Vân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một…
Chương 901
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 901 Mộ Dung Bắc Quý bày ra bộ mặt đạo đức giả đi vào linh đường, nói với Mộ Dụng Bắc Uyên ở bên cạnh: “Vương huynh qua đời, bổn cung thật sự rất đau lòng. Phụ hoàng không tiện tham dự nên bổn cung thay phụ hoàng đến tưởng niệm. Hầy, nghĩ đến vương huynh thật là khiến người ta thương xót mà, vốn có tiền đồ rất tốt, cứ nhất quyết nghĩ không thông dẫn tới đi lệch đường, rơi xuống kết cục lạnh lẽo như hiện giờ.” Triệu Khương Lan lạnh lùng trợn mắt nhìn hắn. Mộ Dung Bắc Quý như cảm nhận được mà ngẩng đầu: “Sao vậy, sao tứ tẩu lại nhìn bổn cung làm gì?” “Thái tử điện hạ nói xong chưa? Nói xong thì đi về đi, người mang quá nhiều người ngoài đến, trước hết là chiếm chỗ, thứ hai là sẽ dọa đến trẻ con. Hai đứa bé nghe thấy lời này, đều lùi về phía sau. “Tứ thẩm, chúng con sợ.” Mộ Dung Bắc Quý bị sự không khách khí của nàng làm nghẹn lại một lúc, hừ lạnh một tiếng. “Nếu Thần Vương phi đã thích giọng khách át giọng chủ như thế, quyết định thay cho Lê Vương phủ không chào đón bổn cung, bổn cung đi là được. “Thái tử điện hạ nói sai rồi, ngược lại không phải ta muốn giọng khách át giọng chủ, thật sự là do chủ nhân Lê Vương phủ không thể xuất hiện, nếu không cũng không tới phiên ta nhọc lòng. Chỉ là nếu bọn họ thật sự có thể xuất hiện để tiếp đãi người, chỉ sợ thái tử điện hạ cũng ăn không tiêu. “Ngươi!” Mộ Dung Bắc Quý bỗng dưng mất mặt, ác mồm ác miệng mà chuyển hướng về Mộ Dung Bắc Uyên: “Tứ ca, vương phi nhà huynh nói chuyện đúng là lợi hại đấy” “Vương phi của bổn vương không chỉ mồm miệng lợi hại, chỗ nào của nàng cũng rất lợi hại” Mộ Dung Bắc Quý bị thái độ của hắn làm cho giận dữ quá mức, cuối cùng chưa ở lại lâu đã đi rồi. Triệu Khương Lan nhìn bài vị của người đã khuất “Không biết bao lâu nữa, người xấu mới có thể nhận được báo ứng. “Sẽ.” Mộ Dung Bắc Uyên nắm lấy tay cô: “Nhất định sẽ có một ngày như thế. Hôm sau chính là ngày đưa tang. Mộ Dung Nhật và Mộ Dung Sương là con cái Lê Vương, hai đứa bé cũng dựa theo tục xưa mà quẳng vỡ một cái chậu sành, sau đó hai đứa bé đứng ở vị trí đầu, ôm bài vị của cha mẹ, đi một mạch ở phía trước. Người đi theo phía sau là phu thê Mộ Dung Bắc Uyên, đảm Mộ Dung Bắc Hải và Mộ Dung Bắc Tô, có thêm nhạc sự thổi kèn đi theo. Hạ nhân vung tiền giấy ở ven đường, nơi đi qua, một vùng thể lương. Cùng giây phút đó, trong ngôi nhà bí mật sắp xếp cho Li phí, Lí phí hoàn toàn không hề biết gì với chuyện bên ngoài. Gần đây tâm trạng của bà rất tệ, mỗi ngày bị nhốt ở chỗ này, nơi nào cũng không ra được. Thái độ của tôi tớ hầu hạ mình lại càng thêm thờ ơ, hỏi chuyện thế nào cũng nói không biết, khiến trong lòng bà lo âu bất an, lại không dám tuỳ tiện ra ngoài. Lỡ như đụng phải người trong cung, bị nhận ra, chẳng phải là tăng thêm phiền phức cho Lê Vương sao. Nha hoàn bên cạnh đưa đồ ăn sáng lần nào như lần nấy tới, Li phi không kiên nhẫn mà nhìn lướt qua. Bà không đụng đũa, mà hỏi: “Cây trâm kia của bổn cung đột nhiên không thấy nữa, các người tìm cho kỹ trong sân một chút, vì sao đến giờ vẫn không có bóng dáng. Bổn cung đã nói rồi, cây trầm kia rất quan trọng, là tín vật đính ước của bổn cung và Hoàng thượng. Nếu hoàn toàn không thấy, cẩn thận bổn cung bắt các ngươi lại tra hỏi!” Cũng không biết vì sao, con nha hoàn này cười nhạo một tiếng. “Li phi nương nương, ngài còn nhớ thương tín vật đỉnh ước với Hoàng thương làm gì? Lê Vương đã tạo phản rồi, nếu ngài chọn đứng bên phe Lê Vương, tất đã ở phe đối lập với triều đình. Ngài cứ ở chỗ này nhớ mãi không quên Hoàng thượng thì chẳng lẽ Hoàng thượng có thể nhớ mong ngài à? Chỉ sợ hiện giờ người phải hận thấu xương với mẹ con các người mới đúng ấy chứ. “Ngươi… to gan, con nô tì ti tiện này, sao dám nói chuyện như vậy với bổn cung, không sợ sau này bổn cung nói với Lê Vương, bảo nó trị tội ngươi sao!” Nha hoàn này lại như nghe chuyện cười, thái độ càng nghiền ngẫm hơn.
Chương 901
Mộ Dung Bắc Quý bày ra bộ mặt đạo đức giả đi vào linh đường, nói với Mộ Dụng Bắc Uyên ở bên cạnh: “Vương huynh qua đời, bổn cung thật sự rất đau lòng. Phụ hoàng không tiện tham dự nên bổn cung thay phụ hoàng đến tưởng niệm. Hầy, nghĩ đến vương huynh thật là khiến người ta thương xót mà, vốn có tiền đồ rất tốt, cứ nhất quyết nghĩ không thông dẫn tới đi lệch đường, rơi xuống kết cục lạnh lẽo như hiện giờ.”
Triệu Khương Lan lạnh lùng trợn mắt nhìn hắn.
Mộ Dung Bắc Quý như cảm nhận được mà ngẩng đầu: “Sao vậy, sao tứ tẩu lại nhìn bổn cung làm gì?”
“Thái tử điện hạ nói xong chưa? Nói xong thì đi về đi, người mang quá nhiều người ngoài đến, trước hết là chiếm chỗ, thứ hai là sẽ dọa đến trẻ con.
Hai đứa bé nghe thấy lời này, đều lùi về phía sau.
“Tứ thẩm, chúng con sợ.”
Mộ Dung Bắc Quý bị sự không khách khí của nàng làm nghẹn lại một lúc, hừ lạnh một tiếng.
“Nếu Thần Vương phi đã thích giọng khách át giọng chủ như thế, quyết định thay cho Lê Vương phủ không chào đón bổn cung, bổn cung đi là được.
“Thái tử điện hạ nói sai rồi, ngược lại không phải ta muốn giọng khách át giọng chủ, thật sự là do chủ nhân Lê Vương phủ không thể xuất hiện, nếu không cũng không tới phiên ta nhọc lòng. Chỉ là nếu bọn họ thật sự có thể xuất hiện để tiếp đãi người, chỉ sợ thái tử điện hạ cũng ăn không tiêu.
“Ngươi!”
Mộ Dung Bắc Quý bỗng dưng mất mặt, ác mồm ác miệng mà chuyển hướng về Mộ Dung Bắc Uyên: “Tứ ca, vương phi nhà huynh nói chuyện đúng là lợi hại đấy”
“Vương phi của bổn vương không chỉ mồm miệng lợi hại, chỗ nào của nàng cũng rất lợi hại”
Mộ Dung Bắc Quý bị thái độ của hắn làm cho giận dữ quá mức, cuối cùng chưa ở lại lâu đã đi rồi.
Triệu Khương Lan nhìn bài vị của người đã khuất “Không biết bao lâu nữa, người xấu mới có thể nhận được báo ứng.
“Sẽ.” Mộ Dung Bắc Uyên nắm lấy tay cô: “Nhất định sẽ có một ngày như thế.
Hôm sau chính là ngày đưa tang.
Mộ Dung Nhật và Mộ Dung Sương là con cái Lê Vương, hai đứa bé cũng dựa theo tục xưa mà quẳng vỡ một cái chậu sành, sau đó hai đứa bé đứng ở vị trí đầu, ôm bài vị của cha mẹ, đi một mạch ở phía trước.
Người đi theo phía sau là phu thê Mộ Dung Bắc Uyên, đảm Mộ Dung Bắc Hải và Mộ Dung Bắc Tô, có thêm nhạc sự thổi kèn đi theo.
Hạ nhân vung tiền giấy ở ven đường, nơi đi qua, một vùng thể lương.
Cùng giây phút đó, trong ngôi nhà bí mật sắp xếp cho Li phí, Lí phí hoàn toàn không hề biết gì với chuyện bên ngoài.
Gần đây tâm trạng của bà rất tệ, mỗi ngày bị nhốt ở chỗ này, nơi nào cũng không ra được. Thái độ của tôi tớ hầu hạ mình lại càng thêm thờ ơ, hỏi chuyện thế nào cũng nói không biết, khiến trong lòng bà lo âu bất an, lại không dám tuỳ tiện ra ngoài.
Lỡ như đụng phải người trong cung, bị nhận ra, chẳng phải là tăng thêm phiền phức cho Lê Vương sao.
Nha hoàn bên cạnh đưa đồ ăn sáng lần nào như lần nấy tới, Li phi không kiên nhẫn mà nhìn lướt qua.
Bà không đụng đũa, mà hỏi: “Cây trâm kia của bổn cung đột nhiên không thấy nữa, các người tìm cho kỹ trong sân một chút, vì sao đến giờ vẫn không có bóng dáng. Bổn cung đã nói rồi, cây trầm kia rất quan trọng, là tín vật đính ước của bổn cung và Hoàng thượng. Nếu hoàn toàn không thấy, cẩn thận bổn cung bắt các ngươi lại tra hỏi!”
Cũng không biết vì sao, con nha hoàn này cười nhạo một tiếng.
“Li phi nương nương, ngài còn nhớ thương tín vật đỉnh ước với Hoàng thương làm gì? Lê Vương đã tạo phản rồi, nếu ngài chọn đứng bên phe Lê Vương, tất đã ở phe đối lập với triều đình. Ngài cứ ở chỗ này nhớ mãi không quên Hoàng thượng thì chẳng lẽ Hoàng thượng có thể nhớ mong ngài à? Chỉ sợ hiện giờ người phải hận thấu xương với mẹ con các người mới đúng ấy chứ.
“Ngươi… to gan, con nô tì ti tiện này, sao dám nói chuyện như vậy với bổn cung, không sợ sau này bổn cung nói với Lê Vương, bảo nó trị tội ngươi sao!”
Nha hoàn này lại như nghe chuyện cười, thái độ càng nghiền ngẫm hơn.
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần YTác giả: Mục YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngVân Quán Ninh bị đau mà tỉnh lại. Tiếng th* d*c của một nam nhân vang lên bên tai, nàng cố gắng mở mắt ra... Đúng lúc đối diện trực tiếp với đôi mắt màu đỏ tươi của nam nhân, trong ánh mắt đó chỉ có sự chán ghét và căm hận. Nàng! Xuyên không rồi? Nàng vốn là một nhân viên công tác của Viện bảo tàng Quốc gia, đêm nay là ca trực đêm của nàng. Chỉ vừa mấy phút trước thôi, nàng còn đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc. Đột nhiên, trên tay truyền đến cảm giác đau nhói, một giọt máu từ đầu ngón tay chảy ra. Chiếc vòng tay bạch ngọc kia nhanh chóng hấp thụ giọt máu của nàng, ngay sau đó phát ra một tia sáng chói mắt. Nàng bị bao phủ bởi ánh sáng ấy, trong nháy mắt thì biến mất trong viện bảo tàng. Sau khi tỉnh lại, thế nhưng nàng lại bị một nam nhân thối đè trên giường làm vận động? Hơn nữa, tư thế này nhục nhã quá...!Nàng giống như một công cụ để nam nhân này phát tiết, hoàn toàn không giống một thê tử vừa mới cưới của hắn. Quả thực là một ngày chó chết! Vân Quán Ninh sửng sốt một… Chương 901 Mộ Dung Bắc Quý bày ra bộ mặt đạo đức giả đi vào linh đường, nói với Mộ Dụng Bắc Uyên ở bên cạnh: “Vương huynh qua đời, bổn cung thật sự rất đau lòng. Phụ hoàng không tiện tham dự nên bổn cung thay phụ hoàng đến tưởng niệm. Hầy, nghĩ đến vương huynh thật là khiến người ta thương xót mà, vốn có tiền đồ rất tốt, cứ nhất quyết nghĩ không thông dẫn tới đi lệch đường, rơi xuống kết cục lạnh lẽo như hiện giờ.” Triệu Khương Lan lạnh lùng trợn mắt nhìn hắn. Mộ Dung Bắc Quý như cảm nhận được mà ngẩng đầu: “Sao vậy, sao tứ tẩu lại nhìn bổn cung làm gì?” “Thái tử điện hạ nói xong chưa? Nói xong thì đi về đi, người mang quá nhiều người ngoài đến, trước hết là chiếm chỗ, thứ hai là sẽ dọa đến trẻ con. Hai đứa bé nghe thấy lời này, đều lùi về phía sau. “Tứ thẩm, chúng con sợ.” Mộ Dung Bắc Quý bị sự không khách khí của nàng làm nghẹn lại một lúc, hừ lạnh một tiếng. “Nếu Thần Vương phi đã thích giọng khách át giọng chủ như thế, quyết định thay cho Lê Vương phủ không chào đón bổn cung, bổn cung đi là được. “Thái tử điện hạ nói sai rồi, ngược lại không phải ta muốn giọng khách át giọng chủ, thật sự là do chủ nhân Lê Vương phủ không thể xuất hiện, nếu không cũng không tới phiên ta nhọc lòng. Chỉ là nếu bọn họ thật sự có thể xuất hiện để tiếp đãi người, chỉ sợ thái tử điện hạ cũng ăn không tiêu. “Ngươi!” Mộ Dung Bắc Quý bỗng dưng mất mặt, ác mồm ác miệng mà chuyển hướng về Mộ Dung Bắc Uyên: “Tứ ca, vương phi nhà huynh nói chuyện đúng là lợi hại đấy” “Vương phi của bổn vương không chỉ mồm miệng lợi hại, chỗ nào của nàng cũng rất lợi hại” Mộ Dung Bắc Quý bị thái độ của hắn làm cho giận dữ quá mức, cuối cùng chưa ở lại lâu đã đi rồi. Triệu Khương Lan nhìn bài vị của người đã khuất “Không biết bao lâu nữa, người xấu mới có thể nhận được báo ứng. “Sẽ.” Mộ Dung Bắc Uyên nắm lấy tay cô: “Nhất định sẽ có một ngày như thế. Hôm sau chính là ngày đưa tang. Mộ Dung Nhật và Mộ Dung Sương là con cái Lê Vương, hai đứa bé cũng dựa theo tục xưa mà quẳng vỡ một cái chậu sành, sau đó hai đứa bé đứng ở vị trí đầu, ôm bài vị của cha mẹ, đi một mạch ở phía trước. Người đi theo phía sau là phu thê Mộ Dung Bắc Uyên, đảm Mộ Dung Bắc Hải và Mộ Dung Bắc Tô, có thêm nhạc sự thổi kèn đi theo. Hạ nhân vung tiền giấy ở ven đường, nơi đi qua, một vùng thể lương. Cùng giây phút đó, trong ngôi nhà bí mật sắp xếp cho Li phí, Lí phí hoàn toàn không hề biết gì với chuyện bên ngoài. Gần đây tâm trạng của bà rất tệ, mỗi ngày bị nhốt ở chỗ này, nơi nào cũng không ra được. Thái độ của tôi tớ hầu hạ mình lại càng thêm thờ ơ, hỏi chuyện thế nào cũng nói không biết, khiến trong lòng bà lo âu bất an, lại không dám tuỳ tiện ra ngoài. Lỡ như đụng phải người trong cung, bị nhận ra, chẳng phải là tăng thêm phiền phức cho Lê Vương sao. Nha hoàn bên cạnh đưa đồ ăn sáng lần nào như lần nấy tới, Li phi không kiên nhẫn mà nhìn lướt qua. Bà không đụng đũa, mà hỏi: “Cây trâm kia của bổn cung đột nhiên không thấy nữa, các người tìm cho kỹ trong sân một chút, vì sao đến giờ vẫn không có bóng dáng. Bổn cung đã nói rồi, cây trầm kia rất quan trọng, là tín vật đính ước của bổn cung và Hoàng thượng. Nếu hoàn toàn không thấy, cẩn thận bổn cung bắt các ngươi lại tra hỏi!” Cũng không biết vì sao, con nha hoàn này cười nhạo một tiếng. “Li phi nương nương, ngài còn nhớ thương tín vật đỉnh ước với Hoàng thương làm gì? Lê Vương đã tạo phản rồi, nếu ngài chọn đứng bên phe Lê Vương, tất đã ở phe đối lập với triều đình. Ngài cứ ở chỗ này nhớ mãi không quên Hoàng thượng thì chẳng lẽ Hoàng thượng có thể nhớ mong ngài à? Chỉ sợ hiện giờ người phải hận thấu xương với mẹ con các người mới đúng ấy chứ. “Ngươi… to gan, con nô tì ti tiện này, sao dám nói chuyện như vậy với bổn cung, không sợ sau này bổn cung nói với Lê Vương, bảo nó trị tội ngươi sao!” Nha hoàn này lại như nghe chuyện cười, thái độ càng nghiền ngẫm hơn.