Tác giả:

Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…

Chương 883

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 883 Rõ ràng khi gặp nhau lần trước, hai người và phu thê Lê Vương bọn họ vẫn còn uống rượu vui vẻ. Có ai ngờ rằng, chỉ sau một thời gian ngắn ngủi, gặp lại nhau lần nửa đã là âm dương cách biệt. Hai người không tiện ở lại đó lâu, liền đi thẳng vào trong điện. Vừa vào cửa, bọn họ liền nhìn thấy hai đứa nhỏ đang quỳ rạp trên mặt đất. Đứa nhỏ ăn trên mình bộ tang phục, đôi tay nhỏ bé không biết làm gì chỉ đành đặt bên cạnh chân, chỉ cần nhìn bóng lưng thôi đã cảm thấy thấy vô cùng đáng thương rồi. Ánh mắt Triệu Khương Lan lướt nhìn qua Mộ Dung Bắc Quý đang đứng đó, nàng không khỏi cau mày lại. Nhìn thấy bọn họ, Chiêu Vũ đế bèn nói: “Thật đúng lúc, các. con đến cho trâm chủ ý xem. Lê Vương phủ hiện giờ không còn ai, hai đứa nhỏ này hẳn phải tìm cho chúng một chốn dung thân khác. Thái tử đề nghị, biệt cung nhỏ bên cạnh núi Nhạn Lạc có phong cảnh tuyệt đẹp, lại không sợ ai tới quấy rầy. Trâm tính đưa hai đứa nhỏ qua đó, rồi tìm thầy dạy dỗ cho chúng. Trâm thấy đây là một ý kiến hay. “ Biệt cung nhỏ? Triệu Khương Lan và Mộ Dung Bắc Uyên nhìn nhau, trong lòng cảm thấy không yên tâm. Hai hài tử nhỏ như vậy, phụ mẫu đã mất rồi, liền bị đưa tới một biệt cung xa xôi. Chuyến đi này, chính là nắm chắc sẽ bị chịu sự lạnh nhạt, sẽ mất đi ân sủng. Nếu gặp được người hầu hạ hiểu quy tắc, trọng tình nghĩa thì không nói làm gì, nhưng không may gặp phải kẻ chỉ biết nịnh nọt bợ đỡ kẻ quyền thế, thì không biết kẻ đó sẽ đối xử với hai hài tử như thế nào nữa. Triệu Khương Lan là người lớn lên trong cung từ khi còn nhỏ, vì thế nàng hiểu rõ hơn ai hết lòng dạ của người hầu kẻ hạ trong cung. Có một vài kẻ không sợ trời cao đất dày, chiếm đoạt đồ dùng của chủ tử, bản thân người chủ tử cũng không hề hay biết. Hài tử lại càng không hiểu chuyện gì, mà kể cả có hiểu chuyện, bị bắt nạt cũng sẽ không có cơ hội được gặp Chiêu Vũ đế. Sau này phải chịu khổ qua ngày, kẻ dưới phạm tội, thậm chí đến người nghe chúng than trách kể khổ cũng không có. Có lẽ là Triệu Khương Lan cùng Mộ Dung Bắc Uyên muốn cùng nhau tới, bởi trong lòng cả hai đều có chút không yên tâm. Hai hài tử nhớ lại lời ma ma dạy trước đó, ma ma nói rằng Tứ thúc và Tứ thẩm là người vô cùng tốt bụng. Nếu được gặp họ, phải nhờ họ bảo vệ mình. Hoàng đế gia gia muốn đuổi chúng đi, tuy răng không biết sẽ phải đi đâu, nhưng chúng rất sợ. Vì vậy, Dung Nhật và Dung Sương hướng đôi mắt đầy mong chờ lại, nhìn về phía Mộ Dung Bắc Uyên và Triệu Khương Lan. Dung Sương còn nhỏ tiếng gọi: “Tứ thúc, tứ thẩm” Triệu Khương Lan không nghe rõ, nhưng Mộ Dung Bắc Uyên lại nghe thấy rất rõ ràng. Trong lòng hắn càng thêm phần khó chịu, không chịu nổi lên tiếng: “Phụ hoàng, tuy răng biệt viện nhỏ đó có môi trường tốt, nhưng lại cách Kinh Thành khá xa, hai đứa nhỏ lại còn quá bé, nếu có bệnh tật ốm đau, đại phu cũng khó lòng đến kịp. “ Triệu Khương Lan nói lời: “Đúng vậy phụ hoàng, tuổi hai hài tử giờ đây chính là lúc dễ ốm đau nhất. Vốn dĩ người hầu luôn bên cạnh chăm sóc chúng cũng không còn bên cạnh. Nếu trong người không khỏe sẽ rất bất tiện” Dung Sương vừa quỳ vừa lê tới bên cạnh người Triệu Khương Lan, nha đầu vươn tay kéo vạt áo của nàng. “Thẩm thẩm” Nha đầu thận trọng lên tiếng, “Chân con đau, ở đây cũng đau nữa” Nó chỉ vào cái đầu nhỏ của mình. 

Chương 883

 

Rõ ràng khi gặp nhau lần trước, hai người và phu thê Lê Vương bọn họ vẫn còn uống rượu vui vẻ.

 

Có ai ngờ rằng, chỉ sau một thời gian ngắn ngủi, gặp lại nhau lần nửa đã là âm dương cách biệt.

 

Hai người không tiện ở lại đó lâu, liền đi thẳng vào trong điện.

 

Vừa vào cửa, bọn họ liền nhìn thấy hai đứa nhỏ đang quỳ rạp trên mặt đất.

 

Đứa nhỏ ăn trên mình bộ tang phục, đôi tay nhỏ bé không biết làm gì chỉ đành đặt bên cạnh chân, chỉ cần nhìn bóng lưng thôi đã cảm thấy thấy vô cùng đáng thương rồi.

 

Ánh mắt Triệu Khương Lan lướt nhìn qua Mộ Dung Bắc Quý đang đứng đó, nàng không khỏi cau mày lại.

 

Nhìn thấy bọn họ, Chiêu Vũ đế bèn nói: “Thật đúng lúc, các.

 

con đến cho trâm chủ ý xem. Lê Vương phủ hiện giờ không còn ai, hai đứa nhỏ này hẳn phải tìm cho chúng một chốn dung thân khác. Thái tử đề nghị, biệt cung nhỏ bên cạnh núi Nhạn Lạc có phong cảnh tuyệt đẹp, lại không sợ ai tới quấy rầy. Trâm tính đưa hai đứa nhỏ qua đó, rồi tìm thầy dạy dỗ cho chúng. Trâm thấy đây là một ý kiến hay. “

 

Biệt cung nhỏ?

 

Triệu Khương Lan và Mộ Dung Bắc Uyên nhìn nhau, trong lòng cảm thấy không yên tâm.

 

Hai hài tử nhỏ như vậy, phụ mẫu đã mất rồi, liền bị đưa tới một biệt cung xa xôi.

 

Chuyến đi này, chính là nắm chắc sẽ bị chịu sự lạnh nhạt, sẽ mất đi ân sủng.

 

Nếu gặp được người hầu hạ hiểu quy tắc, trọng tình nghĩa thì không nói làm gì, nhưng không may gặp phải kẻ chỉ biết nịnh nọt bợ đỡ kẻ quyền thế, thì không biết kẻ đó sẽ đối xử với hai hài tử như thế nào nữa.

 

Triệu Khương Lan là người lớn lên trong cung từ khi còn nhỏ, vì thế nàng hiểu rõ hơn ai hết lòng dạ của người hầu kẻ hạ trong cung.

 

Có một vài kẻ không sợ trời cao đất dày, chiếm đoạt đồ dùng của chủ tử, bản thân người chủ tử cũng không hề hay biết.

 

Hài tử lại càng không hiểu chuyện gì, mà kể cả có hiểu chuyện, bị bắt nạt cũng sẽ không có cơ hội được gặp Chiêu Vũ đế.

 

Sau này phải chịu khổ qua ngày, kẻ dưới phạm tội, thậm chí đến người nghe chúng than trách kể khổ cũng không có.

 

Có lẽ là Triệu Khương Lan cùng Mộ Dung Bắc Uyên muốn cùng nhau tới, bởi trong lòng cả hai đều có chút không yên tâm.

 

Hai hài tử nhớ lại lời ma ma dạy trước đó, ma ma nói rằng Tứ thúc và Tứ thẩm là người vô cùng tốt bụng.

 

Nếu được gặp họ, phải nhờ họ bảo vệ mình.

 

Hoàng đế gia gia muốn đuổi chúng đi, tuy răng không biết sẽ phải đi đâu, nhưng chúng rất sợ.

 

Vì vậy, Dung Nhật và Dung Sương hướng đôi mắt đầy mong chờ lại, nhìn về phía Mộ Dung Bắc Uyên và Triệu Khương Lan.

 

Dung Sương còn nhỏ tiếng gọi: “Tứ thúc, tứ thẩm”

 

Triệu Khương Lan không nghe rõ, nhưng Mộ Dung Bắc Uyên lại nghe thấy rất rõ ràng.

 

Trong lòng hắn càng thêm phần khó chịu, không chịu nổi lên tiếng: “Phụ hoàng, tuy răng biệt viện nhỏ đó có môi trường tốt, nhưng lại cách Kinh Thành khá xa, hai đứa nhỏ lại còn quá bé, nếu có bệnh tật ốm đau, đại phu cũng khó lòng đến kịp. “

 

Triệu Khương Lan nói lời: “Đúng vậy phụ hoàng, tuổi hai hài tử giờ đây chính là lúc dễ ốm đau nhất. Vốn dĩ người hầu luôn bên cạnh chăm sóc chúng cũng không còn bên cạnh.

 

Nếu trong người không khỏe sẽ rất bất tiện”

 

Dung Sương vừa quỳ vừa lê tới bên cạnh người Triệu Khương Lan, nha đầu vươn tay kéo vạt áo của nàng.

 

“Thẩm thẩm” Nha đầu thận trọng lên tiếng, “Chân con đau, ở đây cũng đau nữa”

 

Nó chỉ vào cái đầu nhỏ của mình.

 

Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 883 Rõ ràng khi gặp nhau lần trước, hai người và phu thê Lê Vương bọn họ vẫn còn uống rượu vui vẻ. Có ai ngờ rằng, chỉ sau một thời gian ngắn ngủi, gặp lại nhau lần nửa đã là âm dương cách biệt. Hai người không tiện ở lại đó lâu, liền đi thẳng vào trong điện. Vừa vào cửa, bọn họ liền nhìn thấy hai đứa nhỏ đang quỳ rạp trên mặt đất. Đứa nhỏ ăn trên mình bộ tang phục, đôi tay nhỏ bé không biết làm gì chỉ đành đặt bên cạnh chân, chỉ cần nhìn bóng lưng thôi đã cảm thấy thấy vô cùng đáng thương rồi. Ánh mắt Triệu Khương Lan lướt nhìn qua Mộ Dung Bắc Quý đang đứng đó, nàng không khỏi cau mày lại. Nhìn thấy bọn họ, Chiêu Vũ đế bèn nói: “Thật đúng lúc, các. con đến cho trâm chủ ý xem. Lê Vương phủ hiện giờ không còn ai, hai đứa nhỏ này hẳn phải tìm cho chúng một chốn dung thân khác. Thái tử đề nghị, biệt cung nhỏ bên cạnh núi Nhạn Lạc có phong cảnh tuyệt đẹp, lại không sợ ai tới quấy rầy. Trâm tính đưa hai đứa nhỏ qua đó, rồi tìm thầy dạy dỗ cho chúng. Trâm thấy đây là một ý kiến hay. “ Biệt cung nhỏ? Triệu Khương Lan và Mộ Dung Bắc Uyên nhìn nhau, trong lòng cảm thấy không yên tâm. Hai hài tử nhỏ như vậy, phụ mẫu đã mất rồi, liền bị đưa tới một biệt cung xa xôi. Chuyến đi này, chính là nắm chắc sẽ bị chịu sự lạnh nhạt, sẽ mất đi ân sủng. Nếu gặp được người hầu hạ hiểu quy tắc, trọng tình nghĩa thì không nói làm gì, nhưng không may gặp phải kẻ chỉ biết nịnh nọt bợ đỡ kẻ quyền thế, thì không biết kẻ đó sẽ đối xử với hai hài tử như thế nào nữa. Triệu Khương Lan là người lớn lên trong cung từ khi còn nhỏ, vì thế nàng hiểu rõ hơn ai hết lòng dạ của người hầu kẻ hạ trong cung. Có một vài kẻ không sợ trời cao đất dày, chiếm đoạt đồ dùng của chủ tử, bản thân người chủ tử cũng không hề hay biết. Hài tử lại càng không hiểu chuyện gì, mà kể cả có hiểu chuyện, bị bắt nạt cũng sẽ không có cơ hội được gặp Chiêu Vũ đế. Sau này phải chịu khổ qua ngày, kẻ dưới phạm tội, thậm chí đến người nghe chúng than trách kể khổ cũng không có. Có lẽ là Triệu Khương Lan cùng Mộ Dung Bắc Uyên muốn cùng nhau tới, bởi trong lòng cả hai đều có chút không yên tâm. Hai hài tử nhớ lại lời ma ma dạy trước đó, ma ma nói rằng Tứ thúc và Tứ thẩm là người vô cùng tốt bụng. Nếu được gặp họ, phải nhờ họ bảo vệ mình. Hoàng đế gia gia muốn đuổi chúng đi, tuy răng không biết sẽ phải đi đâu, nhưng chúng rất sợ. Vì vậy, Dung Nhật và Dung Sương hướng đôi mắt đầy mong chờ lại, nhìn về phía Mộ Dung Bắc Uyên và Triệu Khương Lan. Dung Sương còn nhỏ tiếng gọi: “Tứ thúc, tứ thẩm” Triệu Khương Lan không nghe rõ, nhưng Mộ Dung Bắc Uyên lại nghe thấy rất rõ ràng. Trong lòng hắn càng thêm phần khó chịu, không chịu nổi lên tiếng: “Phụ hoàng, tuy răng biệt viện nhỏ đó có môi trường tốt, nhưng lại cách Kinh Thành khá xa, hai đứa nhỏ lại còn quá bé, nếu có bệnh tật ốm đau, đại phu cũng khó lòng đến kịp. “ Triệu Khương Lan nói lời: “Đúng vậy phụ hoàng, tuổi hai hài tử giờ đây chính là lúc dễ ốm đau nhất. Vốn dĩ người hầu luôn bên cạnh chăm sóc chúng cũng không còn bên cạnh. Nếu trong người không khỏe sẽ rất bất tiện” Dung Sương vừa quỳ vừa lê tới bên cạnh người Triệu Khương Lan, nha đầu vươn tay kéo vạt áo của nàng. “Thẩm thẩm” Nha đầu thận trọng lên tiếng, “Chân con đau, ở đây cũng đau nữa” Nó chỉ vào cái đầu nhỏ của mình. 

Chương 883