nhận hết, hoàn toàn đồng ý. Thần có thể cam đoan tuyệt đối không có ý nghĩ vô lễ, cũng không làm ra loại chuyện phản bội triều đình như Lê Vương và Vũ Vương. Chỉ là Bắc Quý là ngoại sanh của thần, theo thần thấy là người tài giỏi, thông minh, là ứng cử viên sáng giá nhất cho chức vị thái tử. Hơn nữa, với mức độ bảo vệ như thế này, sau khi thân đến chỗ thuỷ Quân Đông Nam, các tướng sĩ cũng có thể thấy rõ hoàng thượng rất coi trọng nhà họ Liên, tất nhiên sẽ cân nhắc xem vị chủ soái được bổ nhiệm lại này có đủ sức nặng hay không. Cho nên, thần cũng vì lợi ích của hoàng thượng!” Chiêu Vũ đế thật sự kinh ngạc trước trình độ vô liêm sỉ của Liên Tư Thành. Hắn thực sự là người đầu tiên trong lịch sử đường đường chính chính ép vua thoái vị như vậy. “Nếu như trãm không đồng ý với ngươi, ngươi sẽ không đi thuỷ Quân Đông Nam? Liên Tư Thành, ngươi cho rằng chuyện này chỉ có ngươi mới làm được sao? Trẫm nói cho ngươi biết, sở dĩ trãm tìm ngươi, là bởi vì trước đây ngươi đã quen thuộc với thuỷ Quân Đông Nam. Nếu đổi thành người khác, chưa chắc đã kém ngươi đâu!” Liên Tư Thành vẫn trước sau như một: “Dù hoàng thượng đã có sự lựa chọn khác cho chức vị thái tử, vậy thần vẫn nên thoái vị, nhượng chức cho người xứng đáng hơn, dù sao khả năng của thần cũng có hạn, sợ rằng sẽ phụ ân thánh thượng” Chiêu Vũ đế một tay ném thánh chỉ vào mặt hắn: “Cầm thánh chỉ cút về thu dọn đồ đạc đi! Yêu cầu của ngươi, trẫm sẽ xem xét” Ánh mắt Liên Tư Thành cuối cùng cũng lộ vẻ đắc thắng. Hắn khom người lui ra: “Vậy thì, thần chờ tin tốt từ hoàng thượng” Ngay khi Liên Tư Thành lui ra, Chiêu Vũ đế tức giận đến mức ném hết mọi đồ vật trên bàn xuống đất. Người hầu bên cạnh giật mình, cẩn thận lui ra ngoài. Ở Sơn Vương phủ, Mộ Dung Bắc Hải nghe được tin này, tầm mắt rủ xuống. “Biết rồi. Chuẩn bị xe ngựa, Thần Vương phủ” Khi đến Thần Vương phủ, Chu Khiết cung kính mời hắn vào.

 

Chương 865

 

Vì tình hình chung, dù là quân vương thì hắn cũng phải tỏ ra nhượng bộ.

 

Chiêu Vũ đế đành phải hỏi: “Ngươi muốn bảo vệ như thế nào?”

 

Liên Tư Thành chậm rãi ngẩng đầu: “Với chức vị thái tử, thần cho rằng, ngũ vương gia Mộ Dung Bắc Quý là một ứng cử viên xuất sắc.”

 

Chiêu Vũ đế hoàn toàn thay đổi sắc mặt.

 

Ban đầu hắn nghĩ rằng Liên Tư Thành nhiều nhất cũng chỉ dám nhắc đến chuyện của Lan phi.

 

Nhưng hắn không ngờ rằng Liên Tư Thành sẽ ép buộc hắn đưa Mộ Dung Bắc Quý lên làm thái tử.

 

Cách làm này, so với Lê Vương, Vũ Vương thì có gì khác nhau chứ!

 

Chiêu Vũ đế giận đến mức đầu ngón tay đều run lên, lạnh giọng nói.

 

“Liên khanh, ứng cử viên cho chức vị thái tử, ta tự có kết luận của chính mình, còn chưa tới lượt ngươi tuỳ tiện xen vào.

 

Hôm nay trẫm sẽ coi như ngươi chưa nói gì, về sau cũng đừng nhắc lại”

 

Sắc mặt Liên Tư Thành không thay đổi, hắn vươn tay đặt nhẹ thánh chỉ lên bàn.

 

“Thần nghĩ rằng, trọng trách mà hoàng thượng giao cho thần, thần có thể không gánh nổi”

 

Chiêu Vũ đế cắn răng nhìn hắn: “Còn nói ngươi không uy h**p trẫm? Lúc trước ngươi còn lập lời thề son sắt cam đoan với trãm, nguyện ý vì trãm mà chết cả nghìn lần. Bây giờ trẫm đặt niềm hy vọng vào ngươi, lại có lòng muốn ngươi trở lại quân đội, thế mà ngươi lại trung thành với quân chủ như vậy?

 

Liên Tư Thành, trãm nhìn lâm ngươi rồi!”

 

Liên Tư Thành không thèm để ý, mỉm cười: “Hoàng thượng không nhìn lầm. Lúc trước, hoàng thượng từng nói thần chỉ biết nghĩ đến lợi ích bản thân mình, h*m m**n quyền lực.

 

Những lời đánh giá này, thần xin nhận hết, hoàn toàn đồng ý.

 

Thần có thể cam đoan tuyệt đối không có ý nghĩ vô lễ, cũng không làm ra loại chuyện phản bội triều đình như Lê Vương và Vũ Vương. Chỉ là Bắc Quý là ngoại sanh của thần, theo thần thấy là người tài giỏi, thông minh, là ứng cử viên sáng giá nhất cho chức vị thái tử. Hơn nữa, với mức độ bảo vệ như thế này, sau khi thân đến chỗ thuỷ Quân Đông Nam, các tướng sĩ cũng có thể thấy rõ hoàng thượng rất coi trọng nhà họ Liên, tất nhiên sẽ cân nhắc xem vị chủ soái được bổ nhiệm lại này có đủ sức nặng hay không. Cho nên, thần cũng vì lợi ích của hoàng thượng!”

 

Chiêu Vũ đế thật sự kinh ngạc trước trình độ vô liêm sỉ của Liên Tư Thành.

 

Hắn thực sự là người đầu tiên trong lịch sử đường đường chính chính ép vua thoái vị như vậy.

 

“Nếu như trãm không đồng ý với ngươi, ngươi sẽ không đi thuỷ Quân Đông Nam? Liên Tư Thành, ngươi cho rằng chuyện này chỉ có ngươi mới làm được sao? Trẫm nói cho ngươi biết, sở dĩ trãm tìm ngươi, là bởi vì trước đây ngươi đã quen thuộc với thuỷ Quân Đông Nam. Nếu đổi thành người khác, chưa chắc đã kém ngươi đâu!”

 

Liên Tư Thành vẫn trước sau như một: “Dù hoàng thượng đã có sự lựa chọn khác cho chức vị thái tử, vậy thần vẫn nên thoái vị, nhượng chức cho người xứng đáng hơn, dù sao khả năng của thần cũng có hạn, sợ rằng sẽ phụ ân thánh thượng”

 

Chiêu Vũ đế một tay ném thánh chỉ vào mặt hắn: “Cầm thánh chỉ cút về thu dọn đồ đạc đi! Yêu cầu của ngươi, trẫm sẽ xem xét”

 

Ánh mắt Liên Tư Thành cuối cùng cũng lộ vẻ đắc thắng.

 

Hắn khom người lui ra: “Vậy thì, thần chờ tin tốt từ hoàng thượng”

 

Ngay khi Liên Tư Thành lui ra, Chiêu Vũ đế tức giận đến mức ném hết mọi đồ vật trên bàn xuống đất.

 

Người hầu bên cạnh giật mình, cẩn thận lui ra ngoài.

 

Ở Sơn Vương phủ, Mộ Dung Bắc Hải nghe được tin này, tầm mắt rủ xuống.

 

“Biết rồi. Chuẩn bị xe ngựa, Thần Vương phủ”

 

Khi đến Thần Vương phủ, Chu Khiết cung kính mời hắn vào.

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…  Chương 865 Vì tình hình chung, dù là quân vương thì hắn cũng phải tỏ ra nhượng bộ. Chiêu Vũ đế đành phải hỏi: “Ngươi muốn bảo vệ như thế nào?” Liên Tư Thành chậm rãi ngẩng đầu: “Với chức vị thái tử, thần cho rằng, ngũ vương gia Mộ Dung Bắc Quý là một ứng cử viên xuất sắc.” Chiêu Vũ đế hoàn toàn thay đổi sắc mặt. Ban đầu hắn nghĩ rằng Liên Tư Thành nhiều nhất cũng chỉ dám nhắc đến chuyện của Lan phi. Nhưng hắn không ngờ rằng Liên Tư Thành sẽ ép buộc hắn đưa Mộ Dung Bắc Quý lên làm thái tử. Cách làm này, so với Lê Vương, Vũ Vương thì có gì khác nhau chứ! Chiêu Vũ đế giận đến mức đầu ngón tay đều run lên, lạnh giọng nói. “Liên khanh, ứng cử viên cho chức vị thái tử, ta tự có kết luận của chính mình, còn chưa tới lượt ngươi tuỳ tiện xen vào. Hôm nay trẫm sẽ coi như ngươi chưa nói gì, về sau cũng đừng nhắc lại” Sắc mặt Liên Tư Thành không thay đổi, hắn vươn tay đặt nhẹ thánh chỉ lên bàn. “Thần nghĩ rằng, trọng trách mà hoàng thượng giao cho thần, thần có thể không gánh nổi” Chiêu Vũ đế cắn răng nhìn hắn: “Còn nói ngươi không uy h**p trẫm? Lúc trước ngươi còn lập lời thề son sắt cam đoan với trãm, nguyện ý vì trãm mà chết cả nghìn lần. Bây giờ trẫm đặt niềm hy vọng vào ngươi, lại có lòng muốn ngươi trở lại quân đội, thế mà ngươi lại trung thành với quân chủ như vậy? Liên Tư Thành, trãm nhìn lâm ngươi rồi!” Liên Tư Thành không thèm để ý, mỉm cười: “Hoàng thượng không nhìn lầm. Lúc trước, hoàng thượng từng nói thần chỉ biết nghĩ đến lợi ích bản thân mình, h*m m**n quyền lực. Những lời đánh giá này, thần xin nhận hết, hoàn toàn đồng ý. Thần có thể cam đoan tuyệt đối không có ý nghĩ vô lễ, cũng không làm ra loại chuyện phản bội triều đình như Lê Vương và Vũ Vương. Chỉ là Bắc Quý là ngoại sanh của thần, theo thần thấy là người tài giỏi, thông minh, là ứng cử viên sáng giá nhất cho chức vị thái tử. Hơn nữa, với mức độ bảo vệ như thế này, sau khi thân đến chỗ thuỷ Quân Đông Nam, các tướng sĩ cũng có thể thấy rõ hoàng thượng rất coi trọng nhà họ Liên, tất nhiên sẽ cân nhắc xem vị chủ soái được bổ nhiệm lại này có đủ sức nặng hay không. Cho nên, thần cũng vì lợi ích của hoàng thượng!” Chiêu Vũ đế thật sự kinh ngạc trước trình độ vô liêm sỉ của Liên Tư Thành. Hắn thực sự là người đầu tiên trong lịch sử đường đường chính chính ép vua thoái vị như vậy. “Nếu như trãm không đồng ý với ngươi, ngươi sẽ không đi thuỷ Quân Đông Nam? Liên Tư Thành, ngươi cho rằng chuyện này chỉ có ngươi mới làm được sao? Trẫm nói cho ngươi biết, sở dĩ trãm tìm ngươi, là bởi vì trước đây ngươi đã quen thuộc với thuỷ Quân Đông Nam. Nếu đổi thành người khác, chưa chắc đã kém ngươi đâu!” Liên Tư Thành vẫn trước sau như một: “Dù hoàng thượng đã có sự lựa chọn khác cho chức vị thái tử, vậy thần vẫn nên thoái vị, nhượng chức cho người xứng đáng hơn, dù sao khả năng của thần cũng có hạn, sợ rằng sẽ phụ ân thánh thượng” Chiêu Vũ đế một tay ném thánh chỉ vào mặt hắn: “Cầm thánh chỉ cút về thu dọn đồ đạc đi! Yêu cầu của ngươi, trẫm sẽ xem xét” Ánh mắt Liên Tư Thành cuối cùng cũng lộ vẻ đắc thắng. Hắn khom người lui ra: “Vậy thì, thần chờ tin tốt từ hoàng thượng” Ngay khi Liên Tư Thành lui ra, Chiêu Vũ đế tức giận đến mức ném hết mọi đồ vật trên bàn xuống đất. Người hầu bên cạnh giật mình, cẩn thận lui ra ngoài. Ở Sơn Vương phủ, Mộ Dung Bắc Hải nghe được tin này, tầm mắt rủ xuống. “Biết rồi. Chuẩn bị xe ngựa, Thần Vương phủ” Khi đến Thần Vương phủ, Chu Khiết cung kính mời hắn vào.

Chương 865